“Con bé còn quá trẻ để nghĩ tới chuyện hôn nhân”, bố Emma nói, như thể cô không có mặt trong phòng.
“Con bé bằng tuổi em khi anh cầu hôn em đấy”, Elizabeth nhắc lại với chồng bà.
“Nhưng khi ấy em không sắp bước vào kỳ thi quan trọng nhất của đời mình, chỉ nửa tháng trước đám cưới”.
“Cũng chính vì thế mà em sẽ chịu trách nhiệm thu xếp mọi thứ”, Elizabeth nói. “Như thế Emma sẽ không phải phân tâm cho tới khi kỳ thi kết thúc”.
“Chắc chắn sẽ tốt hơn nếu hoãn đám cưới lại vài tháng. Nói cho cùng, sao phải vội thế chứ?”
“Quả là một ý kiến hay, thưa bố”, Emma nói, lần đầu tiên lên tiếng. “Có lẽ chúng ta cũng có thể hỏi Herr Hitler xem ông ta có thể vui lòng hoãn chiến tranh lại thêm vài tháng, vì con gái bố muốn lấy chồng”.
“Thế bà Clifton nghĩ sao về chuyện này?” bố cô hỏi, tảng lờ lời bình luận của cô con gái.
“Tại sao bà ấy lại phải có suy nghĩ nào khác ngoài sự vui mừng trước tin tức này chứ?” Elizabeth hỏi chồng. Hugo không trả lời.