“Hai đứa định đi đâu vậy?” Elizabeth Barrington hỏi khi bà đi ra khỏi phòng ăn sáng.
“Bọn con sẽ leo lên đồi Crag Cowen”, Emma nói. “Đừng đợi bọn con, vì có thể mẹ sẽ không bao giờ gặp lại bọn con đâu”,
Mẹ cô bật cười. “Vậy hãy đảm bảo con mặc đủ ấm, vì ở vùng Highland này thậm chí cả cừu cũng cảm lạnh đấy”. Bà mẹ đợi cho tới khi Harry đã đóng cửa lại sau lưng đôi bạn trẻ rồi mới nói tiếp, “Giles, ông ngoại con muốn gặp mẹ và con trong phòng làm việc của ông vào lúc mười giờ”. Với Giles, câu nói có vẻ là một mệnh lệnh hơn là một đề nghị.
“Vâng thưa mẹ”, cậu đáp, trước khi nhìn qua cửa sổ và quan sát Harry cùng Emma đang bước theo con đường mòn dẫn tới Crag Cowen. Hai người chỉ vừa đi được vài yard thì Emma đã nắm lấy tay Harry. Giles mỉm cười khi thấy hai người rẽ vào góc ngoặt và biến mất sau rặng cây thông.
Khi đồng hồ ngoài sảnh bắt đầu đổ chuông, Giles vội sải bước thật nhanh theo hành lang để đảm bảo cậu có mặt trong phòng làm việc của ông ngoại trước tiếng chuông thứ mười. Ông bà ngoại và mẹ cậu ngừng trò chuyện khi chàng thanh niên bước vào phòng. Rõ ràng họ đang đợi cậu.
“Ngồi xuống đi, cháu yêu”, ông ngoại cậu nói.
“Cháu cảm ơn ông”, Giles đáp rồi ngồi xuống một chiếc ghế giữa mẹ và bà ngoại cậu.
“Ta cho rằng cuộc họp này tốt nhất nên mô tả như một hội đồng chiến tranh”, Lord Harvey nói, ngước mắt nhìn lên từ chiếc ghế bành bọc da có lưng tựa cao của ông như thể đang phát biểu trước một cuộc họp hội đồng. “Ta sẽ cố cập nhật tình hình cho tất cả mọi người trước khi chúng ta quyết định xem nên hành động như thế nào là tốt nhất”. Giles không khỏi thấy tự hào khi giờ đây ông ngoại coi cậu như một thành viên chính thức trong cuộc họp gia đình.
“Tối qua ta đã gọi điện thoại cho Walter. Ông ấy cũng phẫn nộ về cách cư xử của Hugo tại buổi biểu diễn không kém gì ta khi Elizabeth kể cho ta biết chuyện xảy ra lúc ấy, cho dù ta vẫn phải cho ông ấy biết thêm những gì đã xảy ra khi hai người quay về Manor House”. Mẹ Giles cúi đầu, nhưng không cắt ngang. “Sau đó ta cho ông ấy biết ta đã có một cuộc trò chuyện rất lâu với con gái mình, và rằng chúng ta cảm thấy chỉ có hai hướng hành động là khả thi”.
Giles tựa lưng vào ghế, nhưng vẫn không thấy thoải mái hơn. “Ta nói rõ với Walter rằng nếu để Elizabeth cân nhắc tới việc quay về Manor House, Hugo cần phải thực hiện một số điều kiện. Thứ nhất, anh ta nhất định phải xin lỗi vô điều kiện về cách hành xử đáng phẫn nộ của mình”.
Bà ngoại Giles gật đầu tán đồng.
“Thứ hai, anh ta sẽ không bao giờ, và ta nhắc lại, không bao giờ, được nói đến chuyện Emma cần được đưa khỏi trường con bé đang học, và trong tương lai anh ta phải ủng hộ trọn vẹn nỗ lực của con bé nhằm giành lấy một chỗ tại Oxford. Chúa mới biết với một người đàn ông nỗ lực đạt điểm chuẩn đã khó khăn thế nào rồi, và với phụ nữ thì càng gần như là chuyện bất khả thi”.
“Yêu cầu thứ ba và quan trọng nhất của ta, và về vấn đề này ta rất cương quyết, là anh ta phải giải thích cho tất cả chúng ta biết tại sao anh ta đối xử với Harry Clifton một cách đáng bất bình như thế. Ta ngờ rằng chuyện này hẳn ít nhiều có liên quan tới việc bác Harry đã ăn cắp của Hugo. Tội lỗi của người bố là một chuyện, nhưng còn một ông bác... ta từ chối chấp nhận lý do, như anh ta vẫn hay nói với Elizaebth, là anh ta coi Clifton là người không xứng đáng qua lại với con cái của anh ta chỉ vì bố thằng bé là công nhân bến tàu và mẹ nó là người phục vụ bàn. Có lẽ Hugo đã quên rằng chính ông của ta cũng chỉ là chân bàn giấy quèn tại một công ty buôn bán rượu vang, trong khi ông nội của chính anh ta đã phải thôi học vào năm mười hai tuổi và bắt đầu kiếm sống với công việc làm công nhân bến tàu giống như bố cậu Clifton trẻ tuổi, và, và xin nhắc luôn trong trường hợp có ai đó đã quên, ta là Lord Harvey đầu tiên trong gia đình này, và như vậy địa vị cao quý này không thể mới mẻ hơn”.
Giles những muốn reo lên.
“Còn bây giờ, hẳn không ai trong chúng ta lại không nhận ra”, Lord Harvey nói tiếp, “tình cảm Emma và Harry dành cho nhau, một điều kỳ thực chẳng mấy ngạc nhiên vì hai đứa là hai con người trẻ tuổi xuất sắc hiếm có. Nếu đến lúc nào đó, mối quan hệ giữa hai đứa đơm hoa kết trái, sẽ không ai có thể vui mừng hơn Victoria và ta. Về chuyện này, Walter cũng hoàn toàn nhất trí với ta”.
Giles mỉm cười. Cậu thích cái viễn cảnh Harry trở thành một thành viên trong gia đình, cho dù cậu không tin là bố cậu có thể chấp nhận được chuyện này.
“Ta đã nói với Walter”, ông ngoại chàng trai tiếp tục, “rằng nếu Hugo cảm thấy không thể chấp nhận được những điều kiện này, Elizabeth sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngay lập tức bắt đầu quá trình ly hôn. Ta cũng sẽ phải rút lui khỏi hội đồng quản trị của công ty Barrington, đồng thời công bố công khai những lý do của hành động này”.
Giles không khỏi buồn phiền khi nghe những lời nói này, vì cậu biết trong cả hai gia đình chưa từng bao giờ có một vụ ly hôn nào.
“Walter đã vui lòng đồng ý phản hồi lại cho ta trong vài ngày tới, sau khi ông đã có thời gian để trao đổi mọi thứ với con trai mình, nhưng ông cũng nói với ta rằng Hugo đã hứa sẽ thôi uống rượu, và anh ta có vẻ thực sự ăn năn. Hãy cho phép ta kết thúc bằng cách nhắc lại với mọi người rằng đây là chuyện nội bộ của gia đình và không được đem ra trao đổi với người ngoài trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chúng ta cần hy vọng rằng cuối cùng chuyện này chẳng qua chỉ là một biến cố đáng tiếc sẽ sớm bị lãng quên”.