Đường Về Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28: Thị Trấn Thiên Giang - Nam Ninh: 133 Km
28

❊ ❊ ❊

Thị trấn Thiên Giang - Nam Ninh: 133 km

Ngày thứ hai bảy: 21/1/2014

Buổi sáng, tôi tỉnh dậy và ra ngoài tìm đồ ăn. Tôi rất muốn ăn cháo. Tôi đi qua một hàng ăn sáng và hỏi ăn cháo, cô bán hàng nhăn mặt với tôi. Cô bảo quán của cô chỉ có bún và phở. Nhìn cô khá dữ dằn, tóc xoăn buộc cao, người nhỏ. Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống ăn.

Đây là một quán tạm được căng bằng bạt, quây xung quanh là các vách nứa. Trong quán khá đông. Chỉ có tôi, cô chủ và hai người phục vụ là nữ. Hai chiếc bàn được kê trong quán, một bàn đựng các sợi bún, phở, một bàn kê tủ kính, bên trong có các loại thịt chân giò, gà, thịt quay, có một cái thớt rất to để thái thịt. Tôi không suy nghĩ lâu, gọi luôn món phở, nhưng khi bát phở bưng ra, tôi chỉ ăn được một miếng thịt và một miếng phở rồi bỏ nguyên cả bát đứng lên. Tôi chỉ thấy đắng ngắt trong miệng.

Tôi lên đường đi tiếp, vừa đi vừa ngó quanh xem có hàng bán cháo nào không. Gặp hàng rong bên đường nào tôi cũng dừng để hỏi, nhưng vẫn không có. Tôi đành mua nước đậu nành uống tạm.

Hôm nay tôi xuất phát khá sớm. Bầu trời trước mắt tôi chuyển từ màu xám, sang vàng, rồi sang màu đỏ. Đường vắng tanh, không một bóng xe đi lại. Có lẽ hôm nay người ốm nên tôi muốn bằng mọi giá phải tìm được cháo để ăn. Tôi đi qua một cái chợ. Chợ họp buổi chiều, buổi sáng người ta chỉ bán đồ ăn sáng. Nhìn những quầy hàng bán quẩy rán, bánh rán, bánh bao... bốc khói, tôi cảm thấy rất ngán ngẩm. Vẫn không có cháo. Một cô chủ quán bảo tôi rằng ở đây người ta không bán cháo.

Khoảng hơn tám giờ, tôi gặp một đoạn đường đang rải đá. Cây cối và các bờ tường hai bên đường bạc trắng vì bụi. Đá nhỏ lổn nhổn trên đường vì chưa được rải nhựa. Dòng sông bên đường mới được lấp lại một nửa. Hơi nước bốc từ dòng sông giống như ở Hồ Tây buổi sớm. Các nhà dân hai bên đường, nhà nào cũng nuôi trâu. Chuồng trâu được dựng ngay ở sân, trước lối vào nhà, chỉ gốm bốn thanh tre hoặc bốn cọc bê tông dựng lên, mái là những thanh gỗ và thanh tre vắt ngang, bên trên là một đống rơm hình mâm xôi. Các con trâu được buộc vào những cọc tre. Chiều cao từ mặt đất đến đống rơm chỉ hơn con trâu một chút, nó chỉ cần ngẩng cổ lên là có rơm ăn.

Hai bên đường, người ta bắt đầu bày hàng ra bán, mặt hàng chủ yếu là thịt. Các bác bán thịt mặc những chiếc tạp dề dài quá cả đầu gối, hai bên tay cũng may rất dài, hàng cúc phía sau lưng, trông giống như trang phục của bác sĩ phẫu thuật. Những khách hàng buổi sớm co ro giấu tay trong tay áo. Nắng xuyên chéo qua mái che của những gian hàng nhỏ. Những người bán hoa quả cũng bắt đầu xếp táo, quýt, dưa hấu lên quầy. Các loại rau buổi sớm mơn mởn. Có một hàng quần áo mở sớm nhất, cô bán hàng ngồi giữa nắng sưởi ấm. Hôm nay trời đẹp và có nắng, tôi bỏ đồ ra phơi. Gió thổi, một lúc sau quần áo của tôi đã khô.

Tầm hơn chín giờ, tôi đi vào một đoạn đường rất xấu.

Người ta vừa ủi mặt đường cũ lên nhưng chưa làm lại nên trên đường chỉ có một lớp bê tông cũ và lổn nhổn những viên đá từ lớn đến nhỏ. Tôi rất lo lắng cho lốp xe phía sau. Sự chống đỡ tạm thời của keo 502 chắc chắn không ăn thua gì với đá dăm hay các vật nhọn khác.

Tôi đang trên đường tới Nam Ninh. Hôm nay, tâm trạng tôi rất tốt. Tôi đạp xe thảnh thơi. Nhìn thấy một xưởng làm chum vại trên đường, tôi dừng lại ngắm nghía một lúc. Những cái chum được quay thủ công, phơi thành từng hàng trong nắng giống như trong một xưởng làm mắm. Những thửa ruộng ven đường đang trong mùa phơi ải, cỏ dại mọc phủ kín những luống đất.

Tôi vừa đi vừa nhìn ngắm, tầm mười một giờ, tôi tới một thị trấn lớn. Con đường nơi đây khá nhộn nhịp với ô tô con và xe đạp điện, ruộng vườn nhà cửa hai bên. Tôi gặp những chiếc xe Mercedes và BMW dừng lại giữa đường, có một đám người bước xuống và chỉ trỏ vào các mảnh ruộng. Tôi cứ suy nghĩ miên man cho tới lúc nhìn thấy một cột mốc bắt đầu bằng chữ X. Đường quốc lộ ở Trung Quốc có gắn các cột mốc bắt đầu bằng chữ G màu đỏ, cột mốc ở đường cao tốc có chữ G màu xanh. Nhìn chữ X, tôi biết mình đã lạc vào một huyện lộ.

Theo bản đồ trên điện thoại, tôi đã đi lạc một đoạn khoảng vài cây số. Tôi không đi ngược lại mà chọn đi tiếp vào ngã rẽ trước mặt. Ngay đầu góc quặt có một hàng tre dài, các ngôi nhà ở đây đều lợp mái ngói, có cổng, có tường bao, có cả những cái ao được đào lên từ ruộng... Tất cả cảnh vật đều thân quen với tôi. Tôi tiếp tục men theo con đường này để vào một khu dân cư. Đường nhỏ nhưng vẫn rất tấp nập. Các ngôi nhà hai bên xây hai tầng, ba tầng theo lối kiến trúc cầu kỳ hơn các ngôi nhà hình ống tôi đã gặp. Khi đi trong khu này, tôi có cảm giác đang ở khu Mỹ Đình Hà Nội mà tôi từng trọ. Chỉ có điều, nằm cạnh dãy nhà này vẫn là những ngôi nhà ngói xám mốc, tường nâu nhạt đã bong tróc hết lớp vôi, thỉnh thoảng có các tiệm sửa xe và những cửa hàng tạp hóa nhỏ.

Tới một cái đình mái ngói, phía sau là một rặng tre, tôi tìm thấy một hàng cháo bát bảo. Giá cháo khá rẻ, cháo đậu xanh, cháo bát bảo giá chỉ 1,5 tệ, bánh nếp giá 1 tệ. Đã trưa, tôi thở phào vì tìm được nơi này. Chị bán hàng nhìn tôi ăn với vẻ rất tò mò. Khi tôi gọi tới bát cháo thứ hai, chị càng ngạc nhiên hơn nữa. Tôi ăn hai bát cháo và một cái bánh nếp rất ngon mà chỉ mất 4 tệ.

Qua hết thị trấn, khoảng giữa trưa, tôi bắt đầu đi vào một đoạn đường núi không nhà dân, chỉ có những hàng cây ôm lấy sườn núi. Thỉnh thoảng, tôi gặp những chiếc xe máy chở hai người bịt kín từ đầu tới chân, sau lưng chằng lỉnh kỉnh đồ đạc và va li, có lẽ là những người đi xe máy về quê ăn Tết.

Những hàng cây bên đường đổi từ xà cừ sang keo, sang tre, nhìn rất mát mẻ và tươi mới. Cành cây vươn dài ra giữa đường tạo thành một cổng vòm, gần như che kín đoạn đường này. Lỗ chỗ trên đường có một vài điểm nắng xuyên qua những tán cây, in trên mặt đường các vệt sáng loang lổ.

Tôi đạp xe qua những rặng trúc. Có một đám người tập trung ở đây trong một cái lều tạm, có rất nhiều thùng các tông xếp ở ven đường, bên trong đựng đầy ống nhựa, bên ngoài dán chi chít giấy màu đỏ có hình pháo hoa nở xòe. Dọc đường tôi đi, có rất nhiều điểm bán pháo như thế. Thỉnh thoảng, tôi gặp một vài chiếc ô tô dừng lại mua.

Con đường trước mặt tôi thẳng tắp, nhưng thỉnh thoảng lan can bằng kim loại hai bên đường ngắt quãng, mở lối vào các ngôi làng nhỏ nằm cạnh sườn núi. Các ngôi nhà ở đây không hề trát vôi mà để nguyên gạch, mái ngói lợp đã ngả xám. Nhiều ngôi nhà san sát nhau thành một cụm lọt thỏm giữa những ngọn núi.

Hơn năm giờ chiều, tôi bắt đầu vào tới thành phố Nam Ninh. Mặt trời sắp lặn, còn thành phố đã vào giờ cao điểm. Xe máy và xe điện dồn thành một làn, kín mỗi ngã tư đèn đỏ.

Người bạn hôm nay cho tôi ở nhờ là Phùng Vĩ, một người tôi quen qua phần mềm chat QQ. Phùng Vĩ đang muốn tìm hiểu về du lịch Việt Nam, sau khi tìm bạn qua bộ lọc ở QQ với các đặc điểm về giới tính, ngôn ngữ, nơi ở... cậu tìm ra tôi. Phùng Vĩ gửi tin nhắn cho tôi giới thiệu rằng cậu muốn tìm hiểu về Việt Nam. Công việc của Phùng Vĩ khá thoải mái, không yêu cầu phải ở cố định một chỗ nên cậu muốn tới Đà Nẵng và ở lại một thời gian để nghỉ dưỡng và làm việc.

Phùng Vĩ hẹn tôi ở cổng Đông của Đại học Sư phạm Quảng Tây. Tôi đứng chờ một lúc lâu vẫn chưa thấy cậu xuất hiện. Cuối cùng, tôi thấy Phùng Vĩ lững thững đi bộ ra, tay cầm một điếu thuốc đã cháy một nửa. Dáng người cậu khá nhỏ và gầy. Hiện tại, cậu đang ở một mình trong một căn phòng chỉ có một cái giường và một ghế salon, sợ tôi ngại nên cậu đưa tôi vào một nhà nghỉ gần đó, dùng chứng minh thư của cậu để thuê phòng. Sau khi để tôi ở lại nhà nghỉ để tắm rửa và sắp xếp đồ đạc, Phùng Vĩ về nhà nấu cơm cho tôi ăn.

Chỗ này đối diện trường đại học, có khá nhiều nhà nghỉ mọc san sát. Đối diện trường còn có một con phố đi bộ mua sắm, khu nhà nghỉ này nằm trên con phố song song với phố chính kia. Nhà nghỉ tôi đang ở có bốn tầng, vừa cho thuê dài hạn vừa cho nghỉ qua đêm. Căn phòng Phùng Vĩ thuê cho tôi khá sạch sẽ và rộng, thậm chí có cả kệ để nấu ăn. Có lẽ trước đây nó là một phòng trọ khép kín.

Tôi tắm rửa, thay đồ xong thì Phùng Vĩ tới đưa tôi đến một cái hẻm sâu hơn, nơi cậu đang thuê trọ. Chỗ này là một dãy trọ nhiều tầng, phòng của Phùng Vĩ nằm trên tầng ba. Phùng Vĩ cũng chỉ mới chuyển tới đây được vài ngày, trước đây cậu thuê một dãy trọ khác. Phòng ở hiện tại có giá 500 tệ, rộng hơn 20 m2, có riêng phòng ngủ, phòng khách, có cả bếp và nhà vệ sinh. Vừa vào tới nhà, tôi đã thấy một nồi lẩu chờ sẵn và một đĩa cá xốt cà chua.

Khi ngồi ăn cơm, Phùng Vĩ kể rất nhiều về kế hoạch của mình. Trước đây, cậu học tiếng Tây Ban Nha ở trường Ngôn ngữ Bắc Kinh. Sau khi tốt nghiệp, cậu ở lại Bắc Kinh cùng bạn bè mở trang web dạy tiếng Tây Ban Nha. Hiện tại, cậu đang phỏng vấn xin một công việc tại Tây Ban Nha, nếu thành công, Phùng Vĩ sẽ lên đường, còn nếu không như ý muốn, Phùng Vĩ sẽ qua Việt Nam, tới Đà Nắng “ở ẩn” và chăm sóc trang web dạy tiếng. Vấn đề của Phùng Vĩ là muốn ở Đà Nẵng ba tháng trở lên. Thực sự tôi không biết làm thế nào để xin được visa ba tháng ở Việt Nam.

Khi nói chuyện với tôi, Phùng Vĩ vẽ ra một viễn cảnh rất thơ mộng. Cậu sẽ thuê một phòng hoặc một ngôi nhà nào đó ngay sát bờ biển Đà Nẵng, hằng ngày tỉnh dậy chỉ cần kéo rèm ra đón nắng, vừa nhìn cảnh biển vừa uống cà phê vừa làm việc.

Tôi đang ăn cơm thì chị gái gọi điện. Chị hỏi thăm tình hình và báo cho tôi một tin: bố đã biết về chuyến đi này, có lẽ sắp gọi điện cho tôi, tôi nên chuẩn bị tinh thần. Tôi không thấy sợ, vì đằng nào việc cũng đã rồi và tôi hiểu tính bố. Bố tôi rất hay mắng nhưng không để bụng, chỉ cần bố tôi nói xong là hết chuyện. Thêm vào đó, từ trước tới nay, tôi làm việc gì cũng tự mình lo liệu, khi nào có kết quả tôi mới nói với bố mẹ, một việc hoàn toàn mang tính chất thông báo.

Bố mẹ tôi luôn bảo: “Bố mẹ chỉ học đến trung học thôi, không thể bằng bọn mày bây giờ, vì thế, chỉ có bản thân con cái mới biết được cái gì tốt, cái gì hợp với mình.”

Năm tôi học cấp ba, mẹ đi làm xa, chỉ có tôi, bố và em gái ở nhà. Thông thường, người đàn ông xa vợ dễ đổi tính khí. Bố tôi hay mắng mỏ nhiều. Thời gian ấy, tôi học vẽ vì muốn thi Kiến trúc. Tôi đi học một lớp vẽ toàn con trai. Từ đó, tôi bắt đầu chơi với con trai và chơi game. Thời gian chơi game của tôi nhiều hơn thời gian học vẽ. Khi chơi game, tôi trốn học.

Mẹ gửi tiền về cho cả gia đình và tôi là người quản lý số tiền ấy. Tôi lấy lý do đi học vẽ để chơi game. Số tiền đóng học phí tôi cũng dành cho game. Để vẽ giỏi, năng khiếu chỉ là một phần, phải luyện tập rất nhiều. Tôi toàn luyện ở quán game, quán net nên học chậm hơn các bạn và dần dần nản chí. Học vẽ được một năm, tới năm lớp mười một thì tôi bỏ.

Tới lớp mười hai, tôi vẫn chơi game. Nhiều người ngạc nhiên vì trước đây tôi có thành tích học khá ổn. Thời cấp ba, tôi trở thành “tấm gương xấu” cho mọi người. Ngày trước, tôi có niềm vui trong học tập, vì tôi học giỏi, có thành tích. Dần dần, tôi tìm thấy niềm vui lớn hơn trong game, tôi tự hào về bản thân, tôi cảm thấy mình tìm được thế mạnh mới của mình.

Tôi chơi game ngày đêm. Tôi bỏ học để chơi game, nhưng một nửa lý do là để nói chuyện với một bạn nam tên là Hòa.

Tôi chẳng nhớ tại sao Hòa lại kết đôi với tôi. Ban đầu, việc kết đôi trong game Audition* là ở trong phòng nhảy. Nếu nhảy “perfect” nhiều thì sẽ có trái tim. Tôi chơi với Hòa nhiều do cả tôi và Hòa đều có thể nhảy “perfect”, sau đó chúng tôi thân hơn và nói chuyện nhiều hơn.

Tôi là chỗ để Hòa tâm sự. Tôi là người mà Hòa sẽ nói những chuyện cậu không thể nói với ai. Trong mắt bạn bè, lúc nào Hòa cũng là người chơi đẹp, lúc nào cũng vui vẻ, chỉ cần nghe một cuộc điện thoại là nhào đến, bạn bè có vấn đề gì thì giúp nhau luôn. Mọi người chỉ biết bố Hòa đã mất, mẹ Hòa làm ngân hàng có rất nhiều tiền, Hòa muốn gì cũng có. Nội dung cuộc nói chuyện của tôi và Hòa xoay quanh gia đình. Hòa hay kể về bố.

Năm tôi học lớp mười hai, vào tháng Mười hai, Hòa gặp tai nạn. Cậu đi chơi đêm, phi xe máy vào gầm xe tải rồi chết. Hôm cậu gặp chuyện, rất nhiều người cùng chơi game trong nhóm gọi điện hỏi thăm tôi. Tôi không đi dự đám tang của Hòa. Tôi vẫn sinh hoạt bình thường, vẫn chơi game, vẫn vào nói chuyện với nhân vật của Hòa trong Audition.

Một lần, tôi đang ngồi chơi game trong quán thì thấy có người đằng sau búng tai. Bố tôi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bảo tôi cứ về nhà, tối bố đi làm về sẽ nói chuyện sau. Cả ngày tôi lo lắng, nhưng đến tối, bố không đả động gì tới chuyện này.

Một hôm, tôi nói tôi phải đi học thêm. Mẹ dặn tôi mặc áo chống nắng, đeo khẩu trang. Tôi đi được một lúc, mẹ dắt xe đạp đi theo. Chính mắt mẹ tôi thấy tôi vào hàng điện tử, chơi game hai, ba tiếng. Mẹ dựng xe đứng ngoài cửa chờ tôi. Khi nhìn thấy tôi ra khỏi quán điện tử, mẹ vẫn đạp xe đi chợ mua thức ăn nấu cơm như không có chuyện gì xảy ra.

Hồi đó, tôi chứng kiến nhiều cảnh bố mẹ đánh đập con vì con chơi game. Có người chửi um cả quán, chửi cả chủ quán. Có người bắt con quỳ lạy ngay ở quán game, quỳ lạy cái máy tính và xin nó tha cho... Sau khi bị bố phát hiện, tôi sợ mình cũng bị như thế, nhưng chẳng có gì xảy ra.

Tôi quyết tâm rất nhiều lần để bỏ game. Nhưng tôi đã thực sự rơi vào guồng. Không chơi game, tôi có cảm giác bồn chồn, bất an, tiếc nuối. Nếu tôi dừng chơi một phút, một giờ, tôi sẽ kém người khác*. Người ta chơi cùng thời gian với tôi, tôi bỏ chơi vài ngày là họ đã lên một mức khác, còn tôi vẫn giậm chân tại chỗ.

Tháng Tư là sinh nhật tôi. Bình thường, năm nào mẹ cũng tổ chức sinh nhật cho tôi. Năm ấy, mẹ tặng quà, mua bánh kẹo, cho tiền tôi mời bạn bè đi ăn. Mẹ còn gửi cho tôi một bức thư. Đọc xong thư, tôi khóc không ngừng. Sau đó, tôi bỏ chơi game và bắt đầu ôn thi đại học. Tháng Bảy thi, tôi có hơn hai tháng để ôn thi nhưng cuối cùng vẫn trượt.

Bức thư của mẹ chỉ nói hai điều: từ trước tới nay, mẹ luôn tự hào vì tôi. Nhà có ba chị em, tôi có thành tích học tập tốt nhất. Năm nào tôi cũng đi thi học sinh giỏi huyện, học sinh giỏi tỉnh. Mẹ có nghe nhiều người nói về chuyện tôi bỏ bê học hành và chơi game nhưng mẹ không tin. Mẹ kể về việc mẹ đi theo tôi, đứng bên ngoài hàng game để chờ. Mẹ không trách tôi, có thể lỗi là do mẹ đã không quan tâm tới tôi nhiều trong thời gian này. Câu cuối cùng, mẹ nói tôi cố gắng lên. Mẹ yêu tôi. Đây là lần đầu tiên mẹ nói yêu tôi.

Tôi không nhớ kỹ lá thư vì tôi chỉ dám đọc một lần. Cảm giác tội lỗi và xấu hổ khiến tôi không dám mở lá thư ra lần thứ hai.

Khi thi đại học xong và kiếm được việc làm ở Hà Nội, tôi muốn trốn tránh những lời hỏi thăm của người quen nên báo với bố mẹ rằng tôi sẽ ở lại Hà Nội chờ kết quả. Tôi cũng muốn được trải nghiệm cuộc sống sinh viên ngay trong thời gian ngắn.

Thời gian đó, tôi bán hàng cho một cửa hàng lưu niệm trong khu tập thể sau khuôn viên trường Đại học Hà Nội. Chị chủ cửa hàng là người Việt Nam có chồng là người Trung Quốc. Cửa hàng nằm trong một con phố nhỏ, ở đây có rất nhiều tiệm ăn đồ Hoa, biển đề cũng viết tiếng Trung, vì có nhiều du học sinh Trung Quốc sang Việt Nam học tiếng, nhất là từ vùng Vân Nam và Quảng Tây. Có nhiều bạn người Trung Quốc tới mua hàng ở cửa hàng tôi làm việc, thỉnh thoảng các bạn mang một tờ báo hoặc một quyển sách tiếng Việt tới đọc cho tôi nghe rồi nhờ tôi chỉnh âm, dù lúc đó tôi không hề biết một câu tiếng Trung nào ngoài “Ní hảo”.

Cửa hàng lưu niệm mà tôi làm việc nằm ở tầng một của một tòa nhà bốn tầng. Tầng một có gian ngoài là cửa hàng của tôi, bên trong là một phòng trống cho thuê. Hồi năm 2008, khi tôi làm ở đây, căn phòng được một chị người Sơn La có anh người yêu Trung Quốc thuê với giá 1 triệu đồng. Theo quan sát của tôi, anh người Trung Quốc rất hiền và ga lăng. Tôi thường thấy anh xách túi cho chị mỗi khi ra đường, anh hay mua đồ ăn sáng cho chị. Tôi cũng nghe thấy các cô hàng xóm nói chuyện về chị, theo các cô, đây chỉ là một mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau, con gái thì lợi dụng để học ngôn ngữ hoặc tiền bạc, còn người nước ngoài thì lợi dụng về tình cảm trong lúc xa nhà...

Thời điểm tôi làm việc ở đây, có một chị sinh viên tiếng Hàn năm thứ tư của trường Đại học Hà Nội bị anh người yêu Hàn Quốc giết. Anh ta cho xác chị vào va li và đốt ở một đoạn nào đó gần Lê Văn Lương. Người ta chỉ phát hiện ra vụ việc khi thi thể của chị lòi ra khỏi va li. Lúc đó, ngày nào người ta cũng túm năm tụm ba nói về vụ án. Chị sinh viên vốn là gia sư tiếng Việt cho anh người Hàn, hai người sau đó nảy sinh tình cảm và trở thành người yêu của nhau. Vì ghen tuông hoặc một lý do nào đó, anh người Hàn trong lúc tức giận đã đánh bạn gái và dẫn tới án mạng.

Lúc đó, tôi chưa được vào đại học. Tôi cảm thấy bốn năm học đại học là một bước ngoặt đưa tôi tới một cuộc sống khác hẳn. Tôi cảm thấy chị kia đã gần tới đích nhưng tất cả đã tan biến. Tôi thấy rất tiếc nuối cho chị.

Sau thời gian đi làm thêm, tôi chọn học khoa Tiếng Trung ở trường Đại học Phương Đông, một trường ngoài công lập, vì tôi đã trượt đại học nguyện vọng một. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi lặng lẽ làm thủ tục sang Bắc Kinh. Tới tận khi gần nhập học tôi mới có giấy báo, đến lúc ấy tôi mới nói với bố mẹ. Bố mẹ tôi cuống cuồng vì không có thời gian chuẩn bị...

Lần này, ngoài việc thông báo bố tôi đã biết chuyện và sẽ gọi điện, chị tôi còn cho biết thêm rằng mẹ đang ốm. Mẹ tôi ốm nặng tới mức nằm liệt trên thuyền, không thể dậy đi chợ được. Khi ở trên thuyền, mẹ sẽ phải đợi hơn một tuần sau, khi thuyền cập bến cuối cùng thì mới có thể xuống bờ và bắt xe về trung tâm. Trong thời gian bị ốm, mẹ vừa phải chịu đựng bệnh tật, vừa phải chờ đợi. Trên thuyền không có bác SĨ, điều kiện rất hạn chế, .chỉ có những người cung buôn bán giúp đỡ lẫn nhau, họ tự đoán mò về triệu chứng và cách chữa bệnh. Mẹ tôi vốn có sức chịu đựng rất tốt. Nếu mẹ bỏ chợ và nằm nghỉ trên thuyền mấy ngày liền như thế, tôi biết bệnh của mẹ rất nặng.

Nhìn đồng hồ đã khá muộn, tôi biết bố sẽ không gọi điện ngay cho tôi, vì bố tôi đi ngủ từ bảy, tám giờ tối. Ăn xong, tôi chào tạm biệt Phùng Vĩ và đi lòng vòng quanh khu nhà trọ để suy nghĩ.

Chuyến đi sắp kết thúc, tôi chẳng có gì để lo lắng. Tôi đã đi được một chặng đường dài, đã quen dần với khó khăn, dù tôi cũng không thấy khó khăn gì nhiều. Từ rất lâu, tôi muốn mẹ nghỉ chợ để ở nhà. Chị tôi đi lấy chồng, em gái tôi học ở Hà Nội, mẹ tôi đi chợ suốt, chỉ có mình bố ở nhà. Bố tôi buồn, còn mẹ thì đi lại vất vả. Cho tới thời điểm này, mẹ tôi vẫn là trụ cột chính trong gia đình, nếu mẹ tôi nghỉ chợ, gia đình tôi không còn nguồn thu nhập nào. Bố làm thợ mộc trong nhiều năm và bị viêm phổi. Do uống rượu nhiều nên bố tôi còn bị bệnh dạ dày và gan. Thỉnh thoảng đến mùa cày bừa, bố tôi sẽ giúp bạn bè lái máy cày vài ngày. Dù tôi đi học không phải xin tiền bố mẹ nhưng tôi vẫn cảm thấy bất lực vì không thể giúp đỡ được gì cho gia đình. Bạn bè bằng tuổi tôi đã đi làm, trong khi tôi vẫn còn vật vờ.

Tôi luôn mâu thuẫn giữa việc làm thế nào để mẹ bớt khổ, làm thế nào để gánh bớt áp lực cho mẹ tôi, với việc làm thế nào để được sống cho bản thân, được làm những gì mình thích, được đi đến đâu mình muốn. Câu nói quen thuộc của mẹ tôi là: đi làm nốt năm nay, năm sau sẽ nghỉ. Nhưng mẹ tôi đã nói câu này nhiều năm rồi. Mẹ tôi đi làm xa từ năm tôi học lớp sáu, từ năm 2001 đến tận bây giờ.

Từ trước tới nay, mẹ tôi làm rất nhiều nghề. Trước khi đi bán quần áo dọc sông Đà, mẹ làm hàng xáo, buôn hoa quả. Sau đó, mẹ chuyển sang bán hàng khô ở chợ. Rồi mẹ làm phu hồ, đi nấu ăn. Mẹ đi chợ miền ngược vào mùa nước nổi. Mùa nước cạn, mẹ chuyển sang đi thuyền nhỏ, chỉ khi nào nước cạn tới mức thuyền nhỏ cũng không đi được, mẹ mới ở nhà trồng cấy, nếu có việc gì làm thì mẹ cũng sẵn sàng đi luôn. Thời gian này chỉ khoảng vài tháng.

Mẹ tôi bảo: đời mẹ đã khổ lắm rồi nhưng không ăn thua gì với bà ngoại của tôi. Hình ảnh mẹ tôi nhớ nhất là bà ngoại một mình đội 25 kg bún và đi bán rong hằng ngày. Tuổi thơ của mẹ là ba giờ sáng bị bà gọi dậy để xay bột làm bún, buổi trưa giã cua nấu riêu. Ước mơ của mẹ là có một giấc ngủ đủ.

Khi sinh tôi ra, nhà tôi chẳng có gì ăn. Bà ngoại tôi đến thăm, mang cho mẹ tôi sáu cái bánh đúc. Mẹ định ăn hai cái, để cho bố tôi hai cái và chị tôi hai cái, nhưng mẹ đã ngồi ăn một lúc hết cả sáu cái. Bà tôi ngồi khóc vì quá thương mẹ. Bà chẳng có gì để cho mẹ ngoài sáu cái bánh đúc.

Mẹ tôi nghèo nhất trong số những đứa con của bà ngoại. Bố mẹ tôi lấy nhau với hai bàn tay trắng. Sinh nhật tôi năm nào cũng có dưa chuột, vì tôi sinh ra vào mùa dưa chuột. Mẹ tôi trồng được hai luống dưa, và cũng chỉ có dưa chuột để ăn.

Món khoái khẩu của tôi hồi nhỏ là cơm trộn với mỡ lợn. Bát cơm nóng vừa xới, tôi trộn với mỡ đặc cho mỡ chảy ra vừa ngậy vừa thơm, chỉ cần như thế là tôi ăn được hai bát. Tôi còn trộn cơm với gói gia vị trong mì tôm để ăn và thấy rất ngon. Hồi đó, tôi thích những ngày mưa. Dì tôi bán chè, nếu mưa thì sẽ ế, như thế, dì sẽ gửi chè về cho chúng tôi. Tôi trộn cơm với chè đỗ đen để ăn.

Hồi nhỏ, tôi cũng rất thích đến nhà bà ngoại, vì bà sẽ mua đồ ăn vặt, bánh rán hoặc thứ quà gì đó cho tôi. Mẹ tôi thì không bao giờ mua những thứ đó. Mẹ bảo rằng tiền để mua kẹo bánh cho trẻ con có thể dành mua hoa quả cho cả nhà. Tôi không có tiền tiêu vặt. Nếu có 100 đồng mua thanh quế để ăn thì giống như một mơ ước trở thành hiện thực. Có một lần, tôi đến lớp sớm để trực nhật. Tôi nhặt được 400 đồng ai đánh rơi. Tôi vui cả một tuần.

Thực ra, tôi không bị cái nghèo ám ảnh. Tôi chỉ nghĩ đây là kỷ niệm. Có những thứ này, giống như tôi có những vốn sống khác nhau, những trải nghiệm khác nhau để làm phong phú đời sống của tôi. Nói là nhà nghèo, không có gì ăn, nhưng thời điểm đó tôi rất vui, rất hài lòng, rất thích thú với bát cơm trộn mỡ hay chè đỗ đen ấy.

Trước đây mẹ tôi từng bảo: nếu tôi không đi Bắc Kinh, nếu tôi theo chị họ đi làm hướng dẫn viên, có lẽ tôi sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Trong gia đình tôi, tất cả mọi người đều nhìn chị họ với con mắt kính nể vì thu nhập của chị rất khá. Làm hướng dẫn viên, mỗi tháng chị chỉ cần đi ba, bốn tour là dư tiền sinh hoạt cho cả tháng. Chị họ tôi tự mua đất, tự xây nhà, trả nợ cho bố mẹ. Mỗi lần về quê chị đều biếu tiền cho các cô chú.

Tôi suy nghĩ miên man nhưng không tìm ra được cách giải quyết nào. Mâu thuẫn giữa mong đợi của tôi và kỳ vọng của gia đình quá lớn. Tôi có rất nhiều dự định, rất nhiều ước muốn cho riêng mình, nhưng tôi cũng phải có trách nhiệm với gia đình. Tôi không có thời gian để hoàn thành tốt cả hai...

Đi bộ tới một ngã tư, không biết phải rẽ theo hướng nào, tôi ngồi bệt xuống bậc thềm của một cửa hàng đã đóng cửa ở vệ đường. Tôi nhìn dòng xe đi lại một lúc rồi quay về phòng đi ngủ.

Audition là một game trực tuyến âm nhạc được các nhà phát hành Việt Nam nội địa hóa. Game miễn phí giờ chơi, thu lợi nhuận qua buôn bán đồ ảo như trang phục cho nhân vật của người chơi.

Về cơ bản, nhảy trong Audition được thực hiện bằng cách ấn những phím mũi tên trong thanh hiển thị theo nhịp nhạc. Trình độ nhảy càng cao thì điểm số ghi được càng nhiều.↩

Về sau, tôi từng làm việc hai tháng ở Bắc Kinh, công việc của tôi liên quan tới phát hành game và hỗ trợ khách hàng.

Công ty game của tôi không có đại lý ở Việt Nam, chúng tôi chỉ tự dịch game ra tiếng Việt, sau đó liên kết với VNPT và các kênh nạp thẻ để người chơi trả tiền vào tài khoản của công ty. Mức nạp thẻ cao nhất là hai triệu đồng, nhưng nhiều người gọi điện hỏi: “Nạp 5 triệu đồng được không?” Có một game mobile mới phát hành tám tháng mà có người đã nạp tiền hàng trăm triệu.

Thời gian làm việc ở đây, tôi quản lý sáu game khác nhau, chỉ có hai game kiếm hiệp là dễ dàng nhận ra game của Trung Quốc, các game còn lại về truyền thuyết châu Âu, đá bóng... thì chẳng ai biết. Thời gian tôi làm việc ở đây, mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc khá căng thẳng, nhưng người chơi rất đông và vẫn nạp thẻ đều.

Công việc của tôi là: trả lời email, chăm sóc khách hàng, cập nhật fanpage, xử lý các vấn đề thắc mắc của người chơi... Những câu hỏi tôi thưởng nhận được là: Hệ thống bị lỗi hay sao mà em chưa nhận được kim nguyên bào (tiền trong game)? Tại sao tài khoản của tôi đen thế? Tôi có thể xin con tướng này được không?... Dù câu hỏi ngớ ngẩn đến thế nào, tôi vẫn phải nhiệt tình trả lời.

Tôi quản lý sáu game, mỗi ngày, mỗi game tôi nhận được từ năm đến sáu mươi email. Mỗi ngày tôi xử lý khoảng ba trăm email và phải trả lời comment trên Facebook. Thông thường, chỉ có người kiên nhẫn mới viết email, những người khác sẽ bình luận ngay trên fanpage. Comment trên Facebook thường ngay lập tức và dồn dập sau khi đăng thông tin, chưa kể khi tôi phải tổ chức các cuộc thi. Thứ Bảy, Chủ nhật tôi vẫn phải kiểm tra thư và comment như bình thường.

Những người chơi game đầu tư rất nhiều tâm huyết vào trò chơi. Ngay khi tài khoản game có vấn đề, họ lập tức gọi điện, gửi thư, comment... Nhưng họ không biết rằng các nhân vật “khủng” trong các server đều là người của nhà phát hành. Tâm lý người chơi là khi có ai trang bị tốt hơn mình thì bằng mọi cách phải vượt họ. Muốn có trang bị khủng, muốn có nhiều xu, nhà phát hành chỉ cần điền vào một con số và ấn enter. Người chơi thì phải nạp tiền. Khi trang bị khủng thì làm gì cũng có lợi, tiền có thể giải quyết được tất cả. Kiểu ganh đua này không bao giờ ngừng.

Theo quan sát của tôi, những người chơi game chia làm nhiều loại: dân văn phòng (lý trí hơn), thiếu niên, tuổi teen (có thể đoán ra tuổi qua cách họ viết các ký tự có dấu hay không). Con gái chiếm không ít, nhưng họ khá trầm lắng, không hay khoe trang bị trên fanpage. Tuy vậy, những người chơi game là những người sống trên mạng nhiều. Họ gõ bàn phím nhiều, kết nối nhiều, nghe thông tin trên mạng nhiều để truyền đạt và chia sẻ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.