Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 111 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38

❊ ❊ ❊

"Cậu nghĩ họ đã đi đâu?” Harry hỏi, sau khi Giles thuật lại những gì đã xảy ra sau khi cậu ta quay về Manor House.

“Tớ không biết”, Giles nói. “Tớ ngủ khi họ rời khỏi nhà. Tất cả những gì tớ moi được từ Jenkins là có một chiếc taxi đã đưa hai người họ ra ga ngay lúc quá nửa đêm”.

“Và theo cậu nói, bố cậu đã say khi cậu quay về nhà tối hôm qua?”

“Say mèm, và ông ấy vẫn còn chưa tỉnh hẳn khi tớ xuống nhà ăn sáng sáng nay. Ông ấy đang la hét, chửi bới bất cứ ai dám bén mảng lại gần. Thậm chí ông ấy còn định trách cứ tớ về mọi chuyện. Đó là lúc tớ quyết định sẽ tới sống cùng ông bà nội”.

“Cậu có nghĩ ông nội cậu biết họ đi đâu không?”

“Tớ không nghĩ thế, cho dù ông dường như chẳng mấy ngạc nhiên khi tớ kể lại cho ông biết chuyện đã xảy ra. Bà nội tớ nói tớ có thể ở lại cùng ông bà bao lâu tùy ý”.

“Họ không thể ở Bristol được”, Harry nói, “nếu chiếc taxi đưa họ ra ga”.

“Giờ thì họ có thể ở bất cứ đâu rồi”, Giles nói.

Không ai nói gì trong một hồi lâu, cho tới khi Harry đề xuất, “Có thể tới biệt thự của gia đình cậu tại Tuscany chăng?”

“Chắc không phải đâu”, Giles nói. “Đó là nơi đầu tiên bố tớ sẽ nghĩ tới, vì thế họ không thể được an toàn lâu tại đó”.

“Vậy thì hẳn phải là một nơi bố cậu cần suy nghĩ cân nhắc trước khi định tới tìm họ”. Cả hai chàng trai lại im lặng, cho tới khi Harry nói, “Tớ đang nghĩ tới một người rất có thể biết họ đang ở đâu”.

“Ai vậy?”

“Già Jack”, Harry nói, cậu vẫn không tài nào quen được với việc gọi ông là đại úy Tarrant. “Tớ biết ông ấy đã trở thành một người bạn của mẹ cậu, và chắc chắn là mẹ cậu tin tưởng ông”.

“Cậu có biết bây giờ ông ấy ở đâu không?”

“Bất cứ ai đọc tờ The Times đều biết”, Harry nói với vẻ mỉa mai.

Giles đấm lên cánh tay bạn cậu. “Vậy thì ông ấy đang ở đâu, ông bạn thông thái?”

“Ông ấy hẳn đang có mặt tại văn phòng của mình tại London. Quảng trường Soho, nếu tớ nhớ không nhầm”.

“Tớ luôn muốn có một cái cớ để được lên London một ngày”, Giles nói. “Tiếc một nỗi tớ đã để hết tiền ở nhà”.

“Không vấn đề gì”, Harry nói. “Tớ đang rủng rỉnh. Quý ông Atkins kia vừa cho tớ năm bảng, cho dù quả tình ông ta có nói tớ phải dùng số tiền này để mua sách”.

“Đừng lo”, Giles nói, “tớ có thể nghĩ tới một kế hoạch khác”.

“Là gì vậy?” Harry hỏi, có vẻ đầy hy vọng.

“Bọn mình có thể chỉ cần ngồi đây đợi Emma viết thư cho cậu”.

Đến lượt Harry dành cho ông bạn quý hóa một quả thụi. “Được rồi”, cậu nói. “Nhưng tốt hơn hết bọn mình nên lên đường ngay trước khi ai đó phát hiện ra ý định của bọn mình”.

*

“Tớ không quen đi trên toa hạng ba”, Giles nói khi đoàn tàu chuyển bánh rời khỏi Temple Meads.

“À, tốt hơn cậu nên cố mà quen đi khi tớ là người chi tiền”, Harry nói.

“Giờ hãy nói cho tớ biết, Harry, ông bạn đại úy Tarrant của cậu đang làm gì vậy? Tớ biết chính phủ đã chỉ định ông ấy làm Giám đốc Cơ quan Di trú Công dân, một danh xưng khá ấn tượng, nhưng tớ không rõ thực sự thì ông ấy làm gì”.

“Đúng như tên gọi của cơ quan đó”, Harry nói. “Ông ấy chịu trách nhiệm tìm nơi ở cho người tị nạn, nhất là các gia đình chạy trốn khỏi ách độc tài của Đức Quốc xã. Ông ấy nói mình đang tiếp bước sự nghiệp của bố ông”.

“Quả là một con người cao cả, đại úy Tarrant của cậu”.

“Cậu chưa biết được đến một nửa đâu”, Harry nói.

“Xin cho xem vé”.

Hai chàng trai dành phần lớn thời gian chuyến đi cố phỏng đoán xem Emma và bà Barrington có thể đang ở đâu, nhưng tới khi đoàn tàu vào ga Paddington, họ vẫn chưa thể đi tới một kết luận chắc chắn nào.

Hai chàng thanh niên đi tàu điện ngầm tới Quảng trường Leicester, xuất hiện trở lại dưới ánh mặt trời và bắt tay vào tìm kiếm Quảng trường Soho. Trong lúc hai người đi qua khu West End, Giles trở nên bị phân tâm bởi những ánh đèn nê - ông rực rỡ và những ô kính cửa hiệu bày đầy ắp những món hàng cậu ta chưa từng nhìn thấy trước đó đến nỗi thỉnh thoảng Harry lại phải nhắc nhở bạn mình nhớ lý do họ tới London.

Khi hai chàng thanh niên tới được Quảng trường Soho, không ai trong họ có thể không thấy một dòng dài dằng dặc liên tục những người đàn ông, phụ nữ và trẻ nhỏ chen chúc nhau, đầu cúi gằm, hối hả đi vào và đi ra từ một tòa nhà lớn ở phía bên kia quảng trường.

Hai thanh niên mặc đồng phục áo khoác blazer, quần vải flannel và đeo cà vạt trông có vẻ không tương đồng một cách kỳ lạ với bối cảnh xung quanh khi họ bước vào bên trong tòa nhà và đi theo các mũi tên chỉ dẫn lên lầu ba. Một số người tị nạn đứng dẹp sang một bên cho hai chàng trai đi qua, vì đoán rằng họ hẳn tới vì có công chuyện quan trọng.

Giles và Harry gia nhập vào hàng người dài xếp trước cửa phòng làm việc của giám đốc, và rất có thể đã phải đứng đó đến hết ngày nếu một người thư ký không đi ra ngoài và để ý tới hai cậu thanh niên. Cô này bước ngay tới chỗ Harry và hỏi có phải cậu tới gặp đại úy Tarrant không.

“Phải ạ”, Harry nói. “Ông ấy là một người bạn cũ của em”.

“Tôi biết”, người phụ nữ nói.

“Tôi nhận ra cậu ngay lập tức”.

“Bằng cách nào vậy?” Harry hỏi.

“Ông ấy có một bức ảnh của cậu trên bàn làm việc”, người thư ký trả lời. “Đi theo tôi. Đại úy Tarrant sẽ rất vui được gặp hai cậu”.

Khuôn mặt Già Jack sáng lên khi ông nhìn thấy hai cậu bé - mà cũng đã đến lúc ông nên thôi nghĩ về họ như hai cậu bé, vì giờ đây họ đã trở thành hai người chàng thanh niên - bước vào phòng làm việc của ông. “Thật tốt được gặp cả hai cậu”, ông vừa nói vừa đứng bật dậy từ sau bàn làm việc tới chào đón hai vị khách. “Vậy lần này hai cậu đang chạy trốn khỏi ai đây?” ông nói thêm với một nụ cười.

“Bố cháu ạ”, Giles khẽ nói.

Già Jack bước tới đóng cửa lại, chỉ hai cậu thanh niên tới ngồi xuống một chiếc ghế xô pha không mấy thoải mái. Ông kéo một cái ghế lại gần rồi ngồi xuống chăm chú lắng nghe trong khi hai vị khách trẻ tuổi kể cho ông biết mọi chuyện đã xảy ra từ lúc họ gặp ông tại buổi biểu diễn tối hôm trước.

“Ta thấy bố cậu rời khỏi khán phòng, tất nhiên rồi”, Già Jack nói, “nhưng ta chưa bao giờ nghĩ ông ấy có thể đối xử với mẹ và em gái cậu một cách đáng phẫn nộ như thế”.

“Ông có biết hiện tại hai người họ có thể đang ở đâu không, thưa ông?” Giles hỏi.

“Không. Nhưng nếu ta phải đoán, ta sẽ đoán là họ đang ở cùng ông của cậu”.

“Không đâu, thưa ông, cháu đã ở cạnh ông nội cả buổi sáng, và thậm chí ông còn không biết hai người họ ở đâu”.

“Ta đã nói là người ông nào đâu,” Jack nói.

“Huân tước Harvey sao?” Harry lên tiếng.

“Đó sẽ là phỏng đoán của ta”, Jack nói. “Hai mẹ con họ sẽ cảm thấy an toàn bên cạnh ông ấy, và tự tin rằng Barrington sẽ phải nghĩ ngợi cẩn thận trước khi đuổi theo họ tới đó”.

“Nhưng theo cháu biết thì ông ngoại ít nhất có ba nơi ở”, Giles nói. “Vậy nên cháu không biết nên bắt đầu tìm từ đâu nữa”.

“Tớ mới ngốc làm sao”, Harry thốt lên. “Tớ biết chính xác ông ấy ở đâu”.

“Cậu biết thật sao?” Giles hỏi. “Ở đâu vậy?”

“Tại dinh thự ở vùng nông thôn của ông ngoại cậu ở Scotland”.

“Nghe cháu nói có vẻ rất chắc chắn”, Jack nói.

“Chỉ đơn giản vì tuần trước ông có viết cho Emma vài dòng để giải thích vì sao ông không thể tới xem buổi trình diễn vở kịch của trường. Có vẻ như ông luôn dành tháng Mười hai và tháng Một ở Scotland. Nhưng quỷ bắt cháu đi, cháu không tài nào nhớ nổi địa chỉ nữa”.

“Lâu đài Mulgerie, gần Mulgerie, Highlands”, Giles nói.

“Ấn tượng lắm”, Jack nói.

“Không thực sự đâu, thưa ông. Chỉ là kết quả của không biết bao nhiêu năm mẹ yêu cầu cháu viết thư cảm ơn tới tất cả họ hàng vào Lễ Tặng quà cuối năm. Nhưng vì cháu chưa bao giờ đặt chân đến Scotland, cháu cũng chịu không biết nơi đó ở đâu nữa”.

Già Jack đứng dậy và lấy ra một tập bản đồ lớn từ trên giá sách phía sau bàn làm việc của ông. Ông lão lần tìm Mulgerie trên danh sách địa danh, lật tìm qua vài trang rồi sau đó để tập bản đồ xuống cái bàn phía trước mình. Lướt một ngón tay theo con đường từ London tới Scotland, ông nói, “Hai đứa sẽ phải đi chuyến tàu đêm tới Edinburg, sau đó chuyển sang một chuyến tàu địa phương để tới Mulgerie”.

“Cháu không nghĩ bọn cháu còn đủ tiền để thực hiện chuyến đi này”, Harry nói sau khi kiểm tra ví.

“Vậy thì ta sẽ phải viết cho cả hai đứa giấy chứng nhận cho phép đi tàu rồi, phải không nào?” Jack nói. Ông mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tập phiếu màu vàng sẫm và xé ra hai tờ. Ông điền thông tin vào đó, ký tên và đóng dấu. “Xét cho cùng”, ông nói thêm, “hai cậu rõ ràng là hai kẻ vô gia cư lang thang đang đi tìm chỗ trú chân”.

“Cảm ơn ông”, Giles nói.

“Thêm một lời khuyên cuối cùng nữa”, Già Jack nói trong lúc đứng dậy sau bàn làm việc. “Hugo Barrington không phải là người thích bị người khác qua mặt, và trong khi ta có thể tin chắc rằng ông ấy sẽ không dám làm gì phật ý Lord Harvey, chuyện đó không nhất thiết sẽ tương tự với cháu, Harry. Vậy cháu hãy cảnh giác cho tới khi đã an toàn ở bên trong lâu đài Mulgerie. Nếu có lúc nào đó cháu bắt gặp một người đàn ông đi tập tễnh”, ông lão nói thêm, “hãy cẩn thận với hắn. Hắn làm việc cho bố của Giles. Hắn là một kẻ thông minh và ma mãnh, nhưng quan trọng hơn nữa, hắn không trung thành với ai ngoài ông chủ trả tiền cho hắn”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.