
Thành phố Nam Ninh - xã Bản Lợi: 125 km
Ngày thứ hai tám: 22/1/2014
Buổi sáng, tôi xuống thanh toán tiền phòng và nhắn tin chào tạm biệt Phùng Vĩ. Tôi biết Phùng Vĩ chưa dậy vì cậu là cú đêm.
Khi tôi vừa xuất phát được một lúc, bố tôi gọi điện. Bố hỏi: “Đi đến đâu rồi?” Tôi trả lời: “Con sắp về đến nhà rồi.” Từ khi biết tin tôi đạp xe về nhà, ngày nào bố cũng lo. Bố dặn tôi đi cẩn thận, vì ở nhà mẹ đang ốm. Bố cũng vừa gọi cho mẹ khi thuyền vào một trong những điểm chợ. Mẹ tôi đã được đưa vào một trạm xá gần đó để truyền dịch, khoảng 2, 3 ngày nữa mẹ tôi sẽ về tới nhà. Bố dặn đi dặn lại tôi phải đi cẩn thận.
Tôi dừng hẳn lại nói chuyện điện thoại với bố. Khi nói chuyện xong, tôi đứng lại trên đường một lúc. Tôi òa khóc. Tôi không muốn về nhà nữa. Đoạn đường về nhà càng ngắn lại, tôi càng có cảm giác mình đang phải trở về với hiện thực. Bây giờ đã là giáp Tết, mẹ tôi lại ốm. Khi ở một mình, tôi cảm thấy rất tự do, thoải mái. Khi về nhà, tôi nhìn thấy bố mẹ và mọi người vẫn còn sống rất khó khăn. Tôi có những so sánh như: bình thường tôi ăn một suất cơm mười mấy tệ, ở nhà, với khoản tiền ấy, bố có thể đi chợ mua cả một bữa ăn. Nhiều lần nhà tôi có việc, vét cả nhà cũng không đủ 5 triệu mà phải đi vay.
Hơn chín giờ, tôi tiếp tục đi dọc con đường này để ra quốc lộ. Hai tiếng tiếp theo, con đường vẫn rất yên ả cho tới khi tôi gặp một đoạn đường toàn màu nâu đất. Những cây chuối hai bên đường cũng bạc màu đất. Các xe lu và xe cẩu đậu ở dọc bên đường, chỉ còn chừa lại một khoảng trống đủ để hai hàng xe đi lại. Những đoạn tiếp theo, ngoài bùn đất, người ta còn rải thêm một lớp đá mỏng. Giữa trời nắng buổi trưa, ở nơi bụi bặm, không làng mạc, tôi vừa đi vừa nhìn chằm chằm vào lớp sỏi đá rải trên đường. Sau lần bị thủng săm, tôi luôn phải quay lại nhìn xem bánh sau có biến đổi gì không. Đoạn đường này kéo rất dài.
Đến mười hai giờ, tôi gặp phải một vấn đề: cứ cách 5 m, trên đường lại có một đống đá trộn đất sét chiếm trọn hai phần ba con đường. Vừa đói vừa nản, tôi ngồi giữa hai đống đá, lôi túi cam mua buổi sáng ra ăn, mặc cho người đi lại nhìn và chỉ trỏ. Tuy vậy, sau mấy lượt xe tải đi qua, bụi cuốn mù mịt, tôi cũng chẳng dám ngồi chỗ này nữa.
Đoạn đường tiếp theo còn khủng khiếp hơn. Một nửa đường được lấp bằng những đống đá cao khoảng 1 m, nửa đường còn lại vừa đủ cho một chiếc xe tải. Con đường này đang thi công nên xe tải chở vật liệu đi lại rất nhiều. Cứ mỗi khi nhìn thấy một chiếc xe tải ở phía xa đang đi ngược chiều tới, tôi phải tấp vào một chỗ khuất, chờ nó qua rồi mới đi tiếp. Đôi khi không có khoảng trống nào, tôi xuống xe, dắt xe lên trên đống đá.
Qua đoạn đường này, tôi lại tới một đoạn đường đất. Sau khi trời mưa, đường bị lún xuống, in hằn từng vết bánh xe trọng tải lớn thành các rãnh sâu trên lòng đường. Tôi thấy rất ngột ngạt và ngán ngẩm. Tới một rưỡi chiều, tôi thoát được khỏi con đường này, bắt đầu đi vào một đoạn đường bằng phẳng, lát đá mới tinh, hai bên đường trồng bạt ngàn mía. Cứ đi như thế, tới ba giờ chiều, tôi chỉ còn cách Bằng Tường 162 km.
Những cây mía trồng hai bên đường khá nhỏ, người ta đang cầm liềm đi thu hoạch. Họ cắt mía như cắt lúa. Có cả những đứa trẻ con lững thững cầm liềm, nhìn chúng có lẽ chỉ khoảng 7, 8 tuổi. Trên những ruộng mía, người ta dàn thành hàng cắt tiến dần lên. Họ đi tới đâu, cây mía đổ rạp tới đó.
Tôi dừng lại bên đường cạnh một đống mía. Một bác trai từ dưới ruộng mía đi lên, nhìn thấy tôi đang ngồi thẫn thờ, bác ném cho tôi một cây mía ăn cho đỡ khát rồi bác lại cầm liềm phóng xe máy lên đoạn phía trên. Tôi cầm cây mía dài ngoằng, chẳng có dụng cụ nào hỗ trợ, nhưng cây mía khá giòn, tôi chỉ bẻ nhẹ nhàng mà đã gãy làm mấy khúc. Tôi dùng tay để tước vỏ mía. Buổi trưa nay tôi cũng chưa ăn gì ngoài hai quả cam, vị ngọt của mía làm tôi tỉnh hẳn.
Cả một đoạn đường dài tôi đi qua, phía sau là mía, phía trước là mía. Mặt trời lặn dần, chiếu ánh nắng qua những rặng mía, lá mía. Đồng hồ đã chỉ sáu giờ, hai bên đường chỉ có mía và lau, bình thường tôi sẽ lo lắm nhưng tôi đang rất bất cần. Đêm nay tôi sẽ phải ngủ ở nhà nghỉ nhưng tôi không thấy dấu hiệu của làng mạc hay thị trấn nào cả. Dù vậy, tôi cứ thong thả đạp xe và ngắm cảnh hoàng hôn.
Tới sáu rưỡi, khi dừng lại nhìn bản đồ, tôi thấy mình đang đi gần tới một khu dân cư. Ngay lối vào khu này, ở nơi cách trung tâm khoảng 1 km, tôi thấy một nhà nghỉ bên ngoài đỗ nhiều xe tải và xe con. Ở tầng một của nhà nghỉ có một cửa hàng ăn uống, có lẽ dãy phòng cho thuê sẽ bắt đầu từ tầng hai. Đây là một nhà nghỉ mới xây, phòng khá đẹp và mới.
Khi tôi hỏi giá, chú chủ dẫn tôi lên xem phòng trước. Ở đây có một dãy phòng dài rất đẹp và mới, chăn ga gối đệm, điều hòa, nhà vệ sinh sáng bóng, có cả ti vi màn hình phẳng. Giá chú chủ đưa ra là 100 tệ. Tôi lấy lý do ồn ào, vì bên dưới có cửa hàng ăn uống, có xe cộ đi lại, tôi chào chú chủ để đi tìm chỗ khác.
Nhà nghỉ thứ hai tôi hỏi có giá 60 tệ. Nhà nghỉ thứ ba cũng giá 60 tệ, có một cô lễ tân dáng gầy đét đứng ở bàn lễ tân phủ đầy bụi. Tôi chẳng buồn đi hỏi nơi khác vi có lẽ đây là giá chung của khu này. Nhà nghỉ tôi chọn là một căn nhà hai tầng, hai mặt tiền, tầng thứ nhất chia làm hai, một bên làm nhà nghỉ, một bên để vật liệu xây dựng. Cô chủ tống xe đạp của tôi sang bên đựng vật liệu xây dựng vẫn đang ngổn ngang sắt thép.
Phòng của tôi có hai giường đơn, ga trắng muốt. Tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt, tháo kính ra và nhìn vào gương. Ngoài phần đeo kính được che đi, mặt tôi như được đánh một lớp phấn gam màu khác hẳn với da. Quần áo tôi cũng bọc một lớp bụi rất bẩn. Tắm xong, tôi thấy nhẹ cả người.
Các hàng cơm dưới phố đều đã hết đồ ăn, hàng phở cũng không còn bán. Khắp xung quanh khu chợ chỉ còn rác, lá rau úa và bã mía bốc mùi. Tôi vào một siêu thị nhưng cũng không tìm được đồ ăn nào khả dĩ. Tôi không biết đây là nơi quỷ quái nào. Mới tám giờ tối mà khắp chốn đều tối om, không có đèn đường, nhà nào cũng đóng cửa. Tôi đành ôm bụng rỗng quay về đi ngủ.
Trong phòng tôi có ti vi nhưng chỉ bắt được hai kênh. Tôi chẳng có gì để xem, đành ngồi dọn lại hành lý, thứ gì không dùng đến tôi sẽ vất đi cho nhẹ bớt. Hôm sau, tôi sẽ đi từ đây tới Hữu Nghị Quan, và nếu mọi việc thuận lợi, ngày mai tôi sẽ xuất cảnh. Tôi còn gần 130 km nữa trên đất Trung Quốc.
Tôi tự dặn mình phải đi ngủ sớm để sáng mai lên đường sớm. Tôi nghe nói sáu bảy giờ tối là cửa khẩu sẽ đóng cửa nên tôi tự đặt mục tiêu sẽ tới Hữu Nghị Quan trước năm giờ.
Tuy vậy, không hiểu do háo hức hay vì lẽ gì, tôi xoay người liên tục mà không ngủ được.