Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54

❊ ❊ ❊

Điện thoại đổ chuông vào tám giờ sáng.

Giọng nói trầm và quyến rũ của đại úy Woodbine cất lên:

“O’Donnel, mọi việc đã được giải quyết. Tuần sau, cô sẽ trình bày trước hội đồng, nhưng đó chỉ là thủ tục thôi. Tôi đã làm xong giấy tờ cần thiết, tôi đợi cô đến lấy phù hiệu ở đồn ngay sáng hôm nay.”

Annabel nhảy vào nhà tắm, sau đó ôm hôn Brady, lúc này vẫn chưa thức giấc, rồi lao ra phố, hạnh phúc vì được gọi trở lại làm việc nhanh đến thế.

Khi cô lên trên tầng, các thám tử đang họp để tổng kết điều tra. Woodbine đứng bên cạnh một tấm bảng, trên đó ghi danh sách các vụ việc đang được tiến hành.

“Lenhart và Fremont, các anh điều tra tên mắc chứng loạn dục phô trương ở Đại lộ số 7 đến đâu rồi?”

“Chúng tôi có hai kẻ tình nghi, những gã này đều đã vào tù vì chứng tâm thần tương tự,” Gloria Fremont báo cáo bằng giọng Yonkers đặc sệt, khiến người ta hầu như không nghe thấy âm nối và phần cuối của các từ.

“Thế còn mấy lời tố cáo quấy rối thì sao, được giải quyết chưa?”

“Chúng tôi đã tập hợp các lời chứng và cô gái đó sẽ đề nghị tòa ra lệnh.”

Woodbine ngắm tấm bảng. “Vụ bạo hành tình dục khu nhà thu nhập thấp Gowanus có tiến triển gì mới không?”

“Không, chẳng ai khai gì hết, hơn nữa đây không phải khu vực của chúng ta nên việc thu thập thông tin không mấy tiến triển,” Fabrizio Collins vừa nói vừa vuốt đuôi tóc buộc sau gáy.

“Hỏi thử đồn 76 xem họ có thể giúp một tay không, chúng ta đã tương trợ khi họ kêu gọi, vậy thì đổi lại họ cũng phải làm gì đó chứ, nếu không tôi sẽ trả lại cho họ những kết quả tồi. Nhân tiện nói đến đó: Jack, hôm nay đã có báo cáo về cô gái tự tử ở Fulton Terminal rồi chứ?”

Thayer quay sang người đồng nghiệp của mình.

“Thưa đại úy,” Annabel trả lời, “hai cô gái đã tự tử, cô bạn thân của một trong hai người đã bị giết và chúng ta kết thúc với một vụ tấn công tại Queens, hai người chết và một vụ phóng hỏa giết người với cái xác thứ tư. Tôi nghĩ rằng vụ này cần phải điều tra thêm.”

Woodbine chống hai bàn tay to tướng lên hai bên hông.

“Hai vụ tự tử không diễn ra trong phạm vi thẩm quyền tòa án của chúng ta,” ông nhắc lại, “vụ giết người xảy ra tại New Jersey, và ba người chết trong tuần này thuộc quận Queens. Chẳng có gì liên quan trực tiếp đến chúng ta hết, nếu hai người nghĩ rằng mọi thứ phức tạp hơn vậy, thì vụ này sẽ phải được chuyển cho Cơ quan chuyên trách về điều tra lý sự, thậm chí cho FBI.”

“Đây là cuộc điều tra của chúng ta,” Annabel phản đối.

Woodbine nhìn cô chằm chằm. Hai môi mím chặt, chìm vào suy nghĩ của riêng mình.

“Tôi biết,” cuối cùng ông cũng lên tiếng, “mọi thứ sẽ tốt hơn nếu là vào tháng Một tới, nhưng tôi đang chịu sức ép khủng khiếp từ trên để các con số báo cáo cuối năm đẹp nhất có thể, ông thị trưởng đã hứa rằng năm 2000 phải là một năm đặc biệt về mặt an ninh, và nếu làm trái quy trình bình thường, tôi sẽ bị buộc phải thường xuyên nhanh chóng chuyển cho các đồn khác những gì chúng ta không thể giải quyết được.”

“Nếu tất cả bọn họ đều làm thế thì sẽ phiền hà to đây!” Lenhart vừa nói vừa bực dọc gãi gãi ria mép.

“Tôi biết!” Woodbine nói lớn để trấn an mọi sự phản đối. “Mọi người biết đấy, tôi luôn ở bên cạnh mọi người, nhưng tôi cũng có những nghĩa vụ khác nữa. O’Donnel, Jack, hai người có thời gian đến ngày mai để kết thúc câu chuyện này, đó là tất cả những gì tôi có thể làm.”

Annabel mở bộ hồ sơ mỏng dính mà cô đã lập về vụ Weaver ra.

“Em sẽ rà soát lại từ đầu,” cô lên tiếng. “Chắc chắn chúng ta đã bỏ qua một hướng điều tra, một chỉ dẫn nào đó.”

Jack mặc áo vest.

“Nếu cần, em có thể liên hệ với anh bằng di động.”

“Anh đi ư?”

“Có một thứ cần phải kiểm tra.”

“Một thứ ư? Chúng ta quyết định chơi trò này một mình và làm ra vẻ bí mật từ khi nào vậy?”

“Hãy tin anh.”

“Vậy thì nói em nghe anh đang có gì trong đầu nào?”

Jack thở dài.

“Anh quen thân với một thám tử tại Queens, anh ta sẽ cho anh vài thông tin về những gì anh ta biết trong vụ cháy và về Clayton Gunroe. Anh ta là người hơi đa nghi và không xem trọng nữ giới lắm trong những vụ như thế này, vì vậy sẽ tốt hơn nếu anh đi một mình.”

“Tùy anh thôi.”

Annabel cảm thấy bị tổn thương vì Jack đã giấu giếm cô một trong những hướng điều tra.

Jack là thế, thích tạo ấn tượng bằng lời lẽ khoa trương, luôn đến trước và tận dụng lợi thế đó, để mọi người phải đoán già đoán non xem làm sao anh có thể biết nhiều đến thế!

Nỗi thất vọng của cô hẳn đã lộ ra mặt bởi Jack đã lên tiếng: “Anna, em biết là anh luôn ở đây vì em mà, đúng không?”

Câu nói của anh quá đỗi chân thành để cô có thể coi đó là nghiêm túc. Annabel không biết nên trả lời thế nào và còn lúng túng hơn khi anh nói thêm: “Dù chuyện gì xảy ra đi nữa.”

Rồi anh vội vã rời khỏi.

⬘ ⬙ ⬘

Annabel dành cả buổi sáng đọc kỹ từng câu ghi chú và vài báo cáo đã được soạn thảo về Sondra Ann Weaver và Melany Ogdens. Không tìm thấy gì có sức thuyết phục, cô chuyển sang Charlotte Brimquick nhưng cũng chẳng có được gì hơn.

Cô chẳng tin được mối liên hệ nào giữa ba cô gái, ngoài tình bạn của Sondra Weaver.

Vậy còn phim khiêu dâm! Annabel nghĩ và quyết định dùng một cách tiếp cận khác. Cô lên mạng sục sạo trên các trang web để tìm danh mục phim của ba cô diễn viên. Weaver và Ogdens được nhắc đến ít hơn so với Charlotte Brimquick, người đã có một sự nghiệp đồ sộ hơn trông thấy với rất nhiều bộ phim lớn vào những năm 1990. Cô ta đã đóng phim dưới nhiều cái tên, và Annabel đã tìm hiểu từ khía cạnh này nhưng vẫn chưa thấy được gì đáng chú ý.

Tuy nhiên, có một cái tên quay trở lại nhiều lần, tên một nhà sản xuất.

Annabel ra ngoài ăn một chiếc sandwich tại Tanner’s Bar đối diện với đồn rồi quay trở lại sau nửa giờ để tìm kiếm địa chỉ liên lạc của nhà sản xuất này. Sau ba lần thất bại, cuối cùng cô cũng liên lạc được với anh ta:

“Thám tử O’Donnel của NYPD, tôi đang điều tra về vụ giết Charlotte Brimquick, có vẻ như anh biết cô ta, tôi không nhầm chứ?”

“Đúng vậy. Tôi mới biết cô ấy chết vào hôm kia, qua báo chí thật kinh khủng.”

“Theo tìm hiểu, tôi biết là trước kia anh thường xuyên làm phim với cô ta, có đúng không?”

“Lúc cô ấy còn trẻ, ý tôi nói là trẻ trong nghề này, tôi dành cho cô ấy tất cả những vai có thể. Tôi… tôi đã động viên Charlotte qua những lần ly dị và những đợt khủng hoảng tinh thần. Sau đó, mọi thứ trở nên khó khăn hơn. Tôi tìm vai diễn cho cô ấy một hai lần mỗi năm, để giúp cô ấy kiếm thêm chút tiền.”

“Cô ta đã bỏ nghề ư?”

“Đúng vậy, có rất ít lời mời.”

“Anh có biết cô ta làm gái để kiếm sống không?”

Người đàn ông thở dài bên kia đầu dây.

“Có.”

“Mới đây, anh có gặp hay nói chuyện với cô ta không?”

“Cứ hai ba tháng chúng tôi lại gọi cho nhau, tôi đã nói chuyện với cô ấy vào tầm tháng Mười gì đó, tôi nghĩ vậy… À không! Khoan đã, cô ấy đã gọi lại cho tôi vào cuối tháng Mười một, cô ấy muốn xin số điện thoại của một trong những diễn viên của tôi, một cô gái mà cô ấy đã gặp tại trường quay vào hè vừa rồi, cô ấy đã qua thăm tôi đợt đó và có cảm tình với Janette, một cô gái trẻ hơi khép kín, kiểu hơi bí ẩn.”

“Bí ẩn ư? Cô ta có nói tại sao cô ta lại muốn liên lạc với cô gái đó không?”

“Không, cô ấy hơi khó hiểu… Đôi khi Charlotte có vấn đề với rượu và cô ấy có thể tỏ ra vừa hài hước vừa buồn rầu.”

“Anh có cho cô ta số điện thoại không?”

“Dĩ nhiên. Tôi chẳng có lý do nào để từ chối cô ấy cả.”

“Tôi cũng cần số điện thoại đó.”

Annabel hỏi cho tới lúc chắc chắn rằng người đàn ông không còn thông tin gì khác để cung cấp cho cô và sau đó gọi điện cho Janette Clea. Giọng nói của một cô gái trẻ vang lên phía đầu dây bên kia:

“Janette nghe đây.”

“Thám tử O’Donnel, tôi đang điều tra một vụ giết người, liệu chúng ta có thể gặp nhau sớm không?”

Annabel hành động theo bản năng. Cô cảm thấy mình có thể có được gì đó từ cô gái này. Vì thời gian không cho phép chờ đến khi cô ta có thể đến đồn, nên cô đã đề nghị đến tận nhà cô gái trẻ.

⬘ ⬙ ⬘

Vào giữa buổi chiều, Annabel ra khỏi bến tàu điện ngầm ở phố Mott Haven tại phía Nam quận Bronx. Nếu đi ô tô phải mất gấp đôi thời gian. Cô đi qua khu phố thương mại huyết mạch trên phố 149 Đông trước khi đến đại lộ công viên Concourse. Những mặt tiền cửa hàng sầm uất bày bán loạt hàng giá rẻ cho Noel được nối tiếp bằng mấy khu dân cư cũ kỹ. Cô đi giữa một bên là đường tàu nằm dưới chân một tòa nhà chọc trời và bên kia là một tổ hợp tháp sơn đỏ. Từ trong túi áo da, cô lấy ra một sợi dây chun rồi buộc tóc lại để không xòa ra trước mặt. Cô muốn thật cảnh giác và sẵn sàng hành động.

Cô rẽ sang lối ngoặt đầu tiên bên phải và bước vào lối đi dẫn đến sảnh một tòa nhà. Một nhóm thanh niên ăn mặc giống như trong xê ri truyền hình với mũ lưỡi trai lòe loẹt đội lệch và những bộ quần áo thùng thình nhìn cô chằm chằm.

Cô trèo lên tận tầng năm và gõ cửa căn hộ số 511.

Một phụ nữ ra mở cửa, cô ta quấn khăn sặc sỡ trên đầu, mũi bấm khuyên và mặc quần bò yếm bên ngoài áo phông trắng. Dáng người mảnh mai và quyến rũ. Màu da của cô ta đậm hơn da Annabel. Sau khi bước qua tấm ri đô bằng chuỗi hạt vào nhà, mùi hương ngay lập tức xộc vào mũi cô. Có tới cả chục cây nhang đang cháy ở cả bốn góc phòng khách.

“Cảm ơn vì đã gặp tôi sớm đến vậy,” nữ thám tử vừa lên tiếng vừa quan sát căn phòng.

Một giàn cây xanh trước ô kính cửa sổ, ti vi màn hình phẳng và một bộ dàn âm thanh chất lượng cao được đặt cạnh những bức tượng châu Phi nhỏ, vài chiếc ghế gỗ kiểu thổ dân châu Phi và một cái giá đựng đầy các loại lọ thủy tinh, những viên đá nhỏ hay những bộ xương sáng bóng.

“Cảnh sát, giết người và ‘tôi muốn gặp cô’, những thứ ấy chắc phải mở cho chị mọi cánh cửa nhỉ?”

Annabel thấy khó nói chuyện với cô gái, cô như đang nói chuyện với một bé gái mới đến tuổi dậy thì vậy.

Ngoại trừ việc cô gái này đóng phim khiêu dâm! Vậy nên thư giãn đi. Nở nụ cười tươi nhất có thể, tỏ ra thân thiện, để cô ta tin tưởng mình.

“Cô biết bói toán à?” Annabel vừa hỏi vừa chỉ vào bộ bài tarot để trên chiếc bàn một chân bé xíu.

“Thi thoảng. Chị có muốn thử một lần không?”

“Không, trong gia đình tôi cũng có một người biết bói bài rồi: Bà tôi là một Mambo.”

“Một nữ tu Vô đu ư? Tuyệt thật! Bà chị có truyền cho chị những gì bà biết không?”

“Tôi chưa bao giờ là một học trò giỏi và hơn nữa tôi cũng đã đi theo một người dẫn đường khác,” cô vừa nói vừa chỉ vào tấm phù hiệu trên thắt lưng của mình.

“Chúng ta không thể phủ nhận được nguồn gốc của mình, chỉ là chị phục vụ cho một lwa[1] khác thôi, cuối cùng cũng là một dạng quyền năng.”

“Cô cũng nhập đạo Vô đu ư?”

“Vô đu, santeréa[2], phép thuật, khoa học huyền bí dưới đủ mọi dạng thức, tôi quan tâm đến rất nhiều bộ môn. Nếu bà chị là một Mambo thì tôi chắc chị không phải đến đây để nhờ hỗ trợ tinh thần cho cuộc điều tra đâu nhỉ?”

“Tôi đang điều tra về cái chết của Charlotte Brimquick.”

“Charlotte ư?” Cô gái trẻ nhắc lại, mắt trợn trừng.

“Cô ta bị giết vào cuối tuần trước, tôi rất tiếc.”

“Chị đã không nói với tôi là tôi có quen biết nạn nhân, tôi cũng không biết việc đó! Cô ấy đã được chôn cất chưa?”

“Tôi nghĩ rằng lễ tang sẽ được tổ chức vào ngày mai, tôi có thể hỏi thăm đồng nghiệp của tôi ở New Jersey nếu cô muốn.”

Janette đồng ý và tìm chỗ để ngồi xuống.

“Charlotte… Tôi không thể tưởng tượng được.”

“Hai người có thân nhau không?”

“Chưa đến mức thân nhau, chúng tôi chỉ có cảm tình với nhau thôi, chúng tôi đã gặp nhau ba lần tất cả, nhưng thế thôi cũng đủ để bị xốc rồi… Chị đã bắt được thủ phạm chưa?”

“Chúng tôi nghi ngờ rằng hai, có thể là ba người đàn ông đã tham dự vào việc này, nhưng tất cả đều đã chết. Một đã bị giết, chúng tôi vẫn chưa biết là do ai làm, hai người còn lại cũng đã chết sau cuộc tấn công của cảnh sát.”

“Ác giả ác báo…” Janette thì thầm.

“Cô Clea, tôi cần sự giúp đỡ của cô, có vẻ như Charlotte đã tìm cách liên lạc với cô cách đây ba tuần thì phải.”

“Đúng vậy. Cho một buổi cầu nguyện. Tôi gặp cô ấy lần đầu tại trường quay, cô ấy đến chơi với một người bạn, chúng tôi đã nói chuyện phiếm trong giờ nghỉ, và đã quen nhau, tôi nói cho cô ấy biết về nghề tay trái của tôi, nhưng đúng lúc đó thì buổi quay phim tiếp tục và chúng tôi đã quên không trao đổi số điện thoại. Cuối cùng cô ấy cũng đã tìm cách liên lạc được với tôi.”

“Tại sao cô ta lại muốn gặp cô?”

“Để… cũng hơi giống như với bác sĩ vậy, đây là bí mật nghề nghiệp chị biết mà, phải không?”

“Tôi hiểu, tuy nhiên chúng tôi đang tìm cách làm sáng tỏ nguyên nhân cái chết của cô ta, nếu như có nhiều thủ phạm cùng một lúc, tôi không muốn một trong số chúng thoát tội. Sau cánh cửa nhà Charlotte có một hình ngôi sao năm cánh, có phải cô đã vẽ hình ngôi sao đó cho cô ta không?”

Janette vùi mặt vào hai lòng bàn tay, day day thái dương, trước khi khẳng định:

“Đúng vậy. Đó là để bảo vệ.”

“Chống lại mọi điều xấu xa, chống lại những con quỷ, có phải vậy không?”

Janette tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi nét mặt cô gái hơi dãn ra đôi chút:

“Đúng vậy.”

“Tại sao? Charlotte đã đề nghị cô à?”

Janette cúi xuống với lấy một chuỗi hạt rồi quấn xung quanh những ngón tay của mình, cô có vẻ buồn và lo lắng.

“Tôi nghĩ mình biết ai đã giết cô ấy,” cô nói với vẻ u ám.

❀ ❀ ❀

[1] , trong tín ngưỡng Vô đu, là những vị thần tượng trưng cho trí tuệ và quyền năng của Thượng đế và là người thay mặt Thượng đế chăm sóc cho con người.

[2] là một tôn giáo bắt nguồn từ vùng Caribê.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.