
"Người rừng đã về"
Ngày thứ ba mươi: 24/1/2014 Lạng Sơn - Hà Nội: 165 km
Tôi tỉnh dậy lúc sáu giờ sáng. Dì và em vẫn đang ngủ. Tôi đợi một lúc chờ mọi người xuống nhà. Dì đưa chị em tôi đi ăn sáng và giúp tôi đổi tiền. Ăn sáng xong, em bé nhất định không cho tôi đi, dì phải bế em lên gác dỗ dành, còn tôi trốn đi.
Tôi đạp xe dọc quốc lộ hướng về Hà Nội. Trên đường, nhiều anh lơ xe khách nhìn thấy tôi cứ vẫy trêu: “Hà Nội, Hà Nội đi!” Những đứa trẻ bên đường thì nhìn tôi rồi chỉ trỏ: “Tây kia! Tây kìa! Hello! Hello!” Có những đứa còn chạy theo bám vào đuôi xe của tôi, cứ thế chạy theo tôi một đoạn. Tôi đang bịt khẩu trang nhưng tôi cũng không nói một tiếng nào thanh minh vì sợ làm chúng mất hứng và thất vọng.
Con đường Lạng Sơn - Hà Nội này tôi đã đi khá nhiều lần, vừa đi làm, vừa đi chơi. Hôm nay, tôi cảm thấy đường rất ngắn và tôi đi rất nhanh. Tới một hàng sửa xe máy, tôi dừng lại bơm xe. Anh chủ bơm xe cho tôi không lấy tiền. Anh sửa xe hỏi chuyện tôi rồi bảo: “Đi từ Lạng Sơn tới Hà Nội á? Vậy thì 3 ngày mới tới nơi à?” Rồi anh nhìn xe đạp của tôi và bảo: “Xe này mấy tỉ năm rồi chưa rửa?” Xe tôi bây giờ nhìn vừa bẩn vừa cũ kỹ, chỉ toàn bụi đất.
Sáng hôm nay, dù đã ăn no nê, nhưng khi nhìn thấy một hàng bánh mì của cô bán dạo đối diện ven đường, tôi đạp xe vòng lại. Từ rất lâu, tôi thèm ăn nhiều thứ mà ở Trung Quốc không có: bánh mì kiểu Việt Nam, cá hấp thanh đạm, chè ở các chợ quê, hoa quả các loại, những loại kem tôi yêu thích...
Tôi đạp xe qua các em nữ sinh mặc đồng phục, đội nón lá đi xe đạp hàng ba trên đường. Tôi đi qua cả những vườn trồng đầy hoa Tết - các vườn cúc, vườn hoa lay ơn, những vườn đào cảnh. Bánh đa kê Bắc Giang cũng được bán dọc hai bên đường.
Tôi đang tiến rất gần về tới Hà Nội. Cứ đi được một đoạn, bạn bè, người thân, họ hàng của tôi lại gọi điện thoại. Tôi dự tính hôm nay sẽ gặp bạn bè ở sân Mỹ Đình. Theo kế hoạch, tôi đi hướng Nội Bài để về, nhưng qua cầu Thăng Long, tôi cứ đạp mãi, đạp mãi, cho tới khi nhìn thấy biển Quốc lộ 5: 5 km, tôi biết mình đã nhầm đường. Tôi lòng vòng mãi mới lên được cầu Long Biên.
Dù ở Hà Nội, tôi rất ít khi tới khu này. Gần như địa bàn hoạt động của tôi chỉ ở Mỹ Đình, Cầu Giấy, rất ít khi tôi lên phố cổ. Từ Long Biên, tôi đi dọc đường đê để vào đường Thanh Niên, sau đó đi tiếp Thụy Khuê, Văn Cao, Liễu Giai, Cầu Giấy và tới Mỹ Đình.
Tôi tới Mỹ Đình lúc tám giờ tối. Khi bắt đầu xuất phát ở Bắc Kinh, tôi đã chỉnh đồng hồ xe đạp về số 0. Hiện giờ, công tơ mét xe tôi báo số 3395 km.
Bạn bè tôi chờ quá lâu nên đã tản đi chỗ khác chơi. Lát sau, một nhóm có em gái tôi, một vài người bạn thân và cả mẹ của một đứa em thân thiết của tôi ở Bắc Kinh có mặt. Khi nhìn những người thân quen, tôi mới có cảm giác mình thực sự đã về tới nhà. Bạn bè tranh nhau nhảy lên xe đạp của tôi. Nhận xét chung của mọi người là: Đi như thế mà chẳng gầy đi chút nào. Tuy vậy, tóc tôi dài hơn trước rất nhiều. Mọi người bảo tôi: “Người rừng đã về!”
Tôi vừa tận hưởng giây phút này, vừa nhớ lại những chuyện trước đó. Một lần, trong giờ học ở trường, tôi và đứa bạn Việt Nam quay sang nói chuyện riêng. Tôi hỏi nó từ Bắc Kinh về Hà Nội bao nhiêu cây số, nó trả lời đường chim bay thì 2.000, còn đường bộ thì 3.000. Tôi nhớ về câu lạc bộ xe đạp mà tôi mới tham gia được một nửa thời gian vì thời điểm mọi người tập huấn, tôi chưa có xe. Có một câu lạc bộ khác tuyển người đạp xe vòng quanh đảo Hải Nam, điều kiện họ đưa ra đối với nữ là cao lm65 trở lên. Họ giải thích rằng như thế mới đủ thể lực và phản xạ để tham gia hành trình.
Khi tôi về nhà trọ của em gái tôi ở Mỹ Đình, có một đứa bạn Việt Nam của tôi học ở Bắc Kinh gửi cho tôi một tin nhắn thoại. Nó gần như hét toáng lên, rằng buổi chiều nay nó nhìn thấy tôi trên đường, đoạn gần quốc lộ 5. Đoàn lưu học sinh Việt Nam tổ chức đi quyên góp trên Bắc Cạn, nó nhìn qua cửa sổ xe ô tô và thấy tôi lướt qua. Theo lời bạn tôi miêu tả, nó gần như muốn đập vỡ cửa kính xe để gọi tôi mà tôi không nghe thấy. Nó hét ầm lên với mọi người trên xe: “Bạn em kìa! Nó vẫn còn sống!”
Khi tôi về nhà, những người hàng xóm hỏi tôi rất nhiều câu giống nhau: “Tại sao phải đi như thế? Đi như thế thì được cái gì ?” Mẹ tôi trả lời thay: “Chẳng qua sở thích của nó thế. Nó thích trải nghiệm, thế thôi.” Nghe mẹ nói vậy, tôi biết mẹ rất hiểu tôi. Có một tờ báo ở Việt Nam viết về tôi. Bà nội tôi đọc và biết tôi xin ngủ nhờ ở nhà những người Trung Quốc, bà tôi bảo: “Hóa ra không phải tất cả những người Trung Quốc đều xấu.”
Năm nay, mẹ tôi về nhà ăn Tết sớm hơn bình thường. Mẹ tôi về nhà trước cả tôi. Mọi năm, tận 28 Tết, khi kết thúc vòng chợ mẹ mới về nhà. Khi mẹ về Nam Định và đi khám, người ta vẫn không biết mẹ tôi bị bệnh gì. Mẹ tôi sốt, truyền dịch, uống thuốc, tiêm rất nhiều thuốc tây nhưng không đỡ. Những người già bảo mẹ tôi bị bệnh mùa lào. Không hiểu sao, các ông lang chữa cho mẹ tôi theo cách chữa mùa lào thì mẹ tôi đỡ hơn. Hoặc có lẽ do mẹ về nhà nên tinh thần thoải mái hơn.
Mẹ tôi bảo: “Mẹ sẽ đi chợ nốt năm nay.” Tôi biết, sau này mẹ tôi vẫn đi chợ. Câu nói đó mẹ nói mười mấy năm rồi.