Người Đàn Ông Đến Từ Bắc Kinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18

❊ ❊ ❊

Nhã Như thích được ở một mình trong văn phòng vào buổi tối. Từ tầng trên cùng của tòa nhà nằm ngay trung tâm thành phố Bắc Kinh có thể nhìn bao quát cả thành phố qua những tấm kính cửa sổ cực lớn. Tòa nhà này là của Nhã Như. Vào giờ này chỉ còn lại người bảo vệ và những người làm vệ sinh ở dưới tầng trệt. Bà Sen, thư ký của anh, ngồi trong phòng làm việc chờ đợi theo yêu cầu của anh, thậm chí có những lần bà phải ở lại cho đến sáng.

Vào ngày này tháng Mười hai năm 2005, Nhã Như tròn ba mươi tám tuổi. Anh tán thành quan điểm của một nhà tư tưởng phương Tây cho rằng một người đàn ông vào tuổi này là đang ở điểm giữa của cuộc đời. Nhiều người bạn của anh sợ rằng người ta sẽ cảm thấy tuổi tác tuy chỉ là ngọn gió nhẹ nhưng đã băng giá ở sau gáy khi đến gần với tuổi bốn mươi. Nhã Như không có nỗi sợ hãi này. Ngay từ khi còn là sinh viên ở Đại học Thượng Hải, anh đã quyết định không lãng phí thời gian và sức lực cho những điều lo lắng mà mình không thay đổi được. Cuối cùng bao giờ thời gian cũng chiến thắng. Người ta có thể chống lại nó bằng cách cố gắng kéo dài nó, cố sử dụng nó tốt hơn, nhưng không thể ngăn bước tiến của nó.

Nhã Như lướt nhẹ đầu mũi lên tấm kính lạnh của cửa sổ. Anh luôn duy trì nhiệt độ thấp trong khu văn phòng liên hoàn với đồ đạc bằng gỗ đúng kiểu màu đen và màu đỏ thẫm. Nhiệt độ phải ổn định ở mức 17°C, dù là trong mùa đông lạnh giá, trong cái nóng như thiêu như đốt, hoặc trong những trận bão cát thổi qua Bắc Kinh. Như thế giúp anh thấy thoải mái. Nhã Như luôn muốn giữ một cái đầu lạnh. Với anh, kinh doanh buôn bán hay làm chính trị cũng giống như chiến tranh: ngoài những tính toán hợp lý và lạnh lùng ra, không còn giải pháp nào khác. Không phải không có lý do mà người ta đặt cho Nhã Như biệt danh “Kẻ lạnh lùng”.

Đương nhiên cũng có người cho là anh nguy hiểm. Điều đó đúng. Trước kia, anh cũng đã có nhiều lần mất tự chủ, đánh người gây thương tích. Nhưng những việc như thế không tái diễn nữa. Không phải do anh thấy sợ hãi về những việc làm đó mà điều quan trọng hơn là anh không muốn đánh mất khả năng kiểm soát cơn tức giận đôi khi trỗi dậy trong mình.

Thỉnh thoảng Nhã Như rời khỏi căn hộ của mình vào sáng sớm qua một cửa bí mật. Rồi trà trộn vào đám người trong một công viên gần đó, nơi người già đang tập thái cực quyền. Lúc đó anh cảm thấy mình là một phần nhỏ bé tầm thường trong đám quần chúng Trung Hoa vô danh tiểu tốt. Không một ai biết anh là ai hoặc tên anh là gì. Với anh, việc ấy như một sự thanh lọc. Rồi khi trở về nhà, nhận lại được chính bản thân mình, lúc đó anh cảm thấy mình mạnh lên.

Sắp tới nửa đêm. Đêm nay anh chờ hai người khách. Anh thích đón tiếp khách mời vào nửa đêm hoặc sáng sớm tinh mơ. Trong một căn phòng lạnh lẽo vào buổi sáng sớm, anh dễ dàng đạt được những gì mình muốn hơn.

Anh nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Năm 1967, khi làn sóng của cuộc cách mạng văn hóa dâng lên cao nhất, anh đã được sinh ra trong một bệnh viện ở đâu đó phía dưới kia. Cha của anh vắng mặt, vì ông là giáo sư ở một trường đại học, nên đã bị hồng vệ binh bắt giữ trong đợt thanh trừng gắt gao và bị đưa về vùng nông thôn để chăn lợn cho những người nông dân. Nhã Như chưa một lần được gặp ông. Ông đã biến mất không để lại tin tức gì. Sau này Nhã Như đã cử những tay chân thân tín về vùng nông thôn nơi mà có lẽ cha anh đã bị đưa đến đó. Nhưng không có kết quả; không ai còn nhớ đến ông. Ngay cả trong đống hồ sơ lưu trữ lộn xộn của thời bấy giờ cũng không có dấu vết nào. Cha của Nhã Như đã chết đuối trong một đợt thủy triều chính trị khổng lồ.

Đó là thời gian nặng nề và khó khăn nhất đối với mẹ anh, một thân một mình nuôi anh và chị Hồng. Ký ức sớm nhất của anh trong cuộc đời là mẹ đã khóc. Ký ức tuy có mờ nhạt, nhưng anh không bao giờ quên được. Sau này, vào đầu những năm 1980, hoàn cảnh của họ có khá hơn, mẹ anh lại được nhận vào làm giáo viên dạy môn vật lý lý thuyết trong trường Đại học Bắc Kinh, và anh đã hiểu được thêm nhiều về sự hỗn mang thống trị vào thời gian anh được sinh ra. Mao đã tìm cách xây dựng một thế giới mới; một nước Trung Hoa mới bước ra từ phiến loạn do chính ông phát động, giống như vũ trụ được hình thành từ vụ nổ Big Bang vậy.

Nhã Như sớm hiểu ra rằng người ta chỉ có thể tiến lên khi xác định được rõ quyền lực đang ở đâu. Ai không nắm được các khuynh hướng chính trị và kinh tế sẽ không bao giờ đạt được trình độ mà anh đã chạm tới.

Vậy là giờ ta đang ở đó, Nhã Như nghĩ. Khi Trung Quốc mở cửa thị trường, ta đã sẵn sàng. Ta là một trong những con mèo mà Đặng Tiểu Bình đã nói đến: mèo, dù là mèo trắng hay mèo đen, miễn là bắt được chuột. Hiện ta là một trong những người giàu nhất thế hệ mình. Nhờ vào những quan hệ tốt, ta đã lọt được vào Tử Cấm Thành của thời đại mới, nơi trung ương đảng Cộng sản thống trị. Ta trả tiền cho các chuyến du lịch nước ngoài của họ, đưa những nhà thiết kế thời trang đến cho phu nhân của họ, lo cho con cái họ vào những trường đại học danh tiếng ở Mỹ, xây nhà cửa cho cha mẹ họ. Đổi lại, ta có tự do.

Anh tự ngắt dòng suy nghĩ và nhìn vào đồng hồ. Đã sắp tới nửa đêm. Vị khách đầu tiên của anh sắp đến. Anh đến bên bàn làm việc, ấn nút điện thoại nội bộ. Bà Sen lập tức trả lời.

– Tôi đợi khách đến trong khoảng mười phút nữa, anh nói vào máy. Bà hãy để chị ấy chờ ở đó ba mươi phút. Sau đó tôi sẽ gọi để mời chị ấy vào.

Nhã Như ngồi vào bên bàn làm việc. Khi rời văn phòng vào buổi tối, anh không bao giờ để lại gì trên bàn. Mỗi ngày mới bắt đầu với một chiếc bàn trống trơn, trên đó những thách thức mới sẽ bày ra.

Bây giờ ở trên mặt bàn là một cuốn sách đã được đọc đến nhàu nát với cái bìa màu nâu được khâu chắp vá. Đôi khi Nhã Như cũng nghĩ tới việc thuê một người thợ đóng sách khéo tay làm bìa mới cho cuốn sách, trước khi nó bị bung ra. Nhưng rồi anh lại quyết định cứ để nó như vậy. Tuy bìa cuốn sách đã rách nát, giấy viết mỏng và xốp, nhưng phần lõi của nó sau bao nhiêu năm được viết ra vẫn không hề hấn gì.

Anh thận trọng đẩy cuốn sách sang một bên và thò tay bấm nút dưới mặt bàn. Một màn hình máy tính trồi lên mặt bàn trong tiếng ù ù nhẹ. Anh ấn một vài phím và cây phả hệ hiện ra. Phải tốn kém khá nhiều thời gian và tiền bạc anh mới có thể thu thập được tất cả những thông tin này về gia đình mình. Trong dòng lịch sử đẫm máu và tàn bạo của Trung Hoa không chỉ những di sản văn hóa đồ sộ bị phá hủy, mà còn có một số lượng đáng sợ hồ sơ lưu trữ bị hủy bỏ. Trên cây phả hệ mà anh đang chiêm ngưỡng, có những chỗ khuyết không bao giờ có thể khỏa lấp được.

Nhưng may mắn là các tên tuổi quan trọng nhất vẫn còn được ghi lại, đặc biệt là tên họ của người đàn ông đã viết cuốn sách này.

Nhã Như đã tìm kiếm ngôi nhà nơi tổ tiên ông từng ngồi viết dưới ánh nến nhưng hoàn toàn không còn lại gì nữa. Nơi ông Vương Sáng từng sống nay đã thành xa lộ.

Trong nhật ký của mình, ông Sáng đã viết, những lời của ông được dành cho gió và con cháu ông. Điều ông nói, “dành cho gió”, Nhã Như hoàn toàn không hiểu nổi. Có lẽ trong sâu thẳm tâm hồn, ông Sáng là một người lãng mạn, bất chấp cuộc sống tàn nhẫn mà ông buộc phải trải qua, và mong muốn báo thù chưa bao giờ từ bỏ ông. Nhưng ông Sáng đã có những người con, trong số họ có người con trai cả tên là Quốc Sĩ, sinh năm 1882, sau này là một trong những nhà lãnh đạo đầu tiên của đảng Cộng sản Trung Quốc, đã bị người Nhật giết hại trong chiến tranh xâm lược.

Nhã Như thường nghĩ cuốn nhật ký được đặc biệt viết cho chính anh. Mặc dù từ đó đến nay đã hơn một thế kỷ, vậy mà anh ngỡ như cụ Sáng đang trực tiếp nói chuyện với mình. Nỗi căm hận từng khắc sâu trong trái tim tổ tiên anh như vẫn tiếp tục sống trong anh. Đầu tiên là cụ Sáng, rồi đến ông Quốc Sĩ và bây giờ cuối cùng đến lượt anh.

Có một tấm ảnh của ông Quốc Sĩ được chụp vào những năm 1930. Ông đứng chung với mấy người đàn ông, trong một vùng rừng núi. Nhã Như quét tấm ảnh lên máy tính, nhìn kỹ anh thấy mình giống ông Quốc Sĩ. Ông đứng ngay đằng sau một người đàn ông đang cười, có một mụn cơm trên má. Ông đã rất gần với quyền lực tuyệt đối, Nhã Như thầm nghĩ. Giống như mình, con cháu của ông.

Điện thoại nội bộ trên bàn anh kêu vo vo. Bà Sen trực tiếp báo cho anh biết người khách đầu tiên đã đến. Nhưng anh nghĩ cứ để cho người khách đó ngồi chờ. Cách đây khá lâu anh được đọc một giai thoại về một nhà lãnh đạo chính trị. Ông ta đã xếp thứ tự bạn bè và đối thủ chính trị của mình bằng khoảng thời gian mà họ phải chờ cho tới khi được mời vào gặp. Họ có thể so sánh thời gian chờ đợi của họ với nhau, để biết sự ưu ái của vị lãnh đạo đối với mình như thế nào.

Nhã Như tắt máy tính và cũng với tiếng ù ù nhẹ tương tự cho nó biến mất dưới mặt bàn. Anh rót nước từ chiếc bình pha lê có nắp đậy đặt trên mặt bàn vào một cốc thủy tinh. Chiếc bình này được đưa đến từ Ý và được một nhà máy mà anh có cổ phần thông qua các công ty ảo của mình chế tạo riêng cho.

Nước và dầu, anh nghĩ. Xung quanh ta được bao bọc bằng chất lỏng. Hôm nay là dầu, ngày mai có thể là quyền khai thác nước sông ngòi và ao hồ.

Anh lại bước đến gần bên cửa sổ. Vào giờ này nhiều ngọn đèn đã được tắt. Không lâu nữa sẽ chỉ còn lại những ngọn đèn đường và đèn ở những nơi công cộng chiếu sáng thành phố.

Anh nhìn sang khu Tử Cấm Thành. Anh thích đến đó thăm những người bạn mà anh là người quản lý và làm cho tiền của họ sinh lời. Ngày nay ngai hoàng đế bỏ trống. Nhưng quyền lực vẫn luôn nằm trong phạm vi những bức tường của cố đô. Đặng Tiểu Bình đã có lần nói, các triều đại vua chúa cũ sẽ phải ghen tức với đảng Cộng sản Trung Quốc vì quyền lực của nó. Không có bất cứ một nước nào trên thế giới có một nền tảng quyền lực tương tự như ở đất nước này. Cứ năm người thì lại có một người đang sống phụ thuộc vào quyết định của vị hoàng đế mới này.

Nhã Như biết mình được sự may mắn biệt đãi. Anh không bao giờ quên điều đó. Nếu coi đó là đương nhiên, anh sẽ có cơ bị mất đi tầm ảnh hưởng và sản nghiệp. Anh, một siêu quần bạt chúng, là một phần của tinh hoa quyền lực. Anh là đảng viên đảng Cộng sản, có những quan hệ sâu sắc với giới lãnh đạo chuyên đưa ra những quyết định quan trọng nhất. Anh còn là cố vấn đặc biệt của họ, sờ soạng lần mò bằng những chiếc xúc tu để phát hiện ra đâu là hố bẫy và đâu là luồng lạch an toàn.

Hôm nay anh tròn ba mươi tám tuổi và biết rằng mình đang ở giữa những cuộc chuyển biến lớn lao nhất mà đất nước Trung Hoa trải qua kể từ cuộc cách mạng văn hóa. Sau một giai đoạn khép mình, đất nước giờ đây đang hướng ngoại. Tuy trong Bộ Chính trị đang diễn ra một cuộc tranh luận dữ dội về con đường nên đi theo, nhưng Nhã Như đã gần như nắm chắc được kết quả. Trung Quốc sẽ không thay đổi hướng đi. Ngày càng có nhiều đồng bào của anh được cải thiện đời sống. Mặc dù hố ngăn cách giàu và nghèo, thành thị và nông thôn không ngừng tăng lên, nhưng một phần phúc lợi cũng đã đến được với những người nghèo nhất. Sẽ là điên rồ nếu như tìm cách thay đổi bước tiến này bằng cách áp dụng những công thức của quá khứ. Chính vì vậy mà cần phải không ngừng tìm kiếm thị trường mới ở nước ngoài và nguồn nguyên liệu.

Anh nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trong tấm kính rộng. Có thể cụ Vương Sáng trông bề ngoài cũng giống như anh.

Thế mà đã hơn một trăm ba mươi lăm năm trôi qua, Nhã Như thầm nghĩ. Cụ Sáng sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng ra nổi cuộc sống của mình hiện nay. Còn mình thì lại có thể hình dung được cuộc sống trước kia của cụ và có thể hiểu được nỗi tức giận dữ dội đã ngấm vào người cụ. Cụ đã viết cuốn nhật ký này để nhắc nhở con cháu mình đừng bao giờ quên sự bất công mà cụ, cha mẹ của cụ, các anh em của cụ đã phải gánh chịu. Một sự bất công lớn đã đè bẹp đất nước Trung Quốc.

Nhã Như lại nhìn đồng hồ và ngưng dòng suy nghĩ. Mặc dù chưa đến nửa tiếng, nhưng anh vẫn đến bên bàn làm việc ấn nút thông báo người khách đầu tiên đã có thể vào.

Một cánh cửa trượt bí mật được mở ra. Hồng Quế, chị gái của anh, bước vào. Chị là một phụ nữ đẹp. Một sắc đẹp rực rỡ.

Họ đi về phía nhau và khẽ hôn lên má nhau.

– Em trai, chị nói. Bây giờ em đã già hơn hôm qua một chút rồi đấy. Không lâu nữa em sẽ đuổi kịp chị.

– Không, Nhã Như nói. Sao có thể thế được. Nhưng chẳng có ai có thể biết, cuối cùng ai sẽ chôn ai.

– Sao em lại nói điều đó vào lúc này? Vào đúng sinh nhật của mình?

– Kẻ khôn ngoan luôn biết cái chết lúc nào cũng ở bên cạnh mình.

Nhã Như dẫn chị gái đến bên bộ bàn ghế kê ở góc phòng. Chị không uống được rượu nên Nhã Như rót trà từ chiếc ấm mạ vàng ra mời chị. Còn anh vẫn tiếp tục uống nước lọc.

Hồng Quế mỉm cười nhìn em trai. Rồi bỗng nhiên chị trở nên nghiêm túc.

– Chị có quà cho em. Nhưng trước tiên chị muốn biết tin đồn chị nghe được có đúng không đã.

Nhã Như làm vẻ mệt mỏi:

– Quanh em có biết bao tin đồn. Giống như bao người ở cương vị cao khác. Giống như chị, chị gái thân yêu ạ.

– Chị chỉ muốn biết liệu có phải em nhận được các hợp đồng xây dựng lớn là do hối lộ hay không?

Hồng Quế đặt mạnh tách trà lên mặt bàn:

– Em có hiểu thế là thế nào không? Việc hối lộ ấy mà?

Nhã Như bỗng cảm thấy chán ngấy chị gái mình. Đôi lúc anh thấy thích thú khi được trò chuyện với chị, bởi chị thông minh và thẳng thắn. Anh cũng thích mài giũa lập luận của mình khi tranh luận với chị. Chị đại diện cho những quan điểm cũ kỹ và những tư tưởng thần phục hoàn toàn không còn ý nghĩa gì nữa. Giờ đây đoàn kết cũng đã trở thành là một thứ hàng hóa như tất cả mọi thứ khác. Chủ nghĩa cộng sản cổ điển không thể sống sót qua thử thách của một thực tế mà những nhà lý thuyết cũ không bao giờ thực sự hiểu được. Không phải bởi vì Karl Marx đã hoàn toàn đúng khi nói về ảnh hưởng cơ bản của kinh tế đối với chính trị, hay bởi vì Mao đã chứng minh rằng ngay cả những người nông dân nghèo khổ cũng có thể thoát khỏi đói nghèo mà Trung Quốc có thể đối mặt với những thách thức lớn hiện này bằng cách tiếp tục vận dụng không phê phán các phương pháp cổ điển.

Hồng Quế không đi theo chiều của lịch sử. Nhã Như biết chị sẽ thất bại.

– Chúng ta sẽ không bao giờ là kẻ thù, anh nói. Gia đình chúng ta luôn đi tiên phong trong việc cứu nhân dân từ đống đổ nát. Chúng ta chỉ có quan điểm khác nhau về phương pháp cần vận dụng mà thôi. Tất nhiên là em không hối lộ một ai cả, cũng như em không để mình được hối lộ.

– Em chỉ nghĩ đến chính bản thân mình mà không nghĩ đến một ai khác. Chị không tin là em nói thật.

Đây là lần ngoại lệ Nhã Như đánh mất tự chủ.

– Chị đã nghĩ gì cách đây mười sáu năm, khi vỗ tay hoan hô việc những kẻ già nua trong ban lãnh đạo đảng cho xe tăng đàn áp người biểu tình trên quảng trường Thiên An Môn? Chị đã nghĩ gì? Chị không hiểu rằng em cũng có thể có mặt ở đó hay sao? Ngày ấy em hai mươi hai tuổi.

– Sự can thiệp của chúng ta là cần thiết. Sự ổn định của toàn đất nước bị đe dọa.

– Bởi một vài ngàn sinh viên? Lúc này chị mới là người không nói lên sự thật, chị Hồng Quế. Các người sợ hãi trước một điều gì đó hoàn toàn khác.

– Sợ cái gì?

Nhã Như cúi người về phía chị gái nói khẽ:

– Sợ những người nông dân. Các người sợ họ sẽ đứng về phía sinh viên. Và thay vì thử suy nghĩ đến tương lai của đất nước bằng cách thoát ra khỏi những lối mòn thì các người lại sử dụng đến vũ khí. Thay vì giải quyết vấn đề thì các người lại tìm cách che đậy nó.

Hồng Quế không trả lời. Chị nhìn chằm chằm em trai. Nhã Như nghĩ rằng trong gia đình họ, cách đây vài thế hệ, người ta hẳn sẽ không bao giờ dám nhìn một viên quan như thế.

– Không nên cười với chó sói, Hồng Quế nói, nếu không nó có thể nghĩ rằng em muốn đánh nhau.

Chị đứng dậy đặt gói quà được buộc dải băng đỏ lên mặt bàn:

– Chị lo lắng không biết con đường của em sẽ dẫn em tới đâu. Chị sẽ làm tất cả những gì có thể để những người như em không làm biến dạng được đất nước này. Đó sẽ là một nỗi xấu hổ, chúng ta rồi sẽ vô cùng hối tiếc. Cuộc chiến giai cấp đã quay trở lại. Em đang đứng về phe nào? Dĩ nhiên không phải là phe của nhân dân.

– Em tự hỏi bây giờ ai là chó sói, Nhã Như nói.

Anh tìm cách hôn lên má chị, nhưng Hồng Quế đã quay mặt bỏ đi. Chị dừng lại trước cánh cửa trượt. Nhã Như đến bên bàn làm việc bấm nút mở cửa cho chị.

Khi cánh cửa đã được khép lại, anh cúi xuống điện thoại nội bộ:

– Tôi còn chờ một người khách nữa.

– Tôi có cần ghi lại tên người đó không? Bà Sen hỏi.

– Anh ta không có tên. Nhã Như nói. Bà chỉ cần báo cho tôi biết khi anh ta đến.

Nhã Như quay lại bên bàn, mở gói quà mà Hồng Quế để lại. Đó là một chiếc hộp ngọc thạch, bên trong có chiếc lông vũ và một viên đá.

Điều này không có gì là lạ bởi hai chị em họ thường trao đổi quà tặng mà trong đó ẩn chứa một câu đố hoặc một thông điệp ngầm. Nhã Như lập tức hiểu ra chị muốn nói gì. Món quà này muốn ám chỉ đến một bài thơ của Mao chủ tịch. Chiếc lông vũ biểu tượng cho một cuộc sống bị lãng phí, còn hòn đá biểu tượng cho một cuộc sống và một cái chết có ích.

Chị cảnh cáo ta, Nhã Như thầm nghĩ. Hoặc cũng có thể là một thách thức. Ta sẽ chọn con đường nào cho cuộc đời mình?

Anh cười món quà tặng của chị và quyết định đến lần sinh nhật sau của chị sẽ tặng chị một con chó sói khắc bằng ngà voi.

Nhã Như khâm phục tính kiên trì của chị mình. Những gì liên quan đến tính cách và ý chí thì chị thật sự là chị của anh. Chị sẽ tiếp tục đấu tranh với anh, với những người dưới sự chỉ đạo của Đảng đi theo con đường mà chị lên án. Nhưng chị đã lầm, chị và những người từ chối một sự phát triển mà nhờ đó sẽ đưa Trung Quốc trở thành đất nước hùng mạnh nhất thế giới.

Nhã Như ngồi vào bàn làm việc và bật đèn sáng. Anh thận trọng xỏ đôi găng tay trắng, mỏng bằng vải bông vào. Rồi anh lại tiếp tục lật từng trang trong quyển nhật ký của cụ Vương Sáng đã được truyền qua nhiều thế hệ. Chị Hồng Quế cũng đã đọc, nhưng hình như không có ấn tượng như anh.

Nhã Như giở trang cuối cùng. Cụ Vương Sáng đã thọ được tới tám mươi ba tuổi thì trở nên rất ốm yếu và không lâu nữa sẽ qua đời. Những dòng cuối cùng trong nhật ký nói đến nỗi sợ hãi của cụ là sẽ phải chết mà chưa làm được tất cả những điều cụ đã hứa với những người anh em của mình:

“Ta chết quá sớm. Nếu ta có sống đến nghìn tuổi thì vẫn là chết quá sớm, vì ta đã không phục hồi lại được danh dự cho gia đình của chúng ta. Ta đã làm những gì mình có thể, nhưng vẫn chưa đủ.”

Nhã Như gấp cuốn nhật ký lại, nhét nó vào ngăn kéo rồi khóa lại. Anh tháo găng tay. Anh lấy từ ngăn kéo khác ra một chiếc phong bì dày. Rồi anh nhấn nút điện thoại nội bộ. Bà Sen lập tức trả lời.

– Khách của tôi đã tới chưa?

– Khách đã tới rồi.

– Bà cho anh ta vào.

Cánh cửa trượt ra. Người đàn ông bước vào phòng là một người cao lớn, gầy gò. Anh ta bước đi êm ái trên tấm thảm dày và cúi đầu chào Nhã Như.

– Đã đến lúc anh phải làm việc, Nhã Như nói. Tất cả những gì anh cần đều nằm trong phong bì này. Tôi muốn anh quay về vào tháng Hai khi chúng ta đón năm mới. Đó là thời gian tốt nhất để hoàn thành nhiệm vụ của anh.

Nhã Như trao cho người đàn ông chiếc phong bì. Người này cúi đầu đón nhận nó.

– Lưu Sinh, Nhã Như nói. Nhiệm vụ này là nhiệm vụ quan trọng nhất mà tôi từng giao cho anh. Việc này có liên quan đến bản thân tôi, đến gia đình tôi.

– Tôi sẽ làm theo những gì anh yêu cầu.

– Điều này tôi biết. Nhưng nếu thất bại, anh không được phép quay trở lại nữa. Nếu không tôi buộc phải giết anh.

– Tôi sẽ không thất bại.

Nhã Như gật đầu. Cuộc trao đổi kết thúc. Người đàn ông với cái tên Lưu Sinh biến mất qua cánh cửa từ từ đóng lại. Đây là lần cuối cùng trong buổi tối hôm nay Nhã Như nói với bà Sen:

– Người khách vừa rời khỏi phòng tôi, Nhã Như nói.

– Anh ta rất kiệm lời và tử tế.

– Hãy nhớ, hôm nay anh ta không có mặt ở đây.

– Đương nhiên là tôi nhớ.

– Chỉ có chị Hồng Quế đến thăm tôi thôi.

– Tôi đã không để ai khác vào văn phòng. Tôi cũng không ghi tên ai, ngoài tên Hồng Quế, vào lịch làm việc.

– Vậy bây giờ bà có thể về nhà. Tôi còn ở lại đây một vài tiếng nữa.

Nhã Như biết bà Sen sẽ tiếp tục ở lại cho tới khi nào anh rời khỏi đây. Bà ấy không có gia đình, không có cuộc sống nào khác ngoài công việc ở chỗ anh. Bà chính là vị thần canh gác trước cửa.

Nhã Như lại bước tới bên cửa sổ ngắm nhìn xuống thành phố say ngủ. Lúc này đã quá nửa đêm lâu rồi. Anh cảm thấy sảng khoái. Một lễ sinh nhật vui vẻ. Mặc dù cuộc trò chuyện với chị Hồng Quế đã không diễn ra như anh hy vọng. Chị ấy không còn hiểu chuyện gì đang xảy ra trên thế giới. Chị từ chối không nhìn vào thời đại mới. Ý nghĩ rằng họ càng ngày càng xa nhau làm cho anh thấy buồn. Nhưng đó là điều cần thiết. Cho đất nước. Có thể đến một ngày nào đó chị ấy sẽ hiểu ra.

Nhưng điều quan trọng nhất trong buổi tối hôm nay là các công việc chuẩn bị, cuộc tìm kiếm khó khăn và các bước xác định khác đã kết thúc. Nhã Như đã bỏ ra mười năm trời để điều tra về quá khứ và lên một kế hoạch. Nhiều khi anh đã muốn bỏ cuộc. Thời gian trôi qua đã phủ lấp quá nhiều thứ. Nhưng khi đọc quyển nhật ký của cụ Vương Sáng anh lại tìm lại được sức mạnh cần thiết. Nỗi căm hờn mà cụ nung nấu trong mình đã truyền sang cho anh, cũng sống động như trong quá khứ. Giờ đây anh đủ quyền lực để làm cái việc mà cụ Vương Sáng đã không làm được.

Ở cuối quyển nhật ký còn một vài trang trắng. Khi mọi chuyện xong xuôi, Nhã Như sẽ viết lên đó chương cuối cùng. Anh đã chọn ngày sinh nhật của mình để cử Lưu Sinh đi đến cái thế giới xa lạ, làm một công việc mà anh cần phải làm. Điều này cho anh có một cảm giác nhẹ nhõm.

Nhã Như đứng im rất lâu bên cửa sổ. Rồi anh cũng tắt đèn, đi tới chỗ thang máy riêng của mình.

Khi đã ngồi trong chiếc xe chờ sẵn dưới ga ra ngầm, anh bảo tài xế cho xe dừng lại ở Thiên An Môn. Qua lớp kính màu, anh có thể nhìn thấy quảng trường vắng bóng người vào giờ này, ngoài mấy người lính mặc quân phục màu xanh rêu luôn có mặt ở đây.

Nơi đây, ngày trước Mao đã tuyên ngôn sự ra đời của nước Cộng hòa nhân dân mới. Ngày đó vẫn chưa có anh.

Anh nghĩ, những sự kiện lớn lao sắp xảy đến sẽ không được công bố công khai trên quảng trường này.

Tất cả sẽ nảy nở trong sự âm thầm sâu kín. Cho tới khi không một ai có thể ngăn cản nó trở thành sự thật.

òn trẻ, nếu ai đó bảo với bà rằng đến một ngày nào đó bà sẽ sưu tầm rượu vang, chắc chắn bà sẽ không tin. Bà không những phủ nhận khả năng này mà thậm chí còn phẫn nộ nữa. Trong thời gian học đại học ở Lund, bà cảm thấy gắn bó với nhóm cánh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.