(Ân huệ, thù oán)
641. – Chỉ chuyên tâm làm lợi riêng cho mình, thì nhiều người oán. Luận-ngữ
642. – Chẳng oán giời, chẳng trách người. Luận-ngữ
643. – Dùng ân đức để báo oán. Lão-tử
644. – Dùng cách ngay thẳng để báo oán, dùng lòng ân đức để báo ơn. Luận-ngữ
645. – An ở đến hàng nghìn người chỉ mặt, thì không bệnh cũng phải chết. Hán-thư
646. – Miệng nói ân-huệ, mà thật không có gì, thì chỉ tổ cho người ta oán. Quản-tử
647. – Làm những việc to, chẳng nên nề-hà những oán nhỏ. Hán-quang-Vũ
648. – Người ta soi gương, thấy mặt bẩn, thì lau rửa ngay và khen gương tốt. Sao khi có tội lỗi, gặp được ai chỉ trích, thì lại ghét mà không ơn. Hoài-Nam-tử
649. - Của chứa nhiều, mà không biết dùng, thì thật là « kho oán ». Thuyết-Uyển
650. – Kẻ biết phận mình, chẳng oán giời ; kẻ biết thân mình, chẳng trách người. Thuyết-Uyển