Đường Về Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời Cuối Sách

❊ ❊ ❊

Lời cuối sách

Khi viết xong tám chương đầu của cuốn Đường về nhà, tôi gửi bản thảo chưa biên tập của mình cho bạn bè*. Một số câu nhận xét tôi nhận được là: ừ đọc cũng được, nhưng chẳng có biến cố gì đáng kể. Chẳng có khó khăn gì cả. Mọi chuyện suôn sẻ, may mắn quá!

Một số bạn bè đề nghị tôi thêm các tình tiết gay cấn vào trong sách. Một số nói họ không chắc sẽ đi hết được hành trình, vì tám chương đầu đọc cũng ổn, cũng hấp dẫn, nhưng cứ như thế tới cuối thì không chắc... Tôi lắng nghe, cảm thấy rất biết ơn bạn bè vì những lời góp ý, nhưng tôi cũng biết mình sẽ không thay đổi được gì. Có thể cuốn sách của tôi không hấp dẫn, có thể giọng văn của tôi khô khan, cộc lốc, nhưng đó chính xác là điều tôi muốn làm. Thêm vào đó, tôi biết tôi là một nhà báo. Tôi đang làm công việc của một nhà báo. Tôi không có ý định dấn thân vào văn chương.

Khi tôi sắp hoàn thành cuốn sách này, em gái tôi gửi cho tôi một bài báo trên The Guardian viết về cuộc gặp của một anh nhà báo với một nhà sư Nhật Bản, sau hành trình 1.000 ngày marathon của nhà sư*. Theo bài báo, rất ít người hoàn thành được hành trình. Những nhà sư thực hiện xong chuyến đi sẽ được coi như ngôi sao, được tất cả mọi người ngưỡng mộ.

Nghĩ rằng nhà sư hẳn sẽ tìm được điều gì minh triết, hoặc tìm thấy bản chất của đời sống, hoặc gặp được những bất ngờ nào đó rất đáng mong đợi... anh nhà báo vượt nhiều khó khăn để tới gặp ông.

Nhưng nhà sư làm anh thất vọng. Ông chẳng coi hành trình 1.000 ngày của mình là điều gì đặc biệt. Thậm chí ông còn hỏi anh về cái chết của công nương Diana, rằng bà chết do tai nạn hay do bị ám sát ? Anh nhà báo không hiểu tại sao một nhà sư lại có thể quan tâm tới những tin tức lá cải như một người bình thường.

Tôi đọc bài báo và nhận ra đây chính là điều mình đang suy nghĩ nhưng nó được diễn đạt thật giản dị, dễ hiểu và dễ đồng cảm. Tôi cũng từng giống anh nhà báo. Tôi mong đợi cuộc sống giống như một bộ phim Hollywood - sau một hành trình đầy khó khăn trắc trở, nhân vật chính sẽ trở về an toàn với phần thưởng trên tay hoặc gặp một kết cục có hậu.

Nhưng có lẽ cũng giống như điều mà nhà sư đã nhận ra, thử thách thực sự trong cuốn sách mà tôi chọn để kể lại không phải là chuyến đạp xe kéo dài 30 ngày từ Bắc Kinh về Hà Nội của Xu. Thử thách thực sự chính là việc bạn sống mỗi ngày, can đảm với những lựa chọn, dám gặp gỡ mọi người và học hỏi những điều mới mẻ để có thể sống mạnh mẽ, tươi tắn và bao dung hơn mỗi ngày.

Tôi cũng muốn cuốn sách của mình kể về những câu chuyện Trung Quốc, câu chuyện của những con người bình thường, hằng ngày phải đối mặt và trải nghiệm nhiều điều phi lý trong đời sống, từ những chuyện thất vọng, những khó khăn, cho tới sự tẻ nhạt, tầm thường hoặc những cám dỗ... Tôi không biết có phải do một mối duyên kỳ lạ nào đó, nhưng phần nhiều trong số những con người tưởng như bình thường trong cuốn sách này, đằng sau vẻ giản dị và lặng lẽ của họ, là rất nhiều câu chuyện và thông điệp.

Với đặc thù nghề nghiệp của một (cựu) phóng viên, trong cuộc đời mình, tôi đã gặp rất nhiều người giỏi giang, thú vị. Xu không phải là một người như vậy. Em không phải một người đặc biệt, nhưng em thường chọn đẩy mình vào những hoàn cảnh buộc mình phải nỗ lực hơn, bền bỉ hơn. Đứng trước các lựa chọn, Xu luôn chọn việc khó. Trong mắt tôi, Xu đã cố gắng để trở thành một người như thế.

Tôi gặp Xu khi em vừa kết thúc cuộc hành trình một cách hoàn toàn tình cờ. Tôi thực sự tin tôi và Xu có một mối duyên đặc biệt. Lúc đó là những ngày giáp Tết. Tôi tìm thấy nhật ký hành trình của Xu trên một diễn đàn mà tôi chưa từng vào, nhật ký mới dang dở tới ngày thứ năm. Khi đó, tôi đang chuẩn bị cho chuyến đi Mông Cổ vào sinh nhật mình năm sau và cần tìm người đồng hành.

Tôi đã gặp gỡ, phỏng vấn Xu để viết cuốn sách này trong hơn một năm. Chúng tôi đã gặp nhau khi tôi vẫn còn làm việc ở một tòa soạn, khi tôi thực sự rất thoải mái về tinh thần và tiền bạc, chúng tôi tiếp tục gặp nhau khi tôi bỏ việc và gặp khó khăn về tài chính, khi tôi gặp thất bại trong chuyện tình cảm... Tôi viết cuốn sách này khi ngồi trên ô tô từ Bắc vào Nam, viết trên máy bay từ Sài Gòn ra Hà Nội, viết ở Yangon, ở Phnom Penh, ở Siem Riep, ở Bangkok, ở Singapore... Xu nói với tôi rằng em kể lại toàn bộ câu chuyện này cho tôi vì không muốn những người em đã gặp, những người đã giúp đỡ em sẽ bị nhạt dần trong đầu, khi em bị đời sống thường ngày cuốn đi. Nhưng tôi viết vì cảm thấy đây là một câu chuyện cần phải được kể lại, và có lẽ tôi chính là người được chọn để kể lại. Tôi viết cũng vì một lý do cá nhân, vì việc tiếp tục viết khiến tôi được truyền cảm hứng và có đủ sức mạnh bước tiếp.

Tôi cố gắng hoàn thành xong cuốn sách vào đúng sinh nhật của Xu năm 2015 như một món quà. Tôi biết tôi đã làm chưa tốt như nó có thể, nhưng cũng giống như với Xu, tôi gửi tới những độc giả tương lai của tôi, những người đã chọn đọc cuốn sách này lời chúc về sự can đảm, kiên nhẫn, giản dị, bình tâm và hạnh phúc!

Singapore, 14/04/2015

Đinh Phương Linh

Cảm ơn bố mẹ, em gái tôi Đinh Phương Thúy, anh Nguyễn Thế Hoàng Linh, anh Gia Hiền, anh Sữa, anh Phan Hải, Prune, Minh Mon, Hải Anh Hoàng... đã chịu khó đọc bản thảo còn rất nhiều lỗi và gửi tặng tôi những lời góp ý.

Cảm ơn Bút Chì đã nhận vẽ bìa cuốn sách này trước khi tôi hoàn thành nó cả một năm trời.

Cảm ơn anh Đinh Trần Tuấn Linh đã tặng tôi ý tường vẽ bìa rất thú vị.

Cảm ơn thầy Nam Nguyễn đã tặng tôi rất nhiều bài học về cách viết. Tôi sẽ luôn nhớ lời thầy trước khi đặt bút: “Em dựa vào đâu mà viết như vậy?”.

Cảm ơn Trà Ly, Quách Tĩnh, anh Lê Tư Duy đã tạo điều kiện và động viên tôi hoàn thành cuốn sách.

Cầm ơn anh Joe Ruelle đã giúp tôi tự tin hơn và kiên định với lựa chọn của mình.

Cảm ơn anh Az đã thức đêm soi lỗi bản thảo của tôi.

Cảm ơn Tiến Ken đã cùng tôi làm sản phẩm đến cùng.

Cảm ơn em Cường đã “nghỉ ốm” để minh họa cho cuốn sách.

Cảm ơn Xoài đã ở bên cạnh và chỉ như thế thôi đã là rất đủ.↩

Tham khảo tại: http://wwwtheguardiancomlifeandstyle/2015/mar/31/ japanese-monks-mount-hiei-1000-marathons-1000-days↩

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.