Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
43

❊ ❊ ❊

Một bức điện được học sinh lớp dưới mang tới phòng học cho Harry vào chiều thứ Năm. Giles và Deakins kiên nhẫn chờ đợi bạn mình mở phong bì ra, nhưng thay vì làm thế Harry lại đưa cái phong bì nhỏ màu nâu cho Giles.

“Lại trút gánh nặng sang người khác”, Giles nói trong lúc mở phong bì ra. Cậu ta không giấu nổi ngạc nhiên khi đọc nội dung bức điện.

“Cậu đã không thành công”, Giles nói, giọng có vẻ choáng váng. Harry buông mình nặng nề xuống ghế. “Trong việc giành một học bổng toàn phần. Tuy nhiên”, Giles đọc tiếp bức điện thật lớn tiếng, “Chúng tôi rất vui mừng được dành cho anh một học bổng tài năng của Brasenose College, Oxford. Nhiệt liệt chúc mừng anh. Các chi tiết sẽ được thông báo sau vài ngày tới, WTS. Stallybrass, Hiệu trưởng. Không tồi, nhưng rõ ràng cậu không ở cùng đẳng cấp với Deakins”.

“Thế còn cậu ở đẳng cấp nào?” Harry nói, và ngay lập tức thấy ân hận những lời vừa nói ra.

“Một sinh viên học bổng toàn phần, một sinh viên học bổng thành tích...”

“Học bổng tài năng”, Deakins chữa lại.

“Và một học sinh thường”, Giles nói tiếp, tảng lờ câu đính chính của cậu bạn. “Quả là một vòng tròn vừa vặn đẹp đẽ”.

Thêm mười một bức điện nữa được chuyển tới các ứng viên thành công tại Bristol Grammar School ngày hôm ấy, nhưng không có bức điện nào được gửi cho Giles Barrington.

“Cậu cần phải cho mẹ cậu biết”, Giles nói khi ba người bạn tới nhà ăn để ăn tối. “Có khi mẹ cậu đã mất ngủ cả tuần, bồn chồn lo lắng về chuyện này đấy”.

Harry nhìn đồng hồ. “Quá muộn rồi, bây giờ mẹ tớ chắc đã đi làm rồi. Tớ sẽ không thể cho mẹ biết cho tới tận sáng mai”.

“Sao bọn mình không tới khách sạn và làm mẹ cậu bất ngờ nhỉ?” Giles nói.

“Tớ không thể làm thế. Bà luôn cho rằng việc quấy rầy bà trong lúc bà đang làm việc là không hay, và tớ không nghĩ là tớ có thể tạo ra một ngoại lệ, kể cả vì cái này”, chàng trai nói, vẫy bức điện trên tay đầy đắc thắng.

“Nhưng cậu không nghĩ mẹ cậu có quyền được biết sao?” Giles nói. “Nói cho cùng, mẹ cậu đã hy sinh mọi thứ để giúp chuyện này có thể trở thành hiện thực với cậu. Thẳng thắn mà nói, nếu người ta dành cho tớ một chỗ ở Oxford, tớ sẽ quấy quả mẹ tớ cho dù bà đang phát biểu trước Hiệp hội các bà mẹ. Cậu có đồng ý thế không hả Deakins?”

Deakins gỡ kính ra và bắt đầu dùng khăn mùi soa lau kính, một dấu hiệu cho thấy cậu ta đang chăm chú suy nghĩ. “Tớ sẽ đi hỏi Paget, và nếu ông ấy không phản đối...”

“Ý kiến hay đấy”, Giles nói. “Vậy bọn mình cùng đi gặp Paget”.

“Cậu cũng đi chứ, Deakins?” Harry hỏi, nhưng rồi nhận ra cặp kính của Deakins đã quay trở lại ngự trên sống mũi của cậu, một dấu hiệu cho biết cậu đã bị mang tới một thế giới khác.

“Nhiệt liệt chúc mừng em”, tiến sĩ Paget nói sau khi ông đã đọc qua bức điện. “Và vô cùng xứng đáng, nếu tôi có thể bày tỏ quan điểm của mình”.

“Em cảm ơn thầy”, Harry nói. “Em không biết mình có thể tới khách sạn Royal để báo cho mẹ biết tin này được không?”

“Tôi không thấy có bất cứ lý do nào khiến em không thể làm vậy, Clifton”.

“Em có thể đi cùng cậu ấy không ạ?” Giles hỏi với vẻ vô hại.

Paget do dự. “Được, em có thể, Barrington. Nhưng đừng có nghĩ tới chuyện uống rượu hay hút thuốc trong khi ở khách sạn đấy”.

“Thậm chí một ly sâm - panh cũng không được sao, thưa thầy?”

“Không, Barrington, ngay cả một ly rượu táo cũng không”, Paget nghiêm khắc nói.

Trong khi hai chàng trai trẻ rảo bước ra khỏi cổng trường, họ đi ngang qua một người đốt đèn đang đứng trên chiếc xe đạp của anh ta, vươn người lên để thắp một ngọn đèn đường. Hai ngưởi bạn trò chuyện về kỳ nghỉ hè, khi Harry có thể lần đầu tiên đi cùng gia đình Giles tới Tuscany, và nhất trí rằng họ sẽ phải quay về kịp thời gian để xem đội Australia thi đấu với đội Gloucestershire tại sân nhà. Hai chàng trai thảo luận về khả năng, hay theo như Harry, về triển vọng chiến tranh sẽ được tuyên bố khi giờ đây tất cả mọi người đều đã được phát mặt nạ phòng hơi độc. Nhưng không ai trong họ đụng chạm tới một chủ đề đang lởn vởn trong tâm trí của cả hai: liệu Giles có tới Oxford cùng Harry và Deakins vào tháng Chín hay không?

Khi đối bạn tới gần khách sạn, Harry lại cảm thấy ngần ngại với việc quấy rầy mẹ cậu trong lúc bà đang làm việc, nhưng Giles đã bước qua cánh cửa quay và đang đứng chờ cậu trong tiền sảnh.

“Sẽ chỉ mất vài phút thôi”, Giles nói khi Harry tới bên cậu ta. “Hãy chỉ nói với mẹ cậu tin vui và thế là chúng ta có thể ngay lập tức quay về trường”. Harry gật đầu.

Giles hỏi người gác cửa Palm Court nằm ở đâu, và ông này chỉ hai cậu thanh niên về phía một khu có nền tôn cao ở cuối tiền sảnh. Sau khi leo lên sáu bậc cấp, Giles tới bên bàn tiếp tân và hạ giọng hỏi, “Chúng tôi có thể nói nhanh vài lời với bà Clifton được không?”

“Bà Clifton ư?” cô gái hỏi lại. “Bà ấy đã đặt chỗ trước chưa ạ?” Cô lướt ngón tay lần xuống một bản danh sách.

“Không, bà ấy làm việc ở đây”, Giles nói.

“Ồ, tôi mới vào làm”, cô gái nói, “nhưng tôi sẽ hỏi người trong tổ phục vụ bàn. Chắc họ sẽ biết”.

“Cảm ơn cô”.

Harry vẫn đứng lại ở bậc cấp dưới cùng, đưa mắt nhìn quanh phòng tìm kiếm mẹ mình.

“Hattie”, cô gái tiếp tân hỏi một người phục vụ bàn đi ngang qua, “có bà Clifton nào làm việc ở đây không?”

“Bà ấy không còn làm ở đây nữa”, câu trả lời xuất hiện ngay lập tức. “Bà ấy đã thôi việc chừng hai năm trước rồi. Từ dạo đó tôi không còn nghe nói gì đến bà ấy nữa”.

“Chắc phải có một nhầm lẫn nào đó”, Harry nói, lao lên các bậc cấp tới bên cạnh bạn mình.

“Cô có biết liệu chúng tôi có thể tìm bà ấy ở đâu không?” Giles hỏi, luôn hạ giọng xuống thật khẽ.

“Không”, Hattie nói. “Nhưng cậu có thể hỏi qua Doug, người gác ca đêm. Ông ấy đã làm ở đây lâu lắm rồi”.

“Cảm ơn cô”, Giles nói, rồi quay sang Harry, cậu nói thêm, “Hẳn phải có một lời giải thích đơn giản nào đó, nhưng nếu cậu muốn để yên mọi chuyện...”

“Không, chúng ta hãy thử xem Doug có biết mẹ tớ ở đâu không”.

Giles từ tốn bước tới bàn của người gác cửa, dành cho Harry đủ thời gian để cậu thay đổi ý định, song Harry vẫn không nói gì. “Ông có phải là Doug không ạ?” cậu hỏi một người đàn ông mặc chiếc áo khoác màu xanh đã bạc màu với hàng khuy cài không còn bóng nữa.

“Vâng, chính tôi đây”, ông này đáp. “Tôi có thể giúp gì được cho cậu?”

“Chúng tôi tìm bà Clifton”.

“Maisie không còn làm việc ở đây nữa. Bà ấy đã thôi không còn làm ở đây có lẽ phải đến hai năm rồi”.

“Ông có biết bây giờ bà ấy làm việc ở đâu không?”

“Tôi không biết”.

Giles móc ví, lấy ra một đồng nửa crown và đặt lên bàn. Người gác cửa nhìn nó một lát trước khi nói. “Có thể cậu sẽ tìm thấy bà ấy tại Câu lạc bộ đêm của Eddie”.

“Eddie Atkins ư?” Harry hỏi.

“Tôi tin đúng là thế”.

“À, chuyện này giải thích mọi thứ”, Harry nói. “Và Câu lạc bộ đêm của Eddie nằm ở đâu vậy?”

“Ở Welsh Back, thưa cậu”, người gác cửa nói trong lúc cho đồng nửa crown vào túi.

Harry rời khỏi khách sạn không nói thêm một lời và lao lên băng ghế sau một chiếc taxi đang đợi sẵn. Giles chui vào ngồi xuống bên cạnh. “Cậu không nghĩ bọn mình nên quay lại trường sao?” Giles vừa nói vừa nhìn đồng hồ. “Kiểu gì cậu cũng có thể báo cho mẹ cậu biết vào sáng mai”.

Harry lắc đầu. “Chính cậu đã nói mình sẽ sẵn sàng quấy quả mẹ cậu cho dù bà đang phát biểu trước Hiệp hội các bà mẹ”, Harry nhắc lại với bạn mình. “Làm ơn cho chúng tôi tới Câu lạc bộ đêm Eddie”, cậu kiên quyết nói.

Harry không nói gì trong suốt chuyến đi ngắn. Khi chiếc taxi rẽ vào một đường hẻm tối tăm và dừng lại bên ngoài Câu lạc bộ đêm Eddie, cậu chui ra khỏi xe và bước về phía lối vào.

Harry gõ mạnh lên cửa. Một ô cửa sập mở ra và một cặp mắt xuất hiện, nhìn chằm chằm vào hai chàng trai trẻ. “Phí vào cửa là năm shiling mỗi người”, một giọng nói vang lên đằng sau đôi mắt. Giles đưa một tờ bạc mười shiling qua khe cửa. Cửa mở ra ngay lập tức.

Hai chàng trai bước xuống một cầu thang được chiếu sáng lờ mờ và tới một tầng hầm. Giles nhìn thấy bà trước và vội vã quay lại để rời đi, nhưng đã quá muộn. Harry đang nhìn chằm chằm, sững sờ như hóa đá, về phía một hàng các cô gái ngồi trên ghế đẩu chân cao ở quầy bar, vài người đang tán chuyện cùng những người đàn ông, vài người khác ngồi một mình. Một trong số họ, mặc áo trắng trong suốt, một chiếc váy da ngắn màu đen và đi tất đen, lập tức bước lại gần hai cậu thanh niên và nói, “Tôi có thể giúp gì các cậu không, các quý ông trẻ tuổi?”

Harry tảng lờ cô ta. Đôi mắt cậu nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ ngồi ở phía xa của quầy bar, lúc này đang chăm chú lắng nghe một người đàn ông có tuổi trong khi bàn tay ông này đặt trên đùi cô ta. Cô gái nhìn theo để xem người chàng trai đang ngó chăm chú là ai. “Tôi phải nói là cậu có con mắt tinh đời đó”, cô ta nói. “Nhắc luôn để cậu hay, Maisie có thể rất kén chọn đấy, và tôi cũng phải cảnh báo cậu là cô ta không rẻ đâu”.

Harry quay người lại, lao thốc lên các bậc thang, đẩy cửa và chạy ra ngoài đường, trong lúc Giles vội vã đuổi theo bạn. Sau khi đứng lại trên vỉa hè, Harry khuỵu xuống hai đầu gối và bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Giles cúi xuống, quàng một cánh tay quanh người Harry, cố an ủi bạn mình.

Một người đàn ông từ nãy vẫn đứng trong bóng tối bên kia đường tập tễnh rời đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.