Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 111 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40

❊ ❊ ❊

GILES VÀ HARRY CLIFTON ĐANG TRÊN ĐƯỜNG TỚI MULGERIE - (CHẤM) - SẼ ĐẾN NƠI VÀO KHOẢNG SÁU GIỜ - (CHẤM) -

Lord Harvey đưa bức điện cho Giles và tặc lưỡi. “Được gửi tới từ người bạn chung của chúng ta, đại úy Tarrant. Và hoá ra ông ấy chỉ sai về thời gian hai đứa đến nơi."

“Bọn cháu đã phải đi bộ suốt từ ga tới đây”, Giles phản đối giữa hai lần nhai miệng đầy thức ăn.

“Phải, ta cũng đã nghĩ tới việc cho xe tới đón hai đứa sau chuyến tàu cuối”, Lord Harvey nói, “nhưng chẳng gì có thể sánh nổi một cuộc đi bộ lành mạnh trên đất cao nguyên Highlands để giúp người ta cảm thấy ngon miệng”.

Harry mỉm cười. Cậu hầu như không nói gì kể từ lúc hai chàng trai xuống ăn tối, và vì Emma được xếp ngồi ở tận đầu bên kia của bàn ăn, cậu đành tự hài lòng với việc thỉnh thoàng đưa mắt nhìn cô buồn bã, tự hỏi rồi liệu có lúc nào hai người được ở riêng bên nhau hay không.

Món đầu tiên là một thứ canh hầm đặc của vùng Highland, mà Harry giải quyết có phần hơi quá chóng vánh, nhưng khi Giles được phục vụ thêm suất thứ hai, cậu cũng cho phép bát của mình được múc đầy trở lại. Harry có lẽ đã xin thêm suất thứ ba nếu không phải tất cả những người khác đều tiếp tục lịch sự chuyện trò trong lúc chờ cậu và Giles ăn xong để món chính có thể được mang ra.

“Hai đứa không cần phải lo lắng về chuyện có ai đó vẫn còn chưa biết các cháu đang ở đâu”, Lord Harvey nói, “vì ta đã gửi điện tín cho Sir Walter và bà Clifton, bảo đảm với họ rằng cả hai cháu đều an toàn khỏe mạnh. Ta vẫn còn chưa liên lạc với bố cháu, Giles ạ”, ông nói thêm mà không đưa ra bình luận nào. Giles nhìn sang phía bên kia bàn và thấy mẹ cậu đang cắn môi.

Một lát sau, cửa phòng ăn mở ra, mấy người gia nhân mặc chế phục bước vào và mang các bát đựng canh hầm đi. Theo sau họ là ba gia nhân nữa, mang những chiếc khay bạc trên đó có đặt thứ gì đó mà với Harry trông có vẻ giống sáu con gà nhỏ.

“Ta hy vọng cháu thích gà gô trắng, cậu Clifton”, Lord Harvey nói, ông là người đầu tiên từng gọi chàng trai là “cậu”, trong lúc một suất chim được đặt xuống trước mặt cậu. “Ta đã tự mình săn được chúng đấy”.

Harry không thể nghĩ ra được một câu trả lời hợp lý. Cậu quan sát trong lúc Giles cầm lấy dao nĩa và bắt đầu cắt những miếng nhỏ trên người con chim, những cử chỉ làm sống lại ký ức về bữa ăn chung đầu tiên của hai người tại St. Bede. Cho tới khi những cái đĩa được mang đi, Harry mới chỉ cắt được khoảng ba miếng và tự hỏi cậu cần phải đợi đến khi bao nhiêu tuổi để có thể tự tin nói, “Không, cảm ơn, tôi thích có thêm một bát súp nữa hơn”.

Tình hình được cải thiện thêm ít nhiều khi một chiếc đĩa lớn đựng các loại quả khác nhau, một số trong đó Harry chưa từng thấy bao giờ, được đặt xuống giữa bàn ăn. Cậu những muốn hỏi vị chủ nhà tên và xuất xứ của chúng, nhưng rồi trong tâm trí chàng trai lại lóe lên ký ức về quả chuối đầu tiên, khi cậu đa có sự nhầm lẫn tệ hại. Chàng trai trẻ hài lòng với việc làm theo gương của Giles, quan sát cẩn thận để xem loại quả nào cần gọt vỏ, loại nào cần cắt và loại nào bạn có thể cầm lấy và ăn luôn.

Khi ăn xong, một gia nhân xuất hiện và đặt một bát nước bên cạnh đĩa của Harry. Cậu vừa định nhấc nó lên để uống thì thấy phu nhân Harvey nhúng các ngón tay vào bát nước của bà và lát sau một gia nhân đưa cho bà chiếc khăn bằng vải lanh để bà lau khô tay. Harry nhúng các ngón tay của cậu vào nước, và như có phép màu, một chiếc khăn lập tức hiện ra.

Sau bữa tối, các quý bà rút lui ra khỏi phòng khách. Harry muốn đi theo họ để ít nhất thì cậu có thể tới bên Emma và kể cho cô biết mọi chuyện đã xảy ra kể từ khi cô uống thuốc độc[1]. Nhưng cô gái vừa rời phòng thì Lord Harvey lại ngồi xuống bàn, dấu hiệu để người giúp việc cho quản gia mang một điếu xì gà tới cho vị huân tước, trong khi một gia nhân khác rót cho ông một ly Cognac lớn.

Sau khi nhấp một hớp, ông ra dấu và ngay lập tức hai ly rượu được đặt xuống trước mặt Giles và Harry. Người quản gia đóng hộp chống ẩm đựng xì gà lại trước khi rót brandy vào ly cho hai chàng trai.

“Được rồi”, Lord Harvey nói sau khi rít thêm hai hay ba hơi xì gà nữa. “Theo ta hiểu là cả hai người đang hy vọng tới Oxford học?”

“Harry thì coi như chắc rồi”, Giles nói. “Nhưng cháu sẽ cần ghi được thêm một đôi cú ghi điểm một trăm nữa trong kỳ hè, và nhất là tại Lord nếu muốn các thành viên hội đồng tuyển sinh mắt nhắm mắt mở với những khiếm khuyết hiển nhiên của cháu.”

“Giles đang khiêm tốn thôi, thưa ngài”, Harry nói. “Cậu ấy cũng có cơ hội giành được một suất vào học chẳng kém gì cháu cả. Nói cho cùng, cậu ấy không chỉ là đội trưởng đội cricket, cậu ấy còn là đại diện học sinh của trường”.

“Chà, nếu hai đứa thành công, ta có thể cam đoan hai đứa sẽ được trải nghiệm ba năm hạnh phúc nhất của cuộc đời mình. Đó là giả thiết rằng Herr[2] Hitler không điên rồ đến mức khăng khăng đòi chơi lại cuộc chiến tranh vừa qua với hy vọng lố bịch là ông ta sẽ có thể đảo ngược được kết quả”.

Cả ba người cùng nâng ly và Harry nhấp hớp brandy đầu tiên trong đời mình. Cậu không hề thấy thích vị của nó và đang tự hỏi liệu mình có bị coi là bất lịch sự không nếu cậu không uống hết thì chính Lord Harvey đã giải vây cho chàng trai.

“Có lẽ đã đến lúc chúng ta tới gia nhập cùng các quý bà”, ông vừa nói vừa uống cạn ly của mình. Huân tước dụi điếu xì gà của ông vào một cái gạt tàn, rời khỏi chỗ và bước ra ngoài phòng ăn, không đợi thêm một lời đề xuất thứ hai nào và hai chàng trai theo sau ông qua tiền sảnh tới phòng khách.

Lord Harvey ngồi xuống cạnh Elizabeth, trong khi Giles nháy mắt với Harry và đi tới bên bà ngoại cậu ta. Harry ngồi xuống bên Emma trên ghế xô pha.

“Anh thật lịch sự khi tìm đến tận đây, Harry”, cô nói, nắm lấy tay cậu.

“Anh rất xin lỗi vì những gì xảy ra sau buổi biểu diễn. Anh chỉ hy vọng là mình không phải là người gây ra những rắc rối này ngay từ đầu”.

“Sao anh lại có thể là người phải chịu trách nhiệm được, Harry? Anh chưa từng làm bất cứ điều gì có thể khiến bố em nói với mẹ theo cách đó”.

“Nhưng ai cũng biết là bố em không nghĩ chúng ta nên gần gũi nhau, thậm chí là trên sân khấu”.

“Hãy nói về chuyện đó vào sáng mai”, Emma thì thầm. “Chúng mình có thể đi dạo thật lâu trên đồi và được riêng tư, chỉ có những bầy gia súc vùng Highland nghe lén chúng mình thôi”.

“Anh sẽ mong đợi đến lúc ấy”, Harry nói. Cậu rất muốn cầm tay cô, nhưng ở đó có quá nhiều con mắt liên tục nhìn về phía họ.

“Hẳn hai chàng trai trẻ đều đã mệt nhoài sau chuyến đi vất vả đến thế”, phu nhân Harvey nói. “Sao hai đứa cháu không lên giường đi ngủ đi, và chúng ta sẽ gặp lại các cháu vào bữa sáng mai.”

Harry không muốn phải đi ngủ; cậu muốn ở lại bên Emma và cố tìm hiểu xem cô đã khám phá ra lý do khiến bố cô luôn phản đối việc hai người họ ở bên nhau chưa. Nhưng Giles lập tức đứng dậy, hôn lên má bà ngoại và mẹ cậu ta và chúc họ ngủ ngon, làm Harry không còn lựa chọn nào khác ngoài việc làm theo cậu bạn. Cậu quay người và hôn lên má Emma, cảm ơn vị chủ nhà vì buổi tối tuyệt vời rồi đi theo Giles rời khỏi phòng.

Trong lúc hai người đi qua tiền sảnh, Harry đang đứng nán lại để chiêm ngưỡng một bức tranh vẽ giỏ quả của một họa sĩ có tên Peploe thì Emma lao vội ra khỏi phòng khách, đưa hai cánh tay ôm quanh cổ chàng trai và khẽ hôn lên môi cậu.

Giles tiếp tục bước lên cầu thang như thể không nhìn thấy gì, trong khi Harry luôn để mắt về phía cửa phòng khách. Emma buông cậu ra khi cô nghe thấy tiếng mở cửa sau lưng mình.

“Tạm biệt, tạm biệt anh, chia tay quả là nỗi phiền muộn ngọt ngào”, cô thì thầm.

“Vì thế anh sẽ nói tạm biệt cho tới khi đến ngày mai”, Harry đáp lại.

❀ ❀ ❀

[1] * Nhắc tới đoạn kết của Juliett (vai Emma diễn) trong vở kịch Romeo và Juliet

[2] * Ông, ngài (tiếng Đức)

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.