Emma tới Oxford vào buổi sáng hôm diễn ra dạ hội và lấy phòng tại khách sạn Randolph. Cô dành ra phần còn lại của ngày hôm ấy để Harry dẫn đi thăm thú quanh vùng Somerville, Ashmolean và Bodleian, anh hoàn toàn tin tưởng rằng chỉ trong ít tháng nữa thôi, cô cũng sẽ tới đây làm sinh viên giống như anh.
Emma quay trở về khách sạn, cho mình thoải mái thời gian để chuẩn bị cho buổi dạ hội. Harry đã hẹn sẽ tới đón cô lúc tám giờ.
Anh bước qua tiền sảnh khách sạn trước giờ hẹn mấy phút. Harry mặc một bộ vét dạ hội màu xanh sẫm hợp thời mà mẹ anh vừa tặng nhân dịp sinh nhật thứ mười chín. Anh gọi cho Emma từ bàn tiếp tân để báo cho cô biết anh đang ở dưới và sẽ đợi cô ngoài tiền sảnh.
“Em sẽ xuống ngay”, cô hứa.
Mỗi phút dần trôi, Harry bắt đầu đi đi lại lại phía ngoài sảnh, tự hỏi ý Emma là sao khi cô nói sẽ “xuống ngay”. Nhưng Giles vẫn thường nói với bạn mình rằng em gái cậu ta đã học được cách diễn đạt về thời gian từ bà mẹ.
Thế rồi anh nhìn thấy cô, đang đứng trên bậc cầu thang trên cùng. Anh không hề nhúc nhích trong khi cô chậm rãi bước xuống, chiếc váy lụa không có dải đeo vai màu xanh ngọc làm nổi bật lên thân hình duyên dáng của cô. Tất cả đám thanh niên ngoài tiền sảnh trông đều có vẻ như họ sẽ rất hạnh phúc nếu được đổi chỗ với Harry.
“Ái chà”, anh thốt lên khi cô bước xuống bậc dưới cùng. “Ai cần Vivien Leigh chứ? Nhân tiện xin nói luôn là anh rất thích đôi giày”. Emma cảm thấy phần đầu tiên trong kế hoạch của cô đã diễn ra suôn sẻ.
Họ rời khỏi khách sạn, tay trong tay bước về phía quảng trường Radcliffe. Khi hai người bước qua cổng trường của Harry, mặt trời đã bắt đầu lặn xuống sau dãy Bodleian. Không ai bước chân vào Brasenose buổi tối hôm ấy có thể ngờ rằng nước Anh chỉ còn vài tuần nữa sẽ bước vào một cuộc chiến và́ hơn nửa số các chàng trai trẻ khiêu vũ tối nay sẽ không bao giờ có thể tốt nghiệp.
Nhưng không có gì xa xôi hơn thực tế đó trong tâm trí những đôi trai gái trẻ trung vui vẻ đang khiêu vũ theo âm nhạc của Cole Porter và Jerome Kern. Trong khi mấy trăm sinh viên cùng các khách mời của họ thỏa sức tận hưởng những két rượu sâm - panh và hăng hái tấn công cả núi xăng - uých kẹp cá hồi hun khói, Harry hầu như không để Emma lọt ra khỏi tầm mắt anh, sợ rằng một kẻ phá bĩnh thiếu lịch sự nào đó sẽ cuỗm cô đi mất.
Giles đã uống sâm - panh có phần hơi quá nhiều, ăn không biết bao nhiêu hàu và không khiêu vũ với cô gái nào đến lần thứ hai trong suốt cả buổi tối.
Đến hai giờ sáng, ban nhạc Billy Cotton Dance Band chơi điệu van - xơ cuối cùng. Harry và Emma quấn lấy nhau trong lúc quay theo điệu nhạc.
Khi người nhạc trưởng vung đũa chỉ huy lên để bắt đầu cử Quốc ca, Emma nhận thấy tất cả các chàng trai trẻ đứng quanh cô, cho dù đã say hay còn tỉnh, đều đứng nghiêm trang khi họ hát vang bài “Chúa ban phước cho nhà vua”.
Harry và Emma cùng thong thả quay về khách sạn Randolph, cùng nhau trò chuyện vu vơ, cả hai đều chỉ muốn tối hôm ấy kéo dài mãi mãi.
“Chà, ít nhất thì nửa tháng nữa là em sẽ quay lại đây để dự kỳ thi đầu vào”, Harry nói trong lúc hai người bước lên bậc thềm khách sạn, “thế nên không lâu nữa anh sẽ được gặp lại em”.
“Đúng thế”, Emma nói, “nhưng sẽ không có thời gian để phân tâm cho tới khi em hoàn thành môn thi cuối cùng. Sau khi kỳ thi kết thúc chúng mình có thể dành trọn phần còn lại của dịp cuối tuần để ở bên nhau”.
Harry đang định hôn tạm biệt Emma thì cô khẽ nói, “Anh có muốn lên phòng em không? Em có một món quà cho anh. Em không muốn anh nghĩ rằng em đã quên mất ngày sinh nhật của anh”.
Harry có vẻ bất ngờ, cũng như người gác cổng dưới sảnh khi bọn họ tay trong tay cùng nhau đi lên cầu thang. Khi hai người tới phòng Emma, cô luống cuống loay hoay một lúc với chìa khóa trước khi mở được cửa.
“Em sẽ ra ngay thôi”, cô nói trước khi biến mất trong phòng tắm. Harry ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng và cố nghĩ xem mình thích gì nhất cho ngày sinh nhật. Khi cửa phòng tắm mở ra, Emma hiện lên giữa ánh sáng lờ mờ. Chiếc váy dạ hội trang nhã đã được thay thế bằng chiếc khăn tắm của khách sạn.
Harry có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch khi cô từ từ bước về phía anh.
“Em nghĩ anh mặc hơi nhiều đồ quá đấy, anh yêu”, Emma nói trong lúc cô cởi chiếc áo vét của anh ra, để mặc nó rơi xuống sàn. Sau đó, cô tháo chiếc nơ trước khi cởi khuy áo sơ mi, và cả hai thứ cùng tới với chiếc áo vét dưới sàn. Tiếp theo đến lượt đôi giày và hai chiếc tất, trước khi cô chậm rãi kéo quần anh xuống. Cô đang chuẩn bị gỡ bỏ nốt chướng ngại vật duy nhất còn lại trên con đường của mình thì anh bế thốc cô lên và mang cô vào phòng ngủ.
Trong lúc anh ném cô xuống giường không chút nương tay, chiếc khăn tắm rơi xuống sàn. Emma vẫn thường hình dung ra khoảnh khắc này từ khi hai người từ Rome quay về, và đoán rằng lần yêu đương đầu tiên của cô chắc sẽ rất lúng túng vụng về. Nhưng Harry thực sự dịu dàng và ân cần, cho dù anh cũng hồi hộp không kém gì cô. Sau khi đã làm tình với nhau, cô nằm im trong vòng tay anh, không muốn chìm vào giấc ngủ.
“Anh có thích quà sinh nhật của mình không?” cô hỏi.
“Có chứ, anh thích chứ”, Harry nói. “Nhưng anh hy vọng không phải mất đến một năm nữa để được mở quà lần tiếp theo. À nhắc mới nhớ là anh cũng có một món quà cho em”.
“Nhưng hôm nay đâu phải sinh nhật em”.
“Đây không phải là một món quà sinh nhật”.
Anh nhảy ra khỏi giường, nhặt chiếc quần của mình lên từ sàn nhà và hối hả lục tìm trong mấy cái túi cho đến khi tìm thấy một hộp da nhỏ. Anh quay về bên giường, quỳ xuống trên một đầu gối và nói, “Emma, tình yêu của anh, đồng ý cưới anh nhé?”
“Trông anh thật ngớ ngẩn”, Emma cau mày nói. “Quay trở lại giường ngay đi trước khi anh bị chết cóng”.
“Không đời nào, cho tới khi em đã trả lời câu hỏi của anh”.
“Đừng có ngốc thế, Harry. Em đã quyết định rằng chúng mình sẽ cưới nhau ngay hôm anh tới Manor House dự sinh nhật lần thứ mười hai của anh Giles rồi”.
Harry phá lên cười trong lúc anh đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út bàn tay trái của cô.
“Anh xin lỗi vì nó chỉ là một viên kim cương nhỏ thế này”, anh nói.
“Nó cũng lớn như viên Ritz vậy”, cô nói khi anh leo trở lại giường. “Và vì có vẻ như anh đã thu xếp mọi thứ rất chu đáo”, cô trêu anh, “vậy anh đã chọn được ngày cưới của chúng mình chưa?”
“Thứ Bảy, ngày Hai mươi chín tháng Bảy, vào lúc ba giờ chiều”.
“Sao lại là hôm đó?”
“Đó là ngày cuối cùng của năm học, và dù thế nào đi nữa, chúng mình cũng không thể đặt chỗ tại nhà thờ của trường sau khi anh nghỉ hè”.
Emma ngồi dậy, vớ lấy cây bút chì và tập giấy ghi chú trên mặt bàn đầu giường và bắt đầu viết.
“Em đang làm gì vậy?”
“Em đang lên danh sách khách mời. Nếu chúng ta chỉ còn bảy tuần...”
“Chuyện đó có thể đợi”, Harry nói, kéo cô trở lại vòng tay anh. “Anh lại cảm thấy một sinh nhật nữa đang tới rồi”.