Sau khi họ xuống tàu ở ga Temple Meads, Giles và mẹ cậu ngồi đợi trong xe trong lúc Emma tạm biệt Harry.
“Hai người bọn họ vừa có chín ngày qua ở bên nhau,” Giles nói.
“Không lẽ hai anh chị này quên mất rằng ngày mai họ sẽ lại gặp nhau rồi sao?”
“Có thể cả ngày tiếp theo cũng thế”, mẹ Giles nói. “Nhưng đừng quên rằng, cho dù chuyện này nghe có vẻ thật viển vông, song một ngày nào đó nó cũng sẽ xảy ra với con đấy”.
Cuối cùng thì Emma cũng vào trong xe với mẹ và anh trai, song cô vẫn tiếp tục ngoái lại nhìn qua khung cửa sau và không thôi vẫy tay cho đến lúc Harry đã khuất hẳn khỏi tầm mắt.
Giles nóng lòng muốn trở về nhà và khám phá xem Harry đã làm gì để khiến cho bố cậu cư xử với người bạn thân nhất của con trai ông tàn nhẫn như thế suốt bao năm qua. Chắc chắn chuyện đó chẳng thể tệ hơn việc ăn cắp ở cửa hàng bánh kẹo hay cố tình thi hỏng được. Chàng trai hình dung ra cả tá khả năng khác nhau, nhưng chẳng có khả năng nào nghe hợp lý cả. Giờ thì, cậu hy vọng rằng cuối cùng thì cũng biết được sự thật. Giles đưa mắt nhìn sang mẹ mình. Cho dù bà hiếm khi để lộ cảm xúc ra ngoài, rõ ràng mẹ cậu đang ngày một bồn chồn hơn khi họ về tới gần Chew Valley.
Bố của Giles đang đứng trên bậc cấp cao nhất chờ đợi để chào đón vợ và các con ông khi chiếc xe dừng lại phía trước tòa dinh thự: không thấy bóng dáng Jenkins đâu. Hugo lập tức xin lỗi Elizabeth, rồi sau đó là các con ông ta, trước khi nói với họ ông ta nhớ tất cả bọn họ đến mức nào.
“Trà đã được chuẩn bị sẵn trong phòng khách rồi”, ông ta nói. “Mời ba mẹ con vào trong đó cùng bố khi mọi người đã sẵn sàng”.
Giles là người đầu tiên quay xuống dưới nhà và gượng gạo ngồi xuống chiếc ghế đối diện với bố mình. Trong khi hai bố con ngồi đợi Emma và mẹ cậu tới gia nhập cùng họ, ông bố chăm chú hỏi Giles liệu cậu có thích Scotland hay không, đồng thời cho biết cô bảo mẫu đã đưa Grace vào trung tâm Bristol để mua đồng phục đi học cho cô bé. Suốt khoảng thời gian đó Hugo không hề đả động tới Harry. Vài phút sau, khi mẹ và em gái Giles bước vào phòng, bố cậu lập tức đứng dậy. Khi hai người phụ nữ đã ngồi xuống, ông ta tự tay rót cho mỗi người một tách trà. Rõ ràng Hugo không hề muốn người làm nghe được những điều ông ta sắp sửa hé lộ.
Sau khi những người còn lại đã yên vị, bố Giles ngồi xuống mép ghế của ông ta và bắt đầu nhẹ giọng lên tiếng.
“Hãy cho bố bắt đầu bằng việc thừa nhận với mẹ và các con rằng cách cư xử của bố vào buổi tối tất cả mọi người đều mô tả như một màn trình diễn thành công rực rỡ của Emma quả thực là không thể chấp nhận được. Nguyên việc bố của con không có mặt ở đó khi màn hạ đã đủ tồi tệ rồi, Emma”, ông ta nói, nhìn thẳng về phía con gái, “nhưng cách bố hành xử với mẹ các con khi mọi người quay về nhà tối hôm đó thực sự không thể tha thứ được, và bố biết sẽ phải mất một thời gian trước khi một tổn thương sâu sắc như thế có thể nguôi ngoai”.
Hugo Barrington đưa hai bàn tay ôm lấy hai bên đầu, và Giles thấy bố cậu đang run rẩy. Cuối cùng ông ta cũng trấn tĩnh lại được.
“Tất cả mọi người, vì những lý do khác nhau, chắc đều muốn biết tại sao bố lại đối xử với Harry Clifton đầy thành kiến như thế trong suốt những năm qua. Đúng là bố không thể chịu đựng nổi sự hiện diện của cậu ấy, nhưng lỗi hoàn toàn là do bố gây ra. Khi mọi người biết được lý do, có lẽ mọi người sẽ có thể bắt đầu thấu hiểu, thậm chí thông cảm”.
Giles nhìn sang mẹ cậu, bà đang ngồi cứng người lại trên ghế. Không thể biết bà đang cảm thấy thế nào.
“Nhiều năm trước”, Barrington nói tiếp, “khi bố vừa mới trở thành giám đốc điều hành của công ty, bố đã thuyết phục hội đồng quản trị rằng chúng ta có thể lấn sân sang lĩnh vực đóng tàu, bất chấp sự phản đối của ông nội. Bố đã ký hợp đồng với một công ty Canada để đóng một con tàu chở hàng có tên là Maple Leaf. Hợp đồng này cuối cùng lại không chỉ là một thảm họa tài chính cho công ty, mà còn là một tai họa với cá nhân bố, một cơn ác mộng mà cho tới giờ bố vẫn chưa thể vượt qua được, và bố không chắc là sẽ có ngày bố vượt qua được. Hãy cho bố được giải thích”.
“Vào một buổi chiều nọ, một công nhân làm việc tại cầu tàu hùng hổ lao vào phòng làm việc của bố, nhất quyết khẳng định rằng bạn anh ta đã bị mắc kẹt lại trong vỏ thân tàu Maple Leaf, và nếu bố không lập tức ra lệnh mở vỏ tàu ra, bạn anh ta chắc chắn sẽ chết. Tất nhiên là bố lập tức đi tới cầu tàu, và người đốc công tại đó cam đoan với bố toàn bộ câu chuyện anh chàng công nhân kia kể đều không đúng sự thật. Dẫu thế, bố vẫn ra lệnh yêu cầu tất cả ngừng tay để chúng ta có thể nghe thấy bất cứ âm thanh nào vọng ra từ trong thân tàu. Bố đã đợi một thời gian khá lâu, nhưng vì không có âm thanh nào vang lên, bố liền ra lệnh cho mọi người trở lại làm việc, vì lúc đó công việc đã bị chậm tiến độ mất mấy tuần so với dự kiến”.
“Bố cứ nghĩ là người công nhân bị coi là mắc kẹt tấy sẽ lại có mặt chấm công vào ca sáng hôm sau. Nhưng anh ta không những chẳng hề xuất hiện, mà còn không còn ai thấy anh ta nữa. Khả năng rằng anh ta đã chết luôn đè nặng lên lương tâm bố kể từ dạo đó”. Hugo ngừng lời, ngẩng đầu lên và nói, “Tên người đàn ông đó là Arthur Clifton, và Harry là con trai duy nhất của anh ta”.
Emma bắt đầu thổn thức.
“Bố muốn mọi người hãy cố hình dung, nếu có thể, cảm giác bố phải trải qua mỗi khi nhìn thấy cậu ấy, và nghĩ tới việc cậu ấy sẽ cảm thấy thế nào nếu đến lúc nào đó phát hiện ra rất có thể bố là người phải chịu trách nhiệm về cái chết của bố cậu ấy. Việc Harry Clifton trở thành người bạn thân nhất của Giles, và cũng là người yêu của con gái bố, quả thực đúng là một điều mà ta vốn chỉ thấy trong các vở bi kịch Hy Lạp mà thôi.”
Thêm một lần nữa, Hugo gục đầu vào hai lòng bàn tay, không nói thêm gì nữa trong suốt một hồi lâu. Cuối cùng, khi ngẩng đầu lên, ông ta nói, “Nếu mọi người muốn hỏi bố bất cứ câu hỏi nào, bố sẽ cố hết sức để trả lời”.
Giles đợi mẹ cậu lên tiếng trước. “Anh có bao giờ dồn một người vô tội vào tù vì một tội lỗi người đó không hề phạm phải hay không?” Elizabeth khẽ hỏi.
“Không, em yêu”, Barrington nói. “Anh hy vọng em hiểu anh đủ rõ để nhận thấy anh không có khả năng làm một chuyện như thế. Stan Tancock là một kẻ trộm vặt, anh ta đã đột nhập vào phòng làm việc của anh và ăn cắp tiền của anh. Chính vì anh ta là anh vợ của Arthur Clifton, chứ không phải vì lý do nào khác, mà anh đã nhận anh ta trở lại làm việc sau khi anh ta được thả ra tù”. Lần đầu tiên Elizabeth mỉm cười.
“Bố, con không biết mình có được phép hỏi một câu không?” Giles lên tiếng.
“Có chứ, tất nhiên rồi”.
“Có đúng bố đã cho người theo dõi Harry và con khi chúng con đi tới Scotland không?”
“Phải, bố có làm thế, Giles. Bố nóng lòng muốn biết mẹ con và Emma đang ở đâu để bố có thể xin lỗi họ vì cách cư xử đáng xấu hổ của bố. Làm ơn hãy thứ lỗi cho bố”.
Tất cả mọi người đều chuyển sự chú ý sang Emma, cho tới lúc này cô vẫn chưa nói gì. Khi cô lên tiếng, những lời cô nói khiến tất cả kinh ngạc. “Bố sẽ phải nói cho Harry biết mọi thứ bố đã nói với anh em con và mẹ”, cô thì thầm khe khẽ, “và nếu anh ấy sẵn lòng tha thứ cho bố, khi đó bố sẽ phải đón nhận anh ấy đến với gia đình ta”.
“Bố sẽ rất vui được chào đón cậu ấy đến với gia đình ta, con yêu, cho dù cũng có thể hiểu được nếu cậu ấy không bao giờ muốn nói chuyện với bố nữa. Nhưng bố không thể cho cậu ấy biết sự thật về chuyện đã xảy đến với bố cậu ấy”.
“Tại sao lại không?” Emma hỏi.
“Vì mẹ của Harry đã nói rõ với bố rằng bà ấy không muốn có lúc nào đó con trai bà ấy biết bố mình đã chết như thế nào, vì cậu ấy luôn được cho hay và cũng luôn tin rằng bố mình là một người đàn ông dũng cảm đã tử trận trong chiến tranh. Cho tới giờ phút này, bố đã giữ lời hứa không bao giờ để lộ cho bất cứ ai biết chuyện đã xảy ra vào cái ngày khủng khiếp đó”.
Elizabeth Barrington đứng dậy, bước tới bên chồng và dịu dàng hôn ông ta. Barrington như suy sụp và bật khóc. Một lát sau, Giles tới bên bố mẹ cậu và quàng một cánh tay lên vai ông bố.
Riêng Emma không hề suy suyển.