Đường Về Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22: Hành Dương - Thị Trấn Lê Gia Bình: 96 Km
22

❊ ❊ ❊

Hành Dương - thị trấn Lê Gia Bình: 96 km

Ngày thứ hai mốt: 15/1/2014

Vì hôm trước không hoàn thành chỉ tiêu, hôm nay tôi xuất phát sớm. Sương mù vẫn dày đặc, không khí ẩm, mặt đường ướt nhoẹt, cây cối rũ nước. Ngoài đường, xe khách tấp nập đón khách ở cả hai bên đường nhưng nhà cửa im lìm, không có một bóng người tập thể dục.

Tôi cảm thấy buốt đến tận xương. Trong màn sương, tôi nghĩ tầm nhìn xa của tôi chỉ được khoảng 5 m, vừa đi tôi vừa căng tai ra nghe tiếng xe phía trước. Tôi bật đèn đuôi xe lên để cảnh báo có người. Mỗi lần có một cái xe tải đi qua, tôi lại giật mình vì sợ họ không nhìn thấy tôi. Con đường như có ma, dãy nhà hai bên đường vắng tanh, những sợi dây điện dài và thẳng tắp xuyên qua màn sương. Nhìn xa xa, tôi thấy thấp thoáng lờ nhờ những vòm cây hoặc hình thù đen sì, đến gần tôi mới biết đôi khi là một biển hiệu, một đống đất, hoặc một cái xe dựng sát bên đường. Tôi cứ đi như thế tới tận mười một giờ trưa trong khung cảnh trôi nổi bồng bềnh.

Hôm nay là ngày thứ hai tôi đi trên quốc lộ 322. Quốc lộ này bắt đầu từ Hành Dương rồi xuôi về phía Nam. Dọc hai bên đường chẳng có hàng quán nào, chỉ có những hàng cây cao vút không một chiếc lá trong sương trắng, giống như tôi đang vùng vẫy trong một đầm lầy sương mù. Đi qua một khu dân cư, tôi thấy một cái chợ mới xây, người ta đã thu dọn về hết, chỉ còn một hàng tạp hóa có bán lương khô, bánh quy, bánh xốp... Tôi chẳng có hứng thú với thứ gì. Tôi mua một chai nước lọc cho có.

Một giờ chiều, tôi tìm được một hàng cơm là hai căn nhà mặt đường xây sát nhau, có hai bàn tròn cỡ lớn kê ngoài sân. Có hai tốp người đang ngồi trên hai cái bàn ngoài sân, vừa cắn hướng dương vừa chờ đồ ăn. Trong quán chỉ có cô chủ và con trai, hai người tất bật qua lại, vừa nấu nướng vừa phục vụ. Trong quán cũng không có menu, ai thích ăn gì thì gọi. Bên cạnh hàng cơm là một quầy hàng cũ được tận dụng lại để đựng rượu và chứa đồ, bên trong phòng có những ô ngăn như các ô làm việc ở ngân hàng. Tôi ngồi nhìn cô chủ chạy đi chạy lại, mỗi lần chạy qua cô đều nhìn tôi ái ngại, có lẽ vì tôi đã đợi quá lâu.

Chắc khoảng một tiếng sau cô chủ mới bưng đồ ăn cho tôi, đĩa rau xào rất nhiều thịt. Cô liên tục xin lỗi vì để tôi chờ lâu. Tôi khá mệt mỏi nhưng không thấy phiền, tôi chỉ muốn có thêm thời gian để nghỉ ngơi. Tôi thèm một giấc ngủ trưa. Cô chủ chỉ lấy của tôi 10 tệ.

Hai giờ chiều, tôi ra khỏi quán, trời bắt đầu nắng. Tôi dừng lại để cởi đồ và cất áo khoác, có hai bạn nam đi hai chiếc xe đạp chạy qua, một bạn đi xe leo núi, chở rất nhiều đồ đằng sau, một bạn đạp xe touring, không có gác baga nên bạn đeo một cái ba lô rất dài, trên ba lô còn gắn thêm đệm lót để đi cắm trại. Hai bạn phóng vụt qua tôi rồi dắt xe quay lại hỏi thăm. Có lẽ các bạn tưởng xe tôi bị hỏng. Một bạn lấy ra một túi quýt to rồi đưa cho tôi ba quả. Số quýt này các bạn vừa hái trong vườn gần nơi các bạn vừa cắm trại tối qua.

Một bạn quê ở Thanh Đảo, một bạn quê ở Thái Nguyên. Bạn nam ở Thái Nguyên sẽ đạp xe tới Quế Lâm, còn bạn quê Thanh Đảo sẽ đi tiếp từ Quế Lâm tới đảo Hải Nam và đạp xe vòng quanh đảo. Hai bạn đi rất nhanh, tôi nhập hội cùng họ luôn. Tôi phải gồng lắm mới đuổi theo kịp, thỉnh thoảng họ lại vụt lên trên.

Thảng hoặc, tôi giật mình khi nhìn thấy những ngôi nhà hai bên đường. Tôi không nghĩ ở Trung Quốc vẫn còn những ngôi nhà như thế, nhất là lại ở mặt đường. Những ngôi nhà này giống như những viên gạch xếp lên, cửa là các tấm gỗ mỏng đã phai màu, ngói đã chuyển thành màu xám xịt, gần như màu đen, mái trũng xuống. Ở sân có dây phơi, hai đầu là hai thanh tre vắt chéo, có hai đầu chạc, người ta vắt thanh tre ngang, phơi lơ thơ vài bộ quần áo lao động. Có những căn nhà chỉ xây bằng gạch mà không trát gì cả, bị tận dụng để viết những dòng chữ quảng cáo. Tôi không nhìn thấy người. Một vài căn còn bị sứt mái.

Tôi nhìn theo bóng của hai bạn nam trên đường, cố gắng đuổi theo. Tôi không hiểu làm thế nào mà bạn nam đạp xe touring có thể đeo ba lô đi một chặng đường dài như thế. Khi tập luyện đạp xe từ Bắc Kinh đến Thiên Tân, tôi chưa lắp gác ba ga nên phải đeo ba lô. Trong ba lô của tôi chỉ có vài bộ quần áo và dụng cụ sửa xe đơn giản, nhưng buổi tối, tôi có cảm giác như vai bị gãy. Khi trở về, tôi vật vã với chiếc ba lô, thỉnh thoảng phải dừng lại để đổi tư thế. Bạn nam này đeo ba lô dài, lại có cả đệm, nhìn từ phía sau, đồ đạc vượt cao hơn cả người bạn.

Tuy hai bạn nam đạp xe rất nhanh, nhưng khi nhìn thấy gì hay trên đường, hai người lập tức dừng lại. Chúng tôi nghỉ chân ở một khu làm trống da trâu, quan sát cách người ta làm trống ở khâu cuối. Ngay lối vào, hai mảng da trâu được căng ra, các đầu mút buộc vào một khung gỗ như đang phơi bánh tráng. Đây là tấm da hoàn chỉnh, lột nguyên từ con trâu. Sau khi phủ tấm da lên trống, người ta đóng đinh lên da. Ở đây có rất nhiều trống với nhiều loại kích cỡ khác nhau. Có năm, sáu chú thợ tầm tuổi trung niên rất lành nghề, mỗi người làm một việc khác nhau, người đóng đinh, người đánh giấy ráp phần gỗ làm thân trống, người thử tiếng trống... Mọi người khá thoải mái để chúng tôi quan sát, nhìn ngó.

Hai bạn nam đi cùng tôi có vẻ có nhiều kinh nghiệm đi xe trên mọi địa hình. Ở chặng tiếp theo, chúng tôi gặp một đoạn đường đang thi công, đang trong giai đoạn bơm nước nên đường lầy lội bùn. Hai bạn dặn tôi điều chỉnh biến tốc về số nhỏ nhất để đi không bị bắn bùn, không bị trơn trượt, mất kiểm soát. Đây là lần đầu tiên tôi đi trên loại địa hình này. Tôi cảm thấy căng thẳng. Nếu tôi mất đà hoặc phải chống chân xuống bùn, hoặc bị ngã xuống bùn thì không biết hậu quả sẽ ra sao. Đoạn đường này không chỉ lầy lội bùn mà còn có nhiều rãnh sâu, nhiều đoạn bùn lẫn với đá cục. Khi tôi vượt qua được chặng đường, hai bạn nam đã đứng đợi tôi sẵn. Một trong hai người phải tới cửa hàng sửa chữa để chỉnh lại xe nên tôi phải tiếp tục đi một mình.

Từ lúc lên đường, hai bạn đều ngủ lều, khi dừng lại ăn cơm sẽ tranh thủ sạc pin. Tôi không biết các bạn ngủ thế nào trong điều kiện thời tiết này, ban đêm trời rất lạnh, nước sương có thể đóng băng. Theo lời kể, đêm qua, tới tận ba giờ các bạn mới thiếp đi một lúc, sáng lại phải dậy sớm đạp xe. Có những đêm hai người phải canh cho nhau ngủ vì phải coi xe. Muốn kiếm một chỗ để dựng lều cũng không dễ.

Trước khi chia tay, hai bạn chỉ đường cho tôi rất cặn kẽ, chi tiết, nhưng do quá nhiều chỗ phải rẽ trái, rẽ phải nên tôi bị loạn.

Chào tạm biệt hai bạn nam, tôi hỏi thăm mấy lần cũng ra được tới quốc lộ. Vừa thả xuống một con dốc dài, tôi phát hiện mình đã đi ngược đường. Con dốc này vừa dài vừa dốc, tôi phải dắt bộ ngược lại từ đầu.

Lúc này còn 20 km nữa mới tới được một thị trấn có nhà nghỉ. Tôi hoảng hốt nhưng chẳng giải quyết được gì, đành bám theo quốc lộ tiến về phía trước, mòn mỏi tìm kiếm một nơi có thể nghỉ qua đêm. Tới một nơi có biển báo THỊ TRẤN HOÀNG ĐIỂN, tôi mừng rơn, nhưng đi sâu vào trong thị trấn, tôi vẫn không tìm thấy cái nhà nghỉ nào.

Cuối ngày, tôi đuối sức. Tôi cảm thấy chán nản. Trong đầu tôi chỉ có sự mông lung và mệt mỏi. Chẳng có gì chắc chắn. Tôi xuống xe dắt bộ. Trời đã gần tối. Tôi dắt xe đi trên đường, hai bên không có nhà, hoặc nếu có thì đèn trong nhà cũng không bật. Tất cả ánh sáng tôi có là từ đèn pin xe đạp. Tôi cứ soi đèn trên con đường núi, ánh sáng chiếu qua màn sương buổi tối, chẳng có một chiếc xe nào đi qua.

Tôi tự trấn an bản thân, rằng chỉ cần thoát khỏi mớ tối tăm này, phía trước chắc chắn có nhà nghỉ. Tôi vừa dắt bộ vừa đạp xe, trong lòng nơm nớp lo đèn pin sẽ hết điện. Dọc đường quốc lộ có nhiều ga ra ô tô, tôi đoán sẽ có nhà nghỉ dành cho tài xế nhưng vẫn không có.

Mò mẫm thêm một đoạn đường nữa, tôi tới một thị trấn khác. Nơi này có đèn đường. Tôi mừng rơi nước mắt. Nhà nghỉ đầu tiên tôi vào là một khách sạn mini, có quầy lễ tân, giá phòng là 60 tệ có điều hòa và 45 tệ không có điều hòa. Tôi không có chứng minh thư nên giá sẽ đắt hơn. Không muốn bị phiền phức, cũng không muốn bỏ ra một số tiền lớn hơn bình thường, tôi ra ngoài và đi lòng vòng tìm nhà nghỉ khác.

Khu vực này khá tấp nập, cứ cách năm, sáu nhà lại có một nhà nghỉ. Tôi tránh xa các nhà nghỉ mặt đường vì sợ ồn ào và giá đắt. Đi vào sâu trong hẻm, tôi tìm thấy một nhà nghỉ khá khuất. Vợ chồng cô chủ đang ăn cơm cùng hai đứa con. Có thể do hôm nay không có khách, cô chủ chấp nhận giá 20 tệ một phòng. Đây là một căn nhà bình thường được tận dụng thành nhà nghỉ, mỗi tầng có hai phòng, nhà vệ sinh bên ngoài.

Phòng tôi thuê ở trên tầng hai, phòng khá rộng nhưng không có nhiều đồ đạc. Trong phòng có một cái giường đôi đã gãy một chân, phải kê gạch. Có một cái bàn, bên trên đặt ti vi. Tôi mệt đến nỗi sau khi nhận phòng, tôi không ra ngoài ăn uống, không tắm. Điện thoại của tôi sắp hết pin, tôi chỉ việc đứng dậy mang đi sạc, nhưng khoảng cách từ giường tới ổ điện với tôi lúc này đã quá xa. Tôi chỉ cởi áo khoác và đi ngủ ngay.

Toàn thân tôi rã rời.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.