Đường Về Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5: Ở Lại Hàm Đan
5

❊ ❊ ❊

Ở lại Hàm Đan

Ngày thứ tư: 29/12/2013

Trước sự lôi kéo nhiệt tình của chị Yến Tử, cộng thêm yếu tố sức khỏe, tôi quyết định ăn nhờ ở đậu tại Hàm Đan thêm một ngày nữa.

Lịch trình ban đầu của tôi là đạp xe từ Hàm Đan đến Tân Hương, đi 178 km, sau đó từ Tân Hương đi thẳng đến Hứa Xương, tiếp tục đạp 156 km. Tôi định sẽ ở lại Hứa Xương nghỉ Tết Dương lịch. Cứ đi 5 ngày tôi sẽ nghỉ 1 ngày. Tân Hương và Hứa Xương là hai nơi tôi đã liên hệ được chỗ ở. Tôi không dừng lại ở Trịnh Châu, dù đây là một thành phố lớn, là thủ phủ của tỉnh Hà Nam. Tôi đoán Trịnh Châu có nhiều điều hay ho.

Sau cả ngày đạp xe hôm qua, tôi biết chắc chắn mình không thể đi tiếp 178 km trong một ngày. Nhìn lại, tôi thấy lịch trình đạp xe của tôi quá dày đặc. Ngày nào tôi cũng phải đi hơn 150 km. Thực ra, tôi chẳng còn lựa chọn nào khác. Không phải tôi muốn dừng lại ở đâu thì có người cho ở nhờ chỗ đó.

Nếu không ở nhờ mà ngủ tại nhà nghỉ, với số tiền 1.500 tệ mang theo, tôi vẫn có thể chi tiêu tằn tiện cho tới ngày về Hà Nội. Tuy vậy, cả ngày lủi thủi một mình trên đường, tối về lại ngủ một mình ở nhà nghỉ, không có ai chia sẻ, sớm muộn tôi sẽ bị điên. Thêm nữa, không có người nói chuyện và tiếp thêm động lực, chắc chắn tôi sẽ nản chí, trong khi con đường mà tôi lựa chọn khá dài.

Sáng nay, tôi ngủ tới tận mười một giờ trưa. Chưa bao giờ tôi ngủ ngon đến thế. Chị Yến Tử nằm cạnh ngáy suốt đêm. Cô bạn gái kia đã đi làm. Tôi chẳng biết làm gì, đành lôi quần áo mấy ngày ra giặt, tiện thể dọn nhà vệ sinh giúp chị Yến Tử. Tôi chẳng biết nhiệt độ bao nhiêu, tay tôi đụng vào nước lạnh đỏ như quả cà chua. Khi còn ở ký túc xá, tôi quen giặt quần áo bằng tay vì đồ cũng không nhiều. Vì giặt tay nên tôi không vắt được hết nước, quần áo phơi ngoài ban công một đêm, sáng hôm sau đã thấy cứng đơ, đóng thành băng. Từ đó, tôi rút kinh nghiệm chỉ phơi quần áo mùa đông trên lò sưởi trong nhà.

Một lúc sau, chị Yến Tử tỉnh dậy và kéo tôi đi chợ mua đồ ăn. Tuy chị Yến Tử không để ý đến vẻ bề ngoài, nhưng chị khá kén chọn khi mua đồ. Chị nhấc lên, đặt xuống, đi hết hàng này đến hàng khác. Chị dạy tôi phải mua rau cải thế này mới tươi, ngó sen, khoai tây phải mua kiểu khác... Sợ tôi đói, chị Yến Tử mua thêm hai cây xúc xích, hai chị em vừa đi vừa ăn.

Buổi trưa hôm ấy, chị Yến Tử là đầu bếp chính, tôi và bạn nam kia là chân sai vặt. Đến hai giờ thì có thêm hai người đến ăn, đều là đồng nghiệp cũ ở chỗ làm của chị. Mọi người trò chuyện với nhau, tôi chỉ ngồi im lặng lắng nghe. Sau khi nghỉ việc, chị Yến Tử vẫn chưa nhận được lương.

Ăn xong, chị Yến Tử bắt hai bạn kia rửa bát, không cho tôi động vào. Sau khi gọi vài cuộc điện thoại, chị đã giải quyết xong vấn đề chỗ ở cho tôi ở bốn nơi: Trịnh Châu, Trụ Mã Điện, Trường Sa và Hoằng Dương.

Riêng về Hạc Bích - nơi ngày mai tôi sẽ đến, chị Yến Tử vào phòng chat của chị ấy và hô hào giúp đỡ. Chị Yến Tử tự tạo một phòng chat có khoảng mấy trăm người, là những người chị đã từng gặp và quen trên mạng, những người ở khắp mọi nơi trên toàn đất nước. Sau một hồi, cuối cùng chị cũng tìm được một người, dù Hạc Bích là một huyện rất bé, không phải là điểm tham quan hay du lịch gì hết, chẳng ai nghĩ có du khách đến đây chứ đừng nói là cho ở nhờ.

Sau khi liên hệ ổn thỏa, cả buổi chiều ba chị em nằm xem phim Hồng Kông. Chị Yến Tử xem được chừng 15 phút là nằm ngáy khò khò. Bộ phim này chị Yến Tử xem đến lần thứ ba, nhưng chưa lần nào xem trọn vẹn, cứ giữa chừng chị lại lăn ra ngủ.

Tôi chẳng biết làm gì, đành ra bếp xem có đạo diễn được gì cho bữa tối không. Tôi thấy còn ít thịt, cà tím, đậu, súp lơ. Tôi làm món cà tím xào đậu và thịt, súp lơ xào thịt theo cách của tôi nhưng với gia vị Trung Quốc. Bạn nam kia hỏi đi hỏi lại tôi: “Mày có biết nấu ăn thật không đấy?”

Tôi nấu ăn từ hồi 5 tuổi, ở quê, cứ khoảng 5, 6 tuổi là phải biết nấu cơm. Bố mẹ đi vắng, chị tôi đi học. Hồi đó tôi nấu cơm bằng bếp rạ. Tôi được huấn luyện rằng 5 tuổi trở lên là phải biết làm tất cả. Tôi cứ nghĩ lửa càng to thì càng nhanh sôi, có lần tôi làm lửa to tới mức cháy cả lông mày.

Không hiểu lúc ăn cơm chị Yến Tử khen thật hay khen cho có, nhưng tôi thấy tôi nấu cũng được.

Trước đó, tôi có tặng chị Yến Tử một quyển sách về du lịch. Chị lôi quyển sách tôi tặng ra đọc, có vẻ chị khá thích. Đây là lần đầu tiên chị được tặng sách.

Ngoài chuyện kỹ tính khi mua đồ, chị Yến Tử rất hào sảng, không câu nệ tiểu tiết, nhưng thỉnh thoảng chị ngồi bần thần một mình. Nhìn chị khá trẻ so với tuổi. Da chị căng, ngăm ngăm, sau khi đi Tây Tạng về càng đen hơn. Tóc chị mỏng, chỉ còn lơ thơ. Chị nhuộm tóc, giờ màu nhuộm đã phai nên để lộ tóc bạc. Chị luôn mặc cảm về bản thân, về cân nặng, về ngoại hình... Dù vậy, chị Yến Tử rất hay nói cười. Chị bảo khi đi du lịch, mặc quần áo thể thao, chị nói mình là sinh viên mà chẳng ai nghi ngờ.

Buổi tối, tôi và chị Yến Tử lại xem phim. Vẫn bộ phim về cảnh sát hình sự Hồng Kông lúc chiều.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.