Người Đàn Ông Đến Từ Bắc Kinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Trên bàn có một bông lan trắng. Nhã Như vuốt nhẹ ngón tay lên cánh hoa mềm mại.

Đó là một buổi sáng sớm, một tháng sau khi từ châu Phi trở về. Trên mặt bàn trước mặt Nhã Như là những bản vẽ ngôi nhà mà anh ta dự định xây dựng bên bãi biển gần thành phố Quelimane ở Mozambique. Bên lề những giao dịch quan trọng được tiến hành thành công giữa hai nước, Nhã Như đã tậu được, với điều kiện hết sức ưu đãi, một khu đất rộng còn hoang sơ ở gần bờ biển. Anh ta dự định sau này sẽ cho xây dựng một khu du lịch dành cho những người Trung Quốc giàu có đang ngày một nhiều và muốn đi du lịch khắp thế giới.

Vào hôm sau cái chết của Hồng Quế và Lưu Sinh, Nhã Như đã đứng rất lâu trên một đụn cát cao nhìn xuống Ấn Độ Dương. Anh ta được tỉnh trưởng tỉnh Zambezi và một kiến trúc sư Nam Phi dẫn đến đây. Bỗng tỉnh trưởng chỉ một điểm nằm phía bên kia dải đá ngầm xa nhất. Họ nhìn thấy cột nước cá voi phun lên. Ông tỉnh trưởng cho biết thông thường ở đoạn bờ biển này thường có cá voi.

– Còn các núi băng trôi thì sao? Nhã Như hỏi. Đã có khi nào có những tảng băng của Bắc Cực trôi về tới đây chưa?

– Có một truyền thuyết, ông tỉnh trưởng nói. Vào thời cụ kỵ của chúng tôi, ngay trước khi những người da trắng đầu tiên, tức là những thủy thủ người Bồ Đào Nha, cập vào bãi biển của chúng tôi, người ta đã nhìn thấy những núi băng ở đây. Những người đàn ông chèo thuyền ra chỗ những tảng băng đó đã hoảng sợ trước cái lạnh của chúng. Sau này, khi những người da trắng từ những chiếc thuyền buồm khổng lồ của họ đặt chân lên đất liền, người ta nói núi băng là một điềm báo. Nước da của những người da trắng cũng trắng giống như màu sắc của núi băng, ý nghĩ và hành động của họ cũng lạnh lùng như vậy. Không thể biết được liệu truyền thuyết này có đúng hay không.

– Tôi sẽ xây dựng ở đây, Nhã Như nói. Sẽ không có nguy cơ những núi băng màu vàng giạt vào bãi biển này.

Trong ngày hôm đó một khu đất rộng lớn đã được đóng cọc phân ranh giới và sau đó được chuyển giao cho một trong những công ty thương mại của Nhã Như. Cái giá phải trả chỉ là tượng trưng. Với một khoản tiền phù hợp, Nhã Như cũng đã mua được sự đồng ý của tỉnh trưởng và lòng hiếu khách của những công chức quan trọng nhất, họ lo cho anh ta có được giấy phép xây dựng và mọi giấy tờ cần thiết khác mà không phải mất thời gian chờ đợi. Căn cứ vào những hướng dẫn mà Nhã Như cung cấp cho các kiến trúc sư Nam Phi, họ đã đưa ra những bản vẽ, kèm theo bức tranh màu thủy mặc, trên đó cho thấy tòa nhà kiểu cung điện của anh ta trông như thế nào. Nó gồm hai bể bơi được bơm nước biển vào, xung quanh bao bọc bởi những cây chà là và có một thác nước nhân tạo. Tòa nhà gồm mười một phòng, trần phòng ngủ có thể mở ra để ngắm bầu trời đầy sao. Ông tỉnh trưởng hứa sẽ lo việc kéo đường điện và điện thoại đến khu vực còn hẻo lánh này.

Khi ngồi ngắm tòa nhà châu Phi tương lai này, một ý nghĩ chợt đến với anh ta: sắp xếp một căn phòng cho Hồng Quế. Nhã Như muốn được thờ chị mình. Trong căn phòng này, giường phải luôn được dọn sẵn cho một vị khách không bao giờ đến. Mặc cho những gì đã xảy ra, chị vẫn luôn là một thành viên trong gia đình.

Điện thoại kêu rì rì. Nhã Như nhíu mày. Ai gọi vào lúc sáng sớm thế này? Anh ta nhấc máy.

– Có hai cảnh sát an ninh ở đây.

– Họ muốn gì?

– Đây là hai công chức cao cấp của ban lãnh đạo. Phân bộ đặc biệt. Họ nói việc rất quan trọng.

– Để khoảng mười phút nữa hãy cho họ vào.

Nhã Như gác máy và nín thở. Phân bộ đặc biệt chỉ phụ trách những vấn đề có liên quan đến các cán bộ chủ chốt của Nhà nước hoặc những đối tượng như Nhã Như, là những người đứng giữa thế lực chính trị và kinh tế, những người xây dựng mới mà Đặng Tiểu Bình thấy được tương lai của đất nước trong họ.

Họ muốn gì? Nhã Như bước đến bên cửa sổ nhìn xuống thành phố trong làn sương mù buổi sáng. Liệu việc họ đến đây có liên quan đến cái chết của chị Hồng Quế không? Nhã Như nghĩ đến tất cả những kẻ thù biết mặt và giấu mặt của mình. Liệu có kẻ nào đó đã nhân cái chết của chị Hồng Quế để bôi nhọ thanh danh của anh ta? Hoặc dù đã rất cẩn thận, nhưng anh ta đã bỏ sót điều gì đó? Anh ta biết Hồng Quế đã nói chuyện với một kiểm sát viên, nhưng những người đó thuộc chức năng một cơ quan hành chính hoàn toàn khác.

Rất có thể chị ấy đã nói chuyện với người nào nữa mà anh ta không biết.

Nhã Như không tìm ra được lời giải thích. Anh ta không còn cách nào khác là nghe xem hai người này muốn gì ở mình. Nhã Như biết những người của bên an ninh thường tiến hành các cuộc “thăm hỏi” vào buổi tối muộn hoặc lúc sáng sớm. Đó là tàn tích từ thời người ta còn áp dụng kỹ thuật của công tác an ninh bên Liên Xô dưới thời Stalin, Mao Trạch Đông đã nhiều lần đề nghị cũng nên học tập FBI, nhưng đã không thực hiện được.

Khi mười phút đã qua, Nhã Như xếp bản vẽ vào ngăn kéo, rồi đến ngồi vào phía sau bàn làm việc. Hai người đàn ông mà bà Sen mời vào phòng làm việc của Nhã Như trạc tuổi sáu mươi. Điều này lại càng khiến Nhã Như bất an. Thông thường người ta chỉ phái đi những nhân viên còn trẻ. Hai người đàn ông lớn tuổi này hẳn phải là những người có nhiều kinh nghiệm, và như vậy có nghĩa là sự việc sẽ rất nghiêm trọng.

Nhã Như đứng dậy, cúi chào và mời hai người ngồi. Anh ta không hỏi tên hai người vì biết rằng bà Sen đã kiểm tra kỹ lưỡng chứng minh thư của họ rồi.

Họ ngồi xuống bộ bàn ghế bên cạnh cửa sổ. Nhã Như mời họ uống trà, nhưng cả hai đều từ chối.

Người đàn ông lớn tuổi hơn lên tiếng. Nhã Như nhận ra chất giọng đặc Thượng Hải.

– Chúng tôi nhận được nhiều thông tin. Chúng tôi không thể nói ra ai đã cung cấp những tin này. Chúng rất chi tiết, chính vì vậy mà chúng tôi không được phép bỏ qua. Chúng tôi đã nhận được chỉ thị phải can thiệp nghiêm ngặt hơn nữa vào những vụ việc vi phạm luật pháp và các quy định của Nhà nước.

– Bản thân tôi cũng từng đề nghị phải áp dụng những điều luật nghiêm khắc hơn để chống tham nhũng, Nhã Như nói. Tôi không hiểu vì lý do gì mà hai ông lại đến gặp tôi?

– Chúng tôi được thông báo rằng công ty xây dựng của anh đã tìm cách kiếm các mối lợi bằng những biện pháp bất hợp pháp.

– Các mối lợi bất hợp pháp?

– Các cuộc đổi chác công vụ bất hợp pháp.

– Nói cách khác là tham nhũng và hối lộ? Là đút lót?

– Những thông tin mà chúng tôi có rất chi tiết. Chúng tôi thấy lo ngại. Chỉ thị chúng tôi nhận được là phải làm gắt gao.

– Như vậy là sáng sớm hôm nay các vị đến để thông báo cho tôi biết rằng có người nghi ngờ các công ty xây dựng của tôi có hoạt động bất hợp pháp?

– Chúng tôi đến để báo cho anh biết thì đúng hơn.

– Và cũng là để tôi đề phòng?

– Có thể nói như vậy.

Nhã Như đã hiểu. Anh ta có nhiều bạn bè có quyền lực, ngay cả trong văn phòng chống tham nhũng. Đó là lý do tại sao lại có lời nhắc nhở trước này, để anh ta không bị bất ngờ. Để anh ta xóa bỏ dấu vết, ngụy tạo bằng chứng hoặc tìm những lời giải thích, trong trường hợp bản thân Nhã Như không ý thức được các sự việc.

Anh ta nghĩ đến viên đạn bắn vào gáy đã giết chết Trương Vĩnh Xan. Dường như hai người đàn ông này vừa mới mang đến một điềm báo lạnh lùng, giống như núi băng trôi trong truyền thuyết châu Phi.

Nhã Như lại thầm hỏi liệu có phải mình đã không thận trọng. Có thể có lúc nào đó anh ta đã tỏ ra quá tự tin, để cho sự kiêu ngạo thắng thế. Những sai lầm như vậy luôn phải trả giá.

– Tôi muốn biết nhiều hơn nữa, Nhã Như nói. Điều các vị nói ra quá chung chung và mơ hồ.

– Chúng tôi không được phép.

– Những tố giác này phải đến từ đâu chứ, ngay cả khi chúng là nặc danh.

– Chúng tôi cũng không được phép trả lời câu hỏi này.

Nhã Như suy nghĩ rất lung, liệu có nên đưa tiền cho hai người đàn ông này để biết được các thông tin chính xác hơn về những lời tố giác. Nhưng anh ta không dám mạo hiểm. Một trong hai người có thể đem theo máy ghi âm bí mật để ghi lại cuộc trao đổi này. Có nguy cơ họ là những người ngay thật, không nhận của đút lót như rất nhiều công chức Nhà nước khác.

– Những tố giác này hoàn toàn không có cơ sở, Nhã Như nói. Tôi biết ơn các vị đã cho tôi biết về những lời đồn đại xung quanh tôi và các công ty của tôi. Nhưng đằng sau những lời tố cáo nặc danh thường là những điều sai lệch, ghen ghét và dối trá có ý đồ. Các công ty của tôi trong sạch, tôi có được sự ủng hộ của Nhà nước, của Đảng và tôi không do dự khẳng định rằng tôi giám sát công việc của mình đủ chặt chẽ để biết liệu các giám đốc điều hành có làm theo chỉ thị của mình hay không. Tuy nhiên, tôi không thể nói trước được liệu nhân viên của mình có phạm những sai sót nhỏ nhặt gì hay không, khi tôi quản lý trên ba chục ngàn người...

Nhã Như đứng dậy tỏ ý cho rằng cuộc trao đổi kết thúc ở đây. Hai người đàn ông cúi chào rồi rời khỏi văn phòng. Khi họ đã đi, Nhã Như gọi điện thoại cho bà Sen.

– Bà nói với bên an ninh tìm hiểu xem hai người đó là ai. Và ai là sếp của họ. Sau đó bà triệu tập chín giám đốc điều hành đến dự cuộc họp trong ba ngày tới. Không ai được phép vắng mặt. Ai không đến dự, lập tức bị buộc thôi việc. Bà nói rõ với họ như vậy!

Nhã Như đang tức giận. Việc anh ta làm đâu có tồi tệ hơn những gì người khác làm. Một người như Trương Vĩnh Xan quá tham lam, lại còn keo kiệt đối với các quan chức đã dựng mình lên. Ông ta đúng là một kẻ “giơ đầu chịu báng” thích hợp, chẳng ai thương tiếc ông ta.

Nhã Như dành nhiều tiếng đồng hồ sau đó lập ra kế hoạch cho những công việc tiếp theo của mình, đồng thời cũng nghĩ xem ai trong đám cấp dưới là người đã mở “tủ thuốc độc” và tung ra thông tin về các phi vụ làm ăn bất hợp pháp hoặc về các hợp đồng bí mật của anh ta.

Ba ngày sau, giám đốc điều hành các công ty của Nhã Như tập trung ở một khách sạn tại Bắc Kinh. Nhã Như đã thận trọng chọn nơi họp mặt. Đó là khách sạn mà tại đó mỗi năm một lần anh ta tổ chức một cuộc họp, nhằm phế truất một vài giám đốc và để cho các giám đốc khác thấy rằng không có ai trong số họ là chắc chắn. Mười giờ sáng các giám đốc đã có mặt. Ai cũng tỏ ra lo lắng. Không một ai được biết trước lý do của cuộc họp bất thường này. Nhã Như để họ phải chờ một tiếng đồng hồ rồi mới xuất hiện. Chiến lược của anh ta rất đơn giản. Sau khi đã thu điện thoại di động của từng người để họ không liên lạc được với ai nữa, anh ta bố trí để mỗi người vào một phòng riêng dưới sự giám sát của một vệ sĩ do bà Sen cắt cử. Sau đó Nhã Như cho gọi từng người một vào và nói ngay cho họ biết những gì anh ta nghe được cách đây một vài ngày. Họ có thể nói gì về việc này? Họ có lời giải thích nào không? Có điều gì mà họ muốn Nhã Như biết? Anh ta quan sát nét mặt của họ kỹ càng và tìm cách nhận ra liệu có ai trong số họ tỏ ra là đã có sự chuẩn bị trước không. Nếu có trường hợp như vậy, Nhã Như có thể biết chắc rằng chỗ rò rỉ nằm ở đâu.

Nhưng tất cả giám đốc đều tỏ ra ngạc nhiên như nhau, thậm chí còn tỏ ra bất bình. Khi ngày làm việc kết thúc, Nhã Như phải thừa nhận rằng mình đã không tìm ra được kẻ có tội. Anh ta để mọi người ra về và không có ai bị sa thải. Nhưng họ nhận được lệnh là phải tìm trong công ty của mình ai là “con chuột chũi”.

Mãi tới một vài ngày sau, khi bà Sen báo cáo cho Nhã Như biết nguồn tin an ninh của mình đã biết được những gì về hai người đàn ông bên ngành an ninh, Nhã Như mới hiểu ra là mình đã tính toán hoàn toàn sai. Nhã Như vẫn đang ngồi trước các bản vẽ của tòa nhà ở châu Phi khi bà Sen bước vào. Anh ta bảo bà ngồi xuống rồi xoay chiếc đèn bàn ra để mặt mình khuất trong bóng tối. Anh ta thích nghe bà Sen nói. Dù bà có báo cáo về những diễn biến kinh tế, hoặc về những chỉ thị mới của một cơ quan Nhà nước, anh ta luôn có cảm giác rằng bà đang kể cho mình nghe một câu chuyện cổ tích. Có gì đó trong giọng nói của bà khơi gợi trong anh ta ký ức về tuổi thơ lâu nay đã bị quên lãng.

Nhã Như thường xuyên giáo huấn bà Sen, trước tiên phải bắt đầu với những điều quan trọng mà bà muốn báo cáo. Tối nay bà cũng làm đúng như vậy.

– Hình như việc này có liên quan đến người chị gái quá cố của cậu. Bà Quế có quan hệ gần gũi với lãnh đạo văn phòng an ninh quốc gia. Tên của bà ấy xuất hiện khi chúng ta cho điều tra về hai người đàn ông đã có mặt ở đây buổi sáng mấy hôm trước để tìm ra những người đứng giật dây trong hậu trường. Có vẻ như những thông tin này chỉ mới được tung ra cách đây không lâu sau cái chết bi thảm của bà ấy. Nhưng rõ ràng có một ai đó ở cương vị cao nhất đã bật đèn xanh.

Nhã Như nhận ra bà Sen bỗng nhiên do dự.

– Sao, có chuyện gì, bà hãy nói ra đi.

– Tôi không chắc chắn...

– Chẳng có điều gì chắc chắn cả. Có ai ở cấp cao nhất ra lệnh điều tra về tôi không?

– Điều này thì tôi không được biết. Nhưng có tin đồn rằng người ta không hài lòng với bản án dành cho Trương Vĩnh Xan.

Nhã Như bỗng thấy lạnh khắp người. Anh ta đã hiểu ra trước khi bà Sen tiếp tục nói:

– Lại cần thêm một kẻ giơ đầu chịu báng nữa sao? Họ lại muốn có một kẻ giàu có khác bị đốn hạ để có thể nói rằng đây không chỉ là trừng trị để nêu gương mà một chiến dịch chống tham nhũng thực sự đã được khởi động?

Bà Sen gật đầu. Nhã Như ngả người sâu hơn vào bóng tối.

– Bà còn muốn nói gì nữa không?

– Không.

– Vậy bà có thể đi được rồi.

Bà Sen ra khỏi phòng. Nhã Như ngồi bất động, buộc mình phải thật bình tĩnh mà suy nghĩ, mặc dù anh ta chỉ muốn bỏ trốn ngay lúc này.

Khi Nhã Như đi đến quyết định khó khăn là phải giết Hồng Quế, ngay trong chuyến đi châu Phi, anh ta không nghi ngờ rằng bà vẫn luôn là người chị trung thực của mình. Tuy rằng họ không thống nhất được với nhau, thường hay tranh luận với nhau. Trong căn phòng này, ngay vào hôm sinh nhật anh ta, chẳng phải chính bà đã lên án Nhã Như là kẻ hối lộ đó sao?

Ngày đó Nhã Như đã hiểu ra rằng sẽ có một ngày Hồng Quế sẽ là mối nguy hiểm lớn đối với mình. Lẽ ra anh ta phải hành động sớm hơn. Ngày đó Hồng Quế đã phản bội anh ta.

Nhã Như lắc đầu chầm chậm. Bỗng nhiên anh ta hiểu ra rằng Hồng Quế đã sẵn sàng làm với anh ta cái việc mà anh ta đã làm với bà. Dĩ nhiên, bà Hồng Quế không nghĩ đến việc tự mình cầm vũ khí hướng vào em trai. Bà chỉ muốn đi theo con đường đúng đắn, con đường dựa trên pháp luật của Nhà nước. Nhưng nếu như Nhã Như bị kết án tử hình, thì bà cũng sẽ thuộc vào số những người coi bản án dành cho anh ta là đúng.

Nhã Như nhớ đến Lại Trường Hưng, một người bạn của mình cách đây một vài năm đã phải vội vàng rời khỏi Trung Quốc, khi cảnh sát vào một buổi sáng đã cùng một lúc vây ráp tất cả các công ty của anh ta. Trường Hưng có máy bay riêng luôn sẵn sàng cất cánh, và chính vì vậy mà anh ta đã cùng với gia đình thoát ra được nước ngoài. Anh ta đã đến Canada, một nước không có hiệp định dẫn độ với Trung Quốc. Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, Trường Hưng đã giành được những thành công đáng ngạc nhiên khi Đặng Tiểu Bình cho thực hiện chính sách thị trường tự do. Thoạt đầu Trường Hưng làm nghề khoan giếng, sau đó trở thành người buôn lậu. Với tất cả số tiền có được, Trường Hưng đã đầu tư vào các công ty sau đó một vài năm đã đem lại cho anh ta một tài sản khổng lồ.

Nhã Như đã có lần đến thăm Trường Hưng ở “Thái ấp đỏ” mà anh ta đã cho xây dựng ở Hạ Môn quê hương mình. Ở đó Trường Hưng cũng cho xây dựng nhiều nhà dưỡng lão và trường học. Ngay từ hồi đó Nhã Như đã khó chịu trước thói phô trương ngạo mạn của Trường Hưng và đã cảnh báo anh ta rằng cái tính phô trương này sẽ có ngày quật ngã anh ta. Hai người đã ngồi với nhau một buổi tối để tranh luận về thói ghen ghét đối với những tên tư bản mới, “Triều đại thứ hai”, Trường Hưng đã gọi một cách mỉa mai như vậy, nhưng chỉ trước mặt những người tin cậy.

Vậy nên Nhã Như đã không hề tỏ ra ngạc nhiên khi “lâu đài bằng giấy” ấy sụp đổ và Lại Trường Hưng phải bỏ trốn. Sau đó, một loạt nhân vật khác có dính líu đến việc làm ăn của anh ta bị tử hình. Những kẻ còn lại, dễ phải đến hàng trăm người, đã bị tống vào tù. Đồng thời những kỷ niệm về một người đàn ông hào phóng vẫn tiếp tục sống trong lòng quê hương nghèo khổ của Lại Trường Hưng. Nhã Như cũng biết hiện nay Lại Trường Hưng đang viết hồi ký, điều này khiến cho nhiều công chức lãnh đạo và chính khách của Trung Quốc vô cùng lo sợ. Lại Trường Hưng biết quá nhiều, và ở Canada, không ai có thể ngăn anh ta được.

Còn Nhã Như không nghĩ đến việc bỏ trốn.

Một ý nghĩ khác khiến anh ta băn khoăn. Mã Lý, bạn của Hồng Quế đã có mặt trong chuyến đi sang châu Phi. Nhã Như biết hai người đó đã nhiều lần chuyện trò với nhau rất lâu. Ngoài ra, Hồng Quế còn là người thích viết thư.

Có thể Mã Lý đã nhận được một thông điệp từ Hồng Quế? Sau đó thông điệp này được chuyển tới chỗ cơ quan an ninh? Điều này Nhã Như không biết. Nhưng anh ta sẽ tìm ra được.

Ba hôm sau, trong khi một cơn bão cát mạnh ập vào Bắc Kinh như đông nào cũng thế, Nhã Như tìm đến văn phòng của bà Mã Lý ở gần công viên “Thần mặt trời”. Bà Mã Lý làm việc ở phòng phân tích kinh tế, vị trí của bà không cao tới mức có thể gây khó khăn cho anh ta được. Bà Sen, thông qua đám mật thám, đã tìm hiểu được rằng Mã Lý không có bất kỳ mối liên hệ trực tiếp nào với một quan chức cấp cao. Bà Mã Lý có hai người con. Người chồng hiện nay của bà chỉ là một công chức bàn giấy bình thường. Sau khi người chồng trước chết trong cuộc chiến tranh với Việt Nam vào những năm 1970, bà đã tái giá mà không gặp bất kỳ sự phản đối nào và sinh thêm được một đứa con nữa. Hai người con lớn đã có cuộc sống riêng. Chị con gái đầu hiện là giảng viên ở Học viện Sư phạm, anh con trai thứ hai là bác sĩ phẫu thuật của một bệnh viện ở Thượng Hải. Cả hai người này đều không có những quan hệ có thể làm cho Nhã Như thiếu yên tâm. Nhã Như cũng lưu ý rằng bà Mã Lý dành rất nhiều thời gian cho hai đứa cháu nhỏ.

Bà Sen đã dàn xếp được một cuộc hẹn giữa Mã Lý và Nhã Như. Bà ta không nói ra lý do của cuộc thăm hỏi này mà chỉ bảo việc này rất cấp bách và hình như có liên quan đến chuyến đi châu Phi. Điều này sẽ khiến bà ta lo lắng, Nhã Như thầm nghĩ, khi ngồi ở hàng ghế sau xe ngắm nhìn phố xá. Vì Nhã Như còn nhiều thời gian nên lái xe theo yêu cầu đã cho xe chạy đường vòng qua các công trường mà Nhã Như có góp cổ phần. Trước hết là những khu mới xây dựng cho Thế vận hội sắp tới. Ngoài ra Nhã Như còn có một hợp đồng lớn cho việc phá bỏ một khu dân cư để nhường chỗ cho những con đường cao tốc nối liền các công trình thể thao mới. Nhã Như tính rằng tiền lời sẽ lên tới hàng tỉ, ngay cả khi phải chi cho các quan chức và chính khách mỗi tháng hàng triệu nhân dân tệ.

Nhã Như quan sát cái thành phố đang biến đổi trước mắt anh ta. Rất nhiều người phản đối vì cho rằng làm thế Bắc Kinh sẽ mất đi linh hồn của mình. Nhã Như đã chi tiền để các nhà báo viết những bài báo dài về chuyện những khu ổ chuột sẽ biến mất, những khoản đầu tư sau khi Thế vận hội đã qua sẽ thay đổi diện mạo của Trung Quốc, sẽ đem lại lợi ích cho tất cả mọi người. Nhã Như chỉ muốn là người đứng trong hậu trường nhưng một vài lần anh ta đã phải nhượng bộ sự quyến rũ phù phiếm, đã xuất hiện ở một vài chương trình truyền hình tranh luận về sự biến đổi của Bắc Kinh. Anh ta luôn tranh thủ những dịp ấy để ám chỉ đến những công trình từ thiện của mình, duy trì một số công viên hoặc trùng tu các công trình kiến trúc trong thành phố. Theo những nhà báo mà Nhã Như đã trả cho rất hậu, anh ta dù thuộc vào nhóm những người giàu nhất Trung Quốc nhưng lại có danh tiếng rất tốt.

Anh ta luôn nghĩ đến việc giữ gìn danh tiếng này, dù phải trả bằng bất kỳ giá nào.

Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà tồi tàn nơi bà Mã Lý làm việc. Bà đứng ở cầu thang đón Nhã Như.

– Chị Mã Lý, Nhã Như nói. Lúc này, được gặp lại chị tôi thấy như thể chuyến đi châu Phi, chuyến đi đã kết thúc buồn như vậy, đã nằm lại ở phía sau xa vô cùng tận.

– Ngày nào tôi cũng nghĩ đến chị Quế, bà Mã Lý nói. Nhưng tôi đã để cho chuyến đi châu Phi biến mất lâu rồi. Dù gì thì tôi cũng không bao giờ quay lại nơi đó nữa.

– Như chị biết đấy, ngày nào chúng ta cũng ký kết nhiều hợp đồng mới với các nước trên lục địa Phi châu. Chúng ta đang thiết lập những cầu nối vững vàng cho tương lai.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện trên dãy hành lang dẫn đến căn phòng làm việc tồi tàn của bà Mã Lý, trong phòng có cửa sổ nhìn ra mảnh vườn nhỏ xung quanh xây tường chắn, ở giữa vườn là một đài phun nước khô cạn trong mùa đông.

Bà Mã Lý pha trà. Nhã Như nghe có tiếng ai cười ở đâu đó.

– Tìm kiếm sự thật cũng giống như nhìn một con ốc sên đuổi theo một con ốc sên khác, Nhã Như nói, vẻ suy tư. Chúng tiến lên rất chậm nhưng rất kiên trì.

Nhã Như nhìn xoáy vào mắt bà Mã Lý. Nhưng bà không lẩn tránh ánh mắt của anh ta.

– Hiện đang có nhiều tin đồn, Nhã Như tiếp tục nói. Những tin đồn mà tôi không muốn nghe, về các công ty của tôi, về tính cách của tôi. Tôi muốn biết chúng đến từ đâu. Tôi phải tìm ra kẻ muốn làm hại mình. Đây không phải do những kẻ ghen tị thông thường, mà là kẻ nào đó khác, với một động cơ mà tôi không hiểu.

– Vì sao tôi lại muốn phá hoại danh tiếng của cậu?

– Tôi không muốn nói vậy. Câu hỏi mang một ý khác: ai là người đã biết được điều gì đó, ai là người có thông tin và đã tung ra?

– Tôi và cậu, chúng ta sống trong hai thế giới tách biệt. Tôi là công chức Nhà nước, còn cậu có những vụ làm ăn lớn mà người ta thường thấy trên báo chí. So với tôi, một người phụ nữ tầm thường, thì cậu sống một cuộc sống mà tôi không thể tưởng tượng được.

– Nhưng chị biết chị Quế, Nhã Như khẽ nói. Chị gái của tôi, một người rất gần gũi với tôi. Sau một thời gian dài, hai chị mới lại tình cờ gặp nhau trong chuyến sang châu Phi. Hai người đã nói chuyện với nhau, chị ấy đã vội vàng tìm gặp chị vào một buổi sáng sớm. Sau khi tôi trở về Bắc Kinh thì bắt đầu có những tin đồn.

Mã Lý tái mặt.

– Cậu đổ lỗi cho tôi là người công khai nói xấu cậu ư?

– Chị phải hiểu rằng trong hoàn cảnh của tôi, tôi không được phép nóng vội kết tội ai. Tôi đã tiến hành tìm hiểu, và cuối cùng, sau khi đã loại bỏ hết khả năng này đến khả năng khác, tôi chỉ thấy có một cách lý giải duy nhất. Một người duy nhất.

– Là tôi?

– Thật ra thì không phải là chị.

– Cậu cho rằng đó là chị Quế ư? Chị ruột của cậu?

– Ai cũng biết rằng chúng tôi có những quan điểm khác nhau về tương lai của Trung Quốc, về sự phát triển chính trị, kinh tế, lịch sử.

– Nhưng hai chị em cậu đâu có thù địch nhau.

– Sự thù địch có thể phát triển qua một thời gian dài, khó nhận thấy, giống như đất trồi lên khỏi mặt biển. Sự thù địch bỗng xuất hiện mà người ta hoàn toàn không biết nó ở đâu ra.

– Tôi không thể hình dung được rằng Hồng Quế lại dùng đòn tố cáo nặc danh để làm vũ khí.

– Tôi biết. Vì lẽ đó mà tôi phải đặt câu hỏi. Thực ra hai chị đã nói với nhau về chuyện gì?

Bà Mã Lý không trả lời. Nhã Như tiếp tục nói không để cho Mã Lý có thời gian suy nghĩ.

– Có thể là có một bức thư, anh ta thong thả nói. Một bức thư mà chị ấy đã trao cho chị vào buổi sáng hôm đó. Tôi nói đúng chứ? Một bức thư? Hoặc là một tài liệu? Tôi cần phải biết chị ấy đã nói gì với chị và đã đưa cái gì cho chị.

– Chị Quế hình như có linh cảm là mình sẽ chết. Tôi đã trăn trở suy nghĩ, nhưng không thể hiểu được điều gì đã khiến chị ấy bất an đến mức đó. Chị Quế chỉ nhờ tôi giúp thiêu xác của chị ấy, khi chị ấy chết. Chị ấy muốn đem tro rắc lên mặt hồ trong công viên Hồ Long Đàm. Ngoài ra chị ấy nhờ tôi lưu tâm đến số tài sản ít ỏi và sách vở, còn quần áo thì đem quyên góp cho hội từ thiện cũng như các đồ đạc khác trong nhà.

– Chỉ có vậy thôi sao?

– Phải.

– Chị ấy nói hay viết ra những điều này?

– Chị ấy viết ra trong một bức thư. Tôi đã đọc nhiều lần, gần như đã thuộc lòng. Sau đó tôi đã đốt bỏ nó.

– Đó là một bức thư ngắn?

– Phải.

– Nhưng vì sao chị lại phải đốt nó đi? Người ta gần như có thể coi đó là một chúc thư.

– Chị ấy đã bảo sẽ không ai nghi ngờ những lời tôi nói.

Nhã Như tiếp tục nhìn xoáy vào gương mặt bà Mã Lý trong lúc suy nghĩ về những lời nói của bà.

– Chị ấy không đưa cho chị một bức thư nào khác ư?

– Bức thư nào vậy?

– Câu hỏi hay lắm. Có thể là một bức thư mà chị đã không đốt bỏ? Nhưng đã trao nó cho một ai khác?

– Tôi chỉ nhận được lá thư chị ấy viết cho tôi. Tôi đã đốt bỏ. Không có thêm gì nữa.

– Sẽ chẳng hay ho gì nếu như chị nói dối đâu.

– Vì sao tôi lại phải nói dối chứ?

Nhã Như dang hai tay.

– Tại sao con người nói dối? Vì sao chúng ta có khả năng này? Vì trong một số trường hợp, nó mang lại ưu thế cho chúng ta. Dối trá và sự thật là vũ khí, chị Mã Lý ạ, người có năng lực có thể sử dụng chúng, giống như những người khác vung kiếm với kỹ xảo tuyệt chiêu của họ.

Nhã Như vẫn tiếp tục nhìn, không để bà Mã Lý có thể tránh được ánh mắt anh ta.

– Chị không còn gì để nói với tôi nữa hay sao?

– Không. Hoàn toàn không còn gì nữa.

– Chắc chị cũng rõ, dù sớm hay muộn thì tôi cũng sẽ tìm được ra điều mình muốn biết.

– Phải.

Nhã Như gật gật đầu vẻ ngẫm nghĩ.

– Chị là người tốt, chị Mã Lý. Tôi cũng vậy. Nhưng tôi cũng có thể độc ác và tàn nhẫn nếu như tôi bị buộc phải thế.

– Tôi không có gì phải giấu.

– Thế thì tốt. Chị có hai đứa cháu, chị Mã Lý. Chị yêu chúng hơn tất cả mọi thứ.

Anh ta thấy bà Mã Lý giật mình.

– Cậu đe dọa tôi đấy à?

– Hoàn toàn không. Tôi chỉ muốn tạo cho chị một cơ hội nói ra sự thật thôi.

– Tôi đã nói hết mọi chuyện. Chị Quế đã nói với tôi về những lo lắng của chị ấy về tương lai của Trung Quốc. Nhưng không hề nói về những mối đe dọa, về những lời đồn đại.

– Vậy thì tôi tin chị.

– Cậu làm cho tôi sợ đấy, Nhã Như. Tôi có thực đáng phải như vậy không?

– Tôi đâu có làm gì cho chị phải sợ. Chị Quế đã làm điều đó, với bức thư đầy bí mật của chị ấy. Hãy nói với linh hồn chị ấy như vậy. Cầu xin chị ấy giải cứu chị khỏi sự bất an của mình.

Nhã Như đứng lên. Bà Mã Lý tiễn anh ta ra tới ngoài đường. Anh ta bắt tay bà rồi biến mất vào trong xe. Bà Mã Lý quay về phòng làm việc và nôn thốc nôn tháo vào chậu rửa tay.

Bà ngồi vào bàn làm việc, cố nhớ lại những câu chữ trong bức thư của Hồng Quế mà bà đã cất trong ngăn kéo.

Bà ấy chết trong tức giận, Mã Lý nghĩ. Ai mà biết được chuyện gì đã xảy ra với bà ấy. Cho đến nay không một ai có thể đưa ra cho mình một lời giải thích chấp nhận được về vụ tai nạn ô tô ấy.

Chiều hôm đó, trước khi rời văn phòng, Mã Lý xé vụn bức thư, thả vào bệ xí rồi xả nước cho trôi đi. Bà vẫn còn lo sợ và biết rằng từ nay mình sẽ phải sống với lời đe dọa của Nhã Như. Hắn sẽ luôn ở kề bên cạnh bà.

Cả đêm Nhã Như có mặt trong khu giải trí Sanlitun, một trong những hộp đêm của anh ta ở Bắc Kinh. Anh ta nằm thư giãn trong một căn phòng phía sau, để Lý Vũ, một cô tiếp viên của câu lạc bộ, xoa bóp gáy. Lý Vũ cũng ở trạc tuổi Nhã Như. Đã có thời cô là nhân tình của Nhã Như, một trong số ít những người được anh ta tin tưởng. Nhưng Nhã Như luôn suy nghĩ rất kỹ những gì nên nói và không nên nói cho Lý Vũ biết. Mặc dù anh ta biết Lý Vũ là người trung thành.

Lý Vũ đều cởi hết quần áo mỗi lần xoa bóp cho Nhã Như. Tiếng nhạc của hộp đêm từ đâu đó vọng tới qua các bức tường. Căn phòng với ánh đèn mờ ảo, giấy dán tường màu đỏ.

Nhã Như nhớ lại cuộc nói chuyện với bà Mã Lý. Tất cả đều từ chị Quế mà ra, anh ta nghĩ. Mình đã mắc một sai lầm lớn khi tin vào lòng trung thành của chị ấy với gia đình lâu như vậy.

Lý Vũ xoa bóp lưng cho Nhã Như. Bỗng anh ta giữ tay cô lại và ngồi dậy.

– Em làm đau anh à?

– Anh cần ở một mình, Lý Vũ. Anh sẽ cho gọi em sau.

Cô rời khỏi phòng trong lúc Nhã Như cuốn lên người tấm chăn. Anh ta tự hỏi liệu có phải mình đã nhầm không. Vấn đề có lẽ không phải nằm trong bức thư mà chị Quế đã trao cho Mã Lý.

Giả sử, chị Quế đã nói chuyện với ai đó, anh ta nghĩ. Với một nhân vật mà chị ấy cho rằng mình sẽ không bao giờ nghĩ tới.

Bỗng Nhã Như nhớ ra, Chấn Bình đã nhắc đến một nữ thẩm phán người Thụy Điển, người mà chị Quế rất quan tâm đến. Điều gì có thể ngăn được chị Quế nói chuyện với bà ta? Khinh suất mà tiết lộ cho bà ta biết?

Nhã Như nằm dài ra. Giờ đây gáy anh ta đã đỡ đau hơn, nhờ vào những ngón tay nhạy cảm của Lý Vũ.

Ngay sáng hôm sau Nhã Như đã gọi điện thoại cho Chấn Bình. Anh ta đi thẳng vào việc.

– Anh đã từng nhắc đến một nữ thẩm phán người Thụy Điển, người có quan hệ với chị gái tôi. Đó là chuyện gì vậy?

– Bà ta tên là Birgitta Roslin. Chuyện liên quan đến một vụ tấn công. Chúng tôi đã cho triệu mời bà ta đến để nhận diện can phạm, nhưng bà ta không làm được. Ngược lại bà ta đâu như có chuyện với chị Hồng Quế về vụ giết nhiều người ở Thụy Điển, mà theo bà ta thì do một người đàn ông Trung Quốc thực hiện.

Máu Nhã Như đông cứng lại. Điều này còn tồi tệ hơn là anh ta nghĩ. Mối đe dọa này còn nghiêm trọng hơn là những nghi ngờ hối lộ, tham nhũng. Nhã Như vội vàng kết thúc cuộc nói chuyện bằng một vài lời xã giao lịch sự với Chấn Bình.

Anh ta đã bắt đầu suy tính đến những việc mình buộc phải tự thực hiện, vì giờ đây Lưu Sinh không còn nữa.

Chừng nào việc này còn chưa xong thì Hồng Quế vẫn hoàn toàn chưa bị đánh bại.

òn trẻ, nếu ai đó bảo với bà rằng đến một ngày nào đó bà sẽ sưu tầm rượu vang, chắc chắn bà sẽ không tin. Bà không những phủ nhận khả năng này mà thậm chí còn phẫn nộ nữa. Trong thời gian học đại học ở Lund, bà cảm thấy gắn bó với nhóm cánh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.