
Thị trấn Lê Gia Bình - Quế Lâm: 163 km
Ngày thứ hai hai: 16/1/2014
Cả hai hôm trước tôi đều không đạt chỉ tiêu, nên hôm nay tôi phải dồn lại, đi đủ 163 km.
Tối hôm trước, tôi lên giường từ bảy giờ bốn mươi. Tám rưỡi sáng, tôi tỉnh dậy bởi tiếng khạc nhổ của những người ngủ trọ tầng trên. Tôi không biết nếu không nhờ những âm thanh này, tôi sẽ tỉnh ngủ bằng cách nào. Mười mấy tiếng vừa qua, tôi ngủ say như chết.
Phòng tôi không có cửa sổ. Tôi ra hành lang, ló đầu ra ngoài. Trời lạnh, mù sương. Tôi ho liên hồi, họng đau, tay đau. Tay tôi bị đau ở khuỷu, không thể gập lại được. Có lẽ tôi cầm lái mãi một tư thế nên bị mỏi. Tôi biết tư thế để tay đúng nhất khi đạp xe là hơi khuỳnh ra một chút nhưng nhiều lúc tôi không để ý gì cả.
Tôi trả phòng và đi ra ngoài đường. Tôi thèm một bát cháo. Tôi đứng một lúc lâu trên đường, nhìn trái, nhìn phải, tôi hỏi mấy hàng đồ ăn sáng, nhưng người ta chỉ bán phở. Tôi dừng lại ăn một bát phở ở ven đường, bát phở vẫn có nước dùng nhạt nhẽo, vài miếng thịt thái rất mỏng. Tôi cố ăn vài miếng, húp một ít nước dùng. Miệng tôi chằng có mùi vị gì. Lúc trả tiền, tôi nhận ra giọng mình bị khàn rất nặng.
Hôm nay, tôi chính thức đi từ địa phận Hồ Nam sang Quảng Tây. Nghe tới chữ Quảng Tây, tôi biết mình đã về rất gần tới nhà rồi. Vừa ăn xong, tôi đã phải đối mặt với một con đường dốc. Tới thời điểm này, tôi chẳng thiết để ý tới điều gì. Tôi mặc kệ những con dốc. Bụng tôi bị cồn lên, mọi cử động đều kéo tới dạ dày. Tôi toát mồ hôi đầm đìa, nhưng không phải do vận động, có lẽ do tôi quá mệt.
Đi đường, tôi nhìn thấy những người phụ nữ ngồi ở bờ sông giặt quần áo. Tôi sống ở quê, nhưng đã rất lâu tôi không giặt quần áo ở sông. Hồi những năm 90, nhà tôi đã có giếng khoan, dù nhà tôi thuộc diện nghèo trong xóm. Qua con đường dốc khoảng 1 km, tôi tới địa phận tỉnh Quảng Tây.
Tôi đi qua hai biển hiệu NHÂN DÂN HỒ NAM CHÚC BẠN BÌNH AN, rồi CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI QUẢNG TÂY - hai biển hiệu cách nhau chừng 20 m. Tôi dừng lại một lúc, vừa nghỉ ngơi, vừa ngắm nhìn cổng chào của tỉnh Quảng Tây. Tôi cảm thấy được an ủi rất nhiều. Tôi đang ở thị trấn Quan Châu, một thị trấn nhỏ của Quảng Tây, giáp với Hồ Nam. Càng ngày, tôi càng gần tới đích. Nhìn lại đoạn đường đã đi, tôi cảm thấy như mình chỉ vừa bắt đầu, vậy mà đã được hơn hai phần ba chặng đường. Tôi tận hưởng sự vắng vẻ của con đường, ngẩn ngơ nhìn cả đám bụi đường mà xe cộ đi qua để lại.
Đạp xe một mình trên đường, lúc nào tôi cũng thấy mình như đang độc thoại. Có lẽ chỉ có những suy nghĩ trong tôi là đang sống. Tôi nghĩ tới chuyện quá khứ, chuyện tương lai, mỗi cảnh vật trôi qua đều khiến tôi liên tưởng tới một câu chuyện nào đó. Chân tôi đạp theo quán tính, mắt nhìn về phía trước, giống như tôi đang xem một bộ phim mà các tình tiết chỉ lướt qua.
Mỗi ngày, tỉnh dậy ở một vùng đất khác nhau, buổi tối lại gặp một con người mới nhưng tôi không thấy mình ở nơi xa lạ. Tôi tận hưởng sự mới mẻ, tươi tắn hằng ngày. Dù tôi chỉ lướt qua mỗi người, nhưng ngay trong thời điểm ấy, trong tôi đã đọng lại rất nhiều cảm xúc.
Thỉnh thoảng, tôi thấy mình hơi tham lam. Tôi cứ muốn giữ mãi các mối quan hệ, những cảm xúc, sự sâu đậm của thời điểm ấy. Tôi lo lắng rằng thời gian, và khoảng cách, và công việc sẽ khiến tôi ít trò chuyện với mọi người, tôi sẽ dần dần mất đi các mối quan hệ. Khi nhìn lại, tôi thấy tiếc nuối. Tôi thực sự tiếc nuối khi đã hết hạn visa, tôi phải về Việt Nam, tôi sẽ không còn cơ hội gặp lại những con người ấy. Mỗi khi hồi tưởng lại, tôi khao khát được trải nghiệm lại một lần nữa khoảng thời gian đẹp đẽ và những cảm giác ấy. Tôi luôn cảm thấy không đủ.
Tôi biết, góp một phần lớn vào việc hoàn thành hành trình này của tôi là những cuộc gặp gỡ, những lời động viên giúp tôi tăng thêm tinh thần. Những người tôi gặp trên đường nói rất nhiều với tôi, chẳng hạn họ muốn được như tôi, họ muốn có thời gian, họ muốn được điên một lần trong đời... Tôi có cảm giác sự giúp đỡ chân thành mà tôi nhận được giống như một lời gửi gắm những mong muốn của mọi người vào tôi.
Tôi cảm thấy hôm nay sẽ là ngày đen đủi của mình. Dù mệt và đói nhưng tôi chẳng tìm được gì ăn. Hàng quán bên đường chỉ bán bánh kẹo. Chỗ tôi dừng lại là một đoạn giao giữa quốc lộ và đường cao tốc, con đường chạy thẳng tới Hữu Nghị Quan, có rất nhiều xe tải.
Trời có vẻ muốn mưa. Tôi đang sắp ốm, nếu dính mưa, chắc chắn tôi sẽ nằm bẹp. Bình thường, cứ đạp xe hai tiếng tôi sẽ nghỉ một lần, nhưng hôm nay, tôi chẳng quan tâm tới thời gian, cứ mệt là tôi nghỉ. Lúc lên dốc, tôi không đạp xe mà xuống dắt bộ. Xe vụt qua trước mắt tôi, nhưng đầu óc tôi trống rỗng, con đường như câm lặng. Tôi nhìn về phía trước, chỉ mong tới đích ngay lập tức để được nghỉ ngơi.
Hai giờ chiều, tôi nhìn thấy tấm biển ghi Quế Lâm: 113 km. Tôi vụt nghĩ: đi 163 km để hoàn thành mục tiêu hay tìm một chỗ nào đó nghỉ rồi nhắn tin cho chị chủ nhà hẹn hôm sau tới ? Đấu tranh tư tưởng một lúc, tôi cố đi tiếp.
Năm giờ chiều. Tôi còn cách đích 60 km nữa. Trời lờ mờ tối. Với tốc độ nhanh nhất, khoảng tám giờ tối tôi sẽ tới nơi. Đi được một lúc, xe của tôi tự nhiên chậm lại. Bánh sau đã hết hơi nhưng không có tiếng động nào phát ra. Con đường tôi đang đi rất mới, tôi không biết xe đã cán phải đinh hay vì sao. Tôi đứng nhìn chiếc xe một lúc. Tôi có mang theo đồ nghề vá xe, nhưng nếu tự bản thân mò mẫm lúc trời tối, không biết tôi sẽ loay hoay tới bao lâu. Tôi dắt bộ, hỏi thăm tới người thứ ba thì đến được một cửa hàng sửa xe đạp điện.
Chú sửa xe đang bận làm cho một người khách khác nên tới hơn sáu giờ tối xe tôi mới được vá xong. Vừa làm, chú vừa dạy tôi cách giải quyết khi gặp vấn đề tương tự, cách kiểm tra lốp xem có dị vật không. Chú sửa xe cũng khuyên tôi nên tìm xung quanh kiếm nhà nghỉ, ngày mai hây lên đường. Tôi còn cách 53 km nữa mới tới nơi. Tôi cũng nghĩ tới phương án này, nhưng khi vừa lên xe, tôi thay đổi kế hoạch. Tôi đang bị ốm, tôi không muốn ở một mình. Tôi không muốn lại đóng cửa, ngủ thiếp đi như hôm qua.
Tôi muốn có ai đó để chia sẻ.
Dù muộn đến thế nào, tôi cũng sẽ đạp tới Quế Lâm trong hôm nay.
Chị chủ nhà hôm nay tên Hạ Chanh, là người quen của chú Từ ở Tây An. Tôi có nói chuyện với chị trên mạng một lần. Cảm giác của tôi là chị rất bận. Cuộc trò chuyện giữa chị và tôi bị ngắt quãng do chị phải đi ra ngoài, chị chỉ kịp thông báo địa chỉ và số điện thoại. Hôm nay chị cũng phải tăng ca.
Trời đã tối hẳn, quốc lộ không có đèn nhưng rất nhiều xe tải. Con đường hai chiều, mỗi chiều có ba làn xe nhỏ, tôi đi sát vào vệ đường để tránh xe. Khi đi như thế, xe lớn đi ở hai làn còn lại và làm bắn đá nhỏ trên đường sang làn tôi đang đi. Giữa đồng không mông quạnh, không có dấu hiệu của nhà dân, tôi không biết phải xử lý thế nào nếu bánh xe lại bị găm một mảnh đá. Nhưng nếu muốn tránh đá vụn, tôi sẽ phải lấn sang làn đường của xe tải, như thế càng nguy hiểm hơn.
Nhìn một đoạn đường nhiều mảnh vụn của kính vỡ, tôi sợ đến thót tim. Tôi sợ cả tiếng xe qua lại. Tôi sợ những chiếc xe không nhìn thấy tôi vì trời tối quá. Những xe đi ngược chiều chiếu thẳng đèn pha vào mắt tôi. Tôi không nhìn thấy đường, phải đi theo cảm tính. Tối hôm qua, tôi quá mệt nên đặt người xuống là ngủ luôn, tôi không sạc cả đèn pin xe đạp nên hôm nay ánh sáng của xe rất yếu. Thỉnh thoảng, tôi tắt đèn pin để tiết kiệm. Tôi không màng đến cảnh vật hai bên đường, chỉ cắm đầu đạp. Tôi đạp nhanh hơn rất nhiều so với lúc vừa ăn cơm xong, hoặc khi vừa bắt đầu ngày mới. Vừa mệt vừa đói, trong tôi chỉ có thôi thúc phải tới Quế Lâm thật nhanh.
Hoặc vì quá sợ, tôi đạp rất nhanh.
Đang đi trong màn đêm, tôi nhìn thấy một chiếc xe cải tiến đi ngược đường. Chiếc xe không có đèn mà lại đi ngược chiều. Phóng gần sát tới chiếc xe tôi mới nhìn thấy nó. Tôi không còn đủ sức để chửi thầm. Tôi không biết mình đã đạp xe trong đêm tối bao lâu. Dù sao, tôi cũng biết là mình đang đi thẳng. Trời lạnh và mờ sương. Cây cối rậm rạp hai bên đường.
Hơn tám giờ tối, tôi đi vào địa phận của Linh Xuyên. Nơi này có những tòa nhà hai bên đường, đèn đường là những chùm sáng rực. Kiểm tra trên bản đồ, tôi chỉ còn cách 9 km nữa là tới Quế Lâm. Tôi dừng lại trước một siêu thị mua một lon nước tăng lực. Cả ngày hôm nay tôi sống nhờ nước tăng lực. Chị Hạ Chanh vẫn đang tăng ca, tôi đạp thong thả hơn để đợi chị về. Hai bên đường có nhiều biển báo và sơ đồ chỉ dẫn phong cảnh. Quê Lâm là nơi có rất nhiều điểm du lịch, là thành phố sông nước, thành phố của hai sông bốn hồ*.
Cảnh Quế Lâm vào ban đêm rất đẹp. Người ta thắp nhiều đèn xanh đèn vàng ở những bụi cây bên hồ, có cả một dãy đèn vàng dưới gầm cầu, ánh sáng hắt xuống mặt nước chảy dài. Những tòa tháp cũng được chăng đèn từ chân tới đỉnh. Những ngọn núi non bộ từ nhỏ tới lớn đều có hệ thống đèn điện.
Chị chủ nhà hôm nay hẹn tôi ở một tòa nhà thuộc khu vực trung tâm Quế Lâm, dạng nhà văn phòng. Hơn mười giờ tối, chị gọi điện báo sắp tới nơi. Tôi đứng ngóng, tìm kiếm một phụ nữ đi xe đạp điện hoặc đi bộ. Phải tới khi chị tới kéo tay áo, tôi mới nhận ra. Chị Hạ Chanh xuất hiện với một chiếc xe ô tô Ford màu trắng mới toanh. Chị rất gầy, ăn mặc khá trẻ trung. Vừa nhìn thấy tôi, chị tỏ vẻ rất áy náy vì đã để tôi đợi lâu.
Vào khu nhà của chị, tôi ngạc nhiên hơn nữa. Chị ở một căn hộ trên tầng năm của ngay chính tòa nhà này. Căn hộ có ba phòng ngủ, phòng khách rất rộng, có ban công rộng bằng cả phòng ngủ. Nội thất trong nhà không có vẻ gì là của một người ở tầm tuổi chị, có salon lót da, bàn ghế gỗ, tranh tứ bình, bình phong... Đây là căn nhà do bố mẹ chị mua, cả nhà cùng lái xe đến biên giới Việt Nam mua nội thất gỗ lim và trầm hương mang về. Bố mẹ chị cũng sống tại Quảng Tây nhưng ở một căn nhà khác, thỉnh thoảng mới tới thăm chị. Tuy vậy, chị Hạ Chanh ở một mình buồn nên qua ở cùng với em họ, chỉ thỉnh thoảng có khách chị mới về căn hộ này.
Vừa vào đến nhà, chị Hạ Chanh lấy đồ ăn chị vừa mua ra bắt tôi ăn. Trong lúc tôi ngồi ăn bánh, chị lấy hoa quả, lấy thuốc, pha bột yến mạch, rồi lại nấu cháo, ép nước bưởi... bày tất cả ra cho tôi. Chị cũng chuẩn bị cháo bát bảo cho tôi ăn sáng mai. Chị biết tôi đang ốm nên hỏi han rất nhiều. Trong lúc tôi đi tắm, chị lau dọn giường, thay ga giường, lau phòng để tôi chuẩn bị ngủ. Chị sợ phòng lâu không có người ở nên bụi, chị sợ bụi sẽ khiến tôi càng ho hơn.
Ngày mai, công ty của chị Hạ Chanh có tiệc tất niên, mỗi người được mang theo một người thân tới dự. Chị muốn tôi đi cùng vì ngày mai có bốc thăm trúng thưởng iPad mini. Nể chị, tôi nhận lời. Chị cũng gửi tặng bố tôi một chai rượu vì nơi chị làm việc là một công ty của Tân Cương.
Trước khi tôi đi ngủ, chị Hạ Chanh đưa cho tôi một chiếc chìa khóa, nói ngày mai tôi cứ ngủ cho đến khi nào tỉnh, rồi đi chơi loanh quanh. Những người ở nhà chị luôn được đưa chìa khóa như thế này. Người ở nhờ gần nhất là một bạn nam, từ lúc bạn đến ở nhờ tới lúc đi, chị Hạ Chanh chỉ gửi chìa khóa, chưa gặp bạn một lần nào. Gần đây, công việc ở công ty rất bận, chị phải tăng ca rất nhiều, thỉnh thoảng chị mới về nhà để thay quần áo.
Khi vào phòng ngủ, tôi thấy chị Hạ Chanh đã để sẵn hai túi sưởi trong chăn từ lúc nào. Trong lúc lơ mơ, tôi vẫn nghe thấy tiếng chị Hạ Chanh gõ máy tính lạch cạch. Chị gõ rất lâu.
Hai sông gồm có: Ly Giang và Đào Hoa Giang. Bốn hồ ở Quế Lâm gồm: Sam Hồ, Dung Hồ, Quế Hồ, Mộc Long Hồ.↩