
Nghỉ ngơi tại Vũ Hán
Ngày thứ mười ba: 7/1/2014
Trời mưa và không có dấu hiệu sẽ ngừng. Dự báo thời tiết báo nhiệt độ từ -3 đến 9 độ, tôi chờ mãi vẫn không có tuyết rơi. Tiểu Tịch nói vùng này lâu lắm rồi không có tuyết rơi mùa đông.
Một đứa bạn ở Bắc Kinh của tôi bảo rằng tuyết mùa đông những năm gần đây không rơi nhiều, rơi dày như hồi nó còn nhỏ, nhưng phía Đông Bắc Trung Quốc, đặc biệt là tỉnh Hắc Long Giang, tuyết rơi thường xuyên, dày đến cả mét. Mùa đông, người ta không cần tủ lạnh, chỉ đào những cái hố quanh nhà để dự trữ thức ăn. Trời quá lạnh, không thể canh tác, người dân chỉ ở nhà đánh mạt chược và ăn cải thảo.
Tôi từng đến Hắc Long Giang vào kỳ nghỉ đông năm 2012. Trường tôi tổ chức một chuyến du lịch cho các sinh viên được học bổng và những người tích cực tham gia công tác Sinh viên. Đoàn có khoảng ba mươi, bốn mươi người, tất cả đều là lưu học sinh. Chúng tôi đi tàu giường nằm đến Cáp Nhĩ Tân (thành phố trung tâm của Hắc Long Giang), sau đó đi tour tham quan tất cả các thắng cảnh ở đây. Đến bảo tàng điêu khắc, anh hướng dẫn viên thách đứa nào chịu được 30 phút anh sẽ cho tiền. Tôi hăm hở bước vào, cứ rút máy ảnh ra thì nó lại báo hết pin. Tôi ủ vào trong áo, pin hồi lại một chút, nhưng lôi ra chụp thì lại rung và nhòe. Tôi trượt ngã không biết bao nhiêu lần trong bảo tàng. Mùa đông, người ta đi giày chuyên dụng trên băng tuyết, còn tôi vẫn đi giày bình thường. Tôi đi ba lớp tất và một đôi giày da, nhưng khi ra đến ngoài, ba đôi tất đều ướt. Không ai trụ được quá 30 phút.
Tôi từng làm quản kho cho một công ty thủy sản ở Bắc Kinh. Kho đặt ở ngoại thành. Cứ mỗi lần xuất kho, nhập kho, tôi phải đến tận nơi để kiểm kê, giám sát các anh bốc vác dỡ hoặc chất hàng. Nhiệt độ ngoài trời hơn 30 độ nhưng ở trong kho lúc nào cũng -18 độ. Trên trần nhà, những cột sắt bị đóng thành tuyết. Các anh bốc vác cởi trần, mặc quần đùi, khi vào kho sẽ khoác thêm một lớp áo khoác bông trùm kín. Tôi làm ở đây được hai tháng, vừa hết thử việc thì tôi nghỉ. Lúc đó, tôi đang học kỳ thứ ba, kho thủy sản cách trường tôi 30 km. Nếu đi tàu điện ngầm và cả đi bộ, tôi di chuyển mất hơn một giờ mới tới nơi.
Buổi sáng ở Cáp Nhĩ Tân, đoàn của tôi được đưa ra sông băng để trượt. Người ta khoét lớp băng thành một cái bể bơi và biểu diễn bơi lội luôn ở đây. Hôm ấy -27 độ, những nghệ sĩ người Nga, từ 30 đến 60 tuổi, mặc đồ bơi và bơi lội trong hồ. Chúng tôi đứng quây vòng quanh hồ để nhìn. Tôi nhìn rõ cả hơi nước bốc lên từ cơ thể họ. Các nghệ sĩ bơi từ bên này tới bên kia, làm đủ các động tác. Khán giả xem rất hứng khởi. Cuối buổi biểu diễn, một chú bỏ mũ bơi ra, lấy mũ xúc nước ở dưới hồ băng và hất vào khán giả. Mọi người tranh thủ chụp ảnh với những nghệ sĩ. Nhìn các bức ảnh đó khá buồn cười, người thì mặc quần bơi, người thì mặc bikini, những người khác đeo găng tay, đội mũ, mặc quần áo bùng nhùng.
Tôi đứng cạnh một cô người Nga khoảng gần 60 tuổi. Tôi thấy người cô đỏ tấy và nổi gai ốc. Tôi không biết giá vé bao nhiêu tiền, nhưng tôi đoán thu nhập của họ khá cao, vì hằng năm, cứ đến mùa du lịch, họ lại được mời về đây biểu diễn.
Sau khi đi thăm Cát Lâm, Thường Xuân, chúng tôi còn được đưa tới làng tuyết ở phía Bắc Hắc Long Giang. Chúng tôi phải ngồi ô tô cả ngày vì ngôi làng này mới được khai thác du lịch, trường tôi là khách quen của một công ty du lịch nên chúng tôi được đi thử nghiệm.
Đường đến làng trắng xóa, những cây tùng cây thông phủ trắng tuyết. Chưa bao giờ tôi thấy một cảnh tượng nào giống cổ tích đến như thế. Ngôi làng cũng y hệt như cổ tích, có những ngôi nhà làm bằng gỗ, có cả xe chó kéo, y hệt như cảnh ở châu Âu tôi vẫn xem. Tuyết phủ dày, người ta phải dọn tuyết hằng ngày, từng đống tuyết cao như những cây nấm khổng lồ ở trước nhà. Cả ngày hôm ấy, tôi trượt tuyết, nghịch tuyết và chơi nhiều trò. Nơi đây không có nhà nghỉ hay khách sạn, khách du lịch phải ở homestay. Buổi tối, tôi ngủ trên một cái giường đặc trưng của người Đông Bắc, giường xây bằng bê tông, ở dưới có bếp lò. Tôi nóng đến chảy cả mồ hôi. Tôi chỉ sợ chăn bị cháy...
Lúc này, đứng bên cửa sổ phòng Tiểu Tịch nhìn xuống, tôi thấy mưa đã phủ một lớp màng mờ mờ lên cảnh vật. Người ta vẫn tấp nập ra vào các cửa hàng thời trang. Cuối năm nên hàng giảm giá nhiều. Tôi đang nghèo kiết xác nên chẳng có nhu cầu mua sắm gì, cả ngắm nghía tôi cũng không hứng.
Chị bạn của Tiểu Tịch đi đến cửa hàng, còn Tiểu Tịch ở nhà chơi với tôi. Tôi không biết Tiểu Tịch có phải tên thật của em hay không. Tôi cá là em cũng không biết tên thật của tôi. Tôi không hay giới thiệu tên. Mọi người thường gọi tôi là Quốc Tế Hữu Nhân (có nghĩa là: người nước ngoài), gọi tắt là Hữu Nhân. Hoặc họ gọi tôi là Học Bá, nghĩa là mấy đứa chăm chỉ và có thành tích học tập tốt. Đấy là họ nghĩ thế.
Trước đây, Tiểu Tịch có học một chút tiếng Hàn vì em từng làm cho một quán ăn Hàn Quốc, nhưng hiện tại đã quên khá nhiều. Mục tiêu tiếp theo của Tiểu Tịch là tham gia một lớp tiếng Anh buổi tối để sau này đi du lịch nước ngoài, em có thể thông qua ngôn ngữ mà hiểu thêm những điều mới lạ. Tiểu Tịch đặt cho mình rất nhiều kế hoạch, trong khi bố mẹ liên tục giục em lấy chồng. Tiểu Tịch là con một, bố em đã 60, hơn mẹ em gần 20 tuổi. Cả nhà đều chỉ muốn Tiểu Tịch ổn định.
Buổi chiều, chị bạn của Tiểu Tịch dắt về một người bạn khác. Chị này là chủ gian hàng kế bên của hai người. Chúng tôi nấu một nồi lẩu hổ lốn bằng nồi cơm điện, kiểu lẩu chỉ cần nước sôi, đổ sa tế, thêm các viên thịt các loại mà người ta bán sẵn. Ba người là đồng nghiệp nên nội dung câu chuyện giữa họ chỉ xoay quanh việc nhập hàng nào, ôm hàng nào...
Hóa ra việc bán quần áo không hề đơn giản, nhất là chọn nhập hàng. Thời tiết biến đổi, cộng với việc các xu hướng thời trang biến đổi không ngừng, nhập hàng mới về là phải thanh lý hàng cũ đi. Tôi không biết với kiểu kinh doanh một năm đóng cửa vài lần của Tiểu Tịch và chị bạn thì lượng hàng tồn sẽ là bao nhiêu nữa...