Người Đàn Ông Đến Từ Bắc Kinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

Vào sáng mồng 7 tháng Ba năm 2006, bản án tử hình đối với giám đốc Trương Vĩnh Xan đã được tòa án nhân dân tối cao Bắc Kinh phê chuẩn. Trước đây một năm, bản án tử hình treo dành cho ông ta đã được quyết định. Mặc dù trong thời gian qua Trương Vĩnh Xan tỏ ra ăn năn về việc đã nhận tiền hối lộ lên tới hàng trăm triệu nhân dân tệ, nhưng tòa án không chuyển án này sang án chung thân. Dư luận ngày càng ác cảm với những giám đốc thoái hóa của các công ty có liên quan đến Đảng. Đảng đã nhận thấy cần phải trừng trị nghiêm khắc những phần tử đã làm giàu bất chính qua việc nhận hối lộ.

Trương Vĩnh Xan năm mươi chín tuổi. Từ hai bàn tay trắng, ông ta đã dựng nên cơ nghiệp với một tập đoàn giết mổ chuyên chế biến thịt lợn. Để giành được các mối lợi, một vài nhà cung cấp đã đút tiền hối lộ và ông ta đã nhận những số tiền bôi trơn đó. Thoạt tiên, vào đầu những năm 1990, ông ta khá thận trọng, hài lòng với những khoản tiền nhỏ và tránh sống phô trương. Vào khoảng cuối thập niên ấy, khi nhận thấy đa số đồng nghiệp của mình đã vơ vét kha khá, ông ta càng lúc càng đòi hỏi những khoản tiền lớn hơn, đồng thời lại công khai mình có thể có một cuộc sống như thế nào.

Đương nhiên ông ta không bao giờ tưởng tượng ra cảnh một ngày mình lại biến thành kẻ phải chịu trận, làm gương răn đe cho người khác. Trong phòng xử án, ông ta còn tin rằng án tử hình của mình sẽ được chuyển thành án chung thân rồi sau này người ta sẽ rút ngắn xuống. Khi thẩm phán tuyên bố bằng giọng nghiêm khắc rằng bản án sẽ được thi hành trong vòng bốn mươi tám tiếng nữa, ông ta bàng hoàng. Không một ai trong phiên tòa muốn nhìn thẳng vào ông ta. Khi bị cảnh sát giải đi, ông ta bắt đầu phản kháng. Nhưng đã quá muộn. Không một ai còn muốn nghe ông ta trình bày và ông ta lập tức bị đưa tới phòng biệt giam dành cho tử tù được canh gác nghiêm ngặt, rồi sau đó từng người một hoặc một nhóm bị dẫn ra một cánh đồng, nơi họ bị bắn chết: quỳ gối, hai tay trói quặt ra sau, nhận một viên đạn găm vào gáy.

Thường thường nếu phạm những tội danh như giết người, cưỡng dâm, trộm cướp hoặc những tội danh tương tự, các thủ phạm bị giải thẳng từ tòa án ra pháp trường. Cho tới giữa những năm 1990, xã hội Trung Quốc rất ủng hộ hình phạt tử hình: những kẻ bị kết án được chở ra pháp trường trên những chiếc xe tải không che bạt và việc hành quyết được tiến hành công khai. Đám đông được quyền quyết định xem tử tù có bị giết hay không. Nhưng những người có mặt trong những vụ việc như thế này không bao giờ muốn ân xá cho kẻ phạm tội, họ muốn những kẻ có tội này phải bị trừng phạt bằng cái chết. Tuy nhiên, những năm sau này, các cuộc hành quyết được tiến hành kín đáo hơn. Nhà nước kiểm soát rất chặt chẽ những người được phép vào quay phim, chụp ảnh, còn báo chí chỉ được đăng tin sau đó. Để tránh kích động thứ mà chính quyền cho là sự phẫn nộ giả nhân giả nghĩa ở các nước khác, các vụ xử bắn những kẻ tội phạm thông thường không còn được thông báo công khai nữa. Ngoài chính quyền ra không một ai được biết con số phạm nhân bị tử hình chính xác là bao nhiêu. Chỉ những cuộc hành quyết những kẻ tội phạm như Trương Vĩnh Xan mới được công bố trên truyền thông, vì chúng được coi như lời cảnh cáo đối với giới quan chức cao cấp, giám đốc các doanh nghiệp, đồng thời cũng xoa dịu nỗi bất bình ngày càng tăng trong dân chúng trước nạn tham ô tràn lan.

Tin đồn về bản án cuối cùng dành cho Trương Vĩnh Xan nhanh chóng lan rộng trong giới chính trị gia Bắc Kinh. Hồng Quế được nghe nói về quyết định của tòa án chỉ sau một vài tiếng đồng hồ. Bà vừa từ một cuộc họp chi bộ đảng trở về thì điện thoại di động đổ chuông. Bà bảo tài xế cho xe dừng lại bên lề đường để suy nghĩ về tin vừa nhận được. Hồng Quế không quen biết Trương Vĩnh Xan, chỉ gặp ông ta có một lần trong một buổi tiếp đón của sứ quán Pháp vài năm trước. Bà không có cảm tình với Vĩnh Xan, bằng vào trực giác, bà linh cảm thấy ông ta là người tham lam và tha hóa. Nhưng Vĩnh Xan là bạn thân của Nhã Như, em trai bà. Tất nhiên lúc này Nhã Như không muốn dính dáng đến ông ta nữa và sẽ phủ nhận mối quan hệ mật thiết giữa hai người, sẽ nói mình chỉ biết sơ qua về ông ta, nhưng Hồng Quế biết thực tế không phải như vậy.

Bà nhanh chóng đi đến một quyết định và bảo lái xe đưa mình đến nhà giam nơi Vĩnh Xan đang trải qua những giờ phút cuối cùng của cuộc đời. Hồng Quế quen biết ông giám đốc trại giam. Biết đâu bà có cơ may gặp được Vĩnh Xan.

Một người bị lĩnh án tử hình nghĩ gì, bà thầm nghĩ trong khi chiếc xe len lỏi giữa dòng xe cộ lộn xộn.

Hồng Quế đã nhìn thấy nhiều người chết. Bà đã tham dự những vụ chặt đầu, hành quyết bằng giá treo cổ, bằng xử bắn. Nhưng nhận một viên đạn vào gáy vì tội tham nhũng là cái chết đáng khinh nhất mà bà có thể hình dung ra. Hỏi xem có ai muốn bị quăng vào đống rác của lịch sử như vậy? Bà khẽ rùng mình khi nghĩ đến điều này. Nhưng bà không thuộc phe những người phản đối tử hình. Bà xem đó như là một công cụ cần thiết để bảo vệ Nhà nước, và cho là đúng đắn khi tước đi của bọn tội phạm quyền được sống trong chính cái xã hội mà chúng đã phá hoại. Bà không hề cảm thông với những kẻ hiếp dâm hoặc những kẻ bị tử hình vì trộm cắp. Ngay cả khi chúng có xuất thân khốn khổ, ngay cả khi luật sư bào chữa có tìm mọi cách đưa ra những tình tiết giảm nhẹ, thì cuộc sống vẫn có nghĩa là phải tự chịu trách nhiệm về bản thân. Người ta phải gánh lấy hậu quả do hành động của mình gây ra: trong trường hợp nghiêm trọng nhất thì là bằng cái chết.

Chiếc xe dừng lại trước cổng trại giam. Trước khi mở cửa xe, Hồng Quế kiểm tra hè đường qua lớp kính màu. Bà nhìn thấy một vài người và cho rằng họ là nhà báo hoặc phóng viên ảnh. Sau đó bà ra khỏi xe, đi nhanh đến bên cánh cửa nhỏ ngay gần cổng chính.

Gần ba mươi phút sau bà mới được một người bảo vệ dẫn qua khu nhà như một mê cung đến gặp ông Hà Ninh, giám đốc trại giam, tại văn phòng của ông ở tầng trệt. Đã lâu bà không gặp lại ông và ngạc nhiên thấy ông đã già đi nhiều.

– Anh Hà Ninh, bà vừa cất lời chào vừa chìa hai bàn tay về phía ông. Bao nhiêu năm đã trôi qua.

Ông nắm chặt lấy hai bàn tay bà.

– Chị Hồng Quế. Tôi đã nhìn thấy những sợi tóc bạc trên mái đầu chị, cũng giống như tôi vậy. Chị còn nhớ chúng ta gặp nhau lần cuối vào khi nào chứ?

– Khi ông Đặng Tiểu Bình có bài phát biểu về việc cần thiết phải hợp lý hóa nền công nghiệp của chúng ta.

– Thời gian trôi nhanh quá.

– Người ta càng già, thời gian trôi càng nhanh hơn. Tôi nghĩ rằng thần chết đang đuổi theo chúng ta với tốc độ nghẹt thở, nhanh tới mức mà chúng ta có lẽ hoàn toàn không nhận thấy được.

– Như một trái lựu đạn đã tháo chốt an toàn? Cái chết sẽ nổ ngay trước mặt chúng ta?

Hồng Quế rút tay về.

– Như một viên đạn đã ra khỏi nòng. Tôi đến vì muốn được nói chuyện với anh về Trương Vĩnh Xan.

Ông Hà Ninh dường như không thấy ngạc nhiên. Hồng Quế hiểu vì sao khi nãy ông lại để bà phải chờ lâu như vậy, ông muốn tìm hiểu trước xem bà muốn gì. Hẳn là phải liên quan đến người tử tù. Có thể Hà Ninh cũng đã gọi điện cho một ai đó ở Bộ Nội vụ để hỏi xem nên xử sự với Hồng Quế như thế nào.

Hai người ngồi xuống bên chiếc bàn họp nhỏ. Hà Ninh châm thuốc hút. Hồng Quế đi thẳng vào vấn đề. Bà muốn được thăm Trương Vĩnh Xan để vĩnh biệt ông ta, hỏi xem có thể giúp gì được cho ông ta không.

– Thật là lạ, Hà Ninh nói. Ông Trương quen biết em trai của chị. Ông ta đã cầu xin Nhã Như cứu mạng sống. Nhưng Nhã Như từ chối nói chuyện với ông ta và cho rằng án tử hình dành cho ông Trương là chính đáng. Còn bây giờ thì chị đến, chị gái của Nhã Như.

– Một người đáng phải đón nhận cái chết không có nghĩa là người đó không đáng có được một ước muốn cuối cùng hoặc được nghe những lời cuối cùng của anh ta.

– Tôi đã được phép để chị vào thăm ông Trương. Nếu ông ta muốn vậy.

– Ông ta có muốn không?

– Tôi không biết. Bác sĩ nhà tù đang ở trong khám của ông Trương trao đổi với ông ta về việc này.

Hồng Quế gật đầu tỏ ý không muốn nói tiếp về việc này nữa.

Ba mươi phút sau Hà Ninh được báo ra phòng ngoài. Khi quay lại, ông báo cho Hồng Quế biết Trương đồng ý gặp bà.

Bà lại đi theo những dãy hành lang ngoằn ngoèo đến nơi Trương và những phạm nhân bị kết án tử hình khác bị giam trong mười hai khám kề nhau.

– Có bao nhiêu người? Hồng Quế khẽ hỏi.

– Chín người. Hai phụ nữ và bảy nam giới. Trương là kẻ tham tàn nhất. Hai phụ nữ có liên quan đến mại dâm, số nam giới thì giết người cướp của, buôn bán ma túy. Tất cả đều là những thành phần không thể cải tạo được nữa. Xã hội chúng ta không cần đến hạng người đó.

Bà Hồng cảm thấy khó chịu khi đi qua hành lang này. Bà đoán bên trong là những con người đang rên rỉ, người ngồi lắc lư hoặc thờ ơ nằm duỗi thẳng trên giường. Còn có điều gì khủng khiếp hơn đối với một con người, bà nghĩ, khi được biết mình sắp sửa phải chết? Thời gian đã được ấn định, không có lối thoát nào khác. Con lắc đồng hồ buông xuống, cái chết chực chờ.

Trương bị giam trong khám cuối cùng, phía cuối hành lang. Mái tóc đen dày ngày trước của ông ta nay đã bị cạo trọc. Ông ta mặc bộ quần áo tù, chiếc quần quá rộng, còn áo thì lại quá chật. Hà Ninh rút lui, để một người gác mở cửa khám. Khi bước vào, Hồng Quế cảm thấy nỗi sợ hãi và kinh hoàng ngập tràn trong khám. Trương nắm chặt lấy tay Hồng Quế và quỳ xuống.

– Tôi không muốn chết, ông ta rên rỉ.

Hồng Quế giúp ông ta ngồi lên giường, bà kéo chiếc ghế đẩu lại gần và ngồi xuống trước mặt Trương.

– Anh cần phải cứng rắn lên, bà nói. Vì người ta sẽ nhớ đến điều đó. Rằng anh đã chết trong phẩm giá. Cái phẩm giá mà anh mắc nợ với gia đình mình. Nhưng không ai có thể cứu được anh. Kể cả tôi hay bất kỳ ai khác.

Trương nhìn Hồng Quế với đôi mắt mở to.

– Nhưng tôi chẳng làm gì quá đáng hơn tất cả những kẻ khác.

– Không phải tất cả. Nhưng nhiều kẻ khác thì đúng. Anh cần phải chịu trách nhiệm với những gì mình đã làm, đừng tự hạ mình hơn nữa bởi những điều dối trá.

– Vậy tại sao tôi lại phải chết?

– Điều này cũng có thể xảy ra với một người khác. Nhưng lúc này là anh. Cuối cùng tất cả những ai không quay lại con đường chân chính sẽ đều phải chịu chung số phận.

Trương nhìn những ngón tay run rẩy của mình và lắc đầu.

– Không một ai muốn nói chuyện với tôi. Không chỉ là tôi phải chết, mà tôi còn hoàn toàn cô độc trên thế giới này. Ngay cả gia đình cũng không đến thăm tôi lấy một lần. Như thể tôi đã chết rồi.

– Cả Nhã Như cũng không đến.

– Tôi không hiểu ý chị là gì.

– Thực ra cũng vì nó mà tôi đến đây.

– Tôi không muốn giúp anh ta.

– Anh đã hiểu sai rồi. Nhã Như không cần sự giúp đỡ. Nó không đến và phủ nhận chưa bao giờ dính líu đến anh. Đó là luật chơi, tất cả đều vu khống anh. Nhã Như cũng không phải ngoại lệ.

– Thật vậy sao?

– Đúng như tôi đã nói. Tôi chỉ có thể làm được cho anh một việc. Tôi có thể giúp anh trả thù, nếu anh kể cho tôi biết về những công việc anh chung đụng với Nhã Như.

– Nhưng cậu ta là em trai chị cơ mà?

– Mối liên hệ gia đình từ lâu nay đã bị cắt đứt. Nhã Như là người nguy hiểm đối với đất nước này. Nền tảng của xã hội Trung Quốc được xây dựng dựa trên phẩm giá của từng cá nhân. Chủ nghĩa xã hội sẽ không đứng vững và phát triển được nếu không có ý thức công dân. Những người như anh và Nhã Như đã tự băng hoại mình, và còn làm băng hoại đến toàn xã hội.

Cuối cùng Trương cũng hiểu ra mục đích việc đến thăm của Hồng Quế là gì. Hình như việc này đã đem đến cho ông ta chút nghị lực, giảm bớt nỗi khiếp sợ trong giây lát. Hồng Quế biết rằng bất cứ lúc nào ông ta cũng có thể rơi trở lại vào trạng thái hoảng sợ chết người, khiến ông ta tê liệt tới mức không còn trả lời được những câu hỏi của bà nữa. Chính vì vậy mà bà thôi thúc, đẩy ông ta lên phía trước giống như là bị cảnh sát thẩm cung.

– Giờ anh ngồi trong khám và chờ chết, trong khi đó Nhã Như lại ngồi ở văn phòng cao tít trên tòa nhà mà nó đặt cho cái tên “Núi Rồng”. Như vậy có đúng không?

– Cậu ta rất có thể phải ngồi vào chỗ của tôi ở đây.

– Có nhiều tin đồn về nó. Nhưng Nhã Như là người khôn khéo. Nó không để lại dấu chân ở những nơi nó đến.

Trương cúi người về phía Hồng Quế, hạ thấp giọng:

– Hãy đi theo dấu tiền.

– Nó dẫn tới đâu?

– Đến chỗ những người đã cho cậu ta vay những khoản tiền khổng lồ để cậu ta có thể xây được “lâu đài rồng”. Nếu không thì cậu ta lấy đâu ra từng núi tiền như thế để xây?

– Từ những công ty mà nó đầu tư vốn.

– Từ những nhà máy thảm hại sản xuất những con vịt nhựa để cho đám trẻ con phương Tây thả chơi trong bồn tắm của chúng ấy à? Từ những lều lán đóng giày và may quần áo ấy à? Ngay cả những nhà máy gạch cũng không thể đem lại cho cậu ta nhiều tiền đến như vậy.

Hồng Quế nheo trán.

– Nhã Như cũng có cổ phần ở các xí nghiệp sản xuất gạch sao? Người ta vừa mới phát hiện ra việc những công nhân làm việc ở đó bị coi như nô lệ, nếu không chịu làm việc cật lực, họ sẽ bị phạt phơi nắng.

– Nhã Như đã được cảnh báo sẽ có chuyện xảy ra. Cậu ta đã rút hết cổ phần trước khi cảnh sát tiến hành một cuộc vây ráp lớn. Đó là thế mạnh của cậu ta. Cậu ta luôn được báo trước, cậu ta có nguồn tin mật ở khắp nơi.

Trương ấn mạnh hai bàn tay lên vùng bụng như bị lên cơn đau bất thình lình. Hồng Quế nhìn thấy nỗi lo lắng trên khuôn mặt ông ta và gần như có cảm giác thương hại đối với người đàn ông này. Ông ta vừa bước vào tuổi năm mươi chín, đã có một sự nghiệp rực rỡ và lúc này thì mất hết. Không chỉ là tiền bạc, cuộc sống dễ chịu, một ốc đảo mà ông ta dựng lên cho gia đình mình, cho bản thân mình ngay giữa cảnh đói nghèo của bao người khác. Khi Trương bị bắt và bị truy tố, tờ báo nào cũng đăng những chi tiết đầy phẫn nộ, đồng thời cũng đầy chế nhạo. Một ví dụ trong đó là chuyện hai cô con gái của ông ta đều đặn sang Tokyo, Los Angeles để mua sắm quần áo. Hồng Quế còn nhớ đến một câu, chắc chắn do bên an ninh hoặc bên Bộ Nội vụ viết: “Họ mua sắm quần áo xa xỉ bằng tiền tiết kiệm của những người nông dân nuôi lợn nghèo khổ!” Câu này thường xuyên được nhắc lại. Người ta cũng đăng những bức thư của độc giả. Đương nhiên chúng được tòa báo viết ra và được những người ở cương vị cao chịu trách nhiệm về ảnh hưởng chính trị của vụ xét xử đối với Trương Vĩnh Xan kiểm tra. Một người gửi thư đã đưa ra đề nghị băm nhỏ thân thể Trương rồi quăng cho lợn ăn - đó là hình phạt duy nhất xứng đáng với ông ta.

– Tôi không thể cứu anh, Hồng Quế nhắc lại. Nhưng tôi có thể giúp anh kéo theo những kẻ khác cùng rơi xuống. Tôi được phép nói chuyện với anh ba mươi phút. Thời gian cũng sắp hết. Khi nãy anh nói là tôi nên lần theo dấu vết của tiền, có đúng vậy không?

– Đôi khi cậu ta được là “Bàn tay vàng”.

– Nghĩa là thế nào?

– Thế nào ư? Cậu ta là bàn tay trung gian quý như vàng. Cậu ta rửa tiền, đưa tiền ra khỏi Trung Quốc, dùng tiền ấy để đầu tư mà các cơ quan thuế vụ không hề biết. Cậu ta nhận mười lăm phần trăm cho mỗi phi vụ như vậy. Đặc biệt cậu ta tẩy sạch những đồng tiền đang chảy đầy ở Bắc Kinh thời gian này, tất cả nhà cửa, sân vận động đang được xây dựng chuẩn bị cho Thế vận hội sắp tới ấy.

– Có thể chứng minh tất cả những chuyện này không?

– Cần có hai bàn tay, Trương nói nhỏ. Một bàn tay nhận tiền, nhưng cũng cần có một bàn tay khác sẵn sàng đưa tiền. Những kẻ sẵn sàng đưa tiền hối lộ để được ưu tiên, chúng có bao giờ bị kết án tử hình không? Gần như là không bao giờ. Tại sao kẻ nhận hối lộ lại bị coi là phạm nhiều tội hơn kẻ đưa hối lộ? Chính vì vậy, chị cần phải lần theo dấu vết của đồng tiền. Hãy bắt đầu với Trường, với Lữ, hai ông chủ xây dựng. Họ lo sợ, họ sẽ nói ra để tự cứu lấy mình. Họ có thể kể ra những chuyện đáng kinh ngạc.

Trương im lặng. Hồng Quế nghĩ đến một cuộc đấu đá quyết liệt giữa những người muốn bảo tồn khu phố cổ ở trung tâm Bắc Kinh và những người muốn phá bỏ tất cả để phục vụ các dự án bất động sản khi Thế vận hội đang đến gần. Bà thuộc phe những người hết mình bảo vệ Bắc Kinh cổ kính. Bà đã nhiều lần bị tố cáo là đa cảm, hoài cổ. Đương nhiên người ta có thể xây dựng và cải tạo lại nhưng không được vì lợi ích thiển cận mà đi đến quyết định thành phố trong tương lai phải mang diện mạo như thế nào.

Thế vận hội có từ năm 1896. Quãng thời gian quá ngắn, mới hơn một thế kỷ. Thậm chí chúng ta vẫn còn chưa biết liệu đó có phải một truyền thống sẽ trường tồn hay chỉ mang tính nhất thời, tồn tại được một vài trăm năm. Chúng ta cần ghi nhớ lời của Chu Ân Lai khi được hỏi về những kinh nghiệm rút ra được từ cuộc cách mạng Pháp. Khi ấy ông đáp rằng hãy còn quá sớm cho một phán xử cuối cùng.

Hồng Quế nhận ra rằng bằng những câu hỏi của mình, bà đã khiến Trương trong vài phút ngắn ngủi gần như quên đi được cuộc hành quyết. Ông ta lại tiếp tục nói:

– Nhã Như là một người ưa báo thù. Người ta bảo cậu ta không bao giờ quên một sự sỉ nhục, dù nó có nhỏ bé như thế nào. Cậu ta cũng có lần kể cho tôi nghe rằng cậu ta xem gia đình mình như một triều đại thực sự cần phải bảo vệ niềm vinh quang hậu thế. Chị hãy cẩn thận, đừng để cậu ta coi chị là một kẻ phản nghịch, phản bội lại danh dự gia đình.

Trương chăm chú nhìn Hồng Quế.

– Cậu ta sẵn sàng giết những người cản đường mình. Tôi biết chắc điều đó. Nhưng trước hết là những ai dám nhạo báng cậu ta. Nhã Như có tay chân chuyên lo những việc này. Họ xuất hiện trong bóng tối, rồi lại nhanh chóng biến mất. Mới đây tôi có nghe cậu ta đã cử một người đi Mỹ. Người ta đồn rằng người đó đã quay về Bắc Kinh và để lại sau lưng mình một loạt xác chết. Hình như người này cũng đã có mặt ở châu Âu.

– Mỹ? Châu Âu?

– Người ta nói vậy.

– Tin đồn ấy đúng chứ?

– Tin đồn bao giờ cũng đúng. Khi người ta lột bỏ những gì là dối trá và phóng đại, sẽ còn lại cái lõi của sự thật. Cần lần tìm theo hướng ấy.

– Do đâu mà anh biết được mọi chuyện?

– Người ta chỉ giữ được quyền lực khi có nhiều nguồn tin.

– Vậy mà những thứ đó cũng chẳng giúp gì được cho anh.

Trương không trả lời. Hồng Quế nghĩ lại những gì ông ta đã nói ra. Bà vẫn còn bất ngờ.

Bà cũng nghĩ đến những gì mà bà thẩm phán người Thụy Điển đã kể. Hồng Quế đã nhận ra người đàn ông trong tấm ảnh mà Birgitta Roslin cho xem. Mặc dù tấm ảnh không được rõ nét, nhưng bà không nghi ngờ, đó chính là Lưu Sinh, vệ sĩ của em trai bà. Liệu những điều bà Roslin kể có gì liên quan với điều Trương vừa nói ra không? Có khả năng đó không? Nếu vậy thì Nhã Như đã khiến bà ngạc nhiên: chẳng lẽ nó lại ưa trả thù đến bệnh hoạn, không gì có thể cản nổi sao? Thậm chí cả khoảng cách hơn một thế kỷ?

Người gác ngục từ hành lang bước vào khám. Thời gian đã hết. Mặt Trương đột nhiên trắng bệch, ông ta nắm chặt lấy cánh tay bà.

– Đừng bỏ lại tôi một mình, ông ta nói. Tôi không muốn chỉ có một mình khi chết.

Hồng Quế gỡ tay ông ta ra. Trương bắt đầu gào thét như một đứa trẻ sợ sệt. Người gác ngục buộc phải quật ông ta xuống nền nhà. Hồng Quế rời khỏi khám, rồi vội vàng bỏ đi. Tiếng gào tuyệt vọng của Trương ám ảnh bà cho tới tận văn phòng của ông Hà Ninh.

Ở đây bà đã đi đến quyết định. Bà không thể để Trương một mình trong những giây phút cuối cùng của ông ta.

Gần bảy giờ sáng hôm sau Hồng Quế đã có mặt trên khu đất được rào quanh, nơi diễn ra cuộc hành quyết. Hôm nay chín phạm nhân sẽ bị hành hình. Cùng với người nhà của họ, Hồng Quế đứng vào chỗ sau rào chắn, bị những người lính trẻ tay bồng súng canh chừng. Hồng Quế nhìn người lính trẻ đứng gần mình. Anh ta chưa đến mười chín tuổi. Bà thầm hỏi anh ta đang nghĩ gì, người thanh niên bằng tuổi con trai bà.

Một chiếc xe tải bịt kín chạy vào khu đất. Chín tử tù bị đám lính thiếu kiên nhẫn kéo xuống khỏi sàn xe. Không hề có một nghi thức nào cho cái chết trên thửa đất lạnh lẽo và ẩm ướt này. Bà nhìn thấy Trương ngã nhào khi ông ta bị đẩy xuống khỏi sàn xe. Ông ta im lặng, nhưng Hồng Quế nhìn thấy nước mắt chảy trên má ông ta. Ngược lại người nữ tử tù lại gào thét. Một người lính quát bà ta, nhưng bà ta vẫn tiếp tục gào thét cho tới lúc bị một sĩ quan giáng mạnh báng súng ngắn vào mặt. Bà ta để những người lính lôi vào hàng. Tất cả bọn họ phải quỳ xuống. Những người lính cầm súng tiến đến phía sau họ, mũi súng chỉ cách gáy họ chừng ba mươi centimét. Tất cả diễn ra rất nhanh. Viên sĩ quan hô to, những viên đạn được bắn ra. Hồng Quế quay đi khi viên sĩ quan đi đến bên những người đã bị hành quyết, bắn viên đạn ân huệ vào từng người một. Bà không cần phải nhìn thêm nữa.

Những ngày sau đó Hồng Quế suy nghĩ rất nhiều đến những điều Trương đã nói. Điều ông ta nói về chuyện Nhã Như ham trả thù trở đi trở lại trong tâm trí bà. Bà biết trước kia nó cũng đã không hề do dự sử dụng bạo lực. Nó là kẻ tàn nhẫn, gần như là ưa thích những trò tàn ác. Đôi khi bà nghĩ em trai mình có thể là một kẻ tâm thần. Bà biết ơn ông Trương quá cố đã giúp bà nhìn ra bộ mặt thật của nó.

Bà thấy cũng đã đến lúc phải nói chuyện với một trong những kiểm sát viên thuộc ban chống tham nhũng quốc gia.

Hồng Quế không hề nghi ngờ: Trương đã nói sự thật.

Ba hôm sau vào một buổi tối, Hồng Quế được đưa đến một sân bay quân sự nằm ở ngoại thành Bắc Kinh. Ở đó đã có hai chiếc máy bay của hãng hàng không Trung Quốc, đèn bật sáng trưng, đang chờ đoàn đại biểu gồm gần bốn trăm thành viên cho chuyến đi Zimbabwe.

Đầu tháng Mười hai Hồng Quế được biết, mình sẽ tham gia chuyến đi này để chuẩn bị cho sự hợp tác chặt chẽ giữa Zimbabwe và Trung Quốc trong lĩnh vực an ninh. Trước hết phía Trung Quốc sẽ cung cấp cho những đồng nghiệp châu Phi kiến thức và kỹ thuật. Bà đã rất vui trước tin này, vì bà chưa đến châu Phi lần nào.

Hồng Quế thuộc số hành khách quan trọng nên nhận được chỗ ở khoang trước của máy bay, nơi có những chiếc ghế ngồi rộng hơn và thoải mái hơn. Máy bay cất cánh. Sau bữa ăn, bà tựa người vào ghế và lập tức chìm vào giấc ngủ.

Bà thức giấc vì hình như có ai đó đã ngồi vào chiếc ghế còn trống bên cạnh. Lúc mở mắt, bà nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Nhã Như.

– Ngạc nhiên phải không, chị gái thân yêu? Trong danh sách của đoàn chị không thấy tên em, bởi một lý do đơn giản, vì trong đó không ghi hết tên tất cả các thành viên. Nhưng đương nhiên em biết, chị cùng đi.

– Đáng lẽ chị phải biết là em sẽ không bỏ qua cơ hội này.

– Châu Phi là một phần thế giới của chúng ta. Bây giờ, khi mà các thế lực phương Tây dần phó mặc lục địa này cho chính nó, thì Trung Quốc cần phải bước ra khỏi hậu trường. Em linh cảm thấy những bước tiến khổng lồ với Tổ quốc của chúng ta.

– Còn chị thì thấy Trung Quốc đang ngày càng rời xa những lý tưởng của mình.

Nhã Như giơ tay phản đối.

– Không phải bây giờ, không phải vào lúc nửa đêm này. Thế giới đang say ngủ dưới chân chúng ta. Có thể lúc này chúng ta đang bay qua bầu trời Việt Nam, cũng có thể là đã xa hơn. Đừng để chị em mình lại cãi nhau. Chúng ta cần phải ngủ. Những câu hỏi của chị có thể đợi được. Hay đúng hơn là “những lời buộc tội” của chị, phải không nhỉ?

Nhã Như đứng dậy và mất dạng trên cầu thang dẫn lên tầng trên nằm ngay sau mũi máy bay.

Chúng ta không chỉ cùng đi trên một chuyến bay, Hồng Quế nghĩ. Chúng ta còn đem theo cả chiến trường, và kết cục của cuộc chiến không biết bao lâu nữa mới được định đoạt.

Bà lại nhắm mắt. Điều này quả là không tránh khỏi, bà nghĩ. Thời điểm ấy ngày càng đến gần hơn, vết rạn sâu giữa nó và mình sẽ không còn có thể che đậy được nữa và cũng không được phép che đậy. Giống như vết rạn trong nội bộ Đảng.

Cuối cùng bà cũng ngủ thiếp đi được. Nếu không ngủ đẫy giấc, bà sẽ không đọ lại được với sức lực của em trai.

Nhã Như ngồi ngay ở phía trên bà, tỉnh táo, cốc rượu trên tay. Cuối cùng thì anh ta cũng thấy rõ mình căm thù Hồng Quế. Chị ấy phải biến mất. Chị ấy không còn thuộc vào cái gia đình mà anh ta tôn thờ. Chị đã can thiệp vào quá nhiều việc không hề liên quan đến mình. Trước chuyến đi này một ngày, qua một mối quan hệ, Nhã Như được biết Hồng Quế đã đến gặp một kiểm sát viên chuyên trách các vụ hối lộ. Nhã Như tin rằng người mà chị nói đến chính là anh ta.

Ngoài ra bạn của Nhã Như, một quan chức cảnh sát cấp cao, Chấn Bình, đã kể cho anh ta biết rằng Hồng Quế rất quan tâm đến một nữ thẩm phán người Thụy Điển từng đến thăm Bắc Kinh. Nhã Như muốn được nói chuyện với Chấn Bình về việc này khi từ châu Phi trở về.

Hồng Quế đã tuyên chiến với anh ta. Bà sẽ thua cuộc trước khi trận chiến thực sự bắt đầu.

Nhã Như ngạc nhiên khi thấy mình không do dự lấy một giây. Không có gì được cản đường anh ta, kể cả người chị gái thân yêu đang ngồi ở tầng dưới, trên cùng chiếc máy bay với anh ta.

Nhã Như nằm ngay ngắn lại trên chiếc ghế bành lúc này đã được ngả ra. Không lâu sau, anh ta cũng thiếp đi.

Phía dưới anh ta là Ấn Độ Dương và phía xa kia, bờ biển châu Phi còn bị bóng đêm bao phủ.

òn trẻ, nếu ai đó bảo với bà rằng đến một ngày nào đó bà sẽ sưu tầm rượu vang, chắc chắn bà sẽ không tin. Bà không những phủ nhận khả năng này mà thậm chí còn phẫn nộ nữa. Trong thời gian học đại học ở Lund, bà cảm thấy gắn bó với nhóm cánh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.