Vivi Sundberg cảm thấy như mình đang đứng nhìn tấm bia ghi danh các nạn nhân chết trong một thảm họa. Khi một chiếc máy bay bị rơi, một chiếc tàu thủy bị đắm, người ta sẽ dựng một tấm bia tưởng niệm khắc tên những người đã chết. Nhưng ai sẽ là người dựng bia tưởng nhớ đến những người bị giết tại Hesjövallen trong một đêm tháng Giêng năm 2006?
Bà đẩy tờ danh sách ra xa và nhìn vào hai bàn tay mình. Bà không thể giữ yên được chúng. Bà đang run rẩy. Nếu có ai để bà có thể trút gánh nặng này sang cho người đó, bà cũng sẽ không do dự. Bà cũng muốn làm tốt công việc nhưng không phải để đột nhiên được cất nhắc vào vị trí cảnh sát trưởng. Bà không hám quyền lực. Tuy nhiên, vào giờ phút này, trách nhiệm dẫn dắt cuộc điều tra lại thuộc về bà. Bà thấy dễ dàng trong việc hợp tác với công tố viên Robertsson. Còn Tobias Ludwig, không lâu nữa sẽ có mặt ở đây, hẳn nhiên là trên một chiếc trực thăng, thì lại không có khả năng chỉ huy một cuộc điều tra hình sự. Anh ta là công chức cạo giấy, chỉ biết cần mẫn tính toán, từ chối làm thêm giờ và luôn cử nhân viên cấp dưới của mình đi tham dự các khóa học vô nghĩa. Bà thấy người ớn lạnh rồi lại kéo tờ giấy về phía mình.
Erik August Andersson
Vendela Andersson
Hans-Evert Andersson
Elsa Andersson
Gertrud Andersson
Viktoria Andersson
Hans Andrén
Lars Andrén
Klara Andrén
Sara Andrén
Elna Andrén
Brita Andrén
August Andrén
Herman Andrén
Hilda Andrén
Johannes Andrén
Tora Magnusson
Regina Magnusson
Mười tám cái tên. Ba cái họ. Bà đứng dậy đi sang phòng bên, nơi vợ chồng Hansson đang ngồi thì thầm nói chuyện với nhau. Hai người lặng im khi bà bước vào.
– Ông bà nói là trong làng này không có trẻ em, đúng vậy không?
Cả hai người đều gật đầu.
– Trong mấy ngày gần đây ông bà không nhìn thấy đứa trẻ nào ư?
– Thỉnh thoảng khách khứa về thăm cũng đem theo con cái. Nhưng cũng không thường xuyên.
Vivi Sundberg ngập ngừng một lúc trước khi tiếp tục:
– Đáng tiếc trong số người bị giết còn có một bé trai.
Bà chỉ tay vào một trong những ngôi nhà. Bà Ninni trợn tròn mắt:
– Nó cũng chết ư?
– Phải, nó cũng chết. Nếu đúng như bà vẽ, thì đứa bé đó ở trong ngôi nhà của Hans-Evert và Elsa Andersson. Ông bà có chắc là mình không biết đứa bé đó chứ?
Hai người nhìn nhau rồi cùng lắc đầu. Vivi Sundberg đứng dậy quay trở lại bếp. Người thứ mười chín không có tên. Một ngoại lệ, bà thầm nghĩ. Nó, cũng như hai người trong ngôi nhà này cùng bà lão Julia, cơn điên loạn đã chừa họ ra khỏi thảm họa này. Mười tám người, đêm hôm qua lên giường đi ngủ, bây giờ đã chết. Cộng thêm đứa bé. Nó không thuộc vào vụ này theo cách nào đó.
Bà gấp tờ giấy lại, nhét vào túi rồi đi ra ngoài. Những bông tuyết lẻ tẻ rơi lên mặt đất. Xung quanh bà tất cả đều im ắng. Thỉnh thoảng mới lại có tiếng nói, tiếng một cánh cửa được đóng lại và tiếng động của dụng cụ. Erik Huddén đi lại chỗ bà. Trông anh ta rất xanh xao. Tất cả mọi người ở đây đều xanh xao như thế.
– Bác sĩ pháp y đâu? Bà hỏi.
– Ở chỗ chiếc cẳng chân ngoài kia.
– Cô ấy ra sao?
– Bị sốc. Thoạt đầu cô ấy lao vào phòng vệ sinh. Rồi bắt đầu khóc. Nhưng đang có thêm các bác sĩ trên đường đến đây. Chúng ta cần phải làm gì với cánh nhà báo?
– Tôi sẽ nói chuyện với họ.
Bà lấy từ trong túi ra bản danh sách.
– Cậu bé đó không có tên trong danh sách này. Chúng ta phải tìm ra nó là ai. Anh có thể đem copy bản danh sách này. Nhưng không được phân phát cho ai.
– Thật không thể nào tưởng tượng được, Erik Huddén nói. Mười tám con người.
– Mười chín. Cậu bé chưa có trong danh sách.
Bà lấy ra chiếc bút bi và viết “Cậu bé chưa biết tên” vào hàng dưới cùng của bản danh sách.
Rồi bà triệu tập các nhà báo đã rét run với những khuôn mặt dò hỏi đứng thành nửa vòng tròn trước mặt mình.
– Tôi chỉ có một thông báo ngắn gọn, bà bắt đầu. Các vị có thể đặt câu hỏi, nhưng vào lúc này chúng tôi chưa có câu trả lời. Tuy vậy, chiều tối nay chúng tôi tổ chức một cuộc họp báo trong thành phố. Thời gian tạm thời ấn định vào lúc sáu giờ tối. Bây giờ tôi chỉ có thể thông báo rằng đêm hôm qua ở đây đã xảy ra một tội ác khủng khiếp.
Một phụ nữ trẻ, mặt tàn nhang, giơ tay xin nói.
– Dù sao bà cũng có thể cho biết thêm một chút thông tin chứ! Chuyện nghiêm trọng xảy ra ở đây, chúng tôi cũng tự hiểu được, khi các vị đã cho vây kín cả một làng.
Vivi Sundberg không biết người phụ nữ này. Nhưng trên áo khoác của cô ta có in tên một nhật báo quốc gia lớn.
– Cô có đặt bao nhiêu câu hỏi cũng vô ích thôi. Vì những lý do riêng của việc điều tra, tôi không thể nói thêm được gì vào lúc này.
Một ký giả đài truyền hình ghé sát micro vào mặt bà. Bà đã nhiều lần nhìn thấy người đàn ông này.
– Bà có thể nhắc lại điều bà vừa nói ra được không?
Bà nhắc lại câu nói của mình theo đề nghị của anh ta. Nhưng khi anh ta tiếp tục đưa ra câu hỏi khác, bà đã bỏ đi. Bà chỉ dừng lại khi tới bên chiếc lều vừa mới được dựng xong. Bà thấy khó chịu, như muốn nôn. Bà bước sang bên cạnh, hít sâu một vài lần rồi bước tiếp khi cơn khó chịu đã lắng xuống.
Trong năm đầu tiên làm cảnh sát, bà đã bị ngất xỉu khi cùng đồng nghiệp bước vào ngôi nhà có một người đàn ông treo cổ tự tử. Bà không muốn sự cố này tái diễn.
Người phụ nữ đang ngồi quỳ trên một chân, ngẩng lên khi thấy bà bước vào trong lều. Bóng đèn cao áp làm nóng rực căn lều. Vivi Sundberg gật đầu với người phụ nữ đó và giới thiệu tên mình. Đó là nữ bác sĩ pháp y Valentina Miir, chừng bốn mươi tuổi, giọng nói nặng trọng âm:
– Chị có thể nói gì?
– Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái gì như thế này, Valentina trả lời. Đôi khi người ta cũng chạm phải những phần cơ thể bị chặt đứt, nhưng cái ở đây...
– Có phải ai đó đã gặm cẳng chân này?
– Rất có thể là do một con thú. Nhưng ở đây có những dấu vết làm cho tôi lo lắng.
– Dấu vết nào?
– Mỗi loài thú gặm nhấm và ăn theo một cách riêng. Gần như người ta có thể đoán ngay ra được nó là con gì. Tôi cho rằng đây là một con sói. Nhưng chị nên xem cái này.
Bác sĩ Valentina nhấc chiếc túi nilon trong suốt lên. Trong đó có một chiếc giày da.
– Chúng ta có thể phỏng đoán rằng nó đã ăn bàn chân này. Tất nhiên con thú phải lôi chiếc giày ra khỏi chân để gặm được thịt. Nhưng điều làm cho tôi sợ là dây giày lại được cởi ra.
Vivi Sundberg nhớ là chiếc giày ở chân kia của người đàn ông ấy vẫn còn buộc dây.
Bà lục lại trong đầu danh sách những nạn nhân và sơ đồ nhà của họ. Nếu bà nhớ đúng thì người đàn ông bị chặt hoặc cắn đứt chân này chính là Lars Andren.
– Chị có thể cho biết thêm được gì không?
– Còn quá sớm để có thể nói được gì.
– Tôi muốn chị cùng đi với tôi. Tất nhiên tôi không muốn can thiệp vào kế hoạch công việc của chị, nhưng lúc này tôi cần đến sự giúp đỡ của chị.
Hai người rời khỏi lều và đi đến ngôi nhà trong đó là xác chết của cậu bé và hai người lớn, có lẽ đó là Hans-Evert và Elsa Andersson. Hai người bị trói chặt vào nhau. Sự im ắng đến lạnh người bao trùm trong ngôi nhà. Cậu bé nằm úp mặt trên giường. Căn phòng áp mái nên rất hẹp. Vivi Sundberg cắn chặt hai hàm răng để không bật khóc. Trong nháy mắt, một cuộc đời vừa mới chớm đã vụt tắt. Hai người đứng im lặng trong phòng.
– Tôi không thể hiểu nổi, tại sao người ta lại có thể làm một điều khủng khiếp như thế này đối với một đứa bé, cuối cùng Valentina cũng lên tiếng.
– Chính vì không hiểu nổi nên chúng ta cần phải cố gắng để biết thật sự đã xảy ra chuyện gì.
Nữ bác sĩ im lặng. Trong tiềm thức của Vivi Sundberg bắt đầu hình thành một ý nghĩ mơ hồ. Thoạt đầu bà không biết đó là cái gì. Một kế hoạch, bà nghĩ. Và rồi một điểm bất thường. Bỗng bà nhận ra điều gì đã khiến mình lưu tâm.
– Chị có thể cho biết nó bị giết chết bởi bao nhiêu nhát chém không?
Nữ bác sĩ cúi xuống, xoay chiếc đèn bàn rọi sáng lên thân thể đứa bé. Mấy phút sau cô trả lời.
– Xem ra nó chỉ bị một nhát chém là đã chết.
– Biết thêm gì nữa không?
– Có thể nó hoàn toàn bị bất ngờ. Nhát chém đã làm đứt cột sống của nó.
– Chị đã khám nghiệm các tử thi chưa?
– Tôi mới chỉ chủ yếu tập trung vào việc xem họ đã thực sự chết chưa. Tôi muốn chờ các đồng nghiệp đến rồi mới bắt đầu khám nghiệm chi tiết.
– Theo chị, có nạn nhân nào khác cũng bị chém một nhát mà chết không?
Thoạt đầu bác sĩ Valentina Miir hình như không hiểu câu hỏi của bà Sundberg. Rồi cô nghĩ lại trong đầu những gì mình đã nhìn thấy.
– Hình như không. Nếu tôi không nhầm, tất cả những người khác đều bị chém nhiều nhát.
– Nhưng hình như không trực tiếp gây chết người?
– Còn quá sớm để trả lời câu hỏi này. Nhưng có thể chị nói đúng.
– Cảm ơn chị.
Khi bác sĩ pháp y đi khỏi, Vivi Sundberg bắt đầu lục lọi căn phòng và đồ đạc của đứa bé để tìm tên nó. Hoàn toàn không thấy được gì, thậm chí đến cả một chiếc vé xe bus. Bà đi xuống dưới nhà và bước ra sân. Vì không muốn bị quấy rầy, bà đi về phía sau nhà trông ra mặt hồ đã đóng băng. Bà cố hiểu rõ hơn phát hiện của mình. Đứa bé chết bởi một nhát chém duy nhất, còn những người khác thì lại bị chém nhiều nhát theo một kịch bản dựng sẵn. Điều này có nghĩa là gì? Bà chỉ thấy có một cách giải thích có lý, đồng thời lại cực kỳ kinh sợ: kẻ giết đứa bé không muốn hành hạ nó, ngược lại vết thương của những người kia khiến người ta nghĩ đến một màn tra tấn kéo dài.
Bà nhìn sang dãy núi đã chìm trong làn hơi nước ở phía bên kia hồ. Hắn muốn hành hạ họ, bà thầm nghĩ. Người đàn ông cầm trong tay thanh kiếm hoặc con dao muốn họ ý thức được rằng họ sẽ phải chết.
Tại sao? Vivi Sundberg không tìm được câu trả lời. Tiếng động cơ khiến bà quay trở về phía trước ngôi nhà. Một chiếc trực thăng đang hạ thấp độ cao trên quả đồi rợp bóng cây rồi đậu xuống một thửa ruộng phủ đầy tuyết. Tobias Ludwig nhảy ra khỏi trực thăng và ngay lập tức chiếc trực thăng nhấc mình lên bay về hướng Nam.
Vivi Sundberg đi về phía sếp. Tobias Ludwig đi giày thấp cổ lội qua lớp tuyết ngập đến cổ chân. Nhìn từ xa, Vivi Sundberg cảm giác anh ta trông như một con côn trùng mắc kẹt trong tuyết và đập cánh loạn xạ.
Hai người gặp nhau trên đường làng, Ludwig vừa giũ tuyết vừa nói:
– Tôi đang cố hiểu những gì chị nói.
– Trong những ngôi nhà này có đầy xác người. Tôi muốn anh nhìn thấy họ, Sten Robertsson cũng đã có mặt ở đây. Tôi đã điều động tới tất cả các lực lượng thuộc quyền, nhưng bây giờ anh là người chịu trách nhiệm gọi thêm trợ giúp.
– Tôi vẫn chưa hiểu. Chị nói có đầy xác người? Toàn là người già?
– Có một đứa bé không thuộc người làng này. Chỉ một đứa bé. Nhưng nó cũng đã chết.
Đây là lần thứ tư trong ngày bà phải đi một lượt khắp các ngôi nhà. Tobias Ludwig vừa theo sau bà vừa rên rỉ. Hai người kết thúc chuyến đi ở căn lều có chiếc cẳng chân. Nữ bác sĩ pháp y không còn ở trong đó.
Tobias Ludwig lắc đầu.
– Thật ra ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy? Kẻ làm điều này chắc chắn phải là một thằng điên.
– Chúng ta còn chưa biết liệu chỉ có một hay còn nhiều kẻ khác nữa.
– Vậy là cả một đám điên khùng?
– Giá như chúng ta biết được.
Ludwig nhìn bà dò hỏi.
– Chúng ta đã biết được gì?
– Thực ra chưa biết được gì cả.
– Sự việc ở đây quá sức chúng ta. Chúng ta cần giúp đỡ.
– Đó là nhiệm vụ của anh. Ngoài ra tôi cũng đã nói với cánh nhà báo rằng chúng ta sẽ tiến hành họp báo vào lúc sáu giờ chiều hôm nay.
– Chúng ta sẽ nói gì?
– Điều này còn phụ thuộc vào việc cho đến lúc đó chúng ta đã liên lạc được với bao nhiêu người thân của các nạn nhân. Đó cũng là nhiệm vụ của anh.
– Tìm người thân của họ?
– Erik đã có bản danh sách. Trước hết anh cần phải tổ chức công việc. Giao việc cho các nhân viên của sở. Anh là sếp mà.
Robertsson đến chỗ hai người.
– Thật khủng khiếp và đáng sợ, Tobias Ludwig nói. Tôi đang tự hỏi liệu đã có khi nào ở Thụy Điển xảy ra một vụ tương tự thế này chưa.
Robertsson lắc đầu. Vivi Sundberg quan sát hai người đàn ông. Cảm giác cần phải khẩn trương ngày càng tăng lên trong bà: có thể còn có điều gì đó tồi tệ hơn xảy ra nếu như không bắt tay ngay vào việc.
– Hãy bắt đầu với tên của các nạn nhân, bà nói với Tobias Ludwig. Tôi thật sự cần sự trợ giúp của anh.
Nói rồi bà túm lấy cánh tay Robertsson kéo ông đi xuống phía dưới đường.
– Anh nghĩ sao?
– Tôi thấy sợ. Còn chị, không sợ à?
– Tôi chẳng có thời gian để nghĩ đến điều đó.
Sten Robertsson nheo mắt nhìn bà.
– Nhưng chị đã có phỏng đoán rồi chứ? Chị thường đưa ra phỏng đoán mà.
– Nhưng lần này thì không. Có thể có tới mười hung thủ, chúng ta không biết chắc được. Chúng ta không loại trừ điều gì. Vả lại, cả anh cũng phải đến họp báo.
– Tôi ghét phải nói chuyện với cánh nhà báo.
– Ghét hay không ghét lúc này hoàn toàn chẳng giúp gì được cho anh cả.
Robertsson bỏ đi. Bà đang định vào xe của mình thì nhìn thấy Erik Huddén vẫy tay. Anh ta chạy lại phía bà, trên tay cầm một cái gì đó. Có lẽ đã tìm thấy hung khí, bà nghĩ. Nếu đúng vậy thì quá tốt, chúng ta rất cần có được thứ đó. Nhưng dù sao vẫn phải bắt được hung thủ.
Nhưng Erik không có hung khí trong tay, mà chỉ là một chiếc túi nilon. Anh đưa nó cho bà. Trong đó là một dải lụa đỏ.
– Con chó đã tìm thấy cái này, Erik nói.
– Ở đâu?
– Trong rừng. Cách chỗ cẳng chân khoảng ba chục mét.
– Có dấu vết gì không?
– Chúng tôi đang kiểm tra. Nhưng con chó đã tìm thấy dải băng này mà không có biểu hiện muốn sục sạo sâu vào trong rừng nữa.
Bà giơ chiếc túi gần sát mặt. Để quan sát được kỹ dải băng ở trong túi, bà nheo một bên mắt lại.
– Dải băng mỏng, bà nói. Hình như là vải lụa. Còn tìm thấy gì đặc biệt nữa không?
– Chỉ có cái đó. Nó óng ánh trong tuyết.
Bà trao lại cái túi cho Erik.
– Quá ít, bà nói. Ở cuộc họp báo chúng ta có thể thông báo cho thế giới biết rằng chúng ta có mười chín người chết và hướng tìm kiếm duy nhất là một dải lụa màu đỏ.
– Có thể chúng ta còn tìm được những thứ khác nữa.
– Tìm đi. Tốt nhất là tóm được kẻ đã gây ra vụ này. Hoặc là một con quái vật, có thể nói như vậy.
Khi Erik Huddén đi khỏi, bà ngồi vào xe để suy nghĩ một mình. Qua kính chắn gió, bà nhìn thấy bà lão Julia được hai nhân viên lưu động của viện dưỡng tế dìu ra xe. Bà lão thật may mắn khi không còn biết gì, Sundberg thầm nghĩ. Julia sẽ không bao giờ hiểu được cái gì đã xảy ra vào cái đêm tháng Giêng ấy trong những ngôi nhà xung quanh bà.
Bà nhắm mắt hồi tưởng bản danh sách tên những người đã chết. Cho đến lúc này bà vẫn chưa thể nối kết được những cái tên đó với những khuôn mặt mà bà đã nhìn thấy nhiều lần trong ngày. Cuộc tàn sát đã bắt đầu từ đâu? Trước tiên là một ngôi nhà, và một ngôi nhà trong số còn lại phải là ngôi nhà cuối cùng. Còn hung thủ, dù có hành động một mình hay không, phải biết mình làm gì. Hắn không chọn tấn công các ngôi nhà một cách ngẫu nhiên. Hắn không vào nhà của cặp vợ chồng đầu tư cổ phiếu, không vào nhà của bà lão ốm yếu, suy nhược. Hắn đã để yên cho hai nhà này.
Bà mở mắt, trân trân nhìn qua kính chắn gió. Nó được lên kế hoạch, bà nghĩ. Chắc là phải thế. Nhưng một kẻ điên có đủ khả năng chuẩn bị một hành động như vậy? Liệu có thể không?
Bà thực sự tin rằng một kẻ điên khùng cũng có thể hành động rất hợp lý. Kinh nghiệm này, bà đã có trước đây. Bà nhớ đến nhân vật Michael Kohlhaas cách đây nhiều năm trong một phiên tòa đã rút súng bắn chết thẩm phán và nhiều người khác không liên can đến vụ án. Sau đó, khi khám xét ngôi nhà nằm sâu trong rừng của hắn, cảnh sát phát hiện ra hắn đã gài mìn khắp nơi. Hắn là một kẻ điên với một kế hoạch điên cuồng.
Bà rót nốt chỗ cà phê còn lại trong bình giữ nhiệt vào cốc. Động cơ, bà nghĩ. Ngay cả một kẻ tâm thần cũng có động cơ. Có thể tiếng nói nội tâm đã kêu gọi hắn giết chết tất cả những ai hắn gặp. Nhưng liệu tiếng nói đó có khả năng dẫn hắn tận tới Hesjövallen? Và nếu đúng thế, thì tại sao? Sự ngẫu nhiên sắm vai chính trong thảm kịch này ư?
Ý nghĩ ấy đưa bà trở lại với xuất phát điểm của mình. Không phải tất cả dân làng này đều bị giết chết. Hung thủ đã để cho ba người được sống, mặc dù hắn có thể giết chết họ nếu muốn. Ngược lại, hắn đã giết chết một đứa bé dường như chỉ tình cờ ghé thăm ngôi làng bị nguyền rủa này.
Đứa bé có thể là chìa khóa, bà nghĩ. Nó không phải là người làng này. Vậy mà nó cũng bị giết. Trong khi đó, hai người đã sống ở đây hai chục năm và một bà lão ốm yếu thì lại được bỏ qua.
Điều này đã làm nảy ra một câu hỏi mà bà cần câu trả lời, nhất thiết phải tìm ra.
Nhà của bà lão Julia không khóa. Bà đi vào và đọc tờ giấy mà Erik Huddén đã thấy ở trên mặt bàn bếp. Câu trả lời mà bà có được cho câu hỏi của mình khiến tim bà đập nhanh hơn. Bà ngồi xuống ghế và tìm cách tập hợp những suy nghĩ của mình lại.
Kết quả thật khó tin, tuy vậy có thể là đúng. Bà bấm số máy di động của Erik. Anh ta lập tức lên tiếng.
– Tôi đang ngồi trong bếp nhà bà Julia. Bà lão mặc áo choàng tắm, sáng nay đứng ở trên đường ấy. Anh qua đây ngay, được không?
– Tôi đến đây.
Erik Huddén ngồi xuống bên bàn, đối diện với bà, nhưng ngay lập tức nhảy dựng lên và nhìn kỹ mặt ghế, hít mũi ngửi rồi tìm cho mình một chiếc ghế khác. Bà nhìn Erik như muốn hỏi.
– Nước tiểu, anh nói. Chắc là bà lão mắc chứng đái són. Chị muốn nói gì với tôi?
– Tôi muốn anh lắng nghe một suy luận. Nó có vẻ khó tin, nhưng lại có gì đó logic.
– Tôi cần ghi lại không?
– Chỉ nghe thôi. Chúng ta cùng tắt điện thoại để khỏi bị quấy rầy.
Hai người đặt điện thoại di động lên mặt bàn, như thể giao nộp vũ khí, bà nghĩ.
– Tôi sẽ cố nói vắn tắt, dù rằng điều này chưa chắc đã đúng. Tuy thế, tôi linh cảm thấy có một logic kỳ lạ trong các sự kiện xảy ra ở đây đêm qua. Tôi muốn anh lắng nghe, rồi sau đó nói cho tôi biết có phải tôi đã nghĩ hoàn toàn sai hay không, hoặc sai lầm nằm ở chỗ nào.
Cửa mở. Một nhân viên kỹ thuật hình sự bước vào bếp.
– Những người chết đâu?
– Trong nhà này không có người chết.
Anh ta bỏ đi.
– Việc này có liên quan đến những cái họ, bà nói tiếp. Chúng ta vẫn chưa biết họ tên đứa bé. Nhưng nếu tôi không nhầm, nó có họ hàng với gia đình Andersson và đã bị giết trong ngôi nhà đó. Một trong những chìa khóa cho những gì đã xảy ra ở đây vào đêm hôm qua, chính là những cái họ. Những gia đình, ở làng này hình như có ba dòng họ lớn: Andersson, Andrén và Magnusson. Còn bà Julia sống trong ngôi nhà này lại mang họ Holmgren. Bà ấy sống sót. Ngoài ra chúng ta còn có Tom và Ninni Hansson. Họ cũng sống sót, vì mang họ khác? Căn cứ vào đó chúng ta có thể đưa ra một kết luận.
– Hung thủ vì một lý do nào đó đã giết chết những người cùng họ với nhau.
– Tiếp một bước nữa. Đây là một làng nhỏ. Sự xáo động không cao. Rất có thể giữa các gia đình này có nhiều vụ kết hôn với nhau. Tôi không có ý nói gì đến chuyện loạn luân mà chỉ cho rằng có lý do để tin rằng sự việc không liên quan đến cả ba dòng họ mà có lẽ chỉ với hai thôi. Hoặc thậm chí chỉ liên quan đến một dòng họ. Điều này giải thích tại sao Julia Holmgren và hai vợ chồng Hansson còn sống.
Vivi Sundberg chờ phản ứng của Erik. Bà chưa bao giờ đánh giá Erik là người đặc biệt thông minh, nhưng bà khâm phục khả năng của anh ta, tìm ra được giải pháp đúng bằng trực giác của mình.
– Nếu điều đó đúng thì có nghĩa là hung thủ biết rõ về những người này. Vậy ai đã gây án?
– Có thể là một người họ hàng? Cũng có thể là một kẻ điên.
– Một người họ hàng bị điên? Nhưng vì sao kẻ đó lại làm chuyện này?
– Điều này chúng ta chưa biết. Tôi chỉ cố gắng để hiểu xem tại sao tất cả mọi người trong làng không bị giết hết.
– Chị giải thích như thế nào về cẳng chân bị chặt đứt và bị lôi đến chỗ khác.
– Tôi không giải thích nổi. Nhưng tôi cần bắt đầu từ đâu đó. Suy luận chưa rõ ràng của tôi và dải lụa màu đỏ là tất cả những gì chúng ta có.
– Tôi hy vọng chị biết cái gì sẽ đến với chúng ta?
– Rằng chúng ta sẽ bị giới truyền thông tấn công ư?
Erik Huddén gật đầu.
– Việc này đã có Tobias lo.
– Anh ấy sẽ ùn nó cho chị.
– Lúc đó tôi sẽ ùn sang anh.
– Dưới quyền chị.
Hai người đứng dậy.
– Tôi muốn anh trở về thành phố, bà nói. Tobias đang muốn triển khai nhân sự đi tìm kiếm người thân của các nạn nhân. Anh hãy lo để việc ấy thật sự được làm và tìm ra những mối liên hệ giữa ba gia đình ở đây. Nhưng trước hết lúc này hãy coi nó chỉ là một việc giữa hai chúng ta thôi.
Erik Huddén ra khỏi nhà. Vivi Sundberg đến bên vòi nước rót nước vào cốc. Bà tự hỏi suy luận của mình có đi đến đâu không, nhưng vào lúc này bất luận thế nào thì như thế cũng tốt hơn là không có gì.
Gần sáu giờ chiều, một số cảnh sát đã tụ tập trong văn phòng của Tobias Ludwig. Họ thảo luận với nhau nên nói những gì trong cuộc họp báo. Không nên đưa ra danh sách tên các nạn nhân, nhưng số lượng nạn nhân sẽ được công bố và phải thừa nhận cho đến nay cảnh sát vẫn còn đang dò dẫm trong bóng tối. Hơn bao giờ hết họ kêu gọi sự cảnh giác của tất cả các lực lượng.
Tobias Ludwig sẽ khai mạc cuộc họp báo rồi sau đó sẽ giao cho Vivi Sundberg chủ trì.
Bà tạt vào phòng vệ sinh trước khi bước vào phòng họp đã đông đủ các nhà báo. Bà nhìn khuôn mặt mình trong gương. Giá như thức dậy, tất cả những việc này chẳng có gì xảy ra, bà thầm nghĩ.
Rồi bà bước ra ngoài, đấm tay lên tường hành lang hai lần và bước vào phòng họp báo đã quá nóng. Bà bước lên bục nhỏ, ngồi xuống bên cạnh Tobias Ludwig.
Anh ta nhìn bà. Bà gật đầu ra hiệu đã có thể bắt đầu.