Đường Về Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24: Ở Lại Quế Lâm
24

❊ ❊ ❊

Ở Lại Quế Lâm

Ngày thứ hai ba: 17/1/2014

Bảy giờ sáng, tôi tỉnh dậy thấy nhà cửa trống trơn. Chị Hạ Chanh đã đi làm. Tôi ăn bát cháo bát bảo tối qua chị nấu. Nhà cửa gọn gàng, chẳng có gì phải dọn, tôi lôi đám quần áo của mình ra giặt, vác xe đạp vào bên trong nhà tắm để rửa.

Khi xe đạp sạch sẽ, tôi mang xe ra ngoài phố để bảo dưỡng. Có một cửa hàng sửa xe ở khu trung tâm. Ở đây bán rất nhiều dụng cụ, quần áo thể thao. Tôi vào gặp ông chủ đang ngồi nghịch điện thoại trong quầy. Ông trả lời rằng rất bận, không thể xem xe cho tôi được.

Tôi dắt xe về, tự lấy đồ ra vặn các con ốc. Tôi chỉ định nhờ ông chủ tiệm bán xe kiểm tra lại phanh và bộ đề vì tôi sợ đi đường xóc, đồ đạc nhiều, các con ốc bị lỏng. Có vẻ xe tôi vẫn khá ổn.

Trước đây, khi tới một thành phố xa lạ, tôi sẽ lên lịch trình kỹ lưỡng. Tôi có một cuốn sổ, trên đó ghi phải đi xe buýt nào, xuống những điểm nào. Hôm nay, tôi hoàn toàn ngẫu hứng. Tôi đi bộ, đi ngược lại hướng của cửa hàng sửa xe. Ở những ngã tư, tôi thấy các chú xe ôm như ở Việt Nam, mũ bảo hiểm treo hai bên tay lái. Thành phố này vừa yên ả, vừa có gì đó thân quen. Cây rợp bóng hai bên đường. Những chiếc xe đạp điện đi lại ngược xuôi. Có lẽ tôi đang đi vào lúc không cao điểm nên đường phố không đông đúc lắm. Bốn xung quanh thành phố, nhìn đâu cũng thấy núi.

Tôi đi bộ qua một công viên. Người ta đang đổ xô vào mua vé tham quan. Hai bên đường đầy những xe đẩy chở bưởi, quýt. Cứ đi bộ như thế, đến ba giờ chiều, tôi tới một khu chợ bình dân. Ở đây bán nhiều đồ thủ công bằng mây tre đan. Thúng mẹt đủ loại và đủ các kích cỡ. Người ta bán cả những chiếc nón Quế Lâm ta vẫn nhìn thấy trên phim cổ trang, loại nón có chóp phía trên, phần còn lại giống nón quai thao Việt Nam. Ở đây bán cả những chiếc nón không xếp lá thẳng mà đan lá với nhau. Tất cả các món đồ thủ công này đều là đồ dùng sinh hoạt chứ không phải hàng lưu niệm, trưng bày. Cạnh dãy hàng thủ công là những hàng bán lưới đánh cá. Tôi đoán đây là chợ bán buôn. Đồ ăn ở đây có cả những thứ quen thuộc với Việt Nam như bánh nếp mật, người ta làm xôi nếp và chia thành từng bánh nhỏ, bỏ trong túi ni lông như các mẹt xôi sáng vỉa hè.

Tôi vẫn đi bộ ngẫu hứng, nhưng thành phố này có hai sông bốn hồ nên đi hướng nào cũng ra được chỗ có nước. Người ta câu cá dọc bờ sông thành một hàng dài. Có rất nhiều cửa hàng bán ghế ngồi câu, mồi câu. Ở giữa lòng sông nhô lên một bãi bồi phủ đầy lau. Trẻ con nô nghịch trên bờ sỏi hai bên sông. Có những ngọn núi nhỏ. Cảnh trước mắt tôi như một bức tranh sơn thủy.

Tôi đi bộ dọc hết bờ sông bên này, lên cầu, rồi lại sang bờ bên kia. Tôi không biết mình đi bộ bao lâu. Tôi sẽ chẳng có nhiều cơ hội để đến đây. Từ trước tới giờ, mỗi khi bị ốm, tôi không bao giờ nằm bẹp ở nhà. Tôi thường làm gì đó để quên mình đang ốm, để tôi ra mồ hôi và như thế tôi sẽ đỡ. Đi bộ từ sáng, tôi gần như đã quên đi cảm giác khó chịu mệt mỏi hôm qua. Tôi chỉ tập trung vào cảnh vật trước mắt.

Tôi cứ đi quên cả thời gian. Tới hơn năm giờ chiều, nhìn thấy mặt trời khuất dần sau tòa nhà cao tầng bên bờ sông, tôi giật mình nhớ tới bữa tiệc tất niên của công ty chị Hạ Chanh. Nhìn trên bản đồ, tôi đang ở cách nhà chị không xa. Từ sáng tới giờ, hóa ra tôi đã đi bộ một vòng. Tôi quyết định sẽ đi bộ về. Dọc hai bên đường, người ta bán rất nhiều đèn lồng đỏ, lịch Tết, câu đối.

Gần về tới nhà, chị Hạ Chanh gọi điện cho tôi thông báo địa chỉ nơi diễn ra bữa tiệc tất niên. Tôi chỉ kịp tắm, thay quần áo và bắt taxi. Có một chiếc xe đã có người ngồi ở ghế sau dừng lại và hỏi tôi đi đâu. Đi được một đoạn, chú tài xế liên tục nhìn ngược, nhìn xuôi xem có ai chờ xe nữa không. Chú dừng lại hai lần thì đón thêm được một chị lên xe. Một lúc sau, người lên xe trước tôi xuống. Đến một ngã tư, chú tài xế dừng lại để tôi xuống, tôi phải đi bộ băng qua đường để tới nơi tổ chức tiệc vì chiếc taxi phải chở khách còn lại đi hướng khác.

Địa điểm tổ chức tiệc tất niên của công ty chị Hạ Chanh là một khách sạn lớn. Chị Hạ Chanh đang đợi tôi ở sảnh. Mọi người đã bắt đầu dùng bữa, cứ mười người ngồi một cái bàn xoay. Tôi được xếp vào một bàn toàn những đồng nghiệp của chị, rồi chị lại cầm bộ đàm chạy đi chạy lại lo công tác tổ chức. Hôm nay, chị Hạ Chanh phải quản lý cả phần sân khấu và đón khách nên tôi đành ngoan ngoãn ngồi giữa một đám người không quen biết. Khi mọi người đứng dậy nâng cốc và chúc tụng, tôi cũng miễn cưỡng đứng dậy theo.

Trong lúc bữa ăn diễn ra, trên sân khấu có các hoạt động văn nghệ đan xen với các trò chơi và bốc thăm trúng thưởng cho nhân viên. Trẻ con chạy nhảy xung quanh các bàn ăn, các sếp lớn đi đến từng bàn để nâng cốc và chúc tụng nhân viên. Mặc dù tôi đến muộn và mọi người đã bắt đầu ăn, nhưng từ lúc tôi ngồi xuống, tôi phải đứng dậy nâng ly không biết bao nhiêu lần. Không khí bữa tiệc khá vui vẻ, mọi người có vẻ thoải mái, hoàn toàn tập trung vào việc giao lưu.

Trên sân khấu, từng ban, ngành trong công ty biểu diễn các tiết mục văn nghệ, có hát múa và cả ảo thuật. Phía dưới, mọi người cổ vũ nhiệt tình, họ vỗ tay và hò hét. Có lẽ người ta nhìn thấy một hình ảnh khác của đồng nghiệp trên sân khấu nên thấy phấn khích. Đan xen giữa các tiết mục văn nghệ là bốc thăm trúng thưởng. Mỗi người tham dự bữa tiệc đều được phát một con số để bỏ vào thùng phiếu trên sân khấu, MC sẽ ngẫu nhiên chọn ra một vài con số may mắn mỗi lượt, tương ứng vào những phần quà khác nhau. Các ông sếp của mỗi ban ngành sẽ lên công bố tên người may mắn và trao phần thưởng. Các món quà được trao thường là những thứ gắn liền với gia đình như nồi cơm điện, chăn, các đồ gia dụng khác và iPad mini. Phần thưởng cao nhất hôm nay là iPad mini.

Tối hôm nay, giải thưởng iPad mini được trao tới bốn, năm lần, một trong những người được nhận thưởng là một chú có lẽ đã ngoài 50 tuổi. Khi chú lên sân khấu, những người có mặt hò hét nhiều hơn bình thường. Ở tiệc tất niên năm ngoái, chú này cũng trúng thưởng một phần quà giá trị tương tự. Mọi người trêu đùa tại sao chú lại quá may mắn như vậy, rồi chuyển sang hành hạ chú.

Ngay trước đó, ông chú may mắn này từng lên sâu khấu biểu diễn múa bụng với ba đồng nghiệp nữ. Chú ăn mặc giả gái, mặc áo ngực phía trên, bên dưới quấn một cái váy tua rua, để lộ bụng tròn lẳn. Khi lên sân khấu nhận thưởng, chú đã thay quần áo bình thường, nhưng có lẽ mọi người nhớ lại màn biểu diễn vừa rồi nên thấy buồn cười. Chú và vợ làm cùng công ty, cô vợ chú cao hơn một chút, hơi đậm người, mặc quần vải, áo phao béo dài tới gần đầu gối. Khi mọi người yêu cầu hai vợ chồng hôn nhau trên sân khấu, cô có vẻ rất ngại ngùng. Cô vợ chú chống chế bằng cách ôm chồng nhưng các khán giả đều phản đối. Chú nói qua micro: “Đằng nào mấy năm nữa cũng nghỉ hưu rồi nên chẳng còn gì để mất cả.” Nói xong, chú dùng hai tay đỡ cổ cô và làm theo lời mọi người yêu cầu.

Cô vợ chú vẫn chưa hết ngại ngùng. Cô không dám nhìn thẳng vào mặt khán giả phía dưới. Những người có mặt trong bữa tiệc tiếp tục hò reo cổ vũ, yêu cầu vợ chồng cô chú phải hôn nhau theo kiểu Pháp. Một ông sếp của chú, người vừa trao chiếc iPad, đánh lạc hướng và giải cứu cho cô an toàn đi xuống. Cô đi tới đâu, mọi người trêu chọc và vỗ tay tới đó.

Buổi liên hoan cuối năm kết thúc khá muộn. Chị Hạ Chanh bận rộn cả tối. Trong khi mọi người vui vẻ ăn uống, chị phải lo công tác hậu cần, chạy đôn chạy đáo cả sau cánh gà và lo tổ chức phía dưới. Những ngày trước khi bữa tiệc diễn ra, chị cũng bận rộn với việc lên kế hoạch và làm công tác chuẩn bị. Tận tối muộn, chị vẫn chưa ăn gì. Mọi người lục đục ra về, chị Hạ Chanh và đồng nghiệp mới bắt đầu vơ vét từng bàn xem còn gì để ăn, sau đó họ lại phải ở lại một lúc lâu để thu dọn đồ đạc, dụng cụ dùng trong buổi hôm nay. Những đồ này chất đầy cả lên xe của chị và đồng nghiệp.

Đã khá muộn, cộng với việc đi bộ cả ngày, tôi mệt và hơi nhức đầu, nhưng tôi cố gắng không để lộ ra ngoài. Chị Hạ Chanh đưa tôi và một đồng nghiệp đi về, tranh thủ lái xe lòng vòng Quế Lâm để tôi được ngắm cảnh đêm. Vừa về đến nhà, chị Hạ Chanh phải nghe hai cuộc điện thoại liên tiếp, tôi không có cơ hội để chen vào thông báo mai tôi sẽ đi sớm. Chị chỉ kịp nói vọng với tôi: “Mệt thì cứ tắm rồi đi nghỉ trước đi.”

Trong lúc ngủ lơ mơ, tôi vẫn nghe thấy tiếng chị Hạ Chanh nói chuyện điện thoại. Phần lớn nội dung cuộc nói chuyện là về việc tổ chức bữa tiệc hôm nay ra sao, một ông sếp nào đó khiến chị không hài lòng, chị đã vất vả thế nào...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.