Đường Về Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16: Ở Lại Xích Bích Ngoài Kế Hoạch
16

❊ ❊ ❊

Ở lại Xích Bích ngoài kế hoạch

Ngày thứ mười lăm: 9/1/2014

Bảy giờ sáng, tôi tỉnh dậy, sửa soạn đồ đạc tinh tươm, ra phòng khách ngồi đợi. Bố Tiểu Lưu đã chở em gái đi học còn Tiểu Lưu vẫn đang ngủ trong phòng. Quần áo nó vất lên bàn, laptop không thèm gập lại, Tiểu Lưu nằm ngược chiều với đầu giường, nhìn như sắp rơi xuống đất.

Tôi ra vào, hết đứng lại ngồi, đợi bố Tiểu Lưu về để lấy chìa khóa mở cửa nhà kho. Tôi đang ngơ ngẩn thì Tiểu Lưu có điện thoại. Có một đám cưới cần chụp hình, nó phải đi gấp. Tiểu Lưu chỉ kịp đánh răng rồi kéo vội áo khoác, biến mất sau cánh cửa.

Một lúc sau, Tiểu Lưu lại đạp cửa xông vào. Tôi tưởng nó quên gì. Tiểu Lưu bảo: “Em phải đi ra ngoài, không tiễn chị được, đợi một lát bố em về sẽ đưa chị đi ăn.”

Tôi và Tiểu Lưu đã có một thời gian dài chơi với nhau, chẳng có gì phải câu nệ. Hơn nữa, hai đứa đã có cơ hội gặp lại nhau, ôn lại kỷ niệm đã là rất quý. Tôi thấy những lời hứa hẹn về nhà nhau chơi rất khó thực hiện, vì mỗi người đều bận rộn với cuộc sống và dự định riêng.

Tôi ngồi đợi một lúc, bố Tiểu Lưu mở cửa bước vào và đưa tôi đi ăn sáng. Chú đưa tôi đi tắt lối phía sau, nhìn ở phía này có thể thấy mặt sau khu nhà lộn xộn, cũ kỹ, có chỗ bong hết vữa, nhìn rõ lõi gạch bên trong. Lối đi dẫn ra một cái chợ cóc, người ta ồn ào bán thịt và rau các loại nhưng chỉ có một quán ăn sáng. Tôi ngồi ăn sáng với món chính là mì. Mì ở quán rất phong phú, đựng trong nhiều thúng, có loại làm từ bột mì, có loại làm từ bột gạo, sợi to nhỏ khác nhau. Bố Tiểu Lưu ăn rất nhanh. Khi tôi ăn được nửa bát, chú đã ăn sạch bong đến cả nước cuối. Tôi đành bỏ dở nửa bát còn lại. Ăn sáng xong, bố Tiểu Lưu giữ tôi ở lại ăn trưa.

Thực ra, cả buổi sáng hôm nay tôi rất bồn chồn, vì lịch trình của tôi là 166 km, tôi phải xuất phát từ lúc bảy giờ. Tôi ăn sáng xong lúc mười giờ, nếu lên đường cũng không kịp, đành nhắn tin báo với chị chủ nhà ở Nhạc Dương hẹn lại ngày mai.

Hôm nay, có một chú người quen của anh ở Xích Bích (người muốn đạp xe cùng tôi tới Việt Nam) kết bạn với tôi trên mạng. Chú là người Nam Xương, đã từng đi xe đạp qua bốn nước Lào, Campuchia, Thái Lan rồi trở lại Việt Nam, đạp từ thành phố Hổ Chí Minh ngược về Hà Nội. Chú đi cùng con gái 5 tuổi. Xe đạp của chú thiết kế thêm ghế ngồi cho trẻ con đằng sau, gắn thêm bánh xe chở hành lý. Những trạm trước, chú chỉ ngủ ở nhà nghỉ. Chú hỏi tôi về chuyện xin ngủ nhờ, vì đến Hà Nội và quay về Trung Quốc, chú phải đi qua vài điểm nữa mới về được tới nhà. Tôi giới thiệu cho chú em gái tôi ở Hà Nội. Chị họ tôi làm hướng dẫn viên du lịch tiếng Trung, chú có thể nhờ chị phiên dịch giúp. Khi đến Hà Nội, chú ở nhờ chỗ em gái tôi, rồi chị họ cho chú ghép với một đoàn khách Trung Quốc đi du lịch Hạ Long miễn phí, mời chú tới nhà ăn cơm.

Khi chú đi ghép đoàn, những người khách trên xe có ý kiến. Mặc dù cùng quốc tịch với chú, nhưng họ thắc mắc về chuyện tại sao họ phải bỏ tiền ra để đi tham quan, mà chú và con gái lại có thể ngồi chễm chệ trên chiếc xe này. Chị họ tôi nói rằng tiền vé tham quan do chị tự bỏ tiền ra mời, giống như khách đến chơi nhà và chủ nhà tiếp đón, còn chú chỉ đi cùng xe. Đến Hạ Long, chú ở phòng nội bộ chuyên cho lái xe và hướng dẫn, không liên quan gì tới kinh phí mấy người kia bỏ ra. Tuy vậy, do khách trong đoàn phản ứng quá dữ dội, chiều từ Hạ Long về Hà Nội, chị họ tôi đành phải sắp xếp cho hai bố con chú ra bến xe, đi xe khách từ bến xe Bãi Cháy.

Bé gái 5 tuổi ròng rã đi theo bố qua bốn nước nên đen nhẻm. Ảnh của bé trước khi xuất phát và ở thời điểm đến Hà Nội nhìn khác hẳn. Ban đầu, tóc em dài, thắt bím. Khi ở Hà Nội, chú tự cắt cho em một kiểu tóc mái ngắn qua cả lông mày. Em còn rất nhỏ, nhưng người trong gia đình chú không ai phản đối, vợ chú luôn theo dõi hành trình của hai bố con. Chú chỉ làm nhân viên bán ô tô cho một đại lý nhỏ ở Nam Xương, nhưng mục tiêu của chú khi về Trung Quốc là kiếm thật nhiều tiền để đưa con gái đi xa hơn.

Tôi ăn trưa xong mà Tiểu Lưu vẫn chưa về. Bữa trưa hôm ấy có bốn người, có cả hai đứa cháu họ của bố Tiểu Lưu. Tôi và hai đứa cháu vẫn không được bước vào địa phận bếp, một mình bố Tiểu Lưu lo liệu tất cả. Bữa cơm hôm nay có một món canh, ba món phụ, một xào, một mặn và một món thanh đạm là đậu phụ xào nước tương, cho rất nhiều ớt.

Ăn xong, tôi định tranh thủ chợp mắt một lúc, đợi Tiểu Lưu về rồi đi chơi. Tôi ngủ trong một phòng riêng khá rộng, sàn lát gỗ, trong phòng có một tủ quần áo rất lớn màu trắng, trống không. Chiều hôm qua, trên đường tới Xích Bích, tôi nhìn thấy khá nhiều biển báo các danh lam thắng cảnh. Đây là nơi diễn ra trận đại chiến Xích Bích* năm xưa. Nhưng tôi đã ngủ một lèo từ bữa trưa tới năm rưỡi chiều mà không ai dám gọi.

Nhìn thấy vẻ mặt ngái ngủ và ngại ngùng của tôi, Tiểu Lưu lôi tôi vào phòng khoe ảnh hôm nay nó chụp. Đây là các bức ảnh chụp hôn lễ. Đầu tiên, tôi xem ảnh chú rể tìm đôi giày do cô dâu cố tình giấu đi, rồi ảnh chú rể cúi xuống đi giày cho cô dâu. Nghe Tiểu Lưu nói, đây là một phong tục trong đám cưới mà hôm nay nó mới biết. Khi chú rể đến nhà gái và đón cô dâu ra khỏi phòng, cô dâu và bạn bè sẽ giấu đôi giày ở một nơi nào đó trong phòng. Tìm được giày, chú rể sẽ đi giày cho cô dâu và đưa cô ra khỏi phòng.

Trong các bức ảnh Tiểu Lưu chụp, có cả ảnh chú rể cầm một cái bảng cao gần bằng người, bên trên ghi một danh sách các cống hiến của anh, in bằng cỡ chữ to nổi bật.

Trên đó viết:

Tiền mặt: 100.000 tệ

Xe ôtô: 1.800.000 tệ

Nhà, ti vi và ba điều hòa (không có giá)

Có lẽ chú rể trưng ra danh sách sính lễ. Tấm bảng đó được treo khá trang trọng trong đám cưới. Sau khi hôn lễ xong xuôi, chú rể ôm tấm bảng và chụp lại với vẻ tự hào.

Ý định trước đây của Tiểu Lưu là tới Tây Tạng, Nepal và Ấn Độ. Hồi ở Đôn Hoàng, nó đã tranh thủ học tiếng Anh và lên cung đường. Sau khi ở Thành Đô, bị mất đồ và phải quay về, Tiểu Lưu chỉ ngồi nhà, mở Google vệ tinh tìm các điểm tham quan, xem mặt du khách. Tiểu Lưu nghĩ rằng chẳng cần đi đâu, ngồi nhà cũng xem được mọi thứ một cách trực tiếp. Thời điểm này, Tiểu Lưu không định đi nữa, chỉ tập trung học nghề và theo nghề chụp ảnh. Tiểu Lưu mới tốt nghiệp cấp ba, ông bố rất muốn Tiểu Lưu đi học đại học, có một nghề ổn định.

Lúc tôi dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, mọi người đã đi ngủ. Phòng bên cạnh, Tiểu Lưu cũng tắt đèn được một lúc. Một lát sau, nó vùng dậy, mang máy ảnh sang phòng tôi, chụp tôi đủ mọi kiểu, mọi chế độ. Có lẽ bệnh của Tiểu Lưu còn nặng hơn hồi ở Đôn Hoàng. Hồi đó nó chỉ chụp bất kỳ cái gì nó nhìn thấy. Bây giờ, nó chụp mọi thứ với nhiều chế độ khác nhau mà nó đang nghiên cứu.

Tối hôm ấy, tôi mặc luôn quần áo đi đường lên giường để sáng mai chỉ cần tung chăn là đi luôn, không cần mất thời gian chuẩn bị.

Đại chiến Xích Bích: là trận đánh lớn thời Đông Hán có tính chất quyết định tới cục diện chia ba thời Tam Quốc. Trận đánh diễn ra vào mùa Đông năm Kiến An thứ 13 (tức năm 208) giữa liên quân Tôn Quyền - Lưu Bị với quân đội lấy danh nghĩa triều đình của Tào Tháo. (Tham khảo: viwikipediaorgwikiTrận_ Xích_Bích)↩

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.