Đường Về Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17: Xích Bích - Nhạc Dương: 133 Km
17

❊ ❊ ❊

Xích Bích - Nhạc Dương: 133 km

Ngày thứ mười sáu: 10/1/2014

Hôm trước tôi đã nghỉ 1 ngày ở Vũ Hán, hôm qua lại nghỉ tiếp ở Xích Bích, cơ thể tôi có lẽ đã quen với trạng thái nghỉ ngơi. Nghĩ tới chặng đường hôm nay, tôi khá nản.

Vừa nghe tiếng bố Tiểu Lưu, tôi dậy gấp chăn gối và định ra khỏi nhà luôn cùng chú. Nếu đợi bố Tiểu Lưu đưa con đi học về, có thể tôi sẽ lặp lại tình trạng hôm qua. Bố Tiểu Lưu đang lôi con gái từ trong phòng vào nhà vệ sinh, cô bé mắt vẫn nhắm, chân như đi vào nơi không trọng lượng. Chú đánh răng, rửa mặt cho con trong khi khổ chủ vẫn đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, giống hệt chị em tôi hồi còn nhỏ. Mẹ tôi phải lật chăn, bố tôi lấy tay lạnh vuốt má hoặc bật ti vi âm lượng to nhất để chúng tôi tỉnh giấc, nhưng chị em tôi thường ra khỏi giường rồi lại vào nhà tắm, tìm chỗ nào khô ráo để ngủ tiếp.

Hơn sáu giờ sáng Tiểu Lưu đã ra khỏi nhà. Dạo này nó bái một anh thợ ảnh làm sư phụ, khi anh có vụ gì nó cũng tất tả đi theo. Cuối năm, đám cưới nhiều nên nó khá bận. Tôi cũng đã chuẩn bị xong, sắp xếp đồ và ngồi ở sofa đợi. Bố Tiểu Lưu một tay xách cặp của con gái, một tay đẩy cô bé mặt vẫn đang phụng phịu ra khỏi cửa, dặn tôi phải đợi chú về đưa đi ăn sáng rồi mới được lên đường. Tôi đành ngồi lại, nghe thấy tiếng xe máy nổ phành phạch của chú ở dưới tầng, có lẽ là một loại xe Minks “nhái” của Trung Quốc.

Tôi ngồi thơ thẩn nghịch điện thoại, xem lại tin nhắn của chị chủ nhà ở Nhạc Dương. Chị tên là Thanh Thanh, là người cho ở nhờ do chú Từ ở Tây An tìm giúp. Chú Từ còn viết một status liệt kê những điểm dừng trên đường của tôi, rồi kêu gọi bạn bè và những người từng ở nhờ nhà chú giúp đỡ nếu tôi có đi qua địa bàn của họ. Tôi không biết nhiều thông tin về chị Thanh Thanh, vì chú mới gửi thông tin liên lạc của chị cho tôi từ hai hôm trước. Từ đây tới chỗ nhà chị là 166 km.

Bố Tiểu Lưu về nhà, phải mất một lúc chú mới mở được nhà kho vì cửa sắt han gỉ đã lâu. Tôi cố ngăn sự vội vàng của mình, cố tận hưởng nốt giây phút yên ả cuối cùng của tôi ở con hẻm cũ kỹ.

Bố Tiểu Lưu đưa tôi tới một quán ăn sáng ở đầu hẻm. Trong quán có hai vợ chồng chủ quán, mấy người thợ nhào bột và nhân viên phục vụ. Bác gái chủ quán nhìn tôi một lượt rồi cười giòn tan, khoác tay tôi lôi vào trong, qua bàn thu ngân, tới tận trong bếp, nơi đặt rất nhiều loại mì sợi để tôi tận mắt nhìn và chọn. Có rất nhiều loại mì đặt trong những cái thúng dẹt thành một dãy trên bàn, mì làm từ bột gạo màu trắng, màu vàng hoặc hơi đục, sợi to hoặc sợi nhỏ, loại dẹt hoặc tròn... có loại làm thủ công và làm bằng máy, có loại khô hoặc loại vừa chế biến. Bác chủ giới thiệu tên từng loại và bảo tôi chọn. Bác trai lại gọi tôi đến cái tủ kính, nơi có rất nhiều loại thịt, cả lợn, bò, gà, cá, dê với đủ các cách chế biến. Ở quán này có thể tự chọn nguyên liệu và gia giảm kết hợp theo ý mình.

Tôi chọn mì với cá. Món này không giống bún cá ở Việt Nam, vì sợi làm từ bột mì, dai hơn, cá chỉ chấn qua nước sôi chứ không rán lên, có thêm vài cọng cải chip, không có rau thơm nhưng có tới ba quả ớt dại. Nhìn mấy quả ớt, tôi muốn khóc. Tôi ăn thật nhanh để ớt không ngấm vào sợi mì và cá, vừa ăn vừa lấy giấy lau nước mắt nước mũi giàn giụa.

An sáng xong, bố Tiểu Lưu đứng giữa đường giảng giải về lối đi cho tôi một lúc, tôi nghe nhưng không hiểu lắm. Bố Tiểu Lưu nói lẫn lộn giữa l và n. Khi tôi lên xe, bố Tiểu Lưu đứng ở gốc cây nhìn theo.

Không khó để tìm ra quốc lộ, vì con đường này trùng với trục đường chính của thành phố Xích Bích một đoạn. Vừa ra đến đường lớn, tôi thấy nhiều người vây quanh một chiếc xe, nhìn như xe công nông, chở đầy quýt. Giá quýt khá rẻ, chỉ 3 tệ một cân. Tôi dừng lại mua nửa cân vì nhìn hấp dẫn quá. Chú bán hàng cho tôi thêm một cái túi ni lông để treo quýt trên tay lái, bây giờ tay lái của tôi vắt vẻo một túi quýt và hai chiếc tất.

Hôm nay có lẽ tốt ngày, vì tôi gặp hàng đoàn xe BMW và Mercedes dán đầy chữ song hỉ nối đuôi chạy hàng dài trên đường. Trên xe còn có anh quay phim thò cổ ra quay mấy chiếc xe phía sau. Biết đâu đây chính là đám cưới mà Tiểu Lưu đang tác nghiệp. Ra khỏi khu thành thị, tôi gặp những đồi chè thẳng tắp. Nhà hai bên đường đóng cửa im lìm, có lẽ vì trời lạnh. Mặt trời đã lên nhưng chỉ có vài vệt hồng. Đường dốc lên dốc xuống nhưng không đáng kể.

Từ lúc đi trên đường tới Xích Bích, tôi để ý thấy mình đã đi được tới cột mốc thứ 1300. Hôm nay, tôi vừa đi vừa đếm cho tới cột mốc thứ 1404. Đây là ngày sinh của tôi. Tôi cứ nghĩ cột mốc này sẽ nằm ở bãi đất trống, nhưng nơi tôi đang đứng là khu dân cư, nhà cửa san sát hai bên, ngay trước mặt tôi là một khu chế tác gỗ. Những thanh gỗ ngắn và nhỏ xếp thành từng chồng. Tôi đặt máy ảnh lên một cột bê tông, hẹn 15 giây đếm ngược. Người trong nhà và người ngoài đường nhìn tôi, họ thấy một con bé chạy ra ôm máy ảnh rồi chạy lại ôm cột mốc. Ngay cả một con chó bên vệ đường cũng gườm gườm nhìn tôi từ xa.

Cả dãy nhà tôi đi qua đều làm gỗ. Người ta phơi gỗ thành từng hàng ở hai bên vệ đường. Hết đoạn này, tôi gặp một bãi rác lớn. Có một con chó nhỏ đang đào bới. Con chó rất nhỏ và gầy trơ xương, có lẽ chỉ hơn một tháng tuổi, nhỏ bằng nắm tay tôi. Lông nó vốn màu trắng nhưng giờ đã thành màu xám tro, trời mưa nên lông bết lại.

Trước đây, tôi từng đọc một bài báo viết về hai vợ chồng một chị nhà báo. Hai người lên kế hoạch đi du lịch vòng quanh Trung Quốc nhưng không yên tâm để con chó ở nhà nên mang nó theo. Dọc đường, hai anh chị xin ngủ nhờ, rồi bán dạo những postcard tự vẽ, ảnh phong cảnh hoặc ảnh chú cún. Tôi rất ấn tượng với câu chuyện này. Tôi chỉ mong một ngày cũng được mang chó đi theo.

Tôi dừng lại một lúc, đứng nhìn chú chó, không biết phải bỏ nó lại hay mang nó đi theo. Tôi không biết có được mang chó ra khỏi biên giới hay phải qua kiểm dịch. Tôi cũng đang đi ngủ nhờ, sẽ thế nào nếu chủ nhà không thích chó? Đây là một con chó hoang, nếu nó có mầm bệnh thì sao ? Tôi đành bỏ con chó nhỏ đang rên hừ hừ và đi tiếp.

Hồi tôi còn nhỏ, nhà tôi cũng nuôi một con chó màu trắng điểm vài đốm nâu. Con chó này rất khôn, ngày nào tôi và tụi trẻ con hàng xóm cũng chơi đuổi nhau với nó. Con chó đuổi theo chúng tôi, nhưng khi tụi trẻ nhảy lên giường, nó dừng lại, không dám đuổi tiếp. Khoảng năm rưỡi sáng, khi mẹ tôi tỉnh dậy nấu cơm, con chó sẽ vào nhà, đến bên giường và gọi tôi dậy. Sau đó, tôi không nhớ ở nhà có sự kiện gì, nhưng các chú, các bác và bố mẹ tôi đã mang nó ra giết. Ở quê tôi, người ta giết thịt chó và cùng ăn với nhau hoặc chia ra mỗi nhà một ít. Người ta cũng nuôi chó để bán cho các hàng quán giết thịt. Hôm ấy, đám trẻ con chúng tôi tuyệt thực.

Trời âm u hơn, mưa phùn. Hôm nay tôi đói sớm. Tôi dừng lại tránh mưa ở một quán ăn nhẹ. Trong quán không có người khách nào. Một cô đang rửa bát ở sân trước, chồng bát xếp trong một cái chậu nhôm to đầy váng mỡ, nước chảy từ vòi dẫn bằng cao su.

Trong quán không có món gì ngoài phở. Tôi gọi phở xào. Cô chủ quán mang ra một mớ hỗn độn gồm sợi phở vụn và nhão nhoẹt, quyện với một ít cà chua, màu nâu đen của nước tương và một vài lát ớt, không có thịt. Món này đựng trong một cái bát tráng men xanh rất cũ, mẻ ba miếng ở miệng bát. Tôi chỉ ăn được hai miếng và bỏ lại, xin cốc nước ấm tráng miệng để trôi đi vị vừa ăn. Tôi không biết cô chủ nghĩ gì khi nhìn đồ ăn còn nguyên vẹn mà tôi đã đứng dậy trả tiền.

Mưa nặng hạt hơn. Ban đầu, tôi cứ để kệ và đi tiếp, nhưng một lúc sau, mưa quất xuống buốt rát mặt. Tôi dừng lại bao bọc cả người và xe. Đường đá, nhưng bùn đất vương vãi hai bên thành một vệt dài như vừa có một chiếc xe tải chở đất đi qua đây. Nước mưa trộn với bùn đất khiến đường nhão bóng, màu nâu sền sệt. Xe đạp của tôi không có chắn bùn, vì thế nước bùn từ bánh sau bắn lên tận đầu tôi, còn nước từ bánh trước thì bắn lên mặt. Tôi đã bọc người khá kỹ, mặc áo mưa, quần mưa, bọc giày, bọc găng tay, nhưng nước mưa vẫn ngấm dần vào tận bên trong hai lớp áo gió. Nước chảy tới đâu tôi biết luôn đến đó.

Hơn ba giờ chiều, tôi tìm được một gầm cầu trú tạm và tranh thủ xem bản đồ. Tôi đang còn cách điểm giao với quốc lộ để vào thành phố Nhạc Dương 30 km. Nhà chị Thanh Thanh ở khu Quân Sơn, phía Tây thành phố, phía bên kia một nhánh nhỏ của sông Hoàng Hà, cách điểm giao ở quốc lộ kia gần 30 km. Tôi đang ở một tam giác vuông cân, nút giao kia là góc vuông, còn điểm tôi đang đứng và điểm nhà chị Thanh Thanh ở đỉnh hai góc nhọn. Nếu đến nhà chị Thanh Thanh, tôi phải đi tiếp 60 km. Ngày mai, tôi lại phải di chuyển từ nhà chị đến nút giao này, men theo quốc lộ 107 để đi tiếp. Nói cách khác, tôi đang đi từ phía Bắc về phía Nam, tự nhiên phải đi 30 km về phía Tây để ngủ, ngày mai lại lặp lại con đường ấy, khoảng cách ấy để về con đường cũ.

Tôi nhắn tin hỏi, chị Thanh Thanh trả lời rằng sáu rưỡi chị mới về nhà, chị đang ở công ty. Trời lạnh, tôi vừa đói, vừa mệt. Giày tôi đã bọc áo mưa nhưng nước vẫn ngấm vào bên trong, tất dưới chân tôi đã ướt. Tôi tháo găng tay ra để dùng điện thoại, tay tôi đỏ ửng, cứng đờ. Mới chỉ gần bốn giờ chiều nhưng trời xám xịt vì mưa. Tôi sợ mình sẽ không thể trụ được tới sáu rưỡi tối, chưa kể phải đi tiếp 60 km nữa. Người tôi run lên, mặt tôi lạnh toát vì nước mưa. Tôi chỉ muốn tìm một nơi nào có nước nóng để tắm và có chăn để ủ ấm.

Tôi quyết định không rẽ vào chỗ chị Thanh Thanh nữa mà đi tiếp trên quốc lộ, vừa đi vừa tìm nhà nghỉ. Nước mưa và bùn bắn lên mặt, lên kính, tôi vừa đi vừa lấy tay lau. Nếu bỏ kính ra, tôi không nhìn thấy đường, bùn sẽ bắn thẳng vào mắt, còn nếu đeo kính, nước mưa bắn từ dưới đường lên, rơi từ trên trời xuống, hơi nước bốc vào mặt trong kính. Trời lạnh tới mức có một lớp hơi nước mỏng bị đông lại trắng li ti ở khẩu trang của tôi. Nước mưa nhỏ từ mũ tới mặt tôi rồi chảy xuống cổ, hòa với mồ hôi lạnh buốt.

Tôi cứ đi như vậy tới hơn bốn giờ thì tới một ngã ba gần trạm xăng. Tôi rẽ vào một tỉnh lộ nhỏ để tìm nhà nghỉ. Ở ngay trạm xăng có một nhà nghỉ khá lớn nhưng tôi không vào vì sợ giá đắt, lại gần quốc lộ, xe cộ đi lại ngày đêm ồn ào. Tôi đạp xe vòng quanh khu này hai vòng, ở ngã ba có một trạm dừng xe khách, có một dãy nhà cũ kỹ, bên dưới là khu bán hàng, bên trên đóng cửa im ỉm. Có lẽ nơi này xây từ thời bao cấp, nhà nào cũng giống nhau, không hề sơn, hoặc sơn đã bong hết chỉ còn màu xi măng xám, tường mốc loang lổ, dây điện chằng chịt. Có hai tấm biển nhà nghỉ nằm cách nhau khoảng vài mét treo ở tầng hai. Tôi nghĩ những tấm biển có lẽ đã hàng chục tuổi, nền trắng phun chữ màu đỏ, phông chữ là loại có từ rất lâu, tấm biển bằng sắt han gỉ, tróc sơn.

Tôi bước vào nhà nghỉ đầu tiên. Bên trong hoàn toàn trống trơn, nền nhà bằng bê tông, tường mốc, trên trần nhà không có bóng đèn, chỉ có một cái dây điện hở. Một cái gương vỡ treo trên tường. Tôi gọi mãi nhưng không có người trả lời. Tôi tiến sâu vào bên trong, cầu thang mọc rêu xanh, gạch và vôi vữa bừa bộn. Hình như chỗ này bị bỏ hoang. Tôi bỏ ra ngoài luôn.

Tôi vào nhà nghỉ thứ hai. Nơi này treo biển nhà nghỉ nhưng bên trong lại là quán cơm. Có một cái biển mới, treo dọc hai bên cửa, đề tên nhà nghỉ, có cả số điện thoại. Hai cô chú ở quán cơm chỉ cho tôi lối cửa sau, đi vào trong sân rồi ngẩng đầu lên tầng hai để hỏi.

Càng vào trong, nơi này càng hoang tàn hơn. Có một dãy nhà hai tầng hình chữ U, sân rất bẩn, ngay sân giếng có một chậu đựng chồng bát bẩn của quán cơm, nồi niêu xoong chảo, đồ ăn thừa đóng váng mỡ. Dưới gầm cầu thang có một nhà vệ sinh bỏ hoang, nền nhà có cả mùn đen. Cầu thang hẹp, trát xi măng, không hề có tay vịn. Tôi đang định bỏ đi thì chú chủ nhà ló mặt xuống hỏi: “Thuê phòng hả ?”

Chú chủ khoảng 50 tuổi, dáng người gầy, chân bị tật. Nhìn chú xuất hiện trong thời tiết và quang cảnh như vậy, tôi thấy mình đang trong một bộ phim kinh dị. Tôi hỏi giá, chú bảo 30 tệ một phòng. Tôi thấy giá rẻ nhưng vẫn trả giá bừa 20 tệ. Tôi lên tầng hai để xem phòng, có lẽ cái nhà này gấp đôi tuổi tôi, hoặc hơn cả tuổi của bố tôi. Tầng hai cũng là nơi ở của gia đình chú chủ, đi tiếp qua một hành lang nối dài tới một dãy nhà khác, là khu cho thuê. Tầng một là khu cho thuê dài hạn, tầng hai có ba phòng, hai phòng đóng cửa kín, một phòng được cải tiến thành chỗ phơi quần áo - phòng này không có cánh cửa, bên trong có hai dây phơi đồ chùng thõng xuống.

Chú chủ đưa tôi vào một phòng ở cuối dãy, phòng khá chật, chỉ khoảng 10 m2. Trong phòng có một cái bàn gỗ cũ, trên có một chiếc ti vi nhỏ 14 inch. Trên giường, chăn ga gối mỗi thứ một màu, một chất liệu. Cánh cửa ra vào là sáu, bảy thanh gỗ ghép lại, phun sơn màu cam. Cửa sổ được che bằng một bức tranh in trên nhựa đã bạc màu. Góc phòng có một cái ghế tựa. Hệ thống dây điện đi dưới đất, dây điện bị đứt vài chỗ, được vá bằng băng dính đen. Nền nhà xi măng, màu đen loang những mảng xám.

Không hiểu vì không có khách hay vì nhìn tôi thảm quá, chú chủ đồng ý giá 20 tệ, không hỏi giấy tờ tùy thân, cũng không bắt tôi đăng ký hay điền bất cứ thông tin nào. Chú cũng không bảo tôi trả tiền phòng luôn.

Tôi muốn tìm chỗ để tắm, nhưng ở khu trọ chẳng có nhà tắm nào, tôi chỉ thấy một cái bồn rửa tay ở ngay lối vào phòng phơi quần áo. Tôi xuống tìm chú chủ. Nhà chú đang ăn cơm. Đồ đạc phòng khách nhà chú chỉ có một bộ bàn ghế gỗ, cũng là nơi cả nhà đang ngồi. Một cái bàn gỗ bốn chân đựng mấy phích nước, có một cái đĩa dày màu xanh của Liên Xô để đựng chìa khóa. Vợ chú nhìn rất trẻ, tôi nghĩ chỉ hơn tôi 1,2 tuổi, con gái chú khoảng lên 5. Vợ chú rất xinh. Chị đứng dậy chỉ cho tôi nhà tắm nằm trong gian bếp nhà chú.

Lúc tôi bước vào, hơi nước nóng bốc mù mịt, tôi không nhìn thấy gì. Có lẽ ai đó cũng vừa tắm. Phòng này trát xi măng đen sì, nhìn rất tồi, không có hệ thống thoát nước, nước thải luôn xuống xí xổm xây bằng với sàn nhà. Những ống gang treo trên tường như vòi hoa sen, nước chảy rất mạnh và rất nóng. Tôi ghé đầu vào vòi nước rồi vội vàng nhảy ra. Tóc tôi như sắp rụng hết. Tôi chỉ tắm qua loa rồi ra ngoài. Gian bếp nhà chú cũng nhỏ, sàn xếp nhiều phích nước xanh đỏ. Vợ chú đưa cho tôi một phích nước.

Lên phòng, tôi bỏ quần áo ra phơi. Cả khăn, tất và áo gió của tôi đều ướt. Tôi treo áo trên mắc, nước nhỏ thành từng giọt xuống nền nhà. Phòng không có chìa khóa, tôi khép tạm cửa, xuống hàng cơm rang ngay lúc vào để ăn. Hai cô chú chủ quán cơm khá lạnh nhạt với tôi. Cô chủ ngồi thêu tranh chữ thập, thỉnh thoảng mắng đứa con trai đang làm bài tập. Chú chủ quán làm đầu bếp, chú đặt một cái bếp và một cái bình ga ngay ngoài cửa.

Ăn xong, tôi hồi sức lại, lôi xe đạp ra giội qua nước. Động vào nước lạnh, tay tôi đỏ lên, tôi chỉ giội được vài gáo nước cho bớt bùn dính ở khung xe. Dù vậy, tôi vẫn cố tình vác xe đạp lên phòng.

Không có wifi, cũng không có gì giải trí, tôi ra ngoài đường lang thang cho khô tóc. Trời vẫn mưa nhỏ. Khu tôi đang ở là một dãy nhà cũ kỹ, rêu mốc, nhưng đối diện bên đường là một khu khác hẳn, các ngôi nhà xây đủ mọi kiểu kiến trúc, bên dưới kinh doanh, bên trên là nhà ở, cứ cách hai ba nhà lại có một cửa hàng tạp hóa hoặc cửa hàng bán đồ ăn. Sắp Tết, người ta bày khá nhiều pháo và những túi quà, lịch Tết xanh đỏ.

Tôi dừng lại ở một cửa hàng tạp hóa để mua đồ. Ra đến cửa, tôi nhìn thấy một bạn nam đeo ba lô, mặc áo mưa giấy loại dùng một lần, ngồi bệt ngay bên trái cửa ra vào gặm bánh mì. Đầu tóc bạn ướt sũng, nhìn rất thảm. Xe đạp của bạn vứt ngay vệ đường, không dựng chân chống, cũng không có gác baga chở đồ. Bạn ăn ngấu nghiến như bị bỏ đói đã lâu. Khi tôi hỏi, bạn trả lời rằng bạn và một người bạn khác đạp xe từ Trường Sa về Vũ Hán, bạn bị tụt lại phía sau, vì đói quá nên dừng lại mua đồ ăn. Ăn xong, bạn sẽ đi tiếp. Trời lạnh, vẫn mưa nhỏ. Tôi không biết mấy giờ bạn mới tới nơi. Theo như lời bạn nói, dự báo thời tiết 3 ngày nữa vẫn mưa.

Tôi về phòng, bỏ xe đạp ra ngáng cửa, nếu ai mở cửa phòng thì xe đạp đổ sẽ gây ra tiếng động. Tôi nhảy lên giường, chăn gối lạnh, ẩm và bốc mùi, chăn lông dồn vào trong một cái vỏ chăn tôi không biết làm bằng chất gì nhưng rất lạnh và nặng, tôi đắp chăn mà thấy khó thở. Tôi không biết điểm dừng chân này tên là gì, chỉ biết nơi đây cách nhà Tiểu Lưu 108km.

Tôi đấu tranh rất lâu mới chọn chuyện ở nhà nghỉ hôm nay. Tôi không muốn thất hứa. Chị Thanh Thanh đã giúp đỡ, vậy mà tôi còn chọn lựa, lằng nhằng, thêm nữa, chị là người do chú Từ ở Tây An giới thiệu. Sau khi tôi liên lạc, chị Thanh Thanh rất áy náy vì để tôi phải ở nhà nghỉ. Chị nghĩ rằng vì chị về nhà lúc sáu rưỡi nên tôi phải chịu mưa lạnh. Chị sợ tôi bị ốm, bảo tôi nghỉ lại chỗ chị một hôm xem thế nào. Tôi đang vội về nhà theo kế hoạch, nên tôi hứa với chị sau khi nghỉ Tết, nếu có dịp tôi sẽ qua thăm chị.

Chú Từ ở Tây An sau khi nghe tôi kể chuyện ở nhà nghỉ 20 tệ, đến ngay cả giấy tờ tùy thân cũng không cần, chú bảo: “Không ngờ đến thời này còn tìm được nhà trọ như thế.” Những kiểu nhà như thế này đã mất tích từ rất lâu, khi người ta xây đường cao tốc. Trước đây, những khu nhà nghỉ này rất đông khách, nhưng sau khi có con đường mới, xe tải đường dài không đi lối này nữa, các căn nhà nghỉ không được đầu tư và trở nên xuống cấp như hiện tại.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.