Khi Harry hỏi ông xem còn bao nhiêu ngày nữa trước thì họ tới được Cuba, Thuyền trưởng Havens hiểu ra cậu thanh niên sớm trưởng thành này đã cảm thấy chán. Ông bắt đầu cảm thấy ái ngại cho hạm trưởng của chiến hạm Resolution, người không hề biết ông ta đã để mình dính phải chuyện gì.
Harry gần đây đã đảm nhiệm phụ trách bánh lái sau bữa tối để các sĩ quan khác có thể nhâm nhi vài ly gin trước khi trở lại đài chỉ huy. Và mỗi khi anh chàng người Hoa mang trà đến cho Harry, nó luôn nóng hổi, với một viên đường đúng như yêu cầu.
Ông Patterson từng nói với thuyền trưởng vào một buổi tối là nếu cậu Clifton có quyết định giành lấy quyền chỉ huy con tàu trước khi họ quay về Bristol, ông ta sẽ không dám chắc mình ngả về bên nào.
“Và ông đang nghĩ tới chuyện kích động một cuộc nổi loạn sao Jim?” Havens hỏi trong lúc rót cho người thợ máy chính của ông một ly gin.
“Không, nhưng tôi phải cảnh báo trước với ông, thuyền trưởng, là anh chàng trẻ tuổi kia đã sắp xếp lại các ca làm việc dưới buồng nồi hơi rồi đấy. Vì thế tôi biết các cậu dưới quyền tôi sẽ ngả về bên nào”.
“Vậy thì điều tối thiểu chúng ta có thể làm”, Havens nói, đồng thời tự rót cho mình một ly gin, “là yêu cầu sĩ quan phụ trách cờ tín hiệu gửi thông báo tới chiến hạm Resolution, cảnh báo cho họ biết họ phải đối phó với kiểu người nào”.
“Nhưng chúng ta đâu có sĩ quan phụ trách cờ tín hiệu”, Patterson nói.
“Vậy thì chúng ta cần phải xích cậu ta lại”, ông thuyền trưởng nói.
“Ý tưởng hay đấy, thuyền trưởng. Tiếc thay là chúng ta không có xiềng”.
“Càng đáng tiếc hơn nữa. Hãy nhắc tôi kiếm lấy vài bộ ngay khi chúng ta quay trở lại Bristol.”
“Nhưng dường như ông đã quên mất là Clifton sẽ rời chúng ta lên chiến hạm Resolution ngay khi chúng ta cập bến”, Patterson nói.
Ông thuyền trưởng uống một ngụm lớn gin trước khi lặp lại, “Càng đáng tiếc hơn nữa”.