Đường Về Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26: Lệ Phố - Liễu Châu: 142 Km
26

❊ ❊ ❊

Lệ Phố - Liễu Châu: 142 km

Ngày thứ hai lăm: 19/1/2014

Sáng nay, tôi là người cuối cùng rời khỏi nhà nghỉ. Những chiếc xe máy tối hôm qua cũng không còn ở đây. Bên ngoài đường chính rất tấp nập, người ta ra vào các cửa hàng bên đường. Trung tâm thương mại, cửa hàng, siêu thị điện máy đua nhau bật loa ầm ĩ: khuyến mại cuối năm, hoạt động ưu đãi đặc biệt...

Ra tới quốc lộ, không khí khác hẳn. Bụi và xe tải rất nhiều. Bên đường, người ta bán nhiều khoai sọ còn to hơn cả khoai Lệ Phố hôm qua tôi nhìn thấy, có củ to hơn cả bắp chân tôi. Dần dần, ruộng vườn và đồi núi hiện ra trước mắt tôi, núi ở đây cao hơn, lớn hơn nhưng chỉ toàn một màu nâu đất đá, chẳng trồng được cây gì. Có lẽ do núi nên đường dốc hơn. Thỉnh thoảng, những chiếc xe khách từ Liễu Châu tới Thâm Quyến dừng lại thả khách dọc đường. Đôi lúc khi đang lên dốc, tôi nghe thấy từ phía bên kia tiếng ì ạch của xe tải đang vật vã bám đường, giống như một con quái vật đang dùng hết sức leo dốc. Khi xuống dốc, con quái vật này vẫn phải giữ nguyên vận tốc chứ không được thả dốc thoải mái, vì khúc đường vừa dốc vừa ôm cua, tầm nhìn bị hạn chế. Có những đoạn đường rất vắng vẻ đến nỗi tôi đi một mình trên đường mà nghe thấy cả tiếng chim hót. Thỉnh thoảng, không có sức để đạp, tôi xuống dắt bộ.

Tôi vẫn bị sổ mũi liên tục. Tôi treo một cái túi rỗng ở bên tay lái, một túi giấy ăn khác gắn trên khung xe. Vừa đi, tôi vừa rút giấy để lau và bỏ rác vào túi rỗng.

Khoảng mười giờ, tôi gặp một biển quảng cáo rất to treo giữa hàng cây: LÀNG TRƯỜNG THỌ KIM TỨ CHÀO ĐÓN BẠN, bên dưới ghi chữ KHU TỰ TRỊ DÂN TỘC DAO KIM TỨ. Phông nền của hàng chữ này là hình ảnh các dãy núi ẩn hiện trong mây, có hình một loài hoa lốm đốm giữa màu xanh của núi.

Có vẻ đầy là một vùng đất rộng người thưa, khoảng cách giữa các ngôi nhà khá xa. Các ngôi nhà đều có mái bằng, đa phần sơn trắng, chỉ có phần mái đỏ. Có những ngôi nhà hai tầng, kiến trúc tầng hai y hệt tầng một. Nắng gắt nhưng không xua được cái lạnh của miền núi. Đi qua một con suối có nhiều sỏi, tôi dừng xe xuống nghịch nước. Nước trong vắt, tôi có thể nhìn rõ từng viên sỏi và những chú cá con luồn lách trong hốc. Ở phía trên con suối có một ngôi nhà dân, vách đan bằng nứa. Tôi nhớ tới những ngôi nhà trong phim cổ trang, trong phim Phong Vân ngày xưa tôi và em gái mê mẩn. Mỗi tối, bố tôi đi ngủ trước, hai chị em tôi học bài tới tám giờ rồi mở cửa phụ phòng ngủ và trốn sang nhà hàng xóm xem nhờ. Ti vi nhà tôi đặt ở phòng khách, nếu bật lên chắc chắn bố tôi sẽ biết. Xem xong, chị em tôi lại chui về theo lối cũ, cứ thế đến mấy chục tập phim. Phong Vân là phim cổ trang nhưng các nhân vật trong phim này đều được xây dựng rất hiện đại và phong cách. Tôi vẫn ấn tượng những cảnh trong phim: các ngôi nhà bằng tre nứa dựng cạnh hồ hay suối, cảnh rừng trúc... Cho tới bây giờ, tôi vẫn rất thích các khung cảnh như vậy.

Hôm nay, đi dọc con đường tôi chỉ thấy nhà dân và ruộng vườn, đồi núi, không có bóng dáng của hàng quán. Ngay cả một cửa hàng bán đồ tạp hóa cũng không có. Càng đi sâu, càng mỏi mắt tìm kiếm, tôi càng chỉ thấy những ngôi nhà ngói, tường màu nâu san sát, điểm thêm vài làn khói bốc lên. Những vườn hoa cải nở vàng rực xen kẽ với các ngọn núi đen. Ngoài xe tải và xe khách, thỉnh thoảng trên đường có những người dân địa phương di chuyển bằng xe kích từ làng này sang làng khác.

Khoảng mười một giờ trưa, cảnh đồi núi và dân cư thưa thớt kết thúc, tôi đến một thị trấn. Ngay đầu thị trấn có một cái chợ. Ở cổng chợ, người ta bày những đống mía tím lớn, những thùng cam, có cả các bức tranh khổ lớn để treo tường - tranh không được lồng trong khung, chỉ là hình chụp phong cảnh in trên khổ giấy bóng lớn, phong cảnh thường là cảnh thần tiên, in các chữ Phúc, Lộc, Thọ. Cây mía dài xếp thành từng hàng, những phần mía ngắn hơn người ta cắm vào xô như cắm tầm xuân.

Khu chợ này chỉ là những túp lều bạt thấp lè tè, giữa lối đi căng các tấm vải bạt kích cỡ khác nhau, không theo một trật tự nào. Người ta chia chợ thành từng khu, có khu hoa quả, có khu đồ khô... Tôi không nhớ hôm nay là bao nhiêu Tết. Ở khu chợ có một bãi đất mới hơn, nổi bật hơn hẳn, câu đối treo kín trên tường, phía trước có những bàn dài để viết. Có một dãy dài các câu đối đỏ, chữ đen, đôi khi có những hàng chữ màu vàng.

Tôi dắt xe một vòng quanh chợ. Ở đây là vùng quê, người ta nói thứ tiếng mà tôi chưa từng nghe thấy, và họ chỉ trò chuyện, giao dịch bằng tiếng địa phương. Nét mặt ai cũng hớn hở trong nắng. Những đứa trẻ con bám theo bố mẹ đi chợ Tết, mắt chúng mở to, háo hức quan sát mọi thứ. Với tôi, đi chợ Tết là một điều kỳ diệu không thể thiếu mỗi lần về nhà cuối năm. Đi chợ là một dịp để thay da đổi thịt cho ngôi nhà của tôi - gia đình tôi sẽ thay thế những vật dụng đã cũ và mua thêm các thứ cần thiết.

Ra khỏi chợ, quang cảnh yên ắng hơn nhiều. Tôi đi qua những ngôi nhà được trát bằng đất, tường bao bên ngoài màu nâu hơi vàng, giống màu đất cát trồng khoai, tường hơi nứt nẻ như đất hạn hán, mái ngói đã chuyển sang màu xám xịt. Cửa gỗ của từng căn nhà luôn có hai câu đối hai bên, phía trên có một hàng bốn chữ. Ở giữa cửa dán một miếng giấy hình vuông, có khi màu đỏ, có khi màu trắng, viết những nội dung gì tôi không nhìn rõ.

Đường rất dốc. Có lúc tôi thả dốc, đồng hồ chỉ vận tốc tới 50 kmgiờ. Một nửa tôi muốn phanh lại cho đỡ nguy hiểm, một nửa tôi muốn bù đắp lại những lúc phải ì ạch leo dốc. Xe tôi rất nặng vì nhiều đồ đạc chở phía sau, nhưng khi thả dốc, tôi bay rất nhẹ, chỉ cần một cơn gió mạnh thổi chệch hướng, xe đạp của tôi sẽ bị tạt sang một bên. Tôi nắm chắc tay lái, ngồi ghì xuống để tăng trọng lượng và giữ thăng bằng.

Càng gần về phía Liễu Châu, xe tải trên đường càng nhiều, bụi càng dày đặc. Con đường tôi đi mới chỉ rải đá chứ chưa rải nhựa, mỗi lần có xe qua là một lớp bụi lại được cuốn lên. Những hàng xà cừ hai bên đường đã nhuộm màu xám.

Năm rưỡi chiều, bánh sau của tôi bị thủng săm. Không có lề đường, cũng không có không gian để tôi dừng lại và tự vá xe. Đường rất nhỏ, chỉ đủ chỗ cho hai chiếc xe tải tránh nhau. Đây cũng là một đoạn đường đang thi công dở. Ngoài những hàng cây, tôi không thấy có nhà dân. Tôi dắt bộ hơn 30 phút thì tìm thấy một hàng sửa xe máy.

Trong cửa hàng nhỏ, sặc mùi dầu nhớt, các dụng cụ đều bám bụi đen. Chỉ có một chú thợ sửa xe nhưng có ba người khách đang chờ sửa xe máy.

Khi tôi đặt vấn đề nhờ chú vá săm bánh sau, chú nhìn ba người khách đang chờ và bảo tôi: “Hiện giờ chú đang bận, nếu chờ được thì chờ, nếu không thì đi tiếp xuống dưới con dốc, có một người sửa xe đạp.” Tôi vừa đi từ phía con dốc lên, tôi chẳng nhìn thấy người sửa xe đạp nào. Chú thợ liền dắt tôi ra ngoài cửa, bảo tôi hỏi thăm ông Mã sửa xe.

Tôi lại dắt xe vòng lại. Cửa hàng sửa xe của ông Mã nằm cạnh một khu thu mua đồng nát, nhưng ông Mã đã đi ra ngoài, không biết bao giờ mới về. Tôi đành quay lại hàng sửa xe máy, tự mượn đồ đạc để vá xe.

Trong lúc tôi loay hoay bỏ đồ đạc xuống, tháo bánh, một trong những người khách đang chờ sửa xe ba gác tiến tới chuyện trò và phụ giúp tôi. Chú gần như dán mắt vào lốp xe để tìm ra nguyên nhân gây thủng săm. Tôi cũng lần mò hai lượt săm xe mà vẫn không biết tại sao. Chú săm soi mấy lượt rồi tìm thấy một viên đá nhỏ găm sâu vào tận bên trong lốp xe. Chú dùng mọi cách, từ lấy đũa xe, tăm tre, rồi tất cả các vật nhọn chú tìm được... cuối cùng cũng lấy được viên đá ra ngoài.

Viên đá để lại một lỗ rất lớn trên lốp xe. Tôi rất sợ nếu cứ để như thế đi tiếp, một viên đá nào đó sẽ lại chui vào lốp và chuyện này tiếp tục lặp lại. Cả chú kia và tôi đều là dân nghiệp dư. Tôi lấy một lọ keo dán 502 ở cửa hàng đổ đầy vào lỗ thủng. Đây là cửa hàng sửa xe máy nên không có phụ tùng xe đạp. Sau khi hoàn thành công cuộc sửa chữa, cả tôi và chú nhìn chiếc xe với vẻ thỏa mãn.

Xong xuôi, tôi mới kịp nhìn người giúp mình. Chú khá gầy. Trong lúc vá xe với tôi, chú nói không ngừng và luôn miệng cười. Chú khoảng 40 tuổi, đi một chiếc xe ba gác cải tiến, trong thùng xe có rất nhiều bao bì rỗng.

Khi tôi gửi tiền, chú chủ cửa hàng bảo tôi: “Tiền nong gì, toàn mày với ông kia tự làm chứ tao có làm gì đâu mà lấy tiền, miếng vá kia là khuyến mại”. Tôi chất đồ lên xe và chào các chú để lên đường. Lúc này là khoảng sáu giờ tối, tôi vẫn còn 25 km nữa mới tới được Liễu Châu.

Trời bắt đầu mờ tối. Đi tới gần Liễu Châu, tôi cảm giác nơi này có gì đó rất khác. Tôi không thể giải thích tại sao. Tôi gặp một con đường rất rộng, giống như vừa mới xây dựng. Đèn đường bừng sáng, nổi bật giữa khung cảnh núi non. Những chiếc xe đạp điện cứ rít lên trong đêm, người đi làm về đi lại nườm nượp. Tôi qua một cây cầu bắc ngang sông để đi vào trung tâm, trở về với nhà cao tầng, đèn đường xanh đỏ và những ngã tư tấp nập.

Trước đó, tôi có nghe nói Liễu Châu có đặc sản là quan tài. Người Trung Quốc có câu: Ăn ở Quảng Châu, chơi ở Hàng Châu, lấy vợ ở Tô Châu và chết ở Liễu Châu. Theo lời kể, quan tài ở Liễu Châu được làm từ gỗ linh sam mọc trên vách núi cao trong rừng sâu, loại gỗ này thả xuống nước không chìm, chôn trong đất không mục, có mùi thơm. Theo quan niệm của người Trung Quốc, hai chữ “quan tài”(棺材) có cách phát âm tương tự với chữ “quan” (官) trong từ “quan chức” và “tài” (财) trong từ “tài lộc”. Người Liễu Châu thường tặng nhau những chiếc quan tài như lời cầu chúc thăng quan tiến chức. Quan tài dùng làm quà tặng nhỏ và được trang trí cầu kỳ, không giống như loại “quan tài thật”.

Liễu Châu cũng là một thành phố công nghiệp. Khi đứng trên cầu nhìn ngắm, tôi hơi choáng ngợp. Hai bên bờ sông, người ta mắc một dãy đèn chạy dài, một chuỗi đèn màu xanh. Cây cầu phía đối diện như được tô kín bởi những ngọn đèn vàng rực, hai hàng cây bên đường chăng những chuỗi đen màu cam. Phía xa xa, tôi nhìn thấy thứ gì đó được gắn những chùm đèn trắng tinh. Tất cả ánh sáng hòa trộn như một lễ hội băng đăng.

Tôi khá vất vả mới tìm tới được chung cư của người bạn hôm nay sẽ cho tôi ngủ nhờ. Khu chung cư nằm sâu trong hẻm, đối diện những cửa hàng ăn nhỏ và tiệm cắt tóc bình dân.

Người bạn này tên Lan, là người tôi tìm thấy trên mạng cách đây vài ngày. Tôi chẳng ôm hy vọng sẽ được ai đó cho ngủ nhờ ở Liễu Châu vì đây không phải một điểm du lịch, những người cho ở nhờ tại đây không nhiều. Khi nhận được email của Lan, tôi cảm thấy mình rất may mắn.

Tôi đứng chờ một lát thì Lan ra đón. Tôi đoán cô bạn này chỉ tầm tuổi tôi, dáng người dong dỏng cao, tóc dài, khuôn mặt trái xoan. Căn hộ của Lan ở trên tầng chín, không có thang máy. Tôi khóa xe đạp ở dưới và vác đồ lên nhà. Tôi phải nghỉ giữa chừng hai, ba lần mới lên được tới nơi.

Nhà của Lan là một căn chung cư cũ, khá rộng, giá thuê là 500 tệtháng, có đầy đủ phòng khách, nhà bếp, hai phòng ngủ và một ban công. Phòng khách rất rộng, có một bộ salon dài ấm áp. Lan ở chung với một bạn nam khác, mỗi người một phòng.

Vừa bỏ đồ đạc xuống, Lan đã kéo tôi đi ăn món mà bạn giới thiệu là đặc sản Liễu Châu: bún ốc. Vừa nghe đến món này, tôi đã phì cười. Mùa đông năm ngoái, tôi ngồi tàu hỏa từ Bắc Kinh tới Nam Ninh. Trong lúc chờ đổi tàu từ Nam Ninh về Hà Nội, tôi tới nhà một người bạn học đại học. Thời điểm ấy, bạn tôi làm việc ở Nam Ninh và yêu một anh Trung Quốc người Liễu Châu. Hai người cũng dắt tôi đi ăn bún ốc, họ cũng giới thiệu là đặc sản Liễu Châu. Ăn bát bún cay xè mà chỉ có bún, đậu, thịt, rắc thêm lạc rang ở bên trên, tôi ngơ ngác hỏi: “Làm gì có con ốc nào đâu?”. Hai người phì cười bảo tôi: “Gọi là bún ốc không có nghĩa là có ốc ở bên trong.” Tôi hỏi tiếp: “Vậy tại sao gọi là bún ốc?”. Bạn tôi bảo: “Vì nước dùng của nó làm từ ốc.” Tôi không biết điều này có đúng không.

Lần này, Lan đưa tôi tới một tiệm ăn lâu đời chuyên bán bún ốc. Tiệm ăn khá đông, người ăn phải đến quầy thu ngân mua phiếu trước, sau đó đưa phiếu cho nhà bếp, đợi người ta gọi tên để lấy đồ ăn. Người ta bưng ra cho chúng tôi hai bát bún khá to. Tôi không cho thêm gia vị, nhưng khi ăn, tôi toát hết mồ hôi, nhất là khi cắn những miếng đậu rán vừa hút nước vừa hút cay. Tôi thấy nóng tới tận dạ dày.

Lan còn gọi hai chai nước đậu nành, loại nước đậu đựng trong chai thủy tinh nhỏ xíu, giá chỉ có 1 tệ một chai. Đây là loại nước làm thủ công, có mùi vị rất lạ. Tôi không hiểu do được uống nước đậu nành nguyên chất hay vì sao, nhưng tôi cảm thấy mùi vị giống hệt với loại nước đậu nành tôi được uống lần đầu tiên khi học lớp năm. Lần đó tôi được chị họ đưa lên Hà Nội chơi. Chị đưa tôi đi tham quan Hồ Tây, gọi cho tôi một chai nước đậu nành đựng trong chai thủy tinh đục màu sữa. Khi uống chai nước, tôi liên tưởng tới... mùi cám lợn. Hồi nhỏ, khi nấu cám lợn, tôi cho mấy củ chóc vào trong nồi cám, khi cám chín thì tôi cũng lấy củ chóc ra bóc ăn. Tôi thấy mùi vị của nước đậu nành lúc ấy giống hệt mùi vị của củ chóc.

Hồi tôi còn nhỏ, hàng xóm nhà nào cũng có một vườn chóc sau nhà. Những vườn chóc là nơi lý tưởng để chúng tôi chơi trốn tìm và bắn bòm. Những cây chóc cao gấp đôi, gấp rưỡi đám trẻ chúng tôi. Ngoài củ chóc, hoa chóc cũng là một món ăn ngon. Chúng tôi hay hái những bông chóc rồi mút, mật hoa còn ngọt hơn cả mật hoa dâm bụt. Củ chóc to hơn củ riềng một chút. Tôi và mấy đứa trẻ con ở nhà đều có chung cảm nhận là củ chóc luộc với cám lợn ngon hơn luộc như bình thường.

Hồi nhỏ, tôi thường nấu cám lợn luân phiên, ví dụ hôm nay nấu củ chóc giã nát, ngày mai tôi sẽ nấu khoai lang. Lợn cũng được đổi bữa thường xuyên. Tôi giã củ chóc đến rộp tay. Tôi để chừa lại vài củ chóc vẫn còn nguyên vỏ để bỏ vào nồi, sau khi cám chín, tôi lấy ra rửa đi, chỉ cần bóc vỏ là ăn được. Nấu cám xong, tôi thái chuối hoặc băm bèo trộn thêm vào, sau đó mới cho lợn ăn. :

Chỉ có lần đầu tiên được uống sữa đậu nành ở Hồ Tây tôi mới có ấn tượng này. Về sau, nhất là khi đã uống những loại nước đậu nành pha sẵn, tôi không còn nhớ tới mùi cám lợn nữa. Lần này, không hiểu sao, ở giữa thành phố Liễu Châu tôi lại tìm được mùi vị hệt như mùi củ chóc trong tuổi thơ tôi.

Ăn xong, Lan đưa tôi tới khu ẩm thực của dãy chợ đêm. Trước khi bước vào, Lan quay lại và nói với tôi: “Bọn mình diệt từ đầu tới cuối nhé!” Tôi đang rất no sau bát bún kia. Cũng giống như lần ở Vũ Hán cùng với Tiểu Tịch, tôi và Lan đi dọc từ đầu tới cuối, vừa đi vừa ăn những xiên thịt nướng hoặc mực nướng.

Các món ăn ở đây không khác gì ở những dãy phố ẩm thực ở Vương Phủ Tỉnh tại Bắc Kinh, khu ăn uống ở Thành Đô hay Vũ Hán mà trước đây tôi đã tới, vẫn là các món nướng, món rán lặp lại hoặc biến tấu hơn một chút, bánh bao nhỏ hoặc khoai tây rán vòng, đôi khi có những loại đồ ăn mang phong cách nước khác như sushi hay tteokbokki, thậm chí có bán cả bánh của Thổ Nhĩ Kỳ chấm vani, chocolate và dầu.

Lan lôi tôi vào một cửa hàng bánh mì. Tôi tưởng Lan mua bánh mì để ngày mai ăn sáng hay đi làm, nhưng Lan bảo vào đây mua đồ cho tôi ăn đường, tôi ăn gì cứ lấy. Đây là cửa hàng bánh mì mô phỏng kiểu Paris Baguette của Hàn Quốc, có hai loại bánh chính là mặn và ngọt, có nhiều kiểu bánh như bánh mì chà bông, su kem... Lan nhấc lên đặt xuống từng loại bánh một, vừa nhấc vừa nói: “Cái này khô quá làm sao ăn được?” “Cái này để lâu làm sao được?...”

Trước khi vào cửa hàng bánh mì này, Lan đã mua một túi lương khô cho tôi rồi. Tôi vốn thuộc dạng không thích đồ ngọt, tôi cũng không thích kiểu bánh mì Trung Quốc lắm.

Tôi nhìn các loại bánh mì một lượt. Ở quê tôi, ai đi làm xa hoặc đi chơi đâu, quà cho bọn trẻ con ngoài bánh kẹo thường chỉ có bánh mì. Ngày còn nhỏ, khoảng hai tháng bố tôi về nhà một lần, mỗi lần ngóng bố, tôi ra đón từ tận cầu, nơi bố tôi xuống xe. Chỉ khi đó tôi mới được ăn bánh mì. Niềm mong ngóng bố gắn liền với niềm mong ngóng bánh mì của tôi.

Ngay cả tới tận bây giờ, mỗi lần tôi về nhà, bà nội tôi vẫn hỏi một câu quen thuộc: “Bánh mì của tao đâu?” Câu hỏi đó không có nghĩa rằng bà muốn tôi mua bánh mì làm quà, mà đây là câu nói đùa: Quà của bà đâu? Bánh mì với những người quê tôi chính là thứ để chỉ quà của người đi xa về.

Khi nhìn những chiếc bánh mì Pháp, tôi lấy một cái giống bánh mì dài, loại người ta vẫn bán ở Big C. Lan nhìn tôi ái ngại, tưởng tôi làm khách. Rồi Lan hỏi: “Có còn sức chiến đấu không?” Cô bạn biết một quán chè rất ngon, nếu tôi từ chối thì sẽ rất nuối tiếc.

Quán chè Lan dẫn tôi tới rất đông khách, chủ yếu là học sinh và các cặp đôi hẹn hò. Chúng tôi phải chờ khá lâu mới có thể gọi món. Menu quán có đủ các loại chè Thái và nhiều loại chè giống ở Việt Nam: các món chè làm từ đậu đỏ, đậu đen, nước cốt dừa, trân châu, có cả kem xôi. Dù tôi đã rất no nhưng Lan vẫn cố nhồi nhét, bạn gọi thêm bốn cốc chè bốn loại khác nhau. Lan đẩy hai ly chè qua phía tôi rồi bảo: “Chiến đấu đi, lát leo chín tầng đó.”

Hai năm trước, khi vừa tốt nghiệp đại học, Lan và một bạn gái khác đi du lịch qua một nửa Trung Quốc. Theo lời Lan, đây là quãng thời gian đáng nhớ nhất của bạn từ trước tới giờ. Hai bạn nữ đi trong vài tháng, tiêu hết khoảng 10.000 tệ, mỗi ngày chỉ ngồi nghĩ xem ăn gì, chơi gì, đi đâu. Khi trở về với cuộc sống thường nhật, Lan bị lôi xuống hiện thực trong khi đầu óc vẫn mơ tưởng và nhung nhớ khoảng thời gian trước đó. Tôi rất hiểu cảm giác này, nó không hề dễ chịu. Dần dần, Lan cũng học được cách chấp nhận. Sau hai năm, cảm xúc này dịu đi rất nhiều.

Nghe Lan kể, tôi nhớ lại những bức ảnh dán trên tường ở phòng bạn, những bức ảnh chụp phong cảnh điển hình ở Thanh Hải, Vân Nam, Tây Tạng, Tân Cương... Toàn những nơi hết sảy với tôi. Bây giờ, Lan đã có công việc ổn định, bạn không nói trước được việc mình có thể trở lại những nơi này hay không.

Ăn chè xong, tôi và Lan lê lết về nhà. Cả buổi tối đi chơi, tôi quên mất mình bị sổ mũi. Vừa về đến nhà, suối mũi tôi lại tuôn trào. Nể bạn, tôi uống hết đống thuốc Lan đưa dù rất sợ bị loạn thuốc. Tôi đã tự uống thuốc tôi mang theo, ở Quế Lâm, chị Hạ Chanh cũng đưa tôi một loại thuốc khác.

Nhưng tôi bị sổ mũi càng nặng thì chứng tỏ tôi càng về gần tới nhà. Tôi nhét giấy vào mũi, thỉnh thoảng đang ngủ phải dậy thay giấy. Lan vẫn bật máy tính để làm báo cáo gì đó. Cuối cùng, giấc ngủ của tôi cũng đến dù khá chập chờn. Thỉnh thoảng tôi bất giác tỉnh dậy vì cái mũi khó chịu. Do phải thở bằng miệng nên môi và họng tôi khô rát.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.