Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44

❊ ❊ ❊

Tôi sẽ không bao giờ quên lần đầu tiên tôi trông thấy anh.

Anh tới dùng bữa chiều tại Manor House để mừng ngày sinh nhật thứ mười hai của anh trai tôi. Anh thật lặng lẽ, giữ ý tới mức tôi thầm tự hỏi làm thế nào anh có thể trở thành người bạn thân nhất của Giles được. Người bạn còn lại của anh trai tôi, Deakins, quả thực là kỳ lạ. Anh ta không ngừng ăn dù chỉ một giây và cả buổi chiều hầu như chẳng nói lấy một lời.

Và rồi sau đó Harry lên tiếng, một giọng nói nhẹ nhàng, êm ái khiến bạn muốn lắng nghe. Bữa tiệc sinh nhật có vẻ đã diễn ra suôn sẻ cho tới khi bố tôi lao vào phòng, và sau đó anh hầu như không nói gì nữa. Tôi chưa từng thấy bố tôi mất bình tĩnh đến thế với ai bao giờ, và tôi không thể hiểu nổi tại sao ông lại cư xử như vậy với một người hoàn toàn xa lạ. Nhưng còn khó giải thích hơn nữa là phản ứng của bố khi ông hỏi Harry ngày sinh nhật của anh là khi nào. Tại sao một câu hỏi vô thưởng vô phạt như thế lại có thể gây ra phản ứng cực đoan đến vậy chứ? Một lát sau thì bố tôi đứng dậy rời khỏi phòng, thậm chí còn không chào tạm biệt Giles và hai người bạn của anh. Tôi có thể thấy mẹ rất bối rối trước cách xử sự của bố, cho dù bà rót thêm một tách trà nữa và giả bộ như không thấy gì.

Vài phút sau, anh trai tôi và hai người bạn quay trở lại trường. Anh quay lại mỉm cười với tôi trước khi ra về, nhưng giống như mẹ, tôi giả bộ như không để ý. Nhưng khi cửa trước đóng lại, tôi đứng bên cửa sổ phòng khách dõi theo trong lúc chiếc xe chạy xa dần trên lối đi rồi khuất khỏi tầm nhìn. Tôi nghĩ mình đã nhìn thấy anh ngoái lại nhìn qua khung cửa sau xe, song tôi không dám chắc.

Sau khi họ đi khỏi, mẹ đi thẳng vào phòng làm việc của bố và tôi có thể nghe thấy hai người to tiếng với nhau, việc ngày càng trở nên thường xuyên hơn dạo gần đây. Khi mẹ quay ra, bà mỉm cười với tôi như chưa hề có chuyện gì bất thường xảy ra.

“Tên của anh bạn thân nhất của anh Giles là gì vậy mẹ?” tôi hỏi.

“Harry Clifton”, mẹ tôi trả lời.

*

Lần tiếp theo tôi nhìn thấy Hary Clifton là trong buổi lễ Mùa vọng tại St Mary Redcliffe. Anh đã hát bài Ôi thành Bethlehem nhỏ bé, và cô bạn thân nhất của tôi, Jessica Braithwaite, buộc tội tôi đã xỉu đi như thể anh là Bing Crosby[1] mới vậy. Tôi cũng chẳng buồn chối nữa. Tôi thấy anh tán chuyện với Giles sau buổi lễ, và hẳn tôi đã có thể bước tới chúc mừng anh, song dường như bố lại rất vội muốn về nhà. Khi chúng tôi ra về, tôi thấy mẹ anh đang ôm chầm lấy anh.

Tôi cũng có mặt tại St Mary Redcliffe vào buổi tối anh bị vỡ giọng, nhưng lúc ấy tôi không hiểu tại sao lại có quá nhiều cái đầu quay đi quay lại và vài người trong đám đông dự lễ bắt đầu thì thầm trao đổi với nhau. Tất cả những gì tôi biết là sau đó tôi không bao giờ còn được nghe anh hát nữa.

Khi Giles được đưa tới trường trung học vào ngày nhập trường, tôi khẩn khoản xin mẹ cho tôi đi cùng, chỉ vì tôi muốn gặp Harry. Nhưng bố tôi nhất định không đồng ý, và bất chấp chuyện tôi òa lên khóc một cách rất có kiểm soát, họ vẫn để tôi lại trên bậc thềm cao nhất cùng cô em gái Grace của tôi. Tôi biết bố đang bực vì chuyện anh Giles không giành được một chỗ học tại Eton, một điều tôi không thể hiểu nổi, vì vô khối anh chàng còn đầu đất hơn anh trai tôi nhiều đã qua được kỳ thi đó. Mẹ dường như không mấy bận tâm với việc Giles sẽ vào học trường nào, trong khi tôi rất vui vì anh trai mình tới học tại Bristol Grammar School, vì điều này đồng nghĩa với việc tôi sẽ có nhiều cơ hội hơn để gặp lại Harry.

Trên thực tế, chắc hẳn tôi đa có cơ hộĩ gặp anh ít nhất cả chục lần trong ba năm sau đó, nhưng anh chẳng bao giờ nhớ được bất cứ lần nào trong những dịp đó, cho tới khi chúng tôi gặp nhau ở Rome.

Cả nhà tôi đang ở biệt thự của gia đình tại Tuscany mùa hè năm ấy thì Giles kéo tôi sang một bên và nói anh cần đến lời khuyên của tôi. Ông anh tôi luôn làm thế mỗi khi anh muốn điều gì đó. Nhưng lần này hóa ra đó lại là một chuyện tôi cũng mong muốn chẳng kém gì anh.

“Vậy lần này anh muốn em làm gì đây?” tôi hỏi.

“Anh cần một cái cớ để đến Rome ngày mai”, ông anh tôi nói, “vì anh đang định hẹn gặp Harry”.

“Harry nào cơ?” tôi giả bộ dửng dưng.

“Harry Clifton, đồ ngốc. Cậu ấy đang có chuyến đi tới Rome do trường tổ chức và anh đã hứa sẽ lên đó chơi với cậu ấy một ngày”. Anh tôi chẳng cần phải nói thẳng ra rằng, chắc chắn bố sẽ không đồng ý. “Tất cả những gì em phải làm”, anh tôi nói tiếp, “là hỏi mẹ xem ấy có thể đưa em tới Rome ngày mai được không”.

“Nhưng mẹ sẽ cần biết tại sao em muốn tới Rome”.

“Hãy nói với mẹ là em vẫn luôn muốn tới thăm biệt thự Borghese”.

“Nhưng sao lại là biệt thự Borghese?”

“Bởi vì đó là nơi Harry sẽ có mặt lúc mười giờ sáng mai”.

“Nhưng nếu mẹ đồng ý đưa em đi thì sao? Lúc đó coi như anh công toi”.

“Không thể nào. Bố mẹ đã hẹn ăn trưa với gia đình Henderson ở Arezzo ngày mai, vì thế anh sẽ tình nguyện làm người tháp tùng em”.

“Và để đổi lại em sẽ được gì nào?” tôi hỏi, vì tôi không muốn Giles biết tôi háo hức được gặp Harry đến thế nào.

“Cái máy quay đĩa của anh”, ông anh tôi nói.

“Cho hẳn, hay chỉ cho mượn thôi?”

Giles không nói gì một lúc lâu. “Cho hẳn”, anh miễn cưỡng nói.

“Đưa nó cho em ngay bây giờ”, tôi nói, “hoặc anh có thể quên chuyện này đi”.

Trước sự ngạc nhiên của tôi, anh chấp nhận làm vậy thật.

Tôi thậm chí còn ngạc nhiên hơn khi mẹ tôi quả thực mắc lừa mẹo nhỏ của anh ấy. Anh Giles thậm chí còn chẳng phải tự xung phong làm người tháp tùng tôi; bố kiên quyết buộc anh phải đi cùng. Ông anh ma mãnh của tôi trưng ra một màn cự nự phản đối, nhưng rồi cuối cùng cũng đành cam chịu.

Tôi dậy sớm vào sáng hôm sau và dành ra một thời gian khá lâu để ngẫm nghĩ xem nên mặc gì. Món đồ đó cần phải tương đối đứng đắn nếu không muốn mẹ trở nên nghi ngờ, nhưng mặt khác tôi lại muốn đoan chắc là Harry sẽ để mắt tới mình.

Trong khi đi tàu đến Rome, tôi chui vào trong buồng vệ sinh, xỏ vào một đôi tất lụa của mẹ và thoa một chút son lên môi, vừa đủ để Giles không nhận thấy .

Sau khi hai anh em nhận phòng khách sạn, Giles muốn tới biệt thự Borghese ngay lập tức. Và tôi cũng vậy.

Trong lúc chúng tôi đi bộ qua các khu vườn hướng về phía toà biệt thự, một người lính quay lại nhìn tôi. Đây là lần đầu tiên chuyện này diễn ra, và tôi có thể cảm thấy hai má mình đỏ bừng lên.

Anh em tôi vừa vào trong phòng trưng bày là Giles lập tức lao đi tìm Harry. Tôi nán lại phía sau, giả bộ rất say sưa chiêm ngưỡng các bức họa và những pho tượng. Tôi cần thực hiện một màn ra mắt đúng điệu.

Khi tôi cuối cùng cũng bắt kịp được với họ, tôi thấy Harry đang trò chuyện với anh trai mình, cho dù Giles thậm chí còn chẳng buồn giả bộ lắng nghe bạn nói, vì anh ấy rõ ràng đã bị cô nàng hướng dẫn viên hút hết cả hồn vía. Nếu anh hỏi ý kiến tôi, tôi đã có thể cho anh ấy biết anh sẽ chẳng có chút cơ hội nào hết. Nhưng các ông anh trai hiếm khi chịu lắng nghe em gái họ về những chuyện liên quan tới phụ nữ; tôi hẳn đã khuyên anh ấy dành lời tán thưởng đôi giày cô nàng đang đi, một thứ thực sự khiến tôi ghen tỵ. Đám đàn ông luôn nghĩ người Ý chỉ nổi tiếng về thiết kế xe hơi. Một ngoại lệ cho quy luật này là đại úy Tarrant, người biết chính xác nên cư xử với một quý bà như thế nào. Anh tôi có thể học được rất nhiều từ ngài đại úy. Giles chỉ coi tôi như cô em gái vụng về của anh, mà kỳ thực anh ấy cũng chẳng hiểu vụng về thực sự có nghĩa là thế nào.

Tôi lựa chọn thời điểm thích hợp, rồi bước tới và đợi Giles giới thiệu hai chúng tôi với nhau. Thử hình dung xem tôi đã ngạc nhiên nhường nào khi Harry mời tôi đi ăn tối với anh vào tối hôm đó. Ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu tôi là mình đã không mang theo một bộ váy phù hợp để đi ăn tối. Trong bữa tối, tôi được biết là anh trai mình đã trả Harry một nghìn lira để giúp tách tôi ra khỏi anh ấy, nhưng anh đã từ chối cho tới khi Giles cũng phải đồng ý chia tay với chiếc đĩa hát Caruso của mình. Tôi nói với Harry rằng anh có đĩa hát còn tôi có máy quay đĩa. Anh đã không hiểu được ẩn ý của tôi.

Trong lúc hai chúng tôi băng qua đường quay về khách sạn, đó là lần đầu tiên anh cầm lấy tay tôi, và khi chúng tôi sang đến bên kia đường, tôi không buông tay anh ra nữa. Tôi dám chắc đó là lần đầu tiên Harry cầm tay một cô gái, vì anh bối rối đến mức toát mồ hôi.

Tôi cố tạo điều kiện thuận lợi để anh có thể hôn tôi khi chúng tôi quay về đến khách sạn, nhưng anh chỉ bắt tay và chào tạm biệt như thể hai đứa là hai người bạn lâu năm. Tôi lấp lửng rằng biết đâu chúng tôi lại chạm mặt sau khi trở về Bristol. Lần này anh phản ứng tích cực hơn, và thậm chí còn đề xuất địa điểm lãng mạn nhất trên đời cho lần hẹn hò tiếp theo: thư viện trung tâm thành phố. Anh giải thích rằng đó là nơi Giles sẽ không bao giờ bắt gặp chúng tôi. Tôi vui vẻ đồng ý.

Lúc đó mới chỉ hơn mười giờ, khi Harry ra về còn tôi lên phòng mình. Vài phút sau, tôi nghe thấy tiếng Giles mở cửa phòng ngủ của anh. Tôi không khỏi mỉm cười. Buổi tối của ông anh tôi với Caterina chắc chắn không đáng một đĩa hát Caruso và một cái máy quay đĩa.

Khi chúng tôi trở lại Chew Valley hai tuần sau đó, có ba lá thư chờ đợi tôi trên bàn ngoài tiền sảnh, cả ba đều mang cùng nét chữ viết tay trên phong bì. Nếu bố tôi có nhận ra, ông cũng đã không nói gì.

Trong tháng tiếp theo, Harry và tôi trải qua vô số thời gian hạnh phúc bên nhau trong thư viện thành phố mà không làm ai nghi ngờ, và một trong những nguyên nhân là do anh đã khám phá ra một căn phòng kín đáo khó có khả năng ai đó tìm thấy chúng tôi, kể́ cả Deakins.

Sau khi học kỳ mới bắt đầu, chúng tôi không thể gặp nhau thường xuyên như trước, tôi nhanh chóng nhận ra tôi nhớ Harry đến nhướng nào. Cứ cách ngày tôi và anh lại viết thư cho nhau, và cố thu xếp ở cạnh nhau vài giờ vào mỗi dịp cuối tuần. Hẳn chuyện đó đã có thể tiếp diễn, nếu không vì sự can thiệp vô tình của tiến sĩ Paget.

Bên tách cà phê tại tiệm Carwardine vào một buổi sáng thứ sáu, Harry, lúc này đã trở nên khá bạo dạn, nói với tôi rằng thầy dạy Anh văn của anh đã thuyết phục được cô Webbs cho phép các nữ sinh của bà tham gia vào vở kịch của Bristol Grammar School năm đó. Khi buổi thử vai được tổ chức ba tuần sau đó, tôi đã thuộc lòng vai Juliett. Tiến sĩ Paget ngây thơ tội nghiệp không thể tin nổi vào vận may của mình.

Những buổi diễn tập không chỉ có nghĩa là hai chúng tôi được ở bên nhau ba buổi chiều mỗi tuần, mà còn có nghĩa là chúng tôi được phép vào vai của những người trẻ tuổi đang yêu. Khi màn sân khấu được kéo lên trong đêm diễn đầu tiên, hai chúng tôi không phải đang diễn nữa.

Hai buổi diễn đầu thành công đến mức tôi nóng lòng chờ tới thời điểm bố mẹ tôi đến dự đêm diễn cuối, mặc dù tôi không hề nói với bố là mình đang diễn vai Juliett, vì tôi muốn đó là một điều bất ngờ. Không lâu sau khi tôi bước ra sân khấu lần đầu, tôi trở nên bị phân tâm vì tiếng ai đó rời khỏi khán phòng một cách ầm ĩ. Nhưng tiến sĩ Paget đã nhiều lần căn dặn chúng tôi không bao giờ được nhìn xuống khán giả, vì làm như thế sẽ làm mất đi mạch diễn xuất, vậy là tôi không thể biết ai đã bỏ về công khai đến thế. Tôi cầu mong đó không phải là bố, nhưng khi ông không xuất hiện ở hậu trường sau buổi diễn, tôi hiểu ra lời cầu nguyện của mình đã không được hồi đáp. Điều khiến tôi cảm thấy buồn phiền hơn nữa là cảm giác chắc chắn về sự bực bội của bố tôi là nhắm vào Harry, cho dù tôi vẫn không rõ nguyên do.

Khi chúng tôi quay về nhà tối hôm ấy, Giles và tôi ngồi lại trên bậc cầu thang và lắng nghe bố mẹ tôi thêm một lần to tiếng nữa với nhau. Nhưng lần này rất khác, vì tôi chưa bao giờ thấy bố cư xử thô lỗ như thế với mẹ. Khi không thể chịu đựng hơn nữa, tôi chạy về phòng và giam mình lại.

Tôi đang nằm trên giường và nghĩ về Harry thì nghe thấy tiếng gõ nhẹ. Khi tôi ra mở cửa, mẹ không hề cố giấu chuyện bà đã khóc, rồi bảo tôi hãy chuẩn bị hành lý vì chúng tôi chuẩn bị ra đi. Một chiếc taxi đưa hai mẹ con ra ga, và chúng tôi đến nơi vừa kịp để bắt chuyến tàu chở sữa lúc sáng sớm lên London. Trong chuyến đi, tôi viết thư cho Harry để báo cho anh biết chuyện gì đã xảy ra cũng như nơi anh có thể liên lạc với tôi. Tôi bỏ thư vào một thùng thư ở nhà ga King’s Cross trước khi hai mẹ con lên một chuyến tàu khác đi Edinburg.

Thử hình dung xem tôi đã ngạc nhiên tới mức nào khi tối hôm sau, Harry và anh trai tôi xuất hiện tại lâu đài Mulgerie, vừa đúng giờ để dự bữa tối. Chúng tôi đã có chín ngày tuyệt vời không ngờ bên nhau tại Scotland. Tôi không muốn phải quay trở lại Chew Valley, cho dù bố đã gọi điện và khẩn khoản xin lỗi về cách xử sự của ông vào hôm diễn ra buổi biểu diễn cuối.

Nhưng tôi biết cuối cùng kiểu gì chúng tôi cũng phải về nhà. Tôi hứa với Harry vào một trong những chuyến tản bộ dài buổi sáng của hai đứa là tôi sẽ cố tìm hiểu xem nguyên nhân nào khiến bố luôn tỏ ra thù địch với anh.

Khi chúng tôi quay về Manor House, bố đã tỏ ra ân hận một cách rất chân thành. Ông cố giải thích tại sao mình đã cư xử với Harry tệ đến thế trong suốt những năm qua, mẹ tôi cũng như Giles dường như chấp nhận lời giải thích của bố. Nhưng tôi không tin ông đã kể cho chúng tôi biết toàn bộ sự thật.

Điều làm mọi thứ trở nên khó xử hơn là chuyện bố cấm tôi kể với Harry sự thật về cái chết của bố anh, vì mẹ anh đã kiên quyết yêu cầu chuyện này cần được giữ kín như một bí mật gia đình. Tôi có cảm giác bà Clifton biết lý do thực sự khiến bố không tán thành việc Harry và tôi đến với nhau. Và̀ tôi rất muốn nói với cả hai người rằng không điều gì và không ai có thể chia rẽ chúng tôi. Tuy nhiên, mọi chuyện lại đi theo một hướng tôi không bao giờ ngờ tới.

Tôi cũng bồn chồn chẳng kém gì Harry và muốn biết liệu anh có giành được một chỗ học tại Oxford hay không, chúng tôi đã hẹn sẽ gặp nhau bên ngoài thư viện vào buổi sáng sau khi anh nhận được bức điện báo kết quả.

Tôi đến muộn vài phút vào buổi sáng thứ Sáu đó, và khi tôi nhìn thấy anh ngồi trên bậc cấp cao nhất, hai bàn tay ôm lấy đầu, tôi đã cho rằng hẳn anh đã thất bại.

❀ ❀ ❀

[1] *Bing Crosby (1903 -1977): ca sĩ, diễn viên nổi tiếng người Mỹ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.