Vì lý do gì em phải nói với Elaine về căn nhà ở Eastham vậy? - Adam hỏi trên đường về sau khi ghé ngang nhà của Scott Covey.
- Bởi vì cô ta đã cho chúng ta một lý do không đúng để hướng chúng ta qua ngôi nhà Tưởng Nhớ. Căn nhà trước không hề có vấn đề ống nước.
- Theo những gì cô ta cắt nghĩa, bà chủ Chambers đó không bao giờ chịu nhìn nhận các rắc rối về vấn đề ống nước cả.
- Thế tại sao Elaine lại cho người khác mướn ngay căn nhà đó được sau khi mình từ chối?
Adam cười.
- Hình như anh biết câu trả lời là gì rồi. Elaine nghĩ chúng ta có thể là khách tiềm năng cho căn nhà Tưởng Nhớ và vì lý do đó mà cô ta thúc mình thay đổi nhà. Cô ta luôn muốn ném một hòn đá trúng hai mục đích.
- Kể cả việc nói dối sao? Adam ơi, anh là luật sư giỏi nhất trên đời này nhưng đôi khi em tự hỏi không biết lương tri của anh để đâu nữa.
- Men ơi, càng lớn tuổi em càng khó tánh đó.
- Không, em chỉ thực tế thôi.
Họ tiến vào Đảo Morris và theo con đường Quitnesset. Lúc xế chiều không khí trở nên mát hơn. Lá cây minh huyết màu hung nâu xào xạc trong gió thoảng và vài chiếc bắt đầu rơi.
- Cái xứ này vào những mùa khác chắc cũng đẹp lắm - Menley nhận xét.
- Chỉ trong hai tuần nữa thôi, chúng ta phải quyết định xem chúng ta có đi khám phá nó không.
Amy vừa cho Hannah ăn xong. Con bé mừng rỡ đưa hai tay ra khi thấy Menley tiến lại gần nó.
- Nó tèm lem lắm đấy - Amy cảnh báo khi thấy Menley bồng nó ra khỏi chiếc ghế cao.
- Mặc kệ, mẹ nhớ con nhiều lắm, con có biết không con yêu.
- Cả anh cũng thế - Adam nói theo - Bố nào con đấy, con yêu. Anh hôn gió Hannah trong khi vẫn đứng cách xa con bé.
- Em sẽ cho nó lên lầu ngủ - Menley nói - Cám ơn Amy. Hẹn khoảng hai giờ chiều mai nhé! Sau khi chị đưa ông chủ gia đình này ra phi trường rồi, chị muốn có bốn giờ làm việc.
Amy gật đầu ưng thuận và đợi cho Menley đi xa, cô bé liền quay sang Adam hỏi:
- Thế ông có nói với cô Elaine về cái băng video chưa?
- Có. Cô ta quả quyết là đã trả cho tôi rồi. Mà em có chắc là đã xem đúng cuộn băng đó không vậy?
- Có ông trong đó mà. Ông đang cho bé Bobby ra khỏi hồ bơi và ông còn bảo nó chạy lại mẹ đi. Nó kêu "Mẹ ơi, mẹ". Sau đó bà Nichols có hỏi tên của nó và trường nó đang học nữa mà.
- Trường mẫu giáo - Adam thì thầm.
Amy thấy mắt Adam rưng rưng.
- Tôi thấy rất mừng là ông đã có Hannah - cô nói thật nhỏ - Nhưng đúng là ông muốn lấy lại cuốn băng phải không?
- Phải. Nhưng Amy ơi, Elaine không dễ gì nhìn nhận mình đã lầm. Có thể nào cô sẽ lấy nó lại giùm tôi được không vậy? Việc đó giống như ăn cắp nhưng dù sao nó cũng là của chúng tôi. Tôi không biết làm cách nào để đòi lại nó với Elaine mà không gây phiền phức cho cô.
- Có lẽ chúng ta phải hành động như thế thôi. Cám ơn ông Nichols.