Đường Về Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7: Hạc Bích – Trịnh Châu: 130 Km
7

❊ ❊ ❊

Hạc Bích – Trịnh Châu: 130 km

Ngày thứ sáu: 31/12/2013

Tôi hẹn bảy giờ dậy nhưng cứ nấn ná mãi mới chui được ra khỏi chăn. Nhà chị Vi Vi có hệ thống sưởi nhưng lâu không ở nên không dùng. Đêm qua, tôi bị hai cái chăn đè lên, tuy hơi khó thở nhưng rất ấm.

Tôi chuẩn bị xong mọi thứ mà hai anh chị vẫn ngủ say. Vẫn còn sớm quá, chẳng biết ăn gì, tôi lôi lương khô của Tiểu Vương ra ăn rồi uống nước cho nở ra. Một mình tôi chằng đồ lên xe, rồi tôi ôm cả xe đạp và đồ từ tầng ba xuống tầng một. Đây là chung cư cũ nên chỉ có cầu thang bộ. Trước khi đi, tôi để lại một mẩu giấy nhắn cho anh chị.

Thông thường, sau khi xuất phát khoảng một tiếng tôi sẽ dừng lại thay áo. Lúc mới ra khỏi nhà, tôi mặc áo phao dày sụ, một lúc sau, tôi thay bằng áo gió mỏng tang. Khi mặc áo gió, tôi ra nhiều mồ hôi hơn nhưng tôi không dám thay nữa.

Hôm nay ngược gió. Tôi đi như bò ra trên đường. Tôi không vội vì hôm nay chỉ cần đi 130 km. Sau ngày đạp 172 km, tôi ý thức được sức chịu đựng của bản thân nên giảm bớt mục tiêu. Cho tới hôm nay, khu vực tôi đi qua vẫn là đồng bằng, hai bên đường có những cồn đất nhưng đường đi vẫn bằng phẳng và thẳng tắp.

Đạp được một đoạn, tôi thấy mệt lử. Chị gái tôi lại gọi điện hỏi tôi đã mua mấy thứ xịt hơi cay bảo vệ chưa. Tôi dặn chị không được nói về chuyến đi của tôi cho bố mẹ biết. Tôi làm việc gì bố mẹ cũng là người biết sau cùng, nên lúc nào chị và em gái tôi cũng bị khép vào tội bao che và đồng lõa.

Mười một giờ. Chưa đến giờ ăn nhưng tôi vào một quán ăn sáng để nghỉ. Bác bán hàng nói gì tôi cũng không hiểu. Trung Quốc có rất nhiều tiếng địa phương, thậm chí hai huyện ở cạnh nhau cũng nói hai thứ tiếng khác nhau. Những người dân địa phương có thể nghe hiểu tiếng phổ thông nhưng họ không nói được.

Bác bán hàng bưng cho tôi một bát canh, ở vùng này chỉ có canh và bánh hành để ăn sáng. Bát canh có màu nâu, mùi vị rất lạ, hỗn độn rất nhiều thứ gồm các loại nấm, cải chíp, hồ tiêu, bột mì, bột ngô. Ăn được vài thìa, tôi thấy tỉnh cả người. Bánh hành là một lớp bột mì tráng bằng lò nướng, người ta quẹt một lớp mỡ vào chảo, cho bột, trứng và thêm hành. Trước đây, tôi không hề thích ăn những thứ làm từ bột mì, nhưng ở miền Bắc tìm cơm và bún rất khó. Tôi ăn dần cũng quen. Lúc thanh toán tiền, tôi không tin nổi vào tai mình, bác bán hàng nói giá là 2,5 tệ. Tôi cứ hỏi đi hỏi lại đến mức bác phải giơ ngón tay ra hiệu.

Bình thường, sau hai giờ đạp xe tôi sẽ nghỉ một lần. Hôm nay, cứ gặp bóng râm là tôi dừng lại. Ngược chiều gió, có lúc tôi chỉ đi được 10 kmgiờ. Mùa đông nhưng trời không u ám. Tôi đi từ Bắc về Nam, sáng nào cũng bị nắng chiếu chói mắt.

Tới chiều, tôi vẫn còn 48 km mới đến chỗ ngủ. Đoạn đường hôm nay của tôi sẽ đi qua sông Hoàng Hà. Tôi đang cố gắng tới đó trước hoàng hôn để ngắm mặt trời lặn trên sông. Cây cầu bắc qua sông Hoàng Hà đang xây dở và cắm biển cấm xe đạp. Trên cầu, xe máy vẫn qua lại nhộn nhịp. Tôi khá tức giận. Một anh cảnh sát giao thông bảo tôi cứ đi thoải mái, đến lúc chính thức khánh thành thì người ta mới cấm xe đạp lên cầu.

Tôi đứng trên cầu ngắm hoàng hôn. Tôi cũng không biết hoàng hôn trên biển, bình minh trên sông hay đại loại thế... có gì khác nhau. Dù vậy, khi tới biển, tới núi, tôi vẫn cố gắng dậy sớm để ngắm bình minh. Hoặc tôi di chuyển từ bên này tới bên kia cho tới khi chỉ còn sót lại một vệt nắng cuối cùng. Tôi muốn nhìn cảnh mặt trời để lại một tia sáng vàng trên sông, rồi ánh sáng lan tỏa một góc. Dù sao đây cũng là một cảnh đẹp trong ngày.

Sông ở Trung Quốc tập trung chủ yếu ở miền Nam. Hoàng Hà là một con sông khá nổi tiếng. Người ta gọi tên sông như thế có lẽ để miêu tả màu vàng của nước sông, nhưng con sông trước mặt tôi đục ngầu màu đất. Mùa đông, nước sông không nhiều và con sông có lẽ không sâu như tôi tưởng tượng. Hai bên sông, người dân sinh hoạt rất thư thái, người ngồi câu cá, người đi bộ tập thể dục buổi chiều...

Chủ nhà hôm nay của tôi là một bạn nam tên Thiết Thụ. Đây là bạn của chị Yến Tử. Hai người quen nhau khá lâu vì cùng là thành viên của Couchsurfing nhưng họ chưa gặp nhau bao giờ. Thiết Thụ tầm tuổi tôi. Khi nói chuyện trên mạng, tôi có cảm giác cậu ta khá hiền, nói gì cũng chèn thêm một hình mặt cười. Thiết Thụ nhắc đi nhắc lại rằng tôi phải chuẩn bị sẵn tinh thần vì chỗ ở của cậu không tiện nghi lắm đâu. Tôi cũng nhắc đi nhắc lại rằng có một chỗ ngủ là tốt lắm rồi, tôi chẳng để ý nhiều đâu.

Gần sáu giờ tối, tôi tìm được tới gần địa chỉ mà Thiết Thụ đưa. Đây là một khu rất rộng, chia thành từng ô như bàn cờ nhưng số nhà không phân chẵn lẻ. Tôi gọi điện cho Thiết Thụ vài lần mà cậu ta không nhấc máy. Tôi tranh thủ đạp xe vài vòng để thăm thú xung quanh. Đây là khu vực của dân lao động, nằm sát rìa ngoài của thành phố, có lẽ thuộc vành đai ba.

Tôi tiếp tục gọi thêm vài cuộc điện thoại nhưng Thiết Thụ vẫn không nhấc máy, tôi đành cầu cứu chị Yến Tử. Chị cho tôi số của một người khác. Chỉ 2 phút sau khi tôi gọi điện, một anh chàng đã xuất hiện để đón tôi. Người này không hề giống Thiết Thụ trong ảnh mà chị Yến Tử cho tôi xem.

Anh chàng đón tôi mặc một bộ đồ lao động nhìn khá nặng nề, có lẽ anh ta chưa kịp về nhà thay quần áo sau một ngày dài mệt mỏi. Anh ta khá mập, đầu tròn vo, tóc cắt rất ngắn. Nhìn tôi, anh ta chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên. Tôi rất tin chị Yến Tử, nên mặc dù có chút nghi ngờ, tôi vẫn đi theo anh ta.

Chàng béo đưa tôi tới một cửa hàng đổi nước, chuyên loại bình to 20 lít, gian ngoài xếp hai dãy bình, ở giữa đặt một bàn làm việc. Gian bên trong là chỗ ở, có hai chiếc giường tầng kê liền nhau, tầng dưới chăn màn lộn xộn, bên trên la liệt đồ đạc, bình nước và thùng các tông. Ánh sáng duy nhất trong phòng là một cái bóng đèn ở giữa trần nhà. Đối diện hai cái giường tầng là một tấm phản, bên trên cũng có một đống chăn màn, quần áo. Ngoài hai chiếc máy tính, trên bàn bày bừa nhiều thứ như hóa đơn, tàn thuốc, postcard khắp nơi. Một bạn nam đang nằm trên giường tầng, quấn tròn trong chăn và nghịch điện thoại.

Chàng béo chỉ cho tôi nhà tắm, đọc mật khẩu wifi, sau đó ra ngoài luôn. Tôi ngồi trong phòng mà không biết làm gì. Bạn nam còn lại đang chăm chú điện thoại, không nói câu nào. Tôi cũng lôi điện thoại ra nhắn cho chị Vi Vi rằng tôi đã đến nơi an toàn.

Một lúc sau, chàng béo dẫn một người khác bước vào. Có lẽ đây là Thiết Thụ. Cậu ta vội vàng xin lỗi đã không đón tôi. Thiết Thụ đi sửa tủ lạnh cho người ta, điện thoại hết pin và sạc để ở nhà.

Thiết Thụ dáng người nhỏ nhắn, nhìn rất thư sinh, trắng trẻo, đẹp trai. Cậu mặc một chiếc quần màu xanh bộ đội dày sụ, loại quần rất phổ biến ở miền Bắc Trung Quốc vào mùa đông, bên trong có lót một lớp lông rất dày. Áo của Thiết Thụ cũng dày không kém, hơi quá khổ so với dáng người. Khuôn mặt Thiết Thụ sáng bừng lên trong bộ quần áo. Ban đầu, tôi cứ tưởng Thiết Thụ là tên thật của cậu. Cái tên có nghĩa là một cây sắt. Hóa ra đây chỉ là tên trên mạng. Thiết Thụ có giới thiệu tên thật nhưng nghe xong tôi quên luôn.

Vừa pha sữa đậu nành cho tôi, Thiết Thụ vừa hỏi tôi về tình hình chỗ ở. Chỉ còn vài nơi tôi chưa tìm được người cho ở nhờ nên cậu ta lên mạng tìm giúp. Tôi cũng lên mạng nói chuyện với chị Yến Tử. Tôi và chị Yến Tử luyên thuyên một hồi về chủ đề nhan sắc của Thiết Thụ cho tới khi có thông báo có người kết bạn với tôi trên mạng. Thiết Thụ quay sang bảo rằng người này là chú Từ, một trùm về thông tin cho ở nhờ. Chú Từ sẽ tìm giúp tôi chỗ ở tại những điểm dừng mà tôi gặp khó khăn.

Chú Từ sống ở Tây An, khoảng hơn 50 tuổi, là thành viên lâu năm của trang Couchsurfing. Nơi chú ở là cố đô của Trung Quốc, tập trung khá nhiều danh tích như lăng mộ Tần Thủy Hoàng, tháp Đại Nhạn, suối nước nóng Hoa Thanh Trì... Đây cũng là trạm trung chuyển giữa khu Tây Bắc Trung quốc và những vùng khác. Chú Từ tiếp đón rất nhiều người ở nhờ, là người cho ở nhờ nhiều nhất Tây An. Người ta từng làm hẳn một phóng sự về chú.

Nói chuyện với tôi được vài câu, chú Từ khuyên tôi đừng đi xe đạp về nhà nữa. Tôi hơi khó chịu. Chú Từ chưa liên quan gì mà đã đưa ra lời khuyên cho tôi. Hơn nữa, đây là con đường của tôi, con đường do tôi chọn và đang trong quá trình thực hiện. Sẽ không có chuyện tôi về nhà bằng phương tiện khác. Tôi bày tỏ rõ quan điểm với chú Từ. Chú bảo: “Chú chỉ thử mày thôi. Cần giúp gì cứ bảo chú.”

Tuy vậy, theo lời chú Từ, trên đoạn đường từ Tín Dương đến Hiếu Cảm, ranh giới giữa hai tỉnh Hà Nam và Hồ Bắc, tôi sẽ phải vượt qua một ngọn núi rất dốc và khó khăn. Chú khuyên tôi nên đi nhờ xe. Tôi bảo chú: “Như thế là gian lận ạ?” Con đường này tôi xác định chỉ đi một lần trong đời. Tôi không muốn nuối tiếc vì có chút gì không trọn vẹn. Tôi nghĩ 3.000 km tôi còn dám đi, tại sao chỉ vì một vài chục km đường núi mà phải đổi phương tiện? Đoạn Quảng Tây chỉ toàn núi, tôi có làm thế không?

Chú Từ nắm khá rõ đoạn đường tôi đi, vì dù sống ở Tây An, nhưng quê chú ở Hồ Bắc. Khi Tết đến, chú Từ tự lái xe về quê.

Tối nay, anh chàng béo nướng bánh cho tôi ăn bằng kẹp bánh mì điện, một cái có trứng và một cái không. Chàng béo chuẩn bị mở một cửa hàng bán đồ ăn sáng, anh ta đang trong quá trình thử nghiệm và nghiên cứu thực đơn. Với tôi, cái bánh không có trứng ngon hơn vì tôi không thích ăn trứng.

Từ nhỏ, tôi đã ghét ăn trứng. Tôi đi học xa nhà từ năm lớp bốn. Suất cơm ở trường lúc ấy giá chỉ 1.000 đồng, nhưng ngày nào mẹ cũng nấu cơm để tôi mang theo. Bữa nào mẹ cũng luộc một quả trứng. Lúc ấy, tôi rất trách mẹ. Tôi ghét cảm giác tan học, đến giờ ăn trưa, bạn bè ùa đến nhà ăn, chỉ còn mình tôi ngồi im trong lớp lôi cặp lồng ra. Thỉnh thoảng có đứa chui vào lớp xem tôi có món gì. Ngoài những thứ khác như muối lạc, rau, đôi khi có thịt, lúc nào tôi cũng phải ăn trứng vì trứng là thứ của nhà trồng được. Đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ mùi trứng luộc quyện với mùi cơm nguội đựng trong cặp lồng nhôm. Đến tận bây giờ, mẹ tôi vẫn không biết tôi ghét ăn trứng. Mẹ để dành trứng của nhà chỉ để cho tôi mang theo đi học. Tôi ăn hết các món, trừ phần trứng mang về cho em gái tôi ở nhà. Có lẽ vì lý do này nên bây giờ tôi lùn tịt, còn em gái tôi cao hơn nhiều.

Nhà của Thiết Thụ có hai giường tầng nhưng chỉ có thể ngủ ở tầng dưới, tầng trên đồ đạc lỉnh kỉnh, có dọn đi cũng không hết. Tôi có thể chọn ngủ trên giường tầng hoặc ngủ ở phản. Nếu không có tôi, hai bạn nam sẽ ngủ mỗi người một giường tầng, còn phản là của Thiết Thụ. Tôi đành chọn ngủ ở phản, cùng một giường với giai đẹp Thiết Thụ. Để có chỗ ngủ, Thiết Thụ ôm một đống quần áo từ trên phản vắt lên ghế. Đây là lần đầu tiên tôi ngủ kiểu này: mỗi đứa nằm một đầu, mỗi đứa quấn một chăn. Thiết Thụ còn cẩn thận thay hết vỏ chăn và vỏ gối cho tôi.

Phòng tắm nhà Thiết Thụ sát với chỗ ngủ, cửa nhà tắm là cửa xếp nhựa. Một mình trong phòng với ba bạn nam, tôi không dám tắm. Hơn mười một giờ, tôi quấn chăn đi ngủ. Chăn và đệm rất hôi, nhưng do quá mệt, tôi ngủ luôn, điện vẫn sáng và các bạn nam vẫn đang chơi điện tử ầm ầm.

Thiết Thụ và hai người bạn cùng nhà làm thêm việc sửa đồ gia dụng ngoài công việc ở cửa hàng đổi nước. Tôi cũng không rõ đây là cửa hàng do các bạn tự mở hay đi làm thuê cho người khác, nhưng chỉ có ba người ở đây và họ tự chia việc cho nhau để làm. Tôi đoán họ không học đại học mà đi làm từ nhỏ. Quê họ đều không phải ở Trịnh Châu.

Cửa hàng đổi nước không rộng, mặt tiền làm gian hàng chỉ khoảng 10 m2 và khá bụi. Phương tiện đi lại của ba người là một cái xe điện tồi tàn có gắn khoang chở nước phía sau. Nhìn bề ngoài, cuộc sống của họ khá đơn giản: ban ngày đi đổi nước, sửa đồ gia dụng, đến tối về nhà ngủ. Tuy vậy, họ vẫn dành thời gian để đi du lịch. Bạn trai từ đầu tới cuối chỉ ngồi nghịch điện thoại và anh chàng béo vừa có một chuyến đi du lịch tới đâu tôi không rõ, còn Thiết Thụ vừa đi Tây An, ở nhờ nhà chú Từ.

Thiết Thụ cũng đi du lịch nhiều, nhưng cậu không coi việc đi là cuộc sống. Du lịch với Thiết Thụ chỉ là để tìm kiếm một cảm giác khác với đời sống thường ngày - cả ngày làm lụng, tối về chơi điện tử đến khuya, mỏi mắt thì ngủ và sáng hôm sau lại lặp lại lịch trình y như hôm trước. Thiết Thụ đi du lịch để nghỉ ngơi, để thay đổi nhịp độ. Cậu không phải người đặt mục tiêu kiếm tiền chỉ để đi du lịch.

Thiết Thụ và hai người bạn cùng nhà cho ở nhờ như một cách để kết bạn và giao lưu. Họ cho ở nhờ rất nhiều, vì Trịnh Châu là một thành phố lớn, là trạm trung chuyển để đến các điểm tiếp theo. Tuy vậy, từ trước tới nay họ chỉ tiếp đãi con trai, vì những hạn chế trong điều kiện sinh hoạt.

Ở Trung Quốc, không phải tất cả mọi người đều biết đến kiểu cho ở nhờ này. Tôi từng nói chuyện với những người tôi gặp gỡ trong công việc, họ rất ngạc nhiên, thậm chí tôi còn phải giải thích cho họ hiểu từ Couchsurfing có nghĩa là gì. Câu hỏi chung của họ khi biết đến cộng đồng này là: Ở nhờcho ở nhờ như thế mà không sợ à?

Thực ra, cộng đồng Couchsurfing duy trì và hoạt động trên nền tảng chính: sự tin tưởng và giúp đỡ nhau. Những người sẵn lòng cho ở nhờ là những người có điều kiện và có ý muốn giúp đỡ người khác. Những người đi ở nhờ cần sự giúp đỡ ấy. Cả hai bên đều có nhu cầu giao lưu nên họ gặp nhau là điều đương nhiên.

Để đến giai đoạn gặp nhau và ngủ nhờ trên sofa, tất cả những người tham gia cộng đồng đều phải qua rất nhiều bước: xem thông tin cá nhân, các thông tin liên quan, số chứng minh thư, xác thực thông tin, trò chuyện một thời gian... Trang Couchsurfing dành cho dân Trung Quốc còn có điều kiện bắt buộc là phải chứng thực bằng chứng minh thư, thông tin quê quán, có tiền án tiền sự không...

Hồ sơ của tôi không có những thông tin này, tôi không có chứng minh thư Trung Quốc, thậm chí ở mục bắt buộc là quê quán, tôi không ghi gì vì không có lựa chọn quốc gia khác. Tên dịch sang tiếng Trung của tôi nghe rất lạ, thường chỉ đặt cho con trai. “Thị” là một chữ người ta dùng từ hàng nghìn năm trước, giờ rất ít. Họ Nguyễn cũng rất hiếm ở Trung Quốc. Tên tôi là sự kết hợp của cả ba thứ kỳ lạ nên càng khác biệt. Có lẽ những người đồng ý trò chuyện với tôi không khó tính, không câu nệ tiểu tiết và rất nhiệt tình. Sự đề phòng của họ cũng không quá lớn - họ sẵn lòng giúp đỡ người khác mà không nghi ngờ gì. Sau khi trò chuyện với tôi, những người cảm thấy tôi không phù hợp, hoặc ngược lại, sẽ tiếp tục bị đào thải. Qua nhiều vòng chọn lọc như thế, việc gặp nhau, ở nhờ nhà nhau một vài ngày không hề đáng sợ như người ta lo lắng.

Khi thuê nhà trọ ở Bắc Kinh, tôi cũng từng cho ở nhờ. Những người đến ở nhờ nhà tôi vừa mới gặp đã chìa chứng minh thư ra. Những người tôi xin ở nhờ thì không bao giờ hỏi hộ chiếu của tôi cả.

Nhà của tôi ở Bắc Kinh có một mặt là kính, vì tận dụng không gian ban công nên cũng thoáng. Tuy phòng chật nhưng tôi không thấy là vấn đề lớn. Những người ở nhờ nhà tôi đều là nữ, một số bạn nam muốn ở nhờ nhưng hoàn cảnh không cho phép nên tôi đều từ chối. Phần lớn các bạn tìm đến tôi vì tò mò: Tại sao một đứa Việt Nam lại cho người Trung Quốc ở nhờ ngay trên đất Trung Quốc? Một phần khác vì giao thông nơi tôi ở khá thuận tiện, chỉ bước chân xuống đất là gặp tàu điện ngầm. Một phần khác nữa là do nội dung tôi đăng trên mạng, tôi miêu tả sơ lược phòng tôi thế nào, điều kiện sống ra sao, tôi không đặt ra yêu cầu phải về sớm, không hút thuốc... và tôi không yêu cầu bất cứ điều gì về giấy tờ. Phòng tôi không có gì đáng để lấy trộm nên tôi chẳng sợ gì.

Những người đến ở nhờ nhà tôi đều là các bạn nữ đi du lịch một mình, có người lần đầu tiên đi ở nhờ. Có một bạn có tên trên mạng là Snow, sinh năm 1993, quê ở An Huy liên hệ với tôi lúc nửa đêm, nói rằng tình huống rất cấp bách nên khi nào gặp tôi Snow sẽ giải thích. Tôi nghe xong, có lẽ vì quá rảnh và tò mò, và tôi cũng nghĩ tôi có thể giúp đỡ được nên tôi đồng ý cho bạn ở nhờ luôn.

Ngày hôm sau, tôi gặp Snow ở tàu điện ngầm. Bạn gái này không có vẻ gì là đi du lịch bụi. Tôi lướt qua Snow mà không biết. Snow trông rất nữ tính, đi bốt, mặc áo dạ, tóc để dài và xõa, không mang ba lô mà chỉ khoác theo một túi lớn như chuẩn bị đi mua sắm.

Snow học đại học ở một trường gần nhà, đây là lần đầu tiên bạn đến Bắc Kinh, cũng là lần đầu tiên đi xa một mình. Lúc ấy là chớm đông, khoảng tháng Mười một. Snow có liên hệ với một anh chủ nhà khác có thâm niên cho ở nhờ và được anh đồng ý giúp.

Khi mới đến, Snow tặng anh đặc sản An Huy. Anh chủ cũng làm cơm và hai người vừa ăn cơm vừa nói chuyện. Khi ăn cơm xong, anh chủ đặt vấn đề rằng trong nội dung đăng trên mạng, anh có viết rằng người ở nhờ sẽ được chọn một trong số các hình thức phục vụ của anh, bao gồm được anh massage. Snow cứ ngỡ là chuyện cho qua nên chọn massage. Anh chủ nhà chỉ cho bạn căn phòng tối nay sẽ ngủ và bảo Snow cởi đồ. Snow cởi áo khoác nhưng anh vẫn chưa hài lòng, anh muốn bạn phải cởi đồ hoàn toàn. Snow hoang mang nhưng chưa bỏ chạy luôn mà vẫn cố giải thích rằng bạn không thực sự mệt mỏi, cũng không cần massage. Anh chủ nhà nói rằng anh đã giải thích rất rõ và Snow đã chấp nhận. Hai người khá căng thẳng. Snow chỉ được ngủ ở nhà anh tối nay, sáng mai phải đi tìm nhà khác.

Khi vào phòng, Snow nhận ra phòng không có chốt cửa, tay nắm cửa thậm chí đã bị rút ra, để lại một lỗ tròn. Cả đêm Snow trằn trọc không dám ngủ, đúng lúc ấy cô bạn tìm được bài đăng của tôi và liên hệ ngay.

Khi kể lại với tôi, vẻ mặt của Snow như sắp khóc đến nơi.

Snow ở với tôi 3 ngày, sáng đi tối về. Lúc ấy, tôi đang phải học và viết luận văn nên không thể đưa Snow đi chơi được. Tôi có thắc mắc về chuyện anh chủ nhà là thành viên lâu năm, đã cho ở nhờ rất nhiều và đều nhận được phản hồi tốt. Snow nói có lẽ người ở nhờ đều là con trai.

Từ góc nhìn cá nhân, tôi nghĩ một người có thể một mình thuê một căn hộ hai phòng như thế, chắc chắn công việc và thu nhập khá ổn. Về hành xử kỳ lạ của anh, có lẽ đây là một lĩnh vực khác mà tôi không hiểu.

Những chuyện gặp tai nạn như Snow không ít, nhưng có lẽ số Snow quá đen ngay ở lần đi ở nhờ đầu tiên. Đối với tôi, chuyện ở nhờ và cho ở nhờ chỉ dựa vào sự tin tưởng lẫn nhau. Tôi suy nghĩ khá đơn giản: Khi mình cởi mở với người ta, người ta sẽ cởi mở với mình, và khi mình dè dặt thì người ta cũng như vậy.

Có rất nhiều người nhiệt tình cho ở nhờ. Hồi mùa hè, vào đợt cao điểm sinh viên đi du lịch bụi, có một anh ở Tây Ninh tiếp đến mấy chục người một ngày. Ai nhắn tin anh cũng đều cho ngủ nhờ, ở cả phòng khách và phòng ngủ. Có một anh khác ở Bắc Kinh có nhà do công ty cấp nhưng vẫn thuê một phòng riêng giá 1.500 tệ chỉ để dành cho những người ở nhờ.

Trong ba người chủ nhà tôi ngủ nhờ hôm nay, tôi đoán anh chàng chỉ cắm đầu vào điện thoại trên giường tầng đang nói chuyện với người yêu. Hai người còn lại trong phòng có lẽ vẫn đang trong giai đoạn phấn đấu.

Từ chị Yến Tử, vợ chồng anh chị Vi Vi, tới Thiết Thụ... những người tôi vừa gặp trên đường đều có công việc bình thường, điều kiện sống không có gì nổi bật nhưng suy nghĩ và hành động của họ đều sáng hẳn lên so với môi trường ấy trong đôi mắt chủ quan của tôi. Tôi không biết vì sao. Có thể do trong quá trình giao lưu, kết nối với một cộng đồng thích du lịch, họ bị ảnh hưởng bởi những câu chuyện, những con người, những miêu tả về con đường hay phong cảnh... Lâu dần, họ cũng muốn tìm ra nơi mà họ muốn đến. Tuy vậy, tôi không biết tại sao ngay từ ban đầu họ lại tìm ra cộng đồng này.

Tôi quen biết rất nhiều người không học đại học. Họ thường chọn đi làm công nhân, phục vụ trong một quán ăn, tự mở một cửa hàng nhỏ để kinh doanh... công việc khá đa dạng. Điểm chung giữa những người tôi quen biết là họ có mục tiêu, có một tương lai được hoạch định hoặc có mơ ước.

Tôi cũng quen biết rất nhiều người học đại học. Cuộc sống trong trường đại học của họ là: đi học, đi làm thêm, đi chơi khi nghỉ đông và nghỉ hè; sau khi học xong thì sẽ tự xin việc hoặc thi công chức, về quê hoặc ở lại thành phố, buổi sáng thức dậy ra tàu điện ngầm đến chỗ làm, tối về hẹn hò hoặc ngồi bên máy tính, cuối tuần thì ngủ bù.

Tôi là một trong số những người học đại học và có cuộc sống như thế. Tôi đoán rằng trong mỗi người đều có tham vọng, có chí tiến thủ trong công việc... Nhưng khi ra khỏi trường đại học, tôi chỉ thấy mơ hồ. Tôi đi làm vì nghĩ rằng mình đã tốt nghiệp và phải đi làm. Nhưng tôi cảm giác mình sắp lạc đường. Mọi mơ ước, mọi kế hoạch tôi đều có nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu. Tất cả mọi thứ đều lơ lửng trước mặt, tôi không biết phải chọn gì, hoặc khi tôi muốn chọn thì nó đã bay cao và tôi không với tới được nữa.

Trong mắt tôi, Thiết Thụ có thể cũng không thích việc cậu đang làm nhưng cậu vẫn làm. Tôi khâm phục cậu ở sự kiên trì, sức bền và sự chấp nhận. Tôi không biết chấp nhận. Tôi không kiên trì. Mỗi khi thấy nhàm chán, tôi luôn tìm được đầy đủ lý do để không làm một việc nào đó.

Tôi từng không biết mình hợp với cái gì. Tôi không biết tôi muốn gì. Tôi từng nghĩ môi trường ở một công ty game rất phù hợp với tôi, một nơi trẻ trung, năng động... Sau một thời gian làm việc, tôi thấy guồng máy này quá nhanh và khô khan. Tôi đi phiên dịch cho một công ty Trung Quốc để luyện nói, để không phải suốt ngày ngồi cạnh máy tính và làm việc như một con quái vật trong game. Tuy vậy, trong môi trường kinh doanh, cường độ làm việc và yêu cầu công việc cao, thay vì thấy rằng bản thân được thử thách và hoàn thiện, tôi lại thấy nó quá phức tạp. Tôi từng làm hướng dẫn viên du lịch vì nghĩ rằng mình sẽ vừa được làm, vừa được chơi, vừa có tiền lại vừa được tham quan miễn phí. Sau một thời gian, tôi không chịu nổi việc cứ phải nói đi nói lại một nội dung, đi mãi một cung đường, ở mãi một khách sạn, lịch trình y hệt, chỉ có gương mặt khách hàng là thay đổi. Tôi không biết mình đang đứng ở đâu.

Mẹ và chị gái tôi luôn than phiền rằng tôi nhanh chán. Thầy giáo dạy đại học của tôi từng cho tôi chữ Nhẫn vào dịp trước Tết để mang về nhà. Trước khi tôi lên đường, tâm lý chung của những người nghe về kế hoạch của tôi là: để xem nó đi được bao lâu, chắc đi một đoạn rồi lại xách xe lên tàu.

Tôi biết tôi không phải là người kiên nhẫn, nhưng tôi biết tôi sẽ hoàn thành được cung đường này. Tôi sẽ bền bỉ theo đuổi việc tôi hứng thú. Nếu tôi hoàn thành hành trình này bằng hứng thú và đam mê, sau khi xong việc, tôi sẽ có cảm giác thành công và tự hào về bản thân. Còn nếu tôi không thích, có lẽ sau khi hoàn thành, tôi vẫn có cảm giác chiến thắng bản thân, nhưng còn có cả sự thở phào vì đã trút được gánh nặng. Hai cảm giác này tôi thấy rất khác nhau.

Vào dịp mùa hè, phong trào đạp xe đi du lịch ở Trung Quốc rất rầm rộ, người ta đi những chặng đường tính bằng đơn vị ngàn ki lô mét. Tôi nhìn nhiều tới mức thành quen. Tôi mặc định rằng hành trình này cũng chẳng khó đến mức ấy, người ta cảm thấy khó là vì họ chưa từng nhìn thấy quá nhiều người đã hoàn thành được.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.