Bố chú voi nhỏ tiến lại gần, nhìn quanh thật kỹ lưỡng. Sau đó, bố dùng chóp vòi gõ nhẹ xuống mặt đất.
Bố bảo Salar: "Một chú voi luôn phải dùng vòi gõ thử khi đi vào vùng đất đáng ngờ, trước khi đặt chân lên đó."
Salar hỏi: "Đất đáng ngờ là gì hả bố?"
Bố đáp: "Là nơi có thể ẩn chứa hiểm nguy, dù con chẳng nhìn thấy mối nguy hiểm nào."
Bố tiến lên thêm vài bước, vòi vẫn liên tục gõ xuống mặt đất phía trước. Rồi bố đột ngột dừng lại.
Bố kêu lên: "Gr-r-r-rump! Nghe lạ tai và bộp chộp quá, giống như bên dưới rỗng ruột ấy!"
Cực kỳ cẩn trọng, bố đưa chân về phía trước và dùng bàn chân khẽ khua khua mặt đất, đúng như bản năng của loài voi mỗi khi cảm thấy hiểm nguy. Ngay lúc ấy, mặt đất lún xuống một chút ở đúng chỗ bố vừa đặt chân lên!
Bố lầm bầm: "Ta biết ngay mà!"
Rồi bố dò dẫm vô cùng cẩn thận dọc theo viền ngoài của khoảng trống, đầu tiên dùng vòi gõ gõ, sau đó dùng đầu ngón chân ấn nhẹ lên. Và dọc theo cái viền phía trước ấy, mặt đất cứ lún xuống một chút ở bất cứ chỗ nào bố đặt chân lên.
Bố di chuyển sang phía bên phải của khoảng trống – nơi cây chuối đang mọc – và cũng thử mặt đất dọc theo viền ở đó. Và phần đất này cũng lún xuống một chút mỗi khi bố ấn chân xuống.
Bố đi vòng ra phía sau khoảng trống và thử lại bằng cách tương tự. Ở đó, mặt đất dọc theo viền cũng lún xuống một chút ở mọi điểm bố ấn chân lên.
Cuối cùng, bố vòng sang phía bên trái và kiểm tra nốt. Và một lần nữa, mặt đất ở đó cũng lún xuống y như vậy.
Bố hét lên: "Cả bốn bề đều đáng ngờ cả! Con trai ơi, đây là một cái bẫy vô cùng xảo quyệt!"
Và dù bố không hề nhìn thấy họ, có tới một tá người đang ẩn nấp trên ngọn những tán cây ở khắp xung quanh. Đó là những thợ săn do một vị Hoàng tử lớn thuê, lệnh cho họ phải bắt sống chú voi lớn cùng cả chú voi con.
Lũ thợ săn trước tiên đã đào một cái hố khổng lồ. Hố sâu mười bộ và rộng hai mươi lăm bộ mỗi chiều; to lớn y như một căn phòng rộng vậy. Sau đó, chúng ngụy trang miệng hố bằng cách xếp thật nhiều thân cây tre dài vắt ngang từ bờ bên này sang bờ bên kia, đặt sát rạt vào nhau chẳng chừa một khoảng trống; nhờ thế nó trông hệt như mái nhà của một căn phòng lớn. Trên lớp tre ấy, chúng rải một lớp đất – y như những luống hoa trong khu vườn mà các em từng thấy; và bên trên lớp đất, chúng trồng cỏ cho thật tự nhiên – chỉ có điều, chúng quên mất rằng khung cảnh ấy trông có vẻ tự nhiên trong vườn nhà, chứ chẳng hề hợp chút nào với chốn rừng rậm hoang vu. Hoặc có lẽ chúng nghĩ rằng loài voi thì chẳng phân biệt nổi đâu!
Rồi chúng đến một khu đất trồng cây để lấy một cây chuối đang trổ một buồng chuối chín vàng ươm. Chúng dựng cây chuối ấy ngay giữa khoảng trống; và vì sợ cây không đứng thẳng nổi, chúng đã cắm thốc một cây sào tre dài xuyên thẳng xuống đất, rồi buộc chặt thân cây chuối vào đầu ngọn sào.
Làm xong xuôi mọi việc, lũ thợ săn liền nấp cả lên những ngọn cây quanh đó. Chúng canh chừng để chờ voi bố và voi con tiến sát đến cây chuối ăn chuối rồi sẽ sập bẫy! Bởi vì nếu có con voi nào bước chân lên khoảng đất đó, lớp ngụy trang bên trên sẽ sụp xuống dưới sức nặng của nó, khiến nó rơi tỏm xuống đáy hố sâu.
Nhưng bố của Salar đã dùng vòi tóm lấy chú, kéo giật lùi lại.
Bố bảo: "Tránh ra nào! Đây là một cái bẫy cực kỳ quái gở!"
Nhưng Salar – chú nhóc thích chuối chẳng kém gì các em thích kem tươi – bắt đầu mếu máo.
Chú cứ lặp đi lặp lại mãi: "Con muốn ăn chuối cơ; con muốn ăn; con muốn, con muốn!"
Bố rất mực yêu chiều Salar, ngặt một nỗi bố chẳng biết làm cách nào để với lấy đám chuối mà không bị rơi xuống hố. Bố con chú chậm rãi đi về nhà.
Vừa dùng cành cây gãi gãi đầu, bố vừa lẩm bẩm: "Ta phải suy nghĩ kỹ chuyện này đã."
Hôm sau, bố lại dẫn Salar quay lại đó và quan sát khắp nơi; nhưng bố vẫn chưa tìm ra cách nào an toàn để lấy được đám chuối. Lũ thợ săn cũng quay lại vào ngày hôm sau, bởi đến lúc này bọn chúng vô cùng hào hứng muốn xem chú voi già ranh mãnh sẽ giở trò gì. Thậm chí, chính vị thợ săn trưởng của ngài Hoàng tử nọ đã kể lại cho ta nghe về những gì chú voi đã làm sau đó.
Ta phải kể cho các em nghe rằng lũ thợ săn này đã theo dõi chú voi lớn suốt bao nhiêu năm trời, tìm đủ mọi loại bẫy để bắt cho bằng được chú; đó là lý do vì sao chúng ta biết rõ mọi chuyện về bố con Salar. Bởi vì khi một chú voi đã to lớn lực lưỡng lại sở hữu cặp ngà đẹp tuyệt trần, người ta đôi khi có thể kiên trì ròng rã suốt mười năm trời để bắt cho kỳ được, nhằm đưa chú về làm voi dẫn đầu cho một cung điện nguy nga.
Hầu hết những chú voi các em nhìn thấy trong vườn thú hay rạp xiếc thuở xưa đều từng là những chú voi hoang dã tự do giữa chốn rừng sâu, rồi sa vào một cái bẫy nào đó. Sau đó chúng được thuần hóa, và cuối cùng được huấn luyện để làm những trò vui theo ý muốn của con người. Ta sẽ kể cho các em nghe tường tận về chuyện ấy trong một cuốn sách khác, khi các em lớn hơn một chút nhé.
Nhưng giờ, chúng ta hãy quay lại câu chuyện của Salar và bố. Đến ngày thứ ba, chú voi lớn lại cùng Salar quay lại chốn cũ; và đám thợ săn lại lẩn trốn trên các tán cây xung quanh. Lần này, chú voi lớn phóng tầm mắt nhìn sâu hơn vào trong rừng. Rồi chú nhìn thấy một bụi tre cao mọc um tùm – chính là bụi tre mà lũ thợ săn đã đốn cành để làm bẫy. Khi ánh mắt chú voi dừng lại bụi tre ấy, một ý tưởng từ từ hiện lên trong đầu chú.
Chú bứt ra một thân tre dài, rồi quay trở lại nơi đặt bẫy. Chú đứng ngay sát mép ngoài của cái bẫy và trầm ngâm suy nghĩ thêm một lúc. Sau đó, chú dùng vòi cầm lấy một đầu cây tre, chĩa đầu kia về phía cây chuối – ngay đúng chỗ cuống buồng chuối bắt đầu tỏa ra – rồi thọc mạnh một nhát.
Nhưng chú nhắm không chuẩn, ngọn tre tuột khỏi cuống chuối. Thế là chú thử lại, bồi thêm một nhát vào phần cuống. Cứ thế, sau rất nhiều lần thử sức, cuối cùng chú cũng đánh trúng cuống chuối và làm nó gãy lìa. Cả buồng chuối nặng trịch rơiịch xuống mặt đất.
Trong lúc đó, Salar nhảy cẫng lên quanh bố vì quá đỗi vui mừng. Nhưng bố bảo chú phải đứng yên lặng. Bố vẫn chưa thực sự cầm được đám chuối ấy trên tay đâu nhé! Làm thế nào để lôi chúng ra khỏi nơi nguy hiểm kia bây giờ?
Chuyện này làm bố bối rối một hồi lâu. Chú dùng cây tre khều khều buồng chuối, nhưng cách đó chỉ làm rụng được một hai quả. Sau đó, chú chọc vào cuống buồng chuối, nhưng đầu cây tre lại cứ trượt đi, bởi trên thân tre chẳng có chỗ nào để bấu víu vào cuống chuối cả.
Thế là chú kéo ống tre về, ngắm nghía cái đầu gậy để xem tại sao nó không bám nổi vào cuống. Dĩ nhiên rồi, đầu cây tre trơn tuột thế kia thì làm sao mà bám vào đâu được.