"Ông có thể cho tôi biết tên không?” Harry ngước mắt nhìn lên cô y tá nhưng không thể cử động được môi. “Ông có nghe thấy tôi nói không?” cô này hỏi. Thêm một giọng Mỹ nữa.
Harry cố gắng khẽ gật đầu, và cô gái mỉm cười. Anh nghe thấy tiếng cửa mở, và cho dù anh không nhìn thấy ai bước vào buồng bệnh, cô y tá rời khỏi anh ngay lập tức, vậy thì đó phải là ai đó có thẩm quyền. Cho dù không nhìn thấy họ, anh có thể nghe thấy những gì họ nói. Chuyện này làm anh có cảm giác như mình là một kẻ nghe lén.
“Chào cô, y tá Craven”, giọng nói của một người lớn tuổi vang lên. “Chào ông, bác sĩ Wallace”, cô y tá đáp lại.
“Hai bệnh nhân của chúng ta thế nào rồi?”
“Một người đang có dấu hiệu tiến triển rõ rệt. Người còn lại vẫn hôn mê”.
Vậy là ít nhất còn hai người trong thủy thủ đoàn sống sót, Harry nghĩ. Anh muốn reo lên, song cho dù môi anh mấp máy, nhưng không có lời nào vang lên.
“Và chúng ta vẫn chưa biết họ là ai?”
“Vẫn chưa, nhưng thuyền trưởng Parker lúc trước có ghé qua xem tình trạng của họ, và khi tôi đưa ông ấy xem những gì còn lại từ quần áo của họ, ông ấy đoan chắc cả hai người đều là sĩ quan”.
Tim Harry đạp rộn khi anh nghĩ tới khả năng thuyền trưởng Havens vẫn còn sống. Anh nghe thấy tiếng bước chân của ông bác sĩ bước tới giường bệnh còn lại, nhưng chàng thanh niên không thể ngoảnh đầu để xem ai đang nằm đó. Vài khoảnh khắc sau, anh nghe thấy, “Anh chàng khốn khổ, tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu anh ta qua khỏi đêm nay”.
Vậy thì ông chưa biết thuyền trưởng Havens rồi, Harry muốn nói với ông ta, vì ông thuyền trưởng không để bị giết một cách dễ dàng như thế đâu.
Người bác sĩ quay lại bên giường Harry và bắt đầu khám cho anh. Harry chỉ có thể nhìn thấy một người đàn ông trung niên với khuôn mặt nghiêm túc, trầm ngâm. Sau khi bác sĩ Wallace khám xong, ông quay sang nói với cô y tá, “Tôi cảm thấy có hy vọng hơn nhiều với người này, cho dù cơ hội của anh ta vẫn không khá hơn năm mươi - năm mươi sau những gì anh ta đã trải qua. Hãy tiếp tục tranh đấu, chàng trai”, ông nói, quay sang nhìn Harry, cho dù ông không chắc người bệnh có thể nghe thấy mình nói. “Chúng tôi sẽ làm mọi thứ có thể để giánh lại mạng sống cho cậu”. Harry muốn cảm ơn ông ta, nhưng tất cả những gì anh có thể làm là một cái gật đầu khe khẽ, trước khi ông bác sĩ bước đi. “Nếu có ai trong họ qua đời tối nay”, anh nghe thấy ông bác sĩ khẽ nói với cô y tá, “cô đã quen thuộc với quy trình chuẩn rồi chứ?”
“Vâng, thưa bác sĩ. Thuyền trưởng sẽ được thông báo ngay, và thi thể được chuyển xuống nhà xác”. Harry muốn hỏi liệu đã có bao nhiều người phục vụ trên cùng tàu với anh đã ở dưới đó.
“Và tôi cũng muốn được thông báo”, Wallace nói thêm, “cho dù tôi đã đi ngủ”.
“Tất nhiên rồi, thưa bác sĩ. Tôi có thể hỏi thuyền trưởng đã quyết định làm gì với những con người khốn khổ đã chết khi chúng ta vớt lên chưa?”
“Ông ấy đã ra lệnh vì tất cả họ đều là thủy thủ, họ sẽ được an táng dưới biển, vào lúc rạng đông ngày mai”.
“Tại sao phải sớm vậy?”
“Ông ấy không muốn hành khách biết đã có bao nhiêu sinh mạng bị mất đi đêm qua”, ông bác sĩ nói thêm trước khi bước đi. Harry nghe thấy tiếng một cánh cửa mở ra. “Chúc cô buổi tối tốt lành, y tá”.
“Chúc ông buổi tối tốt lành, bác sĩ”, cô y tá chào đáp lễ, và cửa đóng lại.
Y tá Craven quay lại ngồi xuống cạnh giường Harry. “Tôi không thèm quan tâm đến tỷ lệ”, cô nói. “Cậu sẽ phải sống”.
Harry ngước mắt nhìn lên một người y tá lấp ló trong bộ áo bờ - lu trắng hồ bột và chiếc mũ trắng, nhưng bất chấp điều đó anh vẫn không thể không thấy sự tin tưởng kiên định trong đôi mắt cô.