Người Đàn Ông Đến Từ Bắc Kinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 81 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Mãi sau này, khi mọi sự kiện đã bắt đầu mờ nhạt, đôi khi bà tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu bà cứ đi Tenerife, sau đó trở về, lại tiếp tục đi làm với huyết áp giảm, lượng sắt trong máu đã đủ và cảm giác suy nhược đã biến mất. Còn bây giờ, cứ để mọi việc như nó sẽ diễn ra. Ngày hôm sau, Birgitta Roslin gọi điện thoại đến văn phòng du lịch hủy bỏ chuyến đi.

Buổi tối, Staffan về muộn vì đoàn tàu của ông bị hỏng đầu máy, phải nằm lại trên đoạn ray tránh tàu. Hai tiếng đồng hồ ông cùng đồng nghiệp tìm mọi cách xoa dịu các hành khách đã mất kiên nhẫn, ngoài ra ông còn phải chăm sóc cho một bà lão bị ốm. Khi về đến nhà, ông đã mệt lử và dễ nổi nóng. Bà để yên cho ông ăn bữa tối, rồi sau đó kể cho ông nghe về phát hiện của mình: Ở Nevada xa xôi đã xảy ra một cái gì đó rất giống với vụ giết người hàng loạt ở Hälsingland, dường như còn có gì đó liên quan nữa. Bà thấy ông có vẻ hoài nghi, nhưng không biết liệu đó có phải do ông mệt mỏi hay là ông thực sự nghi ngờ câu chuyện của bà. Sau khi ông lên giường đi ngủ, bà lại ngồi vào bên máy tính và chuyển đi chuyển lại giữa Hälsingland và Nevada. Đến nửa đêm, bà ghi lại những gì mình thấy lên một tờ giấy, y như bà thường làm mỗi khi phải soạn một bản án. Dù sự việc xem ra có vẻ trừu tượng, nhưng bà không thể không phỏng đoán rằng giữa hai sự kiện này có gì đó liên quan đến nhau. Bà nghĩ, bản thân mình cũng thuộc gia đình Andrén, mặc dù bây giờ bà mang họ Roslin.

Điều đó có nghĩa là bà cũng gặp nguy hiểm? Bà nhìn vào trong giấy ghi chép suy nghĩ rất lâu mà không tìm được câu trả lời. Rồi bà đi ra ngoài dưới bầu trời đêm tháng Giêng trong veo, nhìn lên các vì sao. Mẹ bà đã có lần kể cho bà nghe, cha của bà là một người si mê ngắm sao đêm. Lâu lâu mẹ mới lại nhận được thư của ba, trong đó ba kể về, nói đúng hơn là tả lại, đêm đêm ba đứng trên boong tàu tìm hiểu những vì sao và vị trí của chúng như thế nào. Ba có một niềm tin gần như thần bí rằng người chết sẽ biến thành tro bụi để rồi trở thành những vì sao mới. Những ngôi sao mới này ở rất xa mà mắt của người còn sống không nhìn thấy được. Birgitta Roslin thầm hỏi ba đã nghĩ gì khi con tàu Ms Runskär chìm xuống trong lòng vịnh Gävle. Con tàu chở đầy hàng đó đã bị sóng của cơn bão dữ dội đánh vào mạn và chỉ trong một vài phút đã bị lật chìm. Một tín hiệu SOS duy nhất được phát đi trước khi đài phát câm lặng. Liệu ba có nhận thấy mình sẽ chết, hoặc cái chết đã trùm lên ông trong làn nước lạnh, khiến ông không còn có thể nghĩ đến điều đó được nữa? Một nỗi kinh hoàng bất ngờ, rồi lạnh giá và cái chết.

Bầu trời đêm nay rất gần, những vì sao long lanh sáng tỏ. Mình mới chỉ thấy bề ngoài của sự việc, bà thầm nghĩ. Nó có một mối liên hệ, những sợi chỉ mỏng manh nối với nhau. Nhưng cái gì nằm bên dưới đó? Đã có lý do nào để phải giết chết mười chín con người trong một ngôi làng nhỏ tại Thụy Điển và xóa sạch một gia đình trên sa mạc Nevada? Lại là điệp khúc thông thường: trả thù, tham lam, ghen tức. Nhưng sự bất công nào lại có thể dẫn tới một hành động báo thù quá trớn đến như vậy? Người ta được lợi gì khi giết những ông già bà lão đã ở vào cái tuổi thập tử nhất sinh ấy? Và ai có thể là người ghen tức với họ?

Bà trở vào nhà khi thấy người đã ớn lạnh. Thông thường bà cũng hay đi ngủ sớm vì bà thấy mệt mỏi vào buổi tối và cũng không muốn đi làm mà không được ngủ đẫy giấc, đặc biệt vào những ngày bà phải xử án. Bây giờ bà không cần phải nghĩ đến chuyện đó nữa. Bà nằm xuống sofa và bật nhạc nhỏ để không làm Staffan thức giấc. Đó là đĩa tập hợp những bản nhạc pop Thụy Điển. Birgitta Roslin có một bí mật mà bà không chia sẻ với bất kỳ ai. Bà ước mơ có ngày sẽ viết được một ca khúc giành được giải trong Eurovision. Đôi lúc bà thấy ngượng vì có mong ước này, nhưng đồng thời lại muốn làm được điều đó. Cách đây nhiều năm bà đã mua một cuốn từ điển vần điệu, và khóa nó trong ngăn kéo bàn làm việc kèm với hàng loạt bản nháp lời bài hát. Có lẽ một thẩm phán vẫn đang tại vị lại đi viết lời bài hát thì không được phù hợp cho lắm. Nhưng dù sao, cũng chẳng có luật nào cấm bà làm thế.

Mong ước lớn nhất của bà là viết được một bản tình ca. Một bài hát về chim muông, về tình yêu, với đoạn điệp khúc không thể nào quên. Cha của bà là một người say mê ngắm sao, nên bà cũng có thể xem mình như là một người say mê tìm kiếm điệp khúc. Cả hai đều là những con người đam mê, nhưng chỉ có cha là người trân trân nhìn lên vòm trời.

Bà lên giường vào lúc ba giờ sáng, khẽ lay người Staffan để ông không ngáy nữa. Ông xoay người nằm nghiêng và thôi ngáy. Bà cũng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Birgitta Roslin nhớ lại giấc mơ của mình đêm hôm trước. Bà đã gặp mẹ. Mẹ nói với bà mà bà không hiểu được mẹ nói gì, như thể mẹ đang đứng đằng sau một tấm kính. Tình huống đó xem ra tiếp tục kéo dài vô tận, mẹ càng lúc càng tỏ ra bực bội ở phía bên kia khi thấy đứa con gái không thể hiểu được mình. Bản thân bà cũng ngạc nhiên về thứ đã chia cách mẹ con bà với nhau.

Ký ức trong như tấm kính. Ai đã chết, người đó vẫn được nhìn thấy, rất gần. Nhưng chúng ta không còn đến được với nhau. Cái chết câm lặng, nó ngăn cấm trò chuyện, đòi hỏi im lặng.

Birgitta đứng dậy. Một ý nghĩ thành hình trong đầu bà. Nó bỗng nhiên ở đây và rất rõ ràng. Thực ra bà không hiểu tại sao trước đây mình không nghĩ tới điều đó. Mẹ của bà đã tự để quá khứ của mình lại phía sau. Mẹ chưa bao giờ đòi hỏi Birgitta, đứa con duy nhất của mình, cần phải quan tâm đến cuộc sống trước kia của mẹ.

Bà lấy ra tập bản đồ giao thông Thụy Điển. Trước kia, vào mùa hè, ông bà thường cùng lái xe với các con đến nhà nghỉ mà họ đã thuê, phần nhiều thuê cho cả một tháng trời. Rất hãn hữu, như trong hai mùa hè mà họ đến nghỉ ở Gottland, họ đi bằng máy bay. Họ chưa bao giờ đi bằng tàu hỏa, và ngày đó Staffan cũng chưa bao giờ có ý nghĩ vào một ngày nào đó ông sẽ đánh đổi cuộc sống của một luật sư với một người soát vé tàu.

Bà lật tấm bản đồ tổng quát. Hälsingland nằm chếch về hướng Bắc hơn là bà nghĩ. Bà không tìm thấy địa danh Hesjövallen trên bản đồ, vì đó là một làng nhỏ.

Khi gập bản đồ lại, bà đã quyết định mình phải làm gì. Bà sẽ lái xe lên Hesjövallen. Trước hết là để tận mắt nhìn thấy hiện trường vụ án, nhưng cũng là để thấy được ngôi làng, nơi mẹ bà đã lớn lên.

Khi còn trẻ, bà đã dự định làm một chuyến đi khắp đất nước Thụy Điển. Bà thường gọi đó là “chuyến hành hương về quê”. Chuyến đi đó sẽ đến tận cực Bắc, tới Treriksröset, sau đó quay trở lại miền duyên hải phía Nam, vùng Scanie, nơi gần với lục địa và phần đất còn lại nằm ở phía sau lưng. Trên đường về phương Bắc, bà muốn đi theo đường bờ biển, còn khi quay về sẽ đi theo đường quốc lộ nằm sâu trong nội địa. Nhưng chuyến đi đó đã không thành hiện thực. Khi bà nói chuyện với Staffan ông tỏ ra không hứng thú. Rồi sau khi có con, dự định đó lại càng trở nên bất khả thi.

Còn bây giờ, cuối cùng thì bà ít ra cũng có thể thực hiện được một phần của chuyến đi đó.

Khi Staffan ăn sáng và chuẩn bị xong cho chuyến tàu hỏa đi Alvesta, chuyến cuối cùng trước khi ông được nghỉ mấy ngày, bà thông báo với ông dự định của mình. Ông ít khi phản đối những ý tưởng của bà và lần này cũng vậy. Ông chỉ hỏi bà sẽ đi bao lâu và liệu bác sĩ có phản đối vì chuyến đi xa như vậy sẽ quá vất vả và khó nhọc hay không.

Mãi tới lúc ông đã ra đến cửa, bà mới thấy mất bình tĩnh. Hai người đã tạm biệt nhau trong bếp, nhưng lúc này bà lại đuổi theo, tức giận ném tờ báo sáng vào lưng ông.

– Có chuyện gì vậy?

– Anh không quan tâm đến việc vì sao em lại muốn đi ư?

– Em chẳng đã giải thích cho anh biết rồi đó sao?

– Anh không hiểu rằng có thể em cũng cần phải có thời gian để nghĩ về những gì đã xảy ra giữa hai chúng ta sao?

– Lúc này, chúng ta chưa thể nói với nhau về điều đó được. Nếu không anh sẽ bị nhỡ chuyến tàu.

– Vậy thì sẽ chẳng có lúc nào thích hợp cả. Buổi tối thì không đúng lúc, buổi sáng cũng không đúng lúc. Anh không bao giờ có nhu cầu nói chuyện với em xem cuộc sống của chúng ta đã thành ra thế nào hay sao?

– Em biết rõ rằng anh không trầm trọng hóa mọi chuyện như em.

– Trầm trọng hóa ư? Anh cho đó là trầm trọng hóa, khi em phản ứng về việc hơn một năm nay chúng ta không hề gần gũi nhau?

– Anh chỉ nói lúc này chúng ta không thể nói chuyện được. Vì anh không có thời gian.

– Đã đến lúc anh cần phải có thời gian rồi đấy.

– Em nói thế nghĩa là sao?

– Là sự kiên nhẫn của em không lâu nữa sẽ kết thúc.

– Đây là một lời đe dọa à?

– Em chỉ biết rằng mình không muốn tiếp tục như thế này nữa. Bây giờ thì hãy cút đi với con tàu khốn khiếp của anh!

Bà quay vào bếp và nghe có tiếng sập cửa. Bà cảm thấy như trút được gánh nặng khi cuối cùng cũng nói ra được những gì mình nghĩ, những gì mình cảm thấy, nhưng đồng thời bà cũng thấy lo, không biết ông ấy sẽ phản ứng ra sao.

Buổi tối ông gọi điện thoại về nhà. Không ai nhắc lại chuyện cãi cọ xảy ra hồi sáng. Nhưng bà thấy giọng nói của ông có vẻ bứt rứt. Có lẽ cuối cùng bây giờ họ đã có thể nói thẳng với nhau mọi chuyện chăng?

Sáng sớm hôm sau, bà lên xe đi về phương Bắc. Bà đã thông báo cho các con về chuyến đi nhưng không nhắc đến mối liên hệ giữa bà với việc xảy ra ở Hesjövallen.

Staffan trở về nhà vào đêm qua, ông đã chuyển va li của bà ra xe và để lên hàng ghế sau.

– Em sẽ ngủ lại ở đâu?

– Ở Lindesberg có một khách sạn nhỏ. Em sẽ gọi điện thoại về cho anh. Sau đó có thể em sẽ ngủ lại khách sạn ở Hudiksvall.

Staffan vuốt nhanh má vợ và vẫy tay theo bà. Bà có nhiều thời gian, nên thường dừng lại dọc đường và đến Lindesberg vào lúc gần tối. Gần cuối hành trình, bà đã phải chạy trên đoạn đường phủ tuyết. Bà cho xe chạy đến khách sạn, ăn tối trong một tiệm ăn vắng khách và đi ngủ sớm. Trong một tờ báo buổi chiều vẫn đăng tin về thảm kịch khủng khiếp, bà đọc thấy ngày mai trời lạnh hơn, nhưng không có tuyết rơi.

Bà ngủ say, lúc thức dậy, không nhớ lại được những giấc mơ tối qua nữa, rồi tiếp tục lái xe về bờ biển Hälsingland. Bà không mở radio, mà thưởng thức sự tĩnh lặng cùng những khu rừng trải dài như vô tận. Bà nghĩ đến thời thơ ấu của mẹ bà ở vùng đất này. Còn bản thân bà chưa biết đến gì khác ngoài những cánh đồng gợn sóng trải rộng. Trong trái tim mình, ta là một người du mục, bà nghĩ. Mà người du mục không đi tìm rừng, họ chỉ tìm những vùng đồng bằng rộng lớn.

Bà bắt đầu nghĩ tìm những từ có vần với du mục. Có thể là một bài hát về chính mình, bà nghĩ. Một nữ thẩm phán lên đường kiếm tìm phần du mục trong con người mình.

Khoảng trước mười giờ sáng, bà dừng tại một trạm nghỉ bên đường quốc lộ nằm ở phía Nam của Njutänger và uống cà phê. Bà là người khách duy nhất. Một tờ báo địa phương của Hudiksvall nằm trên bàn. Vụ giết người hàng loạt vẫn được chạy những dòng tít lớn, nhưng bà không biết thêm được tin gì mới. Cảnh sát trưởng Tobias Ludwig tuyên bố danh sách tất cả các nạn nhân sẽ được công bố vào ngày tiếp theo. Trên tấm ảnh chụp không rõ nét trông anh ta quá trẻ so với trách nhiệm to lớn của mình.

Một phụ nữ có tuổi đi quanh phòng tưới nước cho những chậu hoa để trên bệ cửa sổ. Birgitta Roslin gật đầu chào bà ta.

– Ở đây quá vắng vẻ, bà nói. Tôi cứ nghĩ ở vùng này phải tràn ngập nhà báo và cảnh sát sau những gì đã xảy ra.

– Tất cả đang ở Hudiksvall, bà ta trả lời, giọng đặc âm sắc địa phương. Nghe nói ở đó khách sạn không còn chỗ trống.

– Mọi người ở đây nói gì về chuyện xảy ra?

Bà ta đứng lại bên bàn của Birgitta Roslin và chằm chằm nhìn bà vẻ ngờ vực.

– Bà cũng là nhà báo à?

– Không. Hoàn toàn không. Tôi chỉ là người đi qua vùng này thôi.

– Người khác nghĩ thế nào thì tôi không rõ, nhưng tôi thì nghĩ rằng sự tàn bạo xảy ra ở những vùng nông thôn rồi cũng không bỏ qua các thành phố đâu.

Điều này như đã được học thuộc lòng, bà Birgitta Roslin nghĩ. Bà ta đã đọc được câu này ở đâu đó, hoặc có ai đó đã nói câu này trên vô tuyến và bà ta đã biến nó thành ra của mình.

Bà trả tiền cà phê, đi ra xe và giở bản đồ ra xem. Đoạn đường đến Hudiksvall không còn xa nữa. Chỉ cần đi thêm một đoạn về hướng Bắc rồi rẽ vào hướng nội địa, bà sẽ tới Hesjövallen. Bà thoáng do dự, cảm thấy mình như một con linh cẩu, nhưng lại quăng ngay ý nghĩ này. Bà thực sự có lý do để tới đó.

Đến Iggesund, bà rẽ sang phải rồi lại rẽ phải một lần nữa khi đến được ngã tư ở Olsund. Một chiếc xe cảnh sát chạy ngược chiều lúc sau lại thêm một chiếc nữa. Bỗng cánh rừng như mở ra bên một hồ nước. Những ngôi nhà nằm ở hai bên đường, xung quanh là những hàng rào dây chắn màu trắng pha đỏ. Trên đường có nhiều cảnh sát đi lại.

Bà nhìn thấy một căn lều ở bìa rừng và một căn nữa trên mảnh sân của một ngôi nhà nằm không xa. Bà có đem theo ống nhòm. Trong những căn lều ấy có gì? Cánh nhà báo chưa bao giờ nhắc đến chúng. Phải chăng họ đã tìm thấy một hoặc nhiều nạn nhân nằm trong đó? Hoặc chỉ là một dấu vết mà cảnh sát muốn bảo vệ?

Bà đưa ống nhòm lướt qua ngôi làng. Có nhiều người mặc áo bảo hộ liền quần hoặc đồng phục đang đi đi lại lại từ nhà này sang nhà khác, hoặc đang đứng hút thuốc bên cổng vườn, một mình hoặc thành từng nhóm nhỏ. Bà từng có dịp đến hiện trường một vài vụ án để theo dõi công việc của cảnh sát trong một vài giờ. Bà biết rằng ở đó, sự hiện diện của những người đại diện cho tòa án không được hoan nghênh. Cảnh sát luôn thận trọng để không bị phê phán. Nhưng Birgitta Roslin biết cách nhận ra điểm khác biệt giữa một cuộc điều tra theo phương pháp với một cuộc điều tra chểnh mảng. Cái bà nhìn thấy ở đây gây cho bà ấn tượng về một công việc lặng lẽ và được tổ chức tốt. Đồng thời bà cũng ý thức được rằng họ đang làm việc khẩn trương. Thời gian là kẻ thù. Người ta muốn tìm ra được sự thật càng nhanh càng tốt, trước khi lại có cái gì đó tái diễn - đó sẽ là điều tồi tệ nhất.

Một cảnh sát mặc sắc phục gõ lên cửa kính làm gián đoạn ý nghĩ của bà.

– Bà làm gì ở đây?

– Tôi không biết là mình đã vượt quá dây chắn.

– Bà không vượt quá dây chắn. Nhưng chúng tôi phải để mắt tới những ai có mặt ở đây. Đặc biệt là với những người có đem theo ống nhòm. Chúng tôi có tổ chức họp báo trong thành phố, nếu như bà chưa được biết về việc này.

– Tôi không phải là nhà báo.

Viên công chức trẻ măng nghi ngờ quan sát bà:

– Vậy bà là ai? Một người hiếu kỳ?

– Thực tế tôi là một người họ hàng.

Viên cảnh sát rút từ trong túi ra một cuốn sổ ghi chép:

– Người nhà của ai?

– Của ông bà Brita và August Andrén. Tôi đang trên đường về Hudiksvall, nhưng tôi không biết cần phải nói chuyện với ai ở đó.

– Chắc chắn là với Erik Huddén. Ông ấy là người chịu trách nhiệm giữ liên lạc với thân nhân những người bị hại. Tôi thành thật chia buồn với bà.

– Cảm ơn.

Viên cảnh sát làm động tác chào, còn bà thì cảm thấy mình như một kẻ đần độn, quay đầu xe và phóng đi. Khi đến Hudiksvall, bà mới thấy rõ rằng ở đây khó mà có thể còn phòng trống trong các khách sạn, không chỉ do số lượng nhà báo đổ đến quá đông. Một người trực trong khách sạn Grand giải thích với bà rằng ở đây có một hội nghị về khai thác rừng tập trung các đại biểu của toàn Thụy Điển. Bà tìm chỗ đỗ xe rồi đi lang thang trong thành phố nhỏ, tìm chỗ trọ trong một khách sạn hoặc một quán trọ, nhưng tất cả đều đã có người đăng ký ở.

Bà đi tìm một quán ăn trưa và cuối cùng đã bước vào quán ăn Trung Quốc. Trong quán lúc này rất đông thực khách. Bà tìm thấy chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ. Phòng ăn được trang trí giống như tất cả các quán ăn Trung Quốc khác bà từng đến. Những chiếc lọ lộc bình, những con sư tử bằng sứ, những chiếc đèn lồng với tua màu xanh, đỏ, tất cả đều y hệt những nơi khác. Nhiều lúc bà rất muốn tin rằng tất cả các quán ăn Trung Quốc trên khắp thế giới đều nằm trong một chuỗi nhà hàng, thậm chí của cùng một ông chủ.

Một cô gái Trung Quốc cầm trong tay cuốn thực đơn đến chỗ bà. Khi Birgitta Roslin đặt món ăn bà mới biết cô gái trẻ này hầu như không biết tiếng Thụy Điển.

Sau khi vội vàng ăn xong bữa trưa, bà gọi điện đi khắp nơi và cuối cùng cũng nhận được một câu trả lời tích cực. Khách sạn Andbacken ở Delsbo có một phòng cho bà. Ở đó cũng đang diễn ra một hội nghị của những người làm trong ngành quảng cáo. Thụy Điển đã trở thành một đất nước mà ở đó mọi người bỏ ra một phần lớn thời gian đến hết khách sạn này sang trung tâm hội nghị khác để nói chuyện với nhau, bà nghĩ. Bản thân bà rất ít khi tham gia vào các khóa bổ túc nâng cao trình độ chuyên môn do bộ tư pháp tổ chức.

Khách sạn Andbacken là một ngôi nhà lớn quét sơn màu trắng nằm bên một hồ nước phủ băng tuyết. Trong lúc đứng chờ bên quầy lễ tân, bà đọc thấy thông báo các đại biểu dự hội nghị ngành quảng cáo chiều nay thảo luận theo tổ, buổi tối thì có yến tiệc và trao giải thưởng. Mong sao đêm nay không có những người say xỉn đi khắp hành lang, đập cửa ầm ầm suốt đêm, bà thầm nghĩ. Thực ra mình hoàn toàn không biết gì về những người làm quảng cáo. Vậy tại sao mình lại cho rằng họ sẽ gây ồn khi họ liên hoan với nhau?

Bà nhận được phòng nhìn ra hồ nước đã đóng băng và khu rừng trên triền đồi. Bà nằm lên giường và nhắm mắt lại. Hôm nay đáng lẽ mình có phiên xử, bà nghĩ, và phải lắng nghe bài thuyết trình buồn ngủ qua một công tố viên chán ngắt. Thay vì thế, mình lại được nằm trên giường khách sạn, xung quanh là tuyết, cách xa Helsingborg.

Bà đứng dậy, mặc áo khoác rồi phóng xe quay lại Hudiksvall. Trong phòng thường trực của sở cảnh sát, người đi ra, đi vào tấp nập. Bà biết rõ rằng rất nhiều người đang chen chúc nhau ở đây là các nhà báo. Thậm chí bà còn nhận ra một người đàn ông thường hay xuất hiện trên truyền hình, đặc biệt ở những sự kiện bi đát như các vụ cướp nhà băng và bắt cóc con tin. Với vẻ ngạo mạn, anh ta đi chen qua chỗ hàng người đang đứng mà không thấy có ai dám phản ứng. Cuối cùng thì Birgitta Roslin cũng tới được chỗ người phụ nữ tiếp khách đã gần như kiệt sức, và hỏi về Vivi Sundberg.

– Bà Vivi Sundberg không có thời gian.

Lời từ chối dứt khoát khiến bà ngạc nhiên.

– Ít nhất thì chị cũng nên hỏi tôi có việc gì chứ?

– Chắc bà cũng muốn đặt câu hỏi như những người khác. Bà phải chờ đến cuộc họp báo sau. Nó cũng sắp được bắt đầu.

– Tôi không phải là nhà báo. Tôi là người nhà của một trong những gia đình ở Hesjövallen.

Người phụ nữ đứng sau quầy lập tức thay đổi thái độ.

– Tôi xin lỗi. Vậy thì bà phải gặp ông Erik Huddén.

Chị ta quay số điện thoại và thông báo có khách. Rõ ràng chị ta không cần thiết phải nói thêm điều gì nữa. “Khách” là một mật khẩu chỉ người nhà của các nạn nhân.

– Ông ấy sẽ xuống, bà vui lòng chờ bên chỗ cửa kính kia.

Bỗng nhiên có một thanh niên trẻ bước lại bên bà.

– Tôi nghe được bà là họ hàng với một trong những người bị giết hại. Tôi có được phép đưa ra một vài câu hỏi với bà không?

– Vì sao tôi lại có thể cho phép được. Tôi không biết anh là ai.

– Tôi viết báo.

– Viết cho ai?

– Cho tất cả những ai quan tâm.

Bà lắc đầu.

– Tôi không có gì để nói với anh.

– Đương nhiên là tôi muốn chia buồn với bà.

– Không cần. Anh không cần phải làm việc đó. Anh nên nói khẽ để những người đứng gần đây không nghe thấy là anh đã phát hiện được một con mồi mà họ chưa kịp đánh hơi thấy.

Cánh cửa kính được một người đàn ông đeo phù hiệu có tên là Erik Huddén mở ra. Hai người bắt tay nhau. Ánh đèn chớp phản chiếu lên cánh cửa kính khi nó được khép lại.

Trên hành lang có rất nhiều người. Ở đây mang một nhịp điệu hoàn toàn khác với ở ngoài Hesjövallen. Erik Huddén đưa bà vào một phòng họp. Trên bàn là những cặp tài liệu và một loạt các danh sách. Mỗi cặp tài liệu đều được ghi tên ở gáy. Những người chết được kẹp chặt trong những chiếc cặp đó, bà thầm nghĩ như vậy. Erik Huddén mời bà ngồi và anh cũng ngồi xuống đối diện với bà. Bà kể lại mọi chuyện từ đầu, về mẹ của mình, người đã hai lần đổi họ và bà đã phát hiện ra mối quan hệ họ hàng như thế nào. Bà nhận thấy Huddén có vẻ thất vọng như thể anh ta đã nhận ra rằng sự có mặt của bà ở đây hầu như không giúp gì được cho công việc điều tra của cảnh sát.

– Tôi cũng biết rõ rằng, ông cần những thông tin khác, bà nói. Tôi là thẩm phán và cũng hiểu được ít nhiều với các thủ tục tố tụng khi người ta phải truy lùng thủ phạm trong các vụ trọng án.

– Đương nhiên chúng tôi rất biết ơn bà đã đến gặp chúng tôi, anh đặt bút xuống và nheo mắt nhìn bà. Nhưng chẳng lẽ thật sự bà đi từ Scanie lên đây chỉ là để kể cho chúng tôi nghe chuyện này? Nếu chỉ có vậy, bà có thể gọi điện thoại được mà.

– Tôi cũng có điều cần phải nói, điều mà thực ra có liên quan đến công việc điều tra. Tôi muốn được nói chuyện với đồng nghiệp của ông, bà Sundberg.

– Bà không thể nói với tôi được sao? Bà Sundberg hiện nay rất bận.

– Tôi đã gọi điện thoại cho bà Sundberg và muốn tiếp tục được nói chuyện với bà ấy.

Anh ta ra khỏi phòng và khép cửa lại sau lưng. Birgitta Roslin kéo chiếc cặp đựng tài liệu có ghi tên “Brita và August Andrén” về phía mình. Điều đầu tiên nhìn thấy khiến bà giật mình. Đó là những tấm ảnh được chụp ở trong nhà. Mãi tới lúc này bà mới hình dung được mức độ của vụ chém giết đẫm máu này. Bà trân trân nhìn vào những tấm ảnh chụp những thân thể bị chém nát, bị rạch bụng. Người đàn bà trong tấm ảnh hầu như không còn có thể nhận ra được nữa vì nhát chém làm cho khuôn mặt của bà gần như bị chẻ làm đôi. Cánh tay của người đàn ông chỉ còn được dính vào người bởi mấy sợi gân.

Bà gấp cặp tài liệu lại và đẩy nó về chỗ cũ. Nhưng những tấm ảnh đó còn đọng lại trong bà, bà sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi chúng. Mặc dù trong những năm làm thẩm phán, đã nhiều lần nhìn thấy những tấm ảnh bạo hành, nhưng chưa bao giờ bà thấy có tấm nào có thể so sánh được với những gì có trong cặp tài liệu của Erik Huddén.

Anh quay lại và gật đầu ra hiệu cho bà cùng đi với mình.

Vivi Sundberg ngồi sau chiếc bàn làm việc chất đầy tài liệu. Khẩu súng ngắn và chiếc điện thoại di động được đặt trên một cặp tài liệu đầy cứng tưởng như sắp nứt ra được. Sundberg chỉ vào chiếc ghế dành cho khách.

– Bà muốn nói chuyện với tôi? Vivi Sundberg lên tiếng chào hỏi. Nếu tôi hiểu không sai, bà đã đi cả một đoạn đường từ Helsingborg đến đây. Chắc bà cho rằng điều bà muốn kể hẳn là phải rất quan trọng, nếu không bà đã chẳng phải đi xa đến như vậy.

Điện thoại đổ chuông, Vivi Sundberg tắt máy và nhìn khách như đòi hỏi một câu trả lời.

Birgitta Roslin kể mà không quá đi vào chi tiết. Khi ngồi trên ghế thẩm phán, bà luôn mong muốn các công tố viên, luật sư, bị cáo hay nhân chứng làm như thế biết chừng nào. Bản thân bà nắm được nghệ thuật tóm lược sự việc một cách rõ ràng.

– Có thể là bà cũng đã biết về vụ ở Nevada, bà kết luận.

– Điều này chưa bao giờ được nhắc tới trong các cuộc họp của chúng tôi. Mà mỗi ngày chúng tôi phải họp tới hai lần.

– Bà nghĩ gì về chuyện tôi vừa kể?

– Tôi hoàn toàn không nghĩ gì cả.

– Nó có thể nghĩa là việc này không phải do một kẻ điên khùng gây ra.

– Tôi sẽ coi thông tin của bà như tất cả các thông tin khác. Chúng tôi đang ngập đầu ngập cổ với những thông tin kiểu này. Có thể là trong hàng đống hàng tá những cuộc điện thoại, những lá thư hay email chúng tôi nhận được, có ẩn chứa một chi tiết mà sau này sẽ giữ vai trò quyết định trong cuộc điều tra. Chúng tôi còn chưa biết.

Sundberg lấy ra một tập giấy và đề nghị bà Roslin kể lại một lần nữa. Sau khi đã ghi chép xong, bà đứng dậy đưa bà Roslin ra lối cửa.

Bà dừng lại ngay trước cửa kính.

– Bà có muốn nhìn thấy ngôi nhà nơi mẹ bà đã lớn lên không? Có lẽ bà đến đây cũng vì điều đó?

– Liệu có được không?

– Các xác chết đã được chuyển đi rồi. Tôi có thể để bà vào trong nhà, nếu bà muốn. Khoảng nửa tiếng nữa, tôi sẽ đi ra ngoài đó. Bà chỉ cần hứa với tôi là không lấy một thứ gì ra khỏi nhà là được. Có những người mơ lấy được tấm thảm mà trên đó một trong các nạn nhân bị chém chết!

– Tôi không phải là người như vậy.

– Giờ bà có thể ngồi chờ trong xe, rồi sau đó đi theo xe của tôi.

Vivi Sundberg bấm vào một công tắc mở cửa. Birgitta Roslin bước ra ngoài đường phố, không một phóng viên nào trong số những người đang chen chúc trong phòng thường trực nhìn thấy.

Khi ngồi vào trong xe của mình, bà mới ngộ ra rằng mình đã không thuyết phục được Sundberg. Bà ấy đã không tin. Có thể đến một lúc nào đó sẽ có một điều tra viên xem xét đến hướng điều tra này, nhưng sẽ không nhiệt tâm.

Bà không thể trách Sundberg được. Có thể đó sẽ là một sự đòi hỏi quá lớn khi phải mở rộng phạm vi điều tra từ Hesjövallen tới một thành phố mãi tận Nevada.

Một chiếc xe màu đen không có biển số cảnh sát đỗ lại bên cạnh xe của bà. Vivi Sundberg vẫy bà.

Lúc họ đến được ngôi làng, Vivi Sundberg dẫn bà đến ngôi nhà và nói:

– Tôi sẽ để bà ở lại đây để bà được tĩnh tâm.

Birgitta Roslin hít sâu một hơi rồi bước vào nhà, trong nhà đèn đóm được bật hết.

Như thể bà từ phía sau hậu trường bước ra, ngay trên sân khấu rực ánh đèn. Và trong vở kịch này, bà chỉ có một mình.

òn trẻ, nếu ai đó bảo với bà rằng đến một ngày nào đó bà sẽ sưu tầm rượu vang, chắc chắn bà sẽ không tin. Bà không những phủ nhận khả năng này mà thậm chí còn phẫn nộ nữa. Trong thời gian học đại học ở Lund, bà cảm thấy gắn bó với nhóm cánh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.