Giống như một chú mèo được bỏ lại một mình trong ngôi nhà mới, Harry bắt đầu lang thang quanh con tàu trong lúc anh cố làm quen với vương quốc mới của mình.
Anh biết con tàu này dài 475 foot[1]với chiều rộng thân 56 foot[2], và tốc độ tối đa của nó là mười lăm hải lý một giờ, nhưng anh không thể ngờ được là có nhiều ngóc ngách xó xỉnh đến thế, cho dù chắc chắn là chúng phải phục vụ một mục đích nào đó mà anh sẽ biết dần theo thời gian. Harry cũng nhận thấy không có phần nào trên boong tàu mà thuyền trưởng không thể để mắt đến từ trên đài chỉ huy, vì thế không có chốn ẩn thân nào cho một anh chàng thủy thủ lười biếng.
Harry theo cầu thang sắt đi xuống boong giữa. Phần cuối là nơi bố trí khu buồng ngủ của sĩ quan, phần giữa là bếp, và phần trước là một khu vực mở rất rộng có mắc võng treo. Làm thế nào để ai đó có thể ngủ được trên một trong những chiếc võng này nằm ngoài khả năng hình dung của anh. Sau đó anh nhìn thấy sáu thủy thủ, những người hẳn đã hết ca trực, lúc này đang nhẹ nhàng đu đưa từ bên này qua bên kia theo nhịp dao động của con tàu và ngủ một cách say sưa.
Một cầu thang sắt hẹp dẫn xuống tầng boong dưới, nơi có các thùng gỗ chứa 144 chiếc xe đạp Raleigh, một nghìn bộ đồ bằng vải bông và hai tấn khoai tây, tất cả đều được chằng buộc an toàn, và sẽ không được mở ra cho tới khi tàu cập cảng tại Cuba.
Cuối cùng, anh bước xuống một cầu thang hẹp dẫn tới buồng nồi hơi và là lãnh địa của ông Patterson. Anh đẩy cánh cửa kim loại nặng nề mở ra và, giống như Shadrach, Meshach và Abednego[3], bạo dạn bước vào lò lửa hừng hực bên trong. Anh đứng đó, quan sát trong khi sáu người thợ đốt lò, những người đàn ông cơ bắp vạm vỡ, áo trên người nhem nhuốc bụi đen, lưng nhễ nhại mồ hôi túa thành dòng, dùng xẻng xúc than đá trút vào hai cái miệng luôn há ngoác cần phải được cho ăn hơn bốn bữa một ngày.
Như thuyền trưởng Havens đã tiên đoán, chỉ vài phút sau Harry đã phải lảo đảo chạy trở lại hành lang, mồ hôi nhễ nhại, miệng há hốc lấy hơi. Phải một lúc sau anh mới hồi lại đủ để có thể leo lên mặt boong, tại đó chàng thanh niên quỳ sụp xuống hai đầu gối và hít lấy hít để không khí trong lành. Anh chỉ có thể tự hỏi làm thế nào những người kia có thể sống sót được trong những điều kiện như thế và phải thực hiện hai ca làm việc dài hai giờ mỗi ngày, suốt cả bảy ngày trong tuần.
Sau khi Harry đã hồi phục, anh quay lên đài chỉ huy, mang theo cả trăm câu hỏi, từ chuyện ngôi sao nào trong chòm sao Đại Hùng Tinh chỉ tới Sao Bắc Đẩu, cho tới chuyện con tàu này có thể vượt qua được trung bình bao nhiêu hải lý mỗi ngày, hay cần bao nhiêu tấn than để... Ông thuyền trưởng vui vẻ trả lời tất cả, không một lần tỏ ra ngán ngẩm trước cơn khát kiến thức không thể thỏa mãn của anh chàng sĩ quan thứ tư trẻ tuổi. Kỳ thực, thuyền trưởng Havens đã nhận xét với ông Bradshaw trong quãng thời gian nghỉ của Harry rằng, điều khiến ông ấn tượng nhất về chàng thanh niên là anh không bao giờ hỏi một câu hỏi đến lần thứ hai.
❀ ❀ ❀
[1] *144,8 m
[2] *17 m
[3] *Ba thanh niên nhiệt tâm tin Chúa và được cứu thoát nhờ phép màu khi bị thiêu sống trong một cái lò (Kinh Thánh, sách Daniel).