Người Đàn Ông Đến Từ Bắc Kinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39

❊ ❊ ❊

“Lưu ẩn mình bên mép rừng và nghĩ cuối cùng mình cũng đã đến đích. Hắn không quên lời Nhã Như: đây là nhiệm vụ quan trọng nhất từ trước đến nay của hắn. Nhiệm vụ của hắn là kết thúc tất cả, kết thúc thảm kịch đã bắt đầu từ hơn một trăm bốn mươi năm trước.

Lưu đứng ở đó và nghĩ đến Nhã Như, người đã giao cho hắn nhiệm vụ này, đã trang bị cho hắn và đã khích lệ hắn: Nhã Như đã nói với hắn về tất cả những người đi trước hắn và Nhã Như. Chuyến đi vô tận này đã kéo dài nhiều năm, ngang dọc qua các đại dương và lục địa, một chuyến đi đầy kinh hoàng và chết chóc, cùng những màn truy đuổi không chịu đựng nổi. Giờ đây là lúc kết thúc, là lúc trả thù.

Những con người trong chuyến đi ấy đã không còn sống từ lâu. Một người đã nằm sâu dưới đáy biển, những người khác yên nghỉ trong những nấm mồ vô danh. Suốt những năm tháng qua, một khúc bi ca đã được cất lên từ những nấm mồ của họ. Giờ đây nhiệm vụ của hắn là khiến cho khúc ca ấy im lặng mãi mãi. Từ đây, mọi việc nằm trong tay hắn: làm thế nào để chuyến đi ấy cuối cùng cũng kết thúc.

Lưu đang chôn chân trong tuyết ở bìa rừng giữa giá lạnh. Đó là ngày 12 tháng Giêng năm 2006. Hôm qua hắn nhìn thấy chiếc nhiệt kế chỉ chín độ âm. Hắn giậm chân để giữ ấm. Vẫn chưa tối hẳn. Từ bìa rừng, hắn nhìn thấy nhiều nhà đã sáng đèn qua các khung cửa sổ, màn hình vô tuyến nhấp nhoáng. Hắn dỏng tai nghe, nhưng không nghe thấy tiếng động nào, ngay cả tiếng chó sủa cũng không. Lưu nghĩ rằng những người ở một nơi thế này hay nuôi chó giữ nhà. Lưu cũng nhìn thấy có vết chân chó, nhưng có lẽ giờ này họ giữ chúng ở trong nhà.

Những con chó ở trong nhà liệu có gây khó cho hắn không? Nhưng rồi hắn gạt bỏ ý nghĩ này. Không một ai ngờ tới chuyện sắp xảy ra, không con chó nào có thể cản được hắn.

Hắn tháo một chiếc găng tay ra để nhìn đồng hồ. Lúc này là 8 giờ 45. Hắn phải chờ cho tới lúc mọi nhà tắt đèn. Hắn lại đeo găng tay vào và nghĩ đến Nhã Như cùng những câu chuyện anh ta kể, về những người đã chết lại trở về từ quá khứ. Mỗi một người trong gia đình đã đi một đoạn đường. Do một sự tình cờ đặc biệt, hắn, một người không thuộc vào cái gia đình này, lúc này lại là người cần kết thúc tất cả. Hắn sẽ nghiêm chỉnh thực hiện việc này. Nhã Như tin tưởng ở hắn như tin tưởng một người anh em.

Có tiếng ô tô từ xa vọng lại. Nhưng nó không chạy về hướng này. Nó chạy trên quốc lộ. Ở đất nước này, hắn nghĩ, trong những đêm đông yên tĩnh, những tiếng động chỉ như tiếng di chuyển trên mặt nước.

Hắn khẽ cử động chân nơi bìa rừng. Hắn sẽ phản ứng như thế nào, khi mọi chuyện đã qua? Liệu có còn vùng nào trong tiềm thức, trong lương tâm của hắn mà hắn không biết hay không? Điều này hắn không thể biết. Quan trọng là hắn đã sẵn sàng, ở Nevada mọi chuyện chẳng đã thuận buồm xuôi gió đó sao? Nhưng ai mà biết được, đặc biệt là khi lúc này nhiệm vụ lại lớn hơn rất nhiều.

Hắn thả mình theo những dòng suy nghĩ. Bỗng nhiên hắn nhớ tới cha mình. Ông là một cán bộ cấp thấp của Đảng, trong cuộc cách mạng văn hóa đã bị ngược đãi. Ông kể rằng mình và những “tên tay sai của bọn tư bản” đã bị các Hồng vệ tinh bôi sơn trắng lên mặt. Màu trắng là màu của cái ác.

Lúc này hắn cố tưởng tượng ra những con người trong mấy ngôi nhà im ắng kia cũng như vậy. Tất cả với những bộ mặt trắng giống như lũ quỷ ác độc.

Một nhà đã tắt đèn, một lúc sau lại thêm một nhà nữa. Lúc này đã có hai nhà tối đèn. Hắn tiếp tục chờ đợi. Những người chết đã chờ đợi suốt cả một trăm bốn mươi năm, còn hắn chỉ phải chờ thêm một vài tiếng đồng hồ nữa.

Hắn tháo chiếc găng tay bên phải ra, đưa những ngón tay vuốt lên thanh kiếm đeo bên cạnh. Nước thép lạnh, lưỡi kiếm mài sắc dễ làm đứt ngón tay. Đó là một thanh kiếm Nhật mà hắn tình cờ mua được trong chuyến thăm Thượng Hải. Có người kể cho hắn về một nhà sưu tầm lớn tuổi còn giữ một vài thanh kiếm quý từ thời Nhật chiếm đóng trong những năm 1930. Hắn đã đi hỏi từng cửa hàng một và đã không hề do dự khi cầm thanh kiếm trên tay. Hắn đã mua nó, đem đến một người thợ rèn để ông ta sửa lại chuôi kiếm và mài lưỡi kiếm sắc như dao cạo.

Hắn giật nẩy mình. Cánh cửa của một ngôi nhà mở ra. Hắn nhanh nhẹn lùi sâu vào giữa những thân cây. Một người đàn ông với một con chó xuất hiện nơi bậc thềm. Ngọn đèn bên ngoài cửa soi sáng khoảng sân phủ đầy tuyết. Hắn đặt tay lên chuôi kiếm, mắt nheo lại theo dõi chuyển động của con chó. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu con chó đánh hơi thấy hắn? Nó sẽ làm đảo lộn hết kế hoạch của hắn. Nếu buộc phải giết con chó, hắn sẽ không do dự. Nhưng người đàn ông đang đứng trên thềm nhà và hút thuốc kia định làm gì?

Con chó bỗng khựng lại, đánh hơi. Lưu có cảm giác con chó đã đánh hơi thấy hắn. Nhưng rồi nó lại chạy giỡn trên sân. Người đàn ông gọi con chó. Nó lập tức chạy vào trong nhà. Cánh cửa được đóng lại. Sau đó một lúc ngọn đèn bên ngoài cửa cũng tắt.

Hắn tiếp tục chờ. Khoảng nửa đêm, khi chỉ còn lại ánh sáng của một chiếc vô tuyến duy nhất, hắn nhận ra tuyết lại bắt đầu rơi. Những bông tuyết như chiếc lông chim nhẹ nhàng rơi lên lòng bàn tay đang chìa ra của hắn. Giống như những bông hoa anh đào, hắn nghĩ vậy. Nhưng tuyết không có mùi hương.

Hai mươi phút sau, vô tuyến tắt. Tuyết vẫn tiếp tục rơi. Hắn lấy từ trong túi chiếc áo khoác ngắn ra cặp ống nhòm hồng ngoại. Hắn từ từ quét ống nhòm lên từng ngôi nhà trong làng. Ngoài một ngọn đèn chiếu sáng bên ngoài, hắn không thấy ánh sáng nào khác. Hắn cất ống nhòm vào túi và hít sâu một hơi. Trong hắn xuất hiện hình ảnh mà Nhã Như thường mô tả cho hắn nghe:

Một con tàu. Trên boong tàu, bên bến cảng, như những con kiến nhỏ, là những con người hăng hái vẫy khăn, vẫy mũ. Nhưng người ta không nhìn thấy mặt họ.

Không có mặt, chỉ có những cánh tay, bàn tay vẫy vẫy.

Hắn chờ thêm một lúc nữa. Rồi hắn chầm chậm sang đường. Một tay cầm chiếc đèn pin, tay kia cầm thanh kiếm.

Hắn đến gần ngôi nhà ở đầu làng. Hắn dừng lại lần cuối và lắng nghe.

Rồi hắn đi vào bên trong.”

Vivi,

Câu chuyện này tôi tìm thấy trong cuốn nhật ký của một người có tên là Nhã Như. Anh ta ghi lại lời kể của một người đàn ông ban đầu đã đến Nevada giết chết một số người rồi sau đó đã tới Hesjövallen. Tôi muốn bà đọc câu chuyện đó để hiểu được phần còn lại của bức thư này. Không ai trong số hai người này hiện còn sống. Sự thật về sự kiện xảy ra ở Hesjövallen hoàn toàn khác và vượt xa những gì mà tất cả chúng ta đã nghĩ. Tôi không dám chắc những gì tôi nói ra có thể chứng minh được. Xem ra khó có khả năng làm được điều này. Còn dải lụa đỏ, tôi không thể giải thích được tại sao nó lại nằm trong lớp tuyết ở Hesjövallen. Chúng ta chỉ biết ai đã đem nó đến đó, thế thôi. Lars-Erik Valfridsson, người đàn ông tự tử trong tù, vô tội. Điều này ít nhất gia đình của ông ta phải được biết. Vì sao ông ta lại nhận tội về mình, chúng ta chỉ có thể suy đoán thôi.

Tôi biết bức thư này sẽ làm xáo trộn cuộc điều tra của bà. Nhưng điều mà tất cả chúng ta mong muốn chẳng phải là sự rõ ràng hay sao? Tôi hy vọng giờ đây tôi đã có thể góp phần làm sáng tỏ vụ án.

Trong bức thư này, tôi cố gắng chuyển đến bà tất cả những gì tôi được biết cho đến nay. Vào ngày mà chúng ta thôi không đi tìm sự thật nữa, mặc dù sự thật đó không hoàn toàn khách quan nhưng vẫn dựa trên thực tế, ngày đó Nhà nước pháp quyền của chúng ta sẽ không còn nữa.

Hiện giờ tôi đã đi làm trở lại. Tôi ở Helsingborg và tất nhiên luôn chờ đợi bà liên lạc với tôi, vì còn có quá nhiều vấn đề quan trọng.

Gửi đến bà những lời chào tốt đẹp nhất.

7 tháng Tám 2006

Birgitta Roslin

òn trẻ, nếu ai đó bảo với bà rằng đến một ngày nào đó bà sẽ sưu tầm rượu vang, chắc chắn bà sẽ không tin. Bà không những phủ nhận khả năng này mà thậm chí còn phẫn nộ nữa. Trong thời gian học đại học ở Lund, bà cảm thấy gắn bó với nhóm cánh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.