Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 75

❊ ❊ ❊

LINH CẢM CỦA TÔI về Devine và Chakely rốt cuộc đã đúng. SonejiMurphy là nhân chứng duy nhất, và hắn đã khẳng định điều đó. Giờ đây chúng tôi phải hành động.

Tôi phải đích thân khởi động lại vụ án liên quan tới hai gia đình Dunne-Goldberg với những thông tin mà sẽ không ai ở Washington muốn nghe.

Tôi quyết định nói chuyện với FBI trước... Hai cảnh sát đã sát hại Maggie Rose. Cuộc điều tra phải bắt đầu lại. Vụ bắt cóc chưa được giải quyết xong trong đợt điều tra đầu tiên. Giờ đây chúng tôi sẽ lại phải xới tung toàn bộ mớ lộn xộn đó thêm lần nữa.

Tôi ghé chỗ anh bạn cũ Gerry Scorse ở trụ sở của FBI. Sau khi tôi đứng chờ mỏi gối chừng bốn mươi phút ở phòng lễ tân, Scorse mang cho tôi cà phê và mời tôi vào phòng làm việc. “Vào đi Alex. Cảm ơn vì đã chờ tôi.”

Anh ta lắng nghe một cách lịch sự, cùng vẻ quan tâm rõ rệt, khi tôi thuật lại những gì đã tìm hiểu được trước đó, rồi tới những gì Soneji kể cho tôi liên quan tới hai nhân viên của Sở Mật vụ Mike Devine và Charles Chakely. Anh ta ghi lại rất nhiều thông tin trên những tờ giấy màu vàng.

Sau khi tôi nói xong, Scorse nói, “Tôi phải gọi một cuộc điện thoại. Anh cứ ngồi đó nhé Alex.”

Khi quay trở lại, Scorse bảo tôi đi cùng lên gác. Anh ta chưa nói gì nhưng tôi biết anh ta đang rất ấn tượng với các thông tin của Gary Soneji.

Tôi được dẫn tới phòng họp riêng của Phó Cục trưởng ở trên tầng cao nhất. Phó Cục trưởng Kurt Weithas là nhân vật quyền lực thứ hai tại Cục. Họ muốn tôi hiểu đây là một cuộc họp quan trọng. Tôi hiểu điều đó.

Scorse đi cùng tôi vào căn phòng họp đầy ấn tượng và rất dễ chịu. Tất cả các bức tường và hầu hết đồ đạc trong phòng đều có màu xanh đậm, rất thống nhất và nghiêm trang. Căn phòng gợi tôi nhớ tới khoang lái của một chiếc xe hơi nước ngoài. Các tập giấy màu vàng và bút chì đã bày sẵn chờ chúng tôi.

Rõ ràng ngay từ đầu cuộc họp là của Weithas. “Những gì chúng tôi muốn đạt được nhiều gấp đôi đấy, thanh tra Cross ạ.” Weithas nói và hành xử như một luật sư rất thành công và sành điệu ở Capitol Hill. Xét từ phong cách nói năng, ông ta đúng là như thế. Ông ta mặc áo sơ mi trắng nổi bật cùng chiếc cà vạt hiệu Hermès. Ông ta gỡ chiếc kính đọc có gọng kim loại mỏng khi tôi bước vào phòng. Có vẻ ông ta đang trong tâm trạng u ám.

“Tôi muốn cho anh xem tất cả thông tin chúng tôi có được về hai nhân viên Devine và Chakely. Đổi lại, chúng tôi phải yêu cầu sự hợp tác hoàn toàn của anh trong việc giữ bí mật tuyệt đối chuyện này. Những gì tôi sẽ nói với anh bây giờ... là chúng tôi đã biết về họ một thời gian rồi, thanh tra ạ. Chúng tôi cũng đã tiến hành cuộc điều tra song song với cuộc điều tra của anh.”

“Ông đã nhận được sự hợp tác của tôi rồi,” tôi nói, cố không tỏ ra ngạc nhiên trước thông tin của ông ta. ”Nhưng tôi sẽ phải soạn một báo cáo gửi về phòng.”

“Tôi đã nói chuyện với sếp của anh về vấn đề này rồi.” Weithas gạt chi tiết nhỏ đó sang một bên. Weithas đã không giữ bí mật cho tôi nhưng rõ ràng lại muốn tôi giữ bí mật cho ông ta. “Anh đã vượt trước chúng tôi vài lần trong quá trình điều tra. Lần này, có lẽ chúng tôi đã đi trước anh một chút. Nửa bước.”

“Bên ông có lực lượng đông hơn một chút,” tôi nhắc ông ta.

Lúc đó Scorse ngắt lời Weithas. Anh ta vẫn chưa bỏ được cái thói bề trên. “Chúng tôi đã bắt đầu điều tra về hai nhân viên Devine và Chakely tại thời điểm xảy ra vụ bắt cóc,” anh ta nói. “Rõ ràng họ là hai kẻ tình nghi dù chúng tôi không thực sự nghiêm túc cân nhắc khả năng này. Trong suốt quá trình điều tra, cả hai người này đã chịu nhiều áp lực khủng khiếp. Vì Sở Mật vụ báo cáo trực tiếp cho bộ trưởng Bộ Tài chính, anh có thể hình dung họ bị buộc phải làm gì.”

“Tôi đã tận mắt quan sát hầu hết chuyện đó,” tôi nhắc lại với cả hai người của FBI.

Scorse gật đầu rồi tiếp tục.

“Vào ngày mồng bốn tháng Giêng, mật vụ Charles Chakely xin nghỉ việc ở Sở Mật vụ. Anh ta nói rằng dù sao thì bản thân cũng đã nghĩ tới chuyện ra đi từ rất lâu trước khi xảy ra vụ bắt cóc. Tay nhân viên này nói rằng anh ta không thể chịu được những lời cạnh khóe, tất cả sự soi mói của giới truyền thông. Đơn xin thôi việc của anh ta được chấp nhận ngay. Cùng thời điểm đó, một sai sót nhỏ trong cuốn nhật ký công tác của các nhân viên mật vụ bị chúng tôi phát hiện. Một ngày đã vô tình bị đảo ngược. Chuyện đó không có gì to tát, ngoại trừ việc chúng tôi đã kiểm tra mọi thứ về vụ việc tại thời điểm ấy.”

“Cuối cùng chúng tôi đã có tới chín trăm người trong lực lượng tham gia phá án, trực tiếp hoặc gián tiếp,” vị Phó Cục trưởng thêm vào. Tôi không biết ông ta nói thế có ý gì.

“Các điểm mâu thuẫn khác trong nhật ký công tác của các nhân viên mật vụ cuối cùng cũng bị phát hiện,” Scorse tiếp tục. “Các chuyên gia kỹ thuật của chúng tôi kết luận hai trong số các báo cáo cá nhân đã bị sửa chữa, nghĩa là đã được viết lại. Rốt cuộc thì chúng tôi tin rằng những gì bị xóa khỏi các báo cáo đó có liên quan tới tay giáo viên Gary Soneji.”

“Họ đã phát hiện thấy Soneji khi hắn đang theo dõi căn nhà của gia đình Goldberg ở Potomac,” tôi nói. “Nếu ta có thể tin được Soneji.”

“Về điểm này, tôi nghĩ ta có thể tin hắn được. Những gì anh vừa khẳng định rất phù hợp với những phát hiện của chúng tôi. Chúng tôi tin rằng hai nhân viên mật vụ đã theo dõi Soneji quan sát Michael Goldberg và Maggie Rose Dunne. Chúng tôi nghĩ một trong hai nhân viên đó đã bám theo Soneji và phát hiện ra nơi giấu hai đứa bé ở Crisfield, Maryland.”

“Từ đó tới giờ các anh vẫn đang theo dõi hai nhân viên mật vụ đó sao?” tôi hỏi Gerry Scorse.

Anh ta gật đầu đúng một cái, vẫn không thừa thãi một chút nào như mọi khi. “Dù sao cũng vài tháng rồi. Chúng tôi cũng có lý do xác đáng để tin rằng họ biết chúng tôi đang theo dõi. Hai tuần sau khi Chakely nghỉ việc, Devine cũng xin thôi việc ở Sở Mật vụ. Anh ta nói anh ta và gia đình không thể chịu đựng áp lực liên quan tới những chuyện đã xảy ra. Thực ra Devine và vợ anh ta cũng đã ly thân.”

“Tôi đoán là Chakely và Devine vẫn chưa thử tiêu chút nào trong khoản tiền đó,” tôi nói.

“Theo chúng tôi biết thì chưa. Như tôi nói trước đó, họ biết chúng tôi nghi ngờ. Họ không ngu. Không hề.”

“Việc này trở thành một trò chờ đợi khá tinh tế và phức tạp,” Weithas nói. “Chúng tôi không thể chứng minh điều gì nhưng có thể làm đảo lộn cuộc sống của họ. Chúng tôi có thể chắc chắn như đinh đóng cột là sẽ không để họ tiêu được một xu nào trong khoản tiền chuộc đó.”

“Thế còn tay phi công ở Florida thì sao? Không có cách nào để tôi có thể tiến hành một cuộc điều tra dưới đó. Các anh đã tìm ra hắn là ai chưa?”

Scorse gật đầu. FBI đã giấu giếm rất nhiều điều với tôi. Với mọi người. Tôi chẳng ngạc nhiên. “Hóa ra hắn là một kẻ buôn bán ma túy tên là Joseph Denyeau. Một vài người của chúng tôi ở Florida biết hắn. Dễ hiểu khi Devine biết Denyeau và đã thuê hắn.”

“Chuyện gì đã xảy ra với tên Joseph Denyeau này rồi?”

“Trong trường hợp chúng ta có chút nghi ngờ gì về việc Devine và Chakely quyết tâm làm việc này hay không - thì họ quyết tâm. Denyeau đã bị giết ở Costa Rica. Cổ họng hắn bị cắt đứt. Theo tính toán của bọn họ thì người ta sẽ không tìm thấy hắn.”

“Đến thời điểm này các anh vẫn chưa triệu tập Devine và Chakely sao?”

“Chúng tôi không có bằng chứng, Alex ạ. Không có bằng chứng nào. Không gì có giá trị. Những gì anh thu được từ Soneji giúp khẳng định thêm nhận định, nhưng cũng không có giá trị gì trước tòa.”

“Chuyện gì đã xảy ra với con bé? Chuyện gì đã xảy ra với Maggie Rose Dunne?” tôi hỏi Weithas.

Weithas không nói gì. Ông ta thổi phù qua môi trên. Tôi có cảm giác ông ta đang trải qua một ngày rất dài. Trong một năm rất dài.

“Chúng tôi không biết,” Scorse đáp. “vẫn không có tin tức gì về Maggie Rose. Đó là điều kỳ lạ trong tất cả chuyện này.”

“Còn điều khó hiểu nữa,” Weithas bảo tôi. Ông ta và Scorse đang ngồi trên chiếc xô pha bằng da màu sẫm. Cả hai người ngả người trên chiếc bàn cà phê làm bằng kính. Một chiếc máy tính IBM và chiếc máy in sẵn sàng bên cạnh.

“Tôi chắc còn rất nhiều điều khó hiểu,” tôi nói với Phó Cục trưởng. FBI phải chịu trách nhiệm khi giữ kín thông tin trong nội bộ. Đáng lẽ họ đã giúp được tôi trong cuộc điều tra. Rất có thể chúng tôi đã tìm được Maggie Rose nếu hai phía hợp tác với nhau.

Weithas liếc sang mật vụ Scorse, sau đó ông ta nhìn lại tôi. “Jezzie Flanagan là một điều khó hiểu,” Weithas nói.

Tôi điếng người. Có cảm tưởng như tôi bị thoi mạnh một cú vào bụng. Trong vài phút qua, tôi hiểu rằng họ sẽ nói ra một điều gì khác. Tôi ngồi đó, cảm thấy lạnh lẽo và trống rỗng bên trong, rồi tiến tới tình trạng không cảm nhận được điều gì nữa.

“Chúng tôi tin rằng cô ta có quan hệ rất mật thiết với hai người kia trong vụ việc này. Dính líu ngay từ đầu. Jezzie Flanagan và Mike Devine là tình nhân của nhau trong nhiều năm rồi.”

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.