Harry đứng dậy, giang hai cánh tay ôm chầm lấy Emma ngay khi anh thấy cô. Anh tiếp tục ôm lấy cô, một cử chỉ trước đây anh chưa từng làm ở nơi công cộng, điều này càng khiến cô thêm đoan chắc anh có tin xấu để báo cho cô.
Không nói với nhau một lời nào, anh nắm tay cô, đưa cô vào bên trong tòa nhà, xuống một cầu thang gỗ xoáy trôn ốc, đi theo một hành lang hẹp xây bằng gạch cho tới khi đến trước một cánh cửa mang tấm biển “Sách cổ”. Anh ngó vào trong để chắc rằng không có thêm ai khác đã khám phá ra nơi ẩn náu này của hai người.
Họ ngồi xuống đối diện nhau tại một chiếc bàn nhỏ, nơi hai người đã dành ra không biết bao nhiêu giờ cùng học trong suốt năm vừa qua. Harry đang run rẩy, và không phải vì không khí lạnh lẽo trong căn phòng không cửa sổ, bốn phía đều kê kín những cái giá xếp đầy các cuốn sách bọc bìa da phủ bụi dày, một số trông như thể đã nhiều năm chưa hề được giở ra. Theo thời gian, chúng rồi cũng sẽ trở thành đồ cổ nhờ vào sự cũ kỹ của chính bản thân chúng.
Phải mất một lúc lâu sau Harry mới lên tiếng.
“Em có nghĩ rằng sẽ có điều gì đó anh nói hay làm có thể khiến em thôi yêu anh không?”
“Không đâu, anh yêu”, Emma nói, “tuyệt đối không”.
“Anh đã hiểu vì sao bố em kiên quyết muốn chia cắt chúng ta như thế.”
“Em biết rồi”, Emma nói, hơi cúi đầu xuống, “và em xin hứa với anh nó không tạo ra bất cứ khác biệt nào cả”.
“Làm thế nào em biết được?” Harry hỏi.
“Bố đã nói với mẹ con em vào ngày em từ Scotland trở về, nhưng ông đã yêu cầu mọi người phải thề sẽ giữ bí mật”.
“Ông ấy cho em biết mẹ anh là một ả điếm đúng không?”
Emma sững sờ. Phải một hồi lâu sau cô mới có đủ trấn tĩnh để nói. “Không, bố em không nói thế”, cô hối hả trả lời. “Làm sao anh có thể nói ra những lời tàn nhẫn như thế chứ?”
“Bởi vì đó là sự thật”, Harry nói. “Mẹ anh không hề làm việc tại khách sạn Royal trong hai năm vừa qua như anh vẫn nghĩ, mà tại một hộp đêm có tên là Eddie’s”.
“Việc đó đâu có khiến mẹ anh trở thành gái điếm”, Emma nói. “Người đàn ông ngồi tại quầy bar với một tay cầm cốc uýt - ky, tay kia đặt lên đùi mẹ anh chắc hẳn không chỉ để nói chuyện”.
Emma cúi người qua bàn, dịu dàng áp bàn tay lên má Harry. “Em rất tiếc, anh yêu”, cô nói, “nhưng chuyện đó không làm thay đổi tình cảm em dành cho anh, và tình cảm đó sẽ không bao giờ thay đổi”.
Harry cố mỉm cười yếu ớt, nhưng Emma im lặng, cô biết rõ chỉ còn vài khoảnh khắc nữa trước khi anh hỏi cô câu hỏi không thể tránh khỏi.
“Nếu điều đó không phải là bí mật bố em yêu cầu em giữ kín”, anh nói, giọng điệu đột nhiên trở nên nghiêm túc, “vậy ông ấy đã nói với em điều gì?”
Lúc này đến lượt Emma đưa hai tay lên ôm đầu, biết rõ anh sẽ không để cho cô bất cứ lựa chọn nào ngoài việc phải nói cho anh biết sự thật. Giống mẹ mình, cô không có năng khiếu nói dối.
“Ông ấy đã nói gì với em?” Harry lặp lại, giọng quyết liệt hơn. Emma nắm lấy cạnh bàn trong khi cô cố trấn tĩnh lại. Cuối cùng, cô cũng có đủ can đảm để ngước lên nhìn thẳng vào Harry. Dù anh chỉ cách cô một cái bàn, cô chưa bao giờ thấy anh cách xa mình đến thế. “Em cần hỏi anh đúng câu hỏi anh đã hỏi em”, Emma nói. “Liệu có điều gì em nói hay làm sẽ khiến anh thôi yêu em không?”
Harry cúi người qua bàn, nắm lấy tay cô. “Tất nhiên là không”, anh nói.
“Bố anh không phải tử trận trong chiến tranh”, cô khẽ nói. “Và nhiều khả năng bố em phải chịu trách nhiệm về cái chết của bố anh”. Cô nắm lấy tay anh thật chặt trước khi thổ lộ tất cả những gì bố cô đã kể cho mấy mẹ con nghe vào ngày họ từ Scotland trở về.
Khi cô kể xong, Harry ngơ ngẩn, không thể nói nên lời. Anh cố đứng dậy nhưng hai chân như đã mềm nhũn ra, không khác gì một võ sĩ quyền Anh bị trúng nhiều cú đánh, và Harry ngồi phịch trở lại xuống ghế.
“Anh đã biết từ trước là bố anh không thể chết trong chiến tranh được”, Harry khẽ nói, “nhưng điều cho tới giờ anh vẫn không hiểu là tại sao mẹ anh lại không thể đơn giản nói cho anh biết sự thật”.
“Và bây giờ anh đã biết sự thật rồi”, Emma nói, cố kìm nước mắt, “em có thể hiểu nếu anh muốn chấm dứt mối quan hệ của chúng ta sau những gì bố em gây ra cho gia đình anh”.
“Đó không phải là lỗi của em”, Harry nói, “nhưng anh sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ấy”. Anh ngừng lại trước khi nói tiếp. “Và anh cũng không thể đối diện với ông ấy một khi ông ấy biết được sự thật về mẹ anh”.
“Ông ấy không bao giờ cần phải biết”, Emma nói, một lần nữa lại nắm lấy tay Harry. “Đây sẽ mãi là bí mật giữa hai chúng ta”.
“Điều đó là không thể nữa rồi”, Harry nói. “Tại sao lại không?”
“Bởi vì Giles đã trông thấy người đàn ông bám theo bọn anh tới Edinburg đứng dưới một khung cửa đối diện Câu lạc bộ đêm Eddie’s”.
“Vậy thì bố em mới là người đáng khinh bỉ”, Emma nói, “bởi vì ông ấy không chỉ lại nói dối chúng ta lần nữa, mà ông ấy lại còn nuốt lời hứa”.
“Lời hứa nào kia?”
“Bố em đã hứa với Giles là người đàn ông nọ sẽ không bao giờ bám theo anh ấy nữa”.
“Kẻ đó không quan tâm tới Giles”, Harry nói. “Anh nghĩ hắn đang bám theo mẹ anh”.
“Nhưng tại sao?”
“Bởi vì nếu bố em có được bằng chứng về cách mẹ anh kiếm sống, hẳn ông ấy nghĩ điều đó sẽ thuyết phục được em từ bỏ anh”.
“Ông ấy hiểu về con gái mình thật ít làm sao”, Emma nói, “vì bây giờ em càng thêm quyết tâm rằng không gì có thể chia rẽ chúng ta được nữa. Và chắc chắn bố em không thể ngăn em ngưỡng mộ mẹ anh còn hơn cả trước đây nữa”.
“Làm sao em có thể nói vậy được?” Harry nói.
“Mẹ anh đã làm nhân viên phục vụ bàn để nuôi sống gia đình, và cuối cùng bà đã có được tiệm Tilly’s, rồi khi nó bị hỏa hoạn thiêu trụi, mẹ anh đã bị buộc tội cố ý phóng hỏa, nhưng vẫn đàng hoàng ngẩng cao đầu vì biết rõ mình vô tội. Bà tìm cho mình một việc làm khác tại khách sạn Royal, và khi bị sa thải, mẹ anh vẫn không chấp nhận buông xuôi. Bà nhận được một tấm séc sáu trăm bảng, trong một khoảnh khắc bà tin rằng mọi rắc rối của mình đã được giải quyết, chỉ để rồi phát hiện ra trên thực tế bà không còn một xu dính túi đúng vào lúc mẹ anh cần tiền để đảm bảo anh có thể được ở lại trường. Trong lúc cùng quẫn, hẳn bà đã tìm đến...”
“Nhưng anh chắc chắn không muốn bà phải...”
“Mẹ anh cũng biết thế, Harry, nhưng bà vẫn cảm thấy đó là một sự hy sinh đáng giá”.
Sau một hồi lâu im lặng nữa. “Ôi, Chúa ơi”, Harry nói. “Làm sao anh có thể nghĩ xấu về mẹ như thế chứ”. Anh ngước mắt lên nhìn Emma. “Anh cần em làm một việc giúp anh”.
“Bất cứ việc gì”.
“Em có thể tới gặp mẹ anh được không? Dùng bất cứ cớ nào, nhưng hãy cố tìm hiểu xem liệu bà có nhìn thấy anh ở cái nơi kinh khủng đó tối hôm qua không”.
“Làm thế nào em biết được, nếu bà không sẵn lòng thừa nhận?”
“Em sẽ biết thôi”, Harry khẽ nói.
“Nhưng nếu mẹ anh có nhìn thấy anh thật, thể nào bà cũng hỏi em anh làm gì ở đó”.
“Lúc ấy anh đang đi tìm bà”.
‘Nhưng vì sao?”
“Để báo cho bà biết rằng con trai của bà đã giành được một chỗ tại Oxford.”
*
Emma lẻn vào ngồi ở hàng ghế cuối của nhà thờ Holy Nativity và đợi cho tới khi buổi lễ kết thúc. Cô có thể thấy bà Clifton ngồi ở hàng ghế thứ ba, bên cạnh một bà lão. Harry dường như đã bớt căng thẳng hơn một chút so với lúc chưa gặp cô buổi sáng hôm đó. Anh nói rất rõ ràng điều anh cần tìm ra, và cô đã hứa sẽ không đi quá những gì được ủy thác. Hai người đã tập đi tập lại mọi viễn cảnh có thể xảy ra nhiều lần, cho tới khi cô đã thuộc lòng một cách hoàn hảo.
Sau khi vị mục sư già nói xong lời ban phước cuối cùng, Emma bước ra lối đi giữa nhà thờ và đợi để bà Clifton không thể không thấy cô. Khi Maisie nhìn thấy Emma, bà không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi nó nhanh chóng được thay thế bằng một nụ cười chào đón. Bà bước nhanh về phía cô gái và giới thiệu bà lão đi cùng với mình. “Mẹ, đây là Emma Barrington, cô ấy là bạn của Harry”.
Bà lão dành cho Emma một nụ cười móm mém. “Có sự khác biệt lớn giữa chuyện là bạn thằng bé và là bạn gái của nó. Vậy cháu là thế nào?” bà hỏi.
Bà Clifton bật cười, nhưng Emma có thể thấy rõ là bà cũng quan tâm tới câu trả lời của cô không kém gì mẹ mình.
“Cháu là bạn gái anh ấy”, Emma tự hào nói.
Bà lão dành cho cô thêm một nụ cười nữa, còn Maisie không hề mỉm cười.
“À, vậy thì tốt rồi, phải không nào?” bà ngoại Harry nói, trước khi nói thêm, “Ta không thể đứng đây tán chuyện cả ngày được, ta còn phải chuẩn bị bữa tối nữa”. Bà dợm bước quay đi, nhưng rồi lại quay lại và hỏi, “Cháu có muốn tới dùng bữa cùng chúng ta không, tiểu thư?”
Đây là một câu hỏi Harry đã lường trước, và anh đã chuẩn bị sẵn một câu trả lời. “Cháu cảm ơn bà”, Emma nói, “nhưng bố mẹ cháu đang đợi cháu về dùng bữa”.
“Cũng đúng thôi”, bà lão nói. “Cháu nên nghe lời bố mẹ. Mẹ sẽ gặp lại con sau, Maisie”.
“Cháu có thể đi cùng cô một quãng không, cô Clifton?” Emma hỏi trong lúc họ đi ra khỏi nhà thờ.
“Tất nhiên là được rồi, cháu yêu”.
“Harry đã nhờ cháu tới gặp cô, vì anh ấy biết cô rất muốn được biết tin anh ấy đã có một chỗ tại Oxford”.
“Ồ, đó quả là tin tuyệt vời”, cô Maisie kêu lên, giang tay ôm lấy Emma. Rồi bà đột ngột buông cô ra và hỏi, “Nhưng tại sao nó không tự đến nói cho cô biết?”
Thêm một câu trả lời nữa đã được soạn sẵn. “Anh ấy đang bị quản thúc”, Emma nói, hy vọng nghe giọng nói của cô không có vẻ học thuộc lòng lộ liễu quá, “ngồi viết các đoạn trích từ tác phẩm của Shelley. Cháu sợ rằng lỗi là do anh trai cháu. Cô biết đấy, sau khi anh ấy nghe được tin vui, anh cháu đã lén mang một chai sâm - panh vào trường, và hai người họ bị bắt quả tang trong lúc đang ăn mừng tại phòng tự học tối hôm qua”.
“Chuyện đó nghiêm trọng đến thế sao?” Maisie vừa cười vừa hỏi. “Tiến sĩ Paget dường như nghĩ vậy. Harry rất ân hận”.
Maisie phá lên cười lớn tới mức Emma tin chắc bà không hề biết chuyện con trai mình đã tới chỗ hộp đêm tối hôm trước. Cô muốn hỏi thêm một câu hỏi nữa vẫn khiến cô băn khoăn, nhưng Harry đã nhấn mạnh không thể rõ ràng hơn: “Nếu mẹ anh không muốn anh biết bố mình đã chết như thế nào, thì cứ để vậy đi”.
“Cô rất tiếc cháu không thể ở lại ăn trưa”, Maisie nói, “vì có một chuyện cô muốn nói với cháu. Có lẽ để lần khác vậy”.