Kỳ quan rừng thẳm, tập một

Lượt đọc: 814 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mỗi loài thú đều có món quà mà chúng cần nhất

❊ ❊ ❊

Thế nên, các em hiểu đấy, con hươu có thể nghe xa hơn và ngửi thính hơn; nhưng con hổ lại có thể nhìn xa hơn.

Và điều đó xảy ra bởi vì trong rừng già có một quy luật kỳ diệu rằng mỗi loài thú đều có được món quà mà nó cần nhất.

Nhưng các em có đoán được tại sao con hổ lại cần nhìn xa hơn, và tại sao con hươu lại cần nghe xa và ngửi thính hơn không? Ta sẽ kể cho các em nghe.

Con hổ là kẻ đi bắt, còn con hươu là kẻ bị bắt. Thế nên con hổ thì cố gắng tóm lấy con hươu, còn con hươu lại cố gắng chạy trốn con hổ.

Nhưng để tóm được con hươu, sẽ chẳng ích gì nếu con hổ chỉ có thể ngửi hoặc nghe thấy con hươu, vì khi đó nó chỉ biết rằng con hươu đang ở đâu đó gần đây thôi chứ không thể tìm ra đúng vị trí chính xác; và để bắt được con hươu thì con hổ buộc phải biết rõ chính xác con hươu đang ở đâu. Vậy nên cách tốt nhất để nó biết điều đó chính là nhìn thấy con hươu.

Nhưng với bản thân con hươu, tất cả những gì nó cần biết chỉ là có một con hổ đang ở gần đâu đó. Thế nên việc biết được con hổ đang đến từ phía nào chỉ bằng cách ngửi thấy hoặc nghe thấy tiếng nó là quá đủ rồi. Khi ấy, con hươu có thể chạy ngay về hướng ngược lại. Nó chẳng hề muốn nhìn thấy con hổ chút nào cả!

Thế nên, các em hiểu chưa, món quà tuyệt vời nhất của con hổ là khả năng nhìn thấy con hươu; và món quà tuyệt vời nhất của con hươu là khả năng ngửi và nghe thấy con hổ.

Nhưng rồi, các em có thể sẽ hỏi rằng, nếu con hươu lúc nào cũng có thể chạy trốn từ lâu trước khi con hổ kịp tới gần, thì liệu có bao giờ con hổ bắt được con hươu không?

Có chứ, thỉnh thoảng con hổ vẫn bắt được hươu, nếu chẳng may con hươu ấy phạm phải một sai lầm! Và con hươu chỉ có thể mắc đúng một sai lầm như thế trong đời thôi, bởi vì sau lần đầu tiên ấy là nó bị ăn thịt mất rồi!

Thế nên, các em có thể chắc chắn rằng, con hươu cố gắng hết sức để không bao giờ phạm phải dù chỉ là một sai lầm duy nhất đó.

Và sai lầm duy nhất đó là gì? Chính là chạy thẳng vào bộ hàm của con hổ! Chuyện có thể xảy ra thế này: khi nghe thấy tiếng con hổ đang đến gần, con hươu không chú ý lắng nghe cho thật kỹ, và thế là nó không nhận ra tiếng động đang phát ra từ hướng nào. Rồi khi cắm cổ chạy trốn, con hươu lại chẳng may lao nhầm về cái hướng sai bét – và thế là rơi thẳng vào bộ hàm của con hổ.

Hoặc cũng có thể xảy ra trường hợp con hươu quá hoảng sợ đến mức mất cả tinh thần, cứ thế chạy bừa đi bất cứ hướng nào – và vì vận rủi nên đã chọn nhầm hướng, rồi rơi vào bộ hàm của con hổ.

Nhưng ta phải nói cho các em biết rằng, dù con hổ rất cố gắng để ăn thịt con hươu, thì con hươu lại càng cố gắng hơn nữa để không bị ăn thịt! Tại sao vậy? Bởi vì nếu hôm nay con hổ không bắt được con hươu để làm bữa tối, thì nó vẫn có thể bắt con vật khác để làm bữa sáng vào ngày mai, dù cho tối nay nó có phải chịu đói đi chăng nữa. Nhưng nếu con hươu mà đã bị ăn thịt một lần rồi, thì sẽ chẳng bao giờ còn ngày mai đối với nó nữa! Con hổ chỉ đang cố kiếm một bữa ăn, nhưng con hươu lại đang cố gắng cứu lấy mạng sống của chính mình. Đó là lý do tại sao con hươu hầu như luôn trốn thoát được khỏi con hổ – bởi vì nó cố gắng nhiều hơn cả con hổ.

Thế nên con hổ chẳng mấy khi bắt được hươu để ăn nhiều hơn số lần hầu hết lũ trẻ được ăn gà quay là mấy. Con hổ chủ yếu sống bằng thịt lợn, vì mấy con lợn rừng trong khu rừng rậm là những sinh vật vô cùng bất cẩn, như ta đã nói với các em trước đây rồi. Thỉnh thoảng con hổ cũng bắt được cả thịt cừu, bởi vì bầy cừu rừng cũng ngốc nghếch y như những loài cừu khác vậy. Tương tự như thế, đôi khi con hổ cũng tóm được cả một con dê rừng.

Thực ra con hổ có thể bắt hươu để ăn thường xuyên hơn một chút nếu như con hươu không có thêm hai món quà nữa giúp nó trốn thoát khỏi con hổ vào phút chót. Hai món quà đó chính là sự lanh lẹ khi bắt đầu khởi động và tốc độ khi chạy.

Thế nên, ngay cả khi con hươu có mắc sai lầm và chạy về phía con hổ đi nữa, nó vẫn có thể thoát thân khỏi con hổ nếu nó nhận ra sai lầm của mình kịp lúc.

Bởi vì, như các em đã thấy ở vũng nước lúc nửa đêm, con hươu có thể đang uống nước yên bình thì ngửi hoặc nghe thấy tiếng hổ. Khi ấy con hươu có thể lập tức nhảy vọt đi và tẩu thoát trước khi con hổ kịp chồm tới. Hoặc cũng có thể xảy ra trường hợp con hươu đang cố gắng trốn chạy khỏi con hổ và đã chạy đến cách con hổ chỉ chừng hai mươi thước thì mới phát hiện ra sự nhầm lẫn của mình. Khi đó con hươu có thể quay ngoắt lại ngay lập tức và nhảy sang bên cạnh để thoát khỏi tầm với của con hổ. Con hươu lanh lẹ đến mức nó có thể rẽ ngoặt sang một bên mà không cần dừng lại, và cứ thế tiếp tục cắm cổ chạy.

Rồi sau đó, một khi nó đã quay đầu chạy trốn khỏi con hổ, thì con hổ sẽ chẳng bao giờ có thể bắt kịp nó nữa. Bởi vì con hươu có thể chạy nhanh hơn con hổ rất nhiều lần.

Thực chất, hươu hoặc linh dương là loài vật chạy nhanh nhất trên thế giới, chỉ trừ một loài duy nhất khác. Về loài vật khác đó, ta sẽ kể cho các em nghe những điều kỳ diệu trong cuốn sách tiếp theo. Nhưng trong số tất cả những loài thú mà ta đã kể cho các em trong cuốn sách này thì con hươu là loài chạy nhanh nhất.

“Nhưng làm thế nào mà mọi người biết được con hươu có thể chạy nhanh hơn các loài thú khác?” các em có thể sẽ hỏi thế. “Đã có ai tổ chức một cuộc đua giữa các loài thú với nhau chưa?”

Có chứ, một số người ở nước Anh đã làm điều đó cách đây vài năm. Họ chọn con ngựa đua nhanh nhất trong nước, và tổ chức một cuộc đua giữa nó với con chó săn thỏ (greyhound) nhanh nhất; và con chó săn đã đánh bại con ngựa trong cuộc đua đó. Sau đó họ lấy con chó săn đó, và tổ chức một cuộc đua giữa nó với một con hươu Anh; và con hươu đã đánh bại con chó săn trong cuộc đua. Thế nên, các em thấy đấy, con hươu chạy nhanh hơn con chó săn, và con chó săn thì chạy nhanh hơn con ngựa! Cho nên con hươu là kẻ chạy nhanh nhất trong cả ba.

Và con hươu sống trong rừng rậm thậm chí còn chạy nhanh hơn cả con hươu ở Anh. Tại sao vậy? Bởi vì con hươu ở Anh sống trong những trảng cỏ và khu rừng yên bình, chẳng có con thú nào khác cố gắng săn đuổi và ăn thịt nó cả; thế nên nó không cần phải cố gắng chạy nhanh hết mức có thể làm gì. Nhưng con hươu sống trong rừng rậm thì lúc nào cũng phải cố gắng hết sức để chạy nhanh nhất có thể, nếu không nó sẽ bị con hổ ăn thịt mất! Và, các em chắc cũng biết đấy, chúng ta có thể làm tốt nhất mọi việc khi chúng ta cố gắng hết sức mình.

Thế nên, tất cả các loài hươu hoang dã trong rừng rậm đều đang cố gắng hết sức để chạy nhanh nhất có thể. Và vì cha ông chúng cũng đã luôn cố gắng làm điều đó, nên những con hươu hoang dã ngày nay đã trở thành những vận động viên chạy nhanh nhất trong số tất cả các loài thú mà ta từng kể cho các em nghe.

Nguồn: Gutenberg, dịch thuật Gemini
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sarath Kumar Ghosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.