"Tom này”, bác sĩ Wallace nói sau khi đã khám xong cho Harry,“tôi không rõ cậu có thể cho tôi biết tên người sĩ quan đồng nghiệp của cậu vừa qua đời tối qua. Tôi muốn viết thư cho mẹ anh ta, hay vợ anh ta nếu anh ta đã có vợ”.
“Tên anh ấy là Harry Clifton”, Harry nói, giọng phải lắng tai mới nghe được. “Anh ấy chưa kết hôn, nhưng tôi biết mẹ anh ấy khá rõ. Tôi định sẽ tự viết thư cho bà”.
“Cậu thật tử tế”, Wallace nói, “nhưng tôi vẫn muốn gửi thư cho bà ấy. Cậu có địa chỉ của bà không?”
“Có, tôi có địa chỉ”, Harry nói. “Nhưng sẽ tốt hơn nếu trước hết bà biết tin từ tôi, chứ không phải từ một người hoàn toàn xa lạ”, anh đề xuất.
“Nếu cậu nghĩ vậy”, Wallace nói, nghe không có vẻ do dự.
“Vâng, tôi nghĩ thế”, Harry nói, lần này giọng đã kiên quyết hơn.
“Ông luôn có thể gửi lá thư của tôi khi chiếc Kansas Star quay lại Bristol. Đó là trong trường hợp ông thuyền trưởng vẫn lên kế hoạch quay về Anh, khi lúc này chúng ta đã ở vào tình trạng chiến tranh với Đức”.
“Chúng ta đâu có trong tình trạng chiến tranh với Đức”, Wallace nói.
“À không, tất nhiên là không”, Harry nói, nhanh chóng tự đính chính. “Và hãy hy vọng chuyện đó không bao giờ xảy ra”.
“Đồng ý”, Wallace nói, “song điều đó cũng không ngăn được chiếc Kansas Star thực hiện chuyến quay trở lại. Vẫn còn hàng trăm người Mỹ đang mắc kẹt tại Anh, không có cách nào khác để quay về nhà”.
“Chẳng phải như thế có phần rủi ro sao?” Harry hỏi. “Nhất là với những gì chúng ta vừa trải qua”.
“Không, tôi không nghĩ vậy”, Wallace nói. “Điều cuối cùng người Đức muốn là đánh chìm một tàu chở khách Mỹ, động thái chắc chắn sẽ kéo chúng ta vào cuộc chiến. Tôi khuyên cậu hãy ngủ một chút, Tom, vì tôi đang hy vọng là ngày mai cô y tá có thể đưa cậu đi dạo một vòng trên boong. Bắt đầu chỉ là một vòng thôi”, ông nhấn mạnh.
Harry nhắm mắt lại, nhưng không hề cố thử tìm giấc ngủ trong lúc anh suy nghĩ về quyết định của mình, và ảnh hưởng của nó đến bao nhiêu cuộc đời khác. Bằng cách nhận lấy danh tính của Tom Bradshaw, anh đã cho phép mình có chút thời gian thư thả để cân nhắc tới tương lai của mình. Một khi người ta biết tin Harry Clifton đã chết ngoài biển, Sir Walter và những thành viên còn lại của gia đình Barrington sẽ được giải thoát khỏi mọi ràng buộc họ có thể đang cảm thấy, và Emma sẽ được tự do bắt đầu một cuộc sống mới. Một quyết định anh cảm thấy hẳn Già Jack sẽ tán thưởng, cho dù anh vẫn chưa hình dung ra hết hệ lụy của nó.
Tuy nhiên, việc Tom Bradshaw từ cõi chết trở về đương nhiên sẽ tạo nên những rắc rối của chính nó, và anh sẽ phải luôn cảnh giác. Việc anh hầu như không biết gì về Bradshaw chẳng hề giúp được gì, vậy là mỗi khi y tá Craven hỏi anh về quá khứ, anh lại phải bịa ra chuyện gì đó hoặc thay đổi chủ đề.
Bradshaw đã tỏ ra rất giỏi trong việc gạt đi bất cứ câu hỏi nào anh ta không muốn trả lời, và luôn thực sự là một người khép kín. Anh ta đã không đặt chân lên đất nước mình ít nhất được ba năm rồi, thậm chí có lẽ còn lâu hơn, vì thế gia đình anh ta hẳn không có cách nào biết được lần trở về đột ngột này của anh ta. Ngay khi chiếc Kansas Star cập bến New York, Harry dự định sẽ quay về Anh lập tức trên con tàu đầu tiên sẵn có. Vấn đề nan giải nhất của chàng trai là làm cách nào để tránh cho mẹ anh phải trải qua đau khổ không cần thiết khi bà nghĩ đã mất đi đứa con trai độc nhất. Bác sĩ Wallace đã phần nào giúp anh giải quyết việc này khi ông hứa sẽ gửi một lá thư cho Maisie ngay khi ông trở lại Anh. Nhưng Harry vẫn còn phải viết lá thư đó.
Anh dành ra hàng giờ ngẫm nghĩ những gì sẽ viết trong đầu, thế nên khi anh đủ hồi phục để có thể viết những suy nghĩ của mình lên giấy, Harry hầu như đã thuộc lòng nội dung bức thư.
New York
Ngày 8 tháng Chín, 1939
Mẹ thân yêu nhất của con,
Con đã làm mọi điều có thể trong khả năng của mình để đảm bảo mẹ sẽ nhận được lá thư này trước khi ai đó kịp nói với mẹ là con đã chết trên biển.
Như ngày tháng trên lá thư này đã cho thấy, con đã không chết khi chiếc Devonian bị bắn chìm hôm mồng 4 tháng Chín. Trên thực tế, con được một tàu Mỹ vớt lên và vẫn còn sống khỏe mạnh. Tuy nhiên, một cơ hội xuất hiện cho phép con mượn lấy danh tính của một người khác, và con đã làm thế, với hy vọng nó sẽ giải thoát cả mẹ và gia đình Barrington khỏi rất nhiều rắc rối mà dường như con đã vô tình gây ra trong những năm qua.
Điều quan trọng là con muốn mẹ hiểu tình yêu con dành cho Emma không hề giảm đi; ngược lại là khác. Nhưng con không cảm thấy mình có quyền trông đợi cô ấy dành cả phần đời còn lại bám lấy hy vọng mong manh rằng đến một lúc nào đó trong tương lai con có thể chứng minh được Arthur Clifton, chứ không phải Hugo Barrington, mới là bố con. Như thế, ít nhất cô ấy có thể cân nhắc tới tương lai bên cạnh một ai đó. Con thấy ghen tỵ với người đàn ông ấy.
Con dự định sẽ trở về Anh trong tương lai gần. Nếu mẹ nhận được bất cứ thư tín nào từ một người có tên là Tom Bradshaw, thì đó chính là con.
Con sẽ liên lạc với mẹ ngay khi con đặt chân lên đất Anh, nhưng cho tới lúc ấy, con mong mẹ hãy giữ kín bí mật này như mẹ đã giữ kín bí mật của chính mình trong suốt bấy nhiêu năm.
Con trai yêu quý của mẹ,
Harry.
Anh đọc lại lá thư vài lần trước khi cho nó vào một phong bì có ghi chú “Tuyệt đối riêng tư và bí mật”. Harry viết địa chỉ người nhận thư là bà Arthur Clifton, số 27 Still House Lane, Bristol.
Sáng hôm sau, anh đưa lá thư cho bác sĩ Wallace.