Birgitta Roslin khóc. Karin nhỏm dậy, dè dặt giữ chặt hai vai bạn, lay cho bà tỉnh dậy.
Đêm qua Karin về muộn, khi ấy Birgitta đã ngủ. Để ngủ được, bà đã uống một viên thuốc ngủ, điều mà rất ít khi bà làm.
– Bạn lại mơ ngủ, Karin nói. Một giấc mơ buồn à, vì bạn khóc.
Nhưng Birgitta không nhớ được giấc mơ đó.
– Mấy giờ rồi?
– Gần năm giờ sáng rồi. Mình mệt, cần phải ngủ thêm. Tại sao bạn lại khóc?
– Mình không biết. Hẳn là mình đã mơ, nhưng không nhớ gì nữa.
Karin lại nằm xuống. Một lúc sau bà đã ngủ thiếp đi. Birgitta dậy, mở hé rèm cửa sổ. Sáng sớm trên đường đã có nhiều xe cộ và người qua lại. Nhìn những lá cờ bay phần phật, bà biết hôm nay sẽ lại là một ngày có gió ở Bắc Kinh.
Nỗi sợ hãi quay trở lại. Nhưng bà quyết định sẽ chống lại nó, phản ứng giống như những khi bà nhận được thư đe dọa trong sự nghiệp làm thẩm phán. Bà hồi tưởng lại các sự kiện một lần nữa, cố gắng giữ một thái độ bình tĩnh. Rốt cuộc bà rút ra kết luận khó khăn rằng sức tưởng tượng phong phú của bà lại đi quá xa. Bà thấy chỗ nào cũng là một âm mưu, một chuỗi các sự kiện mà trong thực tế không hề tồn tại. Bà đã bị tấn công, chiếc túi xách bị giật mất. Đó là sự thật. Cảnh sát chắc chắn là đang làm hết khả năng để tìm ra thủ phạm, vậy tại sao họ lại phải dính dáng vào đây cơ chứ? Giờ đây, khi vừa tỉnh giấc, bà thấy điều này thật khập khiễng. Bà đã suy diễn lung tung, có thể chính vì vậy mà bà đã khóc.
Bà lại nằm lên giường, bật công tắc chiếc đèn đứng, đẩy lùi nó lại để ánh sáng không rọi lên người Karin. Rồi bà bắt đầu giở cuốn sách hướng dẫn du lịch Bắc Kinh đã đem theo. Bà đánh dấu vào bên lề những nơi dự định đến xem trong những ngày còn lại. Trước hết bà muốn đến tham quan Tử Cấm Thành. Bà đã đọc nhiều về khu này và nó luôn lôi cuốn bà kể từ khi bà quan tâm đến Trung Quốc. Vào một ngày khác bà muốn đến thăm một ngôi chùa Phật giáo. Staffan và bà thường hay đàm đạo với nhau rằng chỉ có đạo Phật mới có thể lôi cuốn được họ, nếu như có ngày nào đó họ có hứng thú tôn thờ một vị thần nào đó. Staffan cũng lưu ý rằng đạo Phật là tín ngưỡng duy nhất không đưa đến chiến tranh hoặc sử dụng bạo lực để truyền bá học thuyết. Còn đối với Birgitta, điều quan trọng là ở chỗ đạo Phật chỉ thừa nhận một đức Phật ở trong tâm của mỗi người.
Bà ngủ thêm mấy tiếng đồng hồ nữa và thức dậy khi thấy Karin đang trần truồng vươn vai ở giữa phòng. Một cựu chiến sĩ phiến loạn với thân hình còn rất thon thả, bà thầm nghĩ.
– Còn ưa nhìn lắm, Birgitta nói.
Karin giật mình, cảm thấy như bị bắt quả tang:
– Mình cứ ngỡ bạn vẫn còn ngủ.
– Cách đây một phút thôi. Giờ thì mình đã thức mà không khóc.
– Có đúng là lúc trước bạn mơ ngủ không?
– Chắc chắn. Nhưng mình hoàn toàn chẳng nhớ được gì cả. Giấc mơ đã bỏ trốn. Nhưng có lẽ mình mơ mình là một thiếu nữ đang thất tình.
– Chưa bao giờ mình mơ thấy tuổi trẻ. Ngược lại, mình lại rất hay mường tượng ra cảnh tuổi già.
– Chúng ta đang trên đường đến đó đây.
– Hiện giờ, với hội nghị này, mình không có thời gian nghĩ tới điều đó. Mình hy vọng là các bài tham luận được trình bày hôm nay sẽ thú vị.
Karin biến mất vào phòng tắm. Lúc quay ra bà đã ăn mặc chỉnh tề.
Birgitta vẫn chưa kể cho Karin nghe về vụ tấn công. Bà tự hỏi mình có nên nhắc lại chuyện đó không. Trong tất cả các cảm xúc có liên quan đến sự kiện này, có gì đó giống như sự khó chịu như thể bà hoàn toàn có thể tránh được chuyện đã xảy ra. Thường thường, lúc nào bà cũng rất cảnh giác.
– Tối nay mình sẽ lại phải về muộn như hôm qua, Karin nói. Nhưng ngày mai thì chấm hết. Chúng ta có thời gian cho nhau.
– Mình có một danh mục khá dài, Birgitta nói. Hôm nay Tử Cấm Thành chờ đợi mình.
– Một vài chuyên gia có quan điểm là khi sống ở đó Mao đã cố bắt chước một hoàng đế cũ, Karin nói. Trước hết là Tần Thủy Hoàng, một vị hoàng đế mà mấy hôm nay thường được mọi người nói đến trong hội nghị. Nhưng mình cho rằng đó chỉ là những lời vu khống độc địa. Một sự xuyên tạc vì mục đích chính trị.
– Tư tưởng của ông ấy vẫn ở trong chúng ta, Birgitta nói. Hãy tiến lên, bằng lòng hăng say lao động, bằng những suy nghĩ đúng đắn.
Karin nhanh chóng biến mất, tràn trề sinh lực. Thay vì ghen tị với bạn, Birgitta cũng nhanh nhẹn vùng dậy, làm một vài động tác hít đất và chuẩn bị cho một ngày ở Bắc Kinh không bị ám ảnh bởi điều gì. Bà dành cả buổi sáng cho mê cung bí ẩn của Tử Cấm Thành. Phía trên chính môn, ở giữa bức tường gạch nung ngoài cùng, mà trước kia chỉ có hoàng đế mới được bước vào, bây giờ có treo một bức ảnh chân dung lớn của Mao. Birgitta Roslin để ý thấy người Trung Quốc nào khi bước qua cổng cũng đều sờ vào nẹp cửa mạ vàng. Bà cho rằng đó là một hình thức mê tín dị đoan. Có thể Karin biết nhiều hơn về việc này.
Bà đặt chân lên những phiến đá lát đã mòn vẹt trong sân Cố Cung và nhớ lại mình đã đọc được rằng Tử Cấm Thành có cả thảy 9999,5 phòng. Vì Thượng đế chỉ có mười ngàn phòng, nên đương nhiên thiên tử không thể có nhiều hơn được.
Mặc dù trời lạnh nhưng vẫn có rất nhiều du khách, phần lớn là người Trung Quốc, họ sùng kính đi qua các phòng mà tổ tiên của họ hết thế hệ này đến thế hệ khác đã không được đặt chân vào. Một cuộc cách mạng vĩ đại, Birgitta Roslin thầm nghĩ. Khi một dân tộc tự giải phóng mình, điều đó có nghĩa là dân tộc đó có quyền mơ những ước mơ của họ, được đặt chân vào những căn phòng cấm nơi áp bức từng ngự trị.
Cứ năm người trên trái đất thì có một người là người Trung Quốc. Nếu gia đình mình đại diện cho thế giới thì có một người trong nhà là người Trung Quốc. Bọn mình đã được tập quen với ý nghĩ này, bà tự nhủ. Những nhà tiên tri theo chủ nghĩa Mao của bọn mình, đặc biệt là Moses, con người tinh thông thuyết lý chính trị, thường xuyên nhắc nhở mọi người rằng không thể bàn về tương lai, nếu như không có Trung Quốc tham dự vào những cuộc bàn bạc đó.
Giữa lúc định rời khỏi Tử Cấm Thành, bà ngạc nhiên phát hiện thấy một quán cà phê thuộc chuỗi nhà hàng rất nổi tiếng của Mỹ. Tấm biển trên bức tường gạch nung như kêu gọi bà. Bà để ý xem những người Trung Quốc đi qua quán cà phê đó phản ứng như thế nào. Thi thoảng có người dừng lại chỉ trỏ, thậm chí cũng có người đi vào quán, nhưng phần đông tỏ ra thờ ơ, không bận tâm đến thứ mà Birgitta xem là một sự phạm thượng tồi tệ. Trung Quốc rõ ràng vẫn còn là một ẩn số. Nhưng phải đi xa hơn nữa, bà tự nhủ. Ngay cả sự hiện diện của một quán cà phê Mỹ cũng có thể được lĩnh hội nhờ vào việc phân tích khách quan tình hình thế giới.
Bà trở về khách sạn, vào quầy bar bên cạnh phòng lễ tân gọi một tách cà phê. Bà tìm một tờ nhật báo tiếng Anh. Ở chỗ để các loại báo, bà lấy ra tờ The Guardian, ngồi vào góc phòng, nơi có lò sưởi đang đỏ lửa. Một vài du khách Mỹ đang to tiếng thông báo đã đến giờ đi thăm Vạn Lý Trường Thành. Bà thấy thiếu thiện cảm với họ.
Khi nào bà mới đi thăm Vạn Lý Trường Thành? Người ta có thể nói rằng đã thăm Trung Quốc mà không nhìn thấy Vạn Lý Trường Thành không? Nghe nói đó là công trình kiến trúc duy nhất có thể nhìn thấy từ vũ trụ.
Mình phải được tận mắt nhìn thấy công trình vĩ đại này, bà thầm nhủ. Chắc chắn Karin từng tới đó. Nhưng bà ấy phải dẫn mình tới đó cùng với máy ảnh của bà ấy thôi. Không thể về nhà mà không có lấy một tấm ảnh chụp trên Vạn Lý Trường Thành.
Một người phụ nữ bỗng dừng lại bên chiếc bàn bà ngồi. Người phụ nữ này cũng trạc tuổi bà với mái tóc chải ngược về phía sau. Bà ta cười, toát ra vẻ quý phái, nói với bà bằng thứ tiếng Anh không chê vào đâu được.
– Bà Roslin?
– Vâng, tôi đây.
– Tôi được phép ngồi chứ? Tôi có việc quan trọng.
– Xin mời.
Người phụ nữ này mặc bộ váy màu xanh thẫm, y phục của bà ta chắc phải rất đắt.
Bà ta ngồi xuống.
– Tôi tên là Hồng Quế, bà ta nói. Tôi sẽ không quấy rầy bà nếu như đây không phải là một việc khẩn cấp.
Bà ta kín đáo ra hiệu cho người đàn ông đang đứng chờ cách đó không xa. Anh ta bước đến bên bàn, đặt chiếc túi xách của Roslin lên mặt bàn, như thể nó là một món quà tặng quý giá rồi quay đi.
Birgitta Roslin sững sờ nhìn Hồng Quế.
– Cảnh sát đã tìm thấy chiếc túi của bà, Hồng Quế nói. Vì đây là điều đáng xấu hổ đối với chúng tôi khi để một tai họa như thế này xảy đến với một vị khách của mình, nên người ta đề nghị tôi đích thân trao lại cho bà chiếc túi.
– Bà là người bên cảnh sát?
– Không, không, bà Hồng cười. Thỉnh thoảng các cơ quan chính quyền cũng đề nghị tôi làm một số việc. Bà xem có thiếu thứ gì không?
Birgitta Roslin mở chiếc túi xách. Tất cả vẫn còn, chỉ mất đi số tiền mặt. Bà ngạc nhiên phát hiện thấy bao diêm mà mình tìm kiếm nằm trong đó.
– Đủ cả, chỉ bị mất tiền thôi.
– Chúng tôi hy vọng sẽ bắt được kẻ phạm tội. Chúng sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
– Nhưng chắc chắn sẽ không bị kết án tử hình chứ?
Một phản ứng hầu như khó nhận thấy thoáng hiện trên khuôn mặt của bà Hồng. Nhưng Birgitta đã nhận ra.
– Luật pháp của chúng tôi rất nghiêm minh. Nếu như trước đó chúng đã có tiền án, có thể sẽ phải chịu hình phạt tử hình. Nếu như chúng có tiến bộ, án này sẽ được chuyển sang án tù.
– Thế nếu họ không thay đổi?
Một câu trả lời lảng tránh:
– Luật pháp của chúng tôi rõ ràng và minh bạch. Nhưng không có gì là hoàn toàn chắc chắn. Chúng tôi luận tội từng trường hợp một. Những hình phạt được áp một cách tự động sẽ không bao giờ công bằng.
– Bản thân tôi cũng là thẩm phán. Theo tôi, áp dụng án tử hình là một quan niệm cực kỳ nguyên thủy của luật pháp, loại hình phạt này rất hiếm khi, hoặc thậm chí là không bao giờ có tác dụng răn đe.
Birgitta Roslin bỗng cảm thấy ghê tởm chính cái giọng điệu dạy đời của mình. Nhưng Hồng Quế lại nghiêm túc lắng nghe bà nói. Nụ cười của bà ta biến mất. Một cô phục vụ đến bên bàn của họ, lập tức bà ta hất đầu ra hiệu bảo cô ấy đi đi. Birgitta Roslin có cảm giác rõ ràng rằng kịch bản lại lặp lại. Hồng Quế không hề có phản ứng gì khi nghe bà nói mình cũng là một thẩm phán. Bà ta đã biết điều này.
Ở đất nước này, họ biết mọi điều về mình, bà thầm nghĩ. Ý nghĩ này khiến bà phẫn nộ, trừ khi đó không phải là điều mà bà tưởng tượng ra.
– Đương nhiên là tôi rất biết ơn vì bà đã đem trả lại cho tôi chiếc túi. Nhưng bà cũng cần phải hiểu cho sự ngạc nhiên của tôi. Bà đến gặp tôi với chiếc túi, bà không phải là người bên cảnh sát, tôi không biết bà là ai. Bọn cướp đã bị bắt, hay là tôi đã hiểu lầm bà? Chiếc túi này đã được quẳng bỏ ở đâu đó?
– Không có tên cướp nào bị bắt. Nhưng cảnh sát đã có sự nghi ngờ nhất định. Chiếc túi này được tìm thấy cách chỗ xảy ra vụ tấn công không xa.
Hồng Quế chuẩn bị đứng lên, nhưng Roslin giữ bà ta lại.
– Bà hãy giải thích cho tôi rõ, bà là ai. Bỗng dưng có một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ xuất hiện và trao lại cho tôi chiếc túi bị mất.
– Tôi là một trong những người chịu trách nhiệm về vấn đề an ninh. Do tôi nói được tiếng Anh và tiếng Pháp, nên thường xuyên được đề nghị tiếp nhận một số công việc nhất định.
– An ninh? Như vậy bà là cảnh sát?
Hồng Quế lắc đầu.
– An ninh là một cơ quan không phải lúc nào cũng dính dáng đến việc canh gác ở bên ngoài. Việc đó thuộc trách nhiệm của cảnh sát. Còn lực lượng an ninh vươn sâu hơn tới tận gốc rễ thực chất của xã hội. Tôi chắc rằng, ở đất nước của bà cũng như vậy.
– Ai đã đề nghị bà đến gặp và trao lại cho tôi chiếc túi này?
– Một thủ trưởng của văn phòng thu nhận của rơi thuộc thành phố Bắc Kinh.
– Văn phòng thu nhận của rơi? Ai là người đem nộp chiếc túi này ở văn phòng đó?
– Việc này thì tôi không được biết.
– Làm sao vị thủ trưởng đó lại biết chiếc túi này là của tôi? Trong túi không hề có giấy tờ tùy thân.
– Tôi cho rằng văn phòng này đã được cảnh sát thông báo.
– Còn có nhiều cơ quan khác chịu trách nhiệm về những vụ trấn lột trên đường phố sao?
– Thông thường thì các nhân viên cảnh sát phối kết hợp với các cơ quan chức năng khác nhau.
– Để tìm ra một chiếc túi xách?
– Để làm rõ vụ tấn công nghiêm trọng đối với một người khách của đất nước chúng tôi.
Bà ta cứ nói quanh nói quẩn, Birgitta nghĩ. Mình sẽ không bao giờ nhận được một câu trả lời rõ ràng.
– Tôi là thẩm phán, Birgitta nhắc lại một lần nữa. Tôi còn ở lại Bắc Kinh một vài ngày nữa. Vì bà đã biết tất cả về tôi, nên có lẽ tôi không cần phải giải thích hoặc kể ra rằng tôi đến đây cùng với một người bạn gái. Bà ấy tham dự một hội nghị quốc tế về vị hoàng đế Trung Hoa đầu tiên.
– Để hiểu về đất nước của chúng tôi, những kiến thức về đời nhà Tần là rất quan trọng. Ngược lại bà đã lầm khi tin rằng tôi biết rõ về bà và lý do bà đến Bắc Kinh.
– Vì bà đã có thể tìm lại cho tôi chiếc túi xách, tôi muốn xin bà một lời khuyên. Tôi phải làm gì để có thể vào được một phòng xử án ở Trung Quốc? Không nhất thiết phải là một vụ tranh tụng đặc biệt. Tôi chỉ muốn được tham dự một phiên tòa, tìm hiểu thủ tục tố tụng và có thể đưa ra một vài câu hỏi.
Câu trả lời ngay tắp lự làm cho Birgitta Roslin ngạc nhiên:
– Việc này tôi có thể sắp xếp được cho bà vào ngày mai. Tôi có thể đi cùng bà.
– Tôi không muốn làm phiền bà nhiều như vậy. Xem ra bà là người rất bận rộn.
– Nhưng tôi có thể tự quyết định việc mà tôi cho là quan trọng.
Hồng Quế đứng lên.
– Vào cuối chiều nay tôi sẽ liên lạc với bà, báo cho bà biết sáng mai chúng ta gặp nhau lúc mấy giờ.
Birgitta Roslin suýt buột miệng nói mình ở phòng nào rồi lại đổi ý. Bà nghĩ chắc chắn Hồng Quế đã biết số phòng của bà.
Bà nhìn theo Hồng Quế đi ra cửa qua chỗ quầy bar. Người đàn ông đem đến cho bà chiếc túi cùng với một người đàn ông nữa đi theo Hồng Quế. Họ biến mất khỏi tầm nhìn của bà.
Bà nhìn chiếc túi và bất giác mỉm cười. Chiếc túi biến mất rồi lại xuất hiện, thật kỳ diệu, bà thầm nghĩ. Nhưng thực ra điều gì đã xảy ra ở khoảng giữa thì vẫn còn là bí ẩn. Mình khó mà phân biệt được rạch ròi chuyện gì là thật còn chuyện gì là do mình tưởng tượng ra.
Một tiếng đồng hồ sau, Hồng Quế gọi điện thoại đến đúng vào lúc Birgitta Roslin vừa về tới phòng. Hoàn toàn không có gì khiến bà ngạc nhiên thêm nữa. Có vẻ như đã có những người bí mật dõi theo từng cử động của bà và bất cứ lúc nào cũng có thể nói được bà hiện đang ở đâu. Như lúc này chẳng hạn. Bà bước chân vào phòng và lập tức điện thoại đổ chuông.
– Sáng mai vào lúc chín giờ, Hồng Quế nói.
– Ở đâu?
– Tôi sẽ đón bà. Chúng ta sẽ đến thăm một tòa án ở ngoại thành Bắc Kinh. Tôi đã chọn nơi đó vì ngày mai thẩm phán là một phụ nữ.
– Tôi rất biết ơn bà.
– Chúng tôi sẽ làm tất cả để đền bù lại cho bà sau vụ việc không may xảy ra.
– Bà chẳng đã làm rồi đó sao. Tôi cảm thấy xung quanh mình có những vị thần hộ mệnh.
Sau cuộc trao đổi điện thoại, Birgitta Roslin dốc chiếc túi lên giường. Bà vẫn còn chưa hình dung ra được vì sao bao diêm lại ở trong chiếc túi này, thay vì ở trong va li. Bà mở hộp diêm. Nó chỉ còn một nửa. Birgitta nhíu mày. Có ai đó đã hút thuốc, bà nghĩ. Bao diêm còn đầy khi mình để nó vào trong va li. Bà dốc bao diêm ra giường mà không biết mình chờ đợi phát hiện được điều gì. Đó chỉ là một hộp diêm, không hơn. Bà bực mình xếp diêm vào bao rồi bỏ vào va li. Bà đã lại đi quá xa. Những ý nghĩ hoang tưởng của bà lại bắt đầu chất đống.
Thời gian còn lại trong ngày, bà đến thăm một ngôi chùa và ăn bữa tối ở một quán ăn không xa khách sạn. Bà đã ngủ khi Karin nhón chân bước vào phòng. Bà xoay người quay lưng lại phía ánh đèn.
Sáng hôm sau cả hai cùng thức dậy một lúc. Karin thông báo trước khi đi rằng hội nghị sẽ kết thúc vào lúc hai giờ chiều, sau đó bà được tự do. Birgitta kể sẽ đến thăm một tòa án, nhưng vẫn không nói gì về vụ tấn công.
Hồng Quế chờ ở quầy lễ tân. Bà ta mặc một chiếc áo lông màu trắng. Birgitta Roslin cảm thấy hơi ngượng vì ăn mặc quá xuềnh xoàng khi đứng cạnh bà ta. Hồng Quế để ý thấy Birgitta Roslin đã mặc đủ ấm.
– Có thể trong các phòng xử án sẽ lạnh, bà ta nói.
– Như trong rạp hát ấy à?
Hồng Quế cười thay cho câu trả lời. Dù gì thì bà ta cũng không biết cách đây mấy ngày mình và Karin đã có mặt ở nhà hát kịch, Birgitta Roslin thầm nghĩ.
– Trung Quốc vẫn còn là một đất nước nghèo. Chúng tôi xích gần đến tương lai với sự quy phục và lao động nặng nhọc.
Không phải tất cả đều nghèo, Birgitta chua chát thầm nghĩ. Tôi không rành lắm nhưng rõ ràng là chiếc áo lông của bà là lông thú thật và rất đắt tiền.
Tài xế ngồi trong xe chờ họ trước khách sạn. Birgitta Roslin cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ. Thực ra bà đã biết được gì về người đàn bà xa lạ mà bà đang cùng bước lên một chiếc xe do một người không quen biết lái?
Bà tin rằng sẽ không có mối nguy hiểm nào. Tại sao bà lại không thể đơn giản là quý trọng sự săn sóc ân cần mà người ta dành cho bà? Hồng Quế im lặng ngồi trong góc của bà ta với đôi mắt nhắm hờ. Xe của họ phóng nhanh trên một đại lộ dài. Sau một vài phút, Birgitta Roslin đã không còn biết mình đang ở đâu nữa.
Chiếc xe dừng lại trước một khu nhà bê tông thấp, có hai cảnh sát canh gác ở lối vào. Phía trên cửa vào là hàng chữ Trung Quốc màu đỏ.
– Đó là tên tòa án, Hồng Quế nói khi thấy Birgitta Roslin nhìn lên đó.
Khi họ bước lên cầu thang, hai cảnh sát liền bồng súng lên chào. Hồng Quế không có phản ứng gì. Birgitta Roslin lại thầm hỏi thật ra người đàn bà này là ai. Chắc chắn không phải là một nhân viên chuyên đem trả lại đồ bị ăn cắp cho khách nước ngoài.
Họ tiếp tục đi theo một hành lang trống trải dẫn đến một phòng có lẽ là phòng xử án, ở đây cũng không trang trí gì với các bức tường ốp gỗ màu nâu. Có hai người đàn ông mặc quân phục ngồi ở một phía của bục khán đài. Ở giữa hai người là một chỗ còn để trống. Trong phòng xử không thấy có người dự. Hồng Quế đi đến dãy ghế băng trên cùng, ở đó hai chiếc gối tựa đang đợi họ. Tất cả đều đã được chuẩn bị trước, Birgitta Roslin nghĩ. Buổi trình diễn có thể được bắt đầu. Hoặc giả đây chỉ là một sự quan tâm chăm sóc khác dành cho bà?
Bà chưa kịp ngồi xuống thì bị cáo đã được hai người bảo vệ dẫn vào. Đó là một người đàn ông trung tuổi, tóc cắt ngắn, trong bộ quần áo tù nhân màu sẫm. Ông ta cúi đầu nhìn xuống đất. Đi bên cạnh ông ta là một luật sư bào chữa. Một người đàn ông khác mà Birgitta cho rằng đó là một kiểm sát viên, đến đứng bên cạnh một chiếc bàn khác. Ông ta mặc quần áo dân sự và già hơn với khuôn mặt hằn nhiều nếp nhăn. Bà thẩm phán bước vào phòng xử từ một khung cửa phía sau bục khán đài. Bà ta tầm sáu mươi tuổi, thấp béo. Lúc ngồi xuống sau chiếc bàn, trông bà ta gần như một đứa bé.
– Chu Phúc là kẻ cầm đầu một nhóm tội phạm chuyên ăn cắp xe hơi, Hồng Quế nói nhỏ. Những tên khác đã bị kết án. Bây giờ mới đến lượt kẻ cầm đầu. Vì hắn tái phạm nên rất có thể sẽ phải nhận hình phạt rất nghiêm khắc. Trước kia luật pháp đã khoan hồng với hắn. Nhưng hắn đã phản bội lòng tin ấy nên lần này tòa sẽ xử nặng hơn.
– Nhưng sẽ không phải lãnh án tử hình đấy chứ?
– Đương nhiên là không.
Birgitta Roslin nhận thấy Hồng Quế không hài lòng với câu hỏi cuối cùng của mình. Câu trả lời của bà ta nghe thiếu kiên nhẫn và phủ nhận. Và nụ cười đã biến mất, bà thầm nghĩ. Liệu có phải mình đang được tham dự một phiên tòa thực sự hay tất cả chỉ là một màn diễn được dàn dựng mà ở đó bản án đã được đưa ra?
Những giọng nói chói tai vang dội trong phòng xử. Người duy nhất không hề nói một câu nào chính là bị cáo, lúc nào cũng chỉ cúi gằm mặt nhìn xuống đất. Thỉnh thoảng Hồng Quế dịch lại cho bà nghe những gì đã được nói ra. Viên luật sư bào chữa tỏ ra không mấy cố gắng giúp đỡ thân chủ của mình, điều mà ở Thụy Điển cũng có khi xảy ra, bà nghĩ. Tất cả chỉ là cuộc đối thoại giữa bà thẩm phán với đại diện viện kiểm sát.
Phiên tòa kéo dài chưa được nửa giờ đồng hồ.
– Hắn sẽ nhận án phạt lao động cải tạo chừng mười năm, Hồng Quế nói với bà.
– Nhưng tôi không nghe bà thẩm phán tuyên án.
Hồng Quế không đáp lời. Lúc bà thẩm phán đứng dậy, mọi người cũng làm theo. Người bị kết án được giải đi. Birgitta Roslin không đón bắt được ánh mắt của ông ta.
– Bây giờ chúng ta đến gặp bà thẩm phán, Hồng Quế nói. Bà ấy mời chúng ta vào phòng dùng trà. Tên bà ấy là Mẫn Tháp. Nếu không phải làm việc, bà ấy thường chơi với hai đứa cháu.
– Bà ấy tiếng tăm ra sao?
Hồng Quế không hiểu câu hỏi của bà.
– Mọi thẩm phán đều có một danh tiếng riêng, trong đó ít nhiều chứa đựng sự thật. Nhưng danh tiếng này rất hiếm khi hoàn toàn sai lệch. Ví dụ tôi được xem như là một thẩm phán ôn hòa, nhưng rất quả quyết.
– Bà Mẫn Tháp tuân thủ luật pháp và rất tự hào là một thẩm phán. Với chức danh đó bà ấy cũng là một đại diện chân chính cho đất nước chúng tôi.
Họ đi qua khung cửa thấp phía sau bục khán đài, được Mẫn Tháp đón tiếp trong căn phòng sơ sài và ngấm lạnh của mình. Một thừa tác viên của tòa pha trà cho họ, khi họ đã ngồi xuống bên bàn. Mẫn Tháp lập tức lên tiếng vẫn với cái giọng the thé của mình như trong phòng xét xử. Hồng Quế dịch lại khi bà ấy nói xong.
– Được gặp một nữ đồng nghiệp từ Thụy Điển là một vinh hạnh lớn của bà ấy. Bà ấy đã được nghe nhiều điều tốt đẹp về hệ thống pháp luật của Thụy Điển. Đáng tiếc bà ấy lại sắp phải bắt đầu một vụ xử mới. Nếu không, bà ấy muốn được trao đổi lâu hơn về hệ thống pháp luật của Thụy Điển.
– Bà cảm ơn bà ấy giúp tôi vì đã dành thời gian tiếp tôi, Birgitta Roslin nói. Bà hỏi bà ấy xem bà ấy nghĩ thế nào về bản án. Bà đã nói là mười năm, đúng không?
– Tôi không bao giờ bước chân vào phòng xử án mà chưa chuẩn bị tốt, Mẫn Tháp trả lời sau khi được nghe dịch xong. Đó là nghĩa vụ của tôi, sử dụng tốt thời gian của mình và thời gian của các thừa tác viên tòa án. Trong vụ này, không có gì phải lưỡng lự cả. Người đàn ông đã thú nhận tội lỗi của mình, đó là một phạm nhân tái phạm, không có tình tiết giảm nhẹ. Tôi nghĩ rằng sẽ tuyên phạt ông ta từ bảy đến mười năm tù giam, nhưng sẽ còn phải cân nhắc kỹ hơn nữa.
Đó là câu hỏi duy nhất Birgitta Roslin có thể đưa ra. Sau đó đến lượt Mẫn Tháp đặt ra một loạt câu hỏi. Bà thầm hỏi thực ra Hồng Quế đã nói gì trong lời dịch của bà ta. Có lẽ bà ta và bà Mẫn Tháp đã nói về một thứ gì đó hoàn toàn khác chăng?
Hai mươi phút sau Mẫn Tháp đứng dậy tuyên bố mình phải trở lại phòng xử án. Một người đàn ông với chiếc máy chụp hình bước vào phòng. Mẫn Tháp đến đứng bên cạnh Birgitta Roslin, một tấm ảnh đã được chụp. Hồng Quế đứng bên cạnh, ngoài phạm vi ống kính. Mẫn Tháp và Birgitta bắt tay rồi cùng nhau bước ra ngoài hành lang. Lúc Mẫn Tháp mở cánh cửa dẫn ra phòng xử, Birgitta thấy có rất nhiều người ngồi trong phòng xử.
Bà và Hồng Quế quay ra xe. Chiếc xe phóng đi với tốc độ cao. Khi chiếc xe dừng lại, không phải là ở trước khách sạn mà là trước một quán trà trông giống như ngôi chùa nằm trên một hòn đảo giữa một hồ nước nhân tạo.
– Trời lạnh quá, Hồng Quế nói. Trà làm ấm người.
Hồng Quế dẫn bà vào một căn phòng cách biệt với những phòng khác. Ở đây đã có sẵn hai tách trà, một cô phục vụ đã cầm sẵn trên tay bình trà. Tất cả đều đã được chuẩn bị rất tỉ mỉ. Từ một khách du lịch bình thường, Birgitta bỗng nhiên biến thành một vị khách quan trọng của đất nước này. Nhưng bà vẫn chưa hiểu tại sao.
Bất chợt Hồng Quế nói về hệ thống pháp luật của Thụy Điển. Bà ta tỏ ra đã đọc rất nhiều sách, đặt ra những câu hỏi về các vụ ám sát thủ tướng Olof Palme và bà bộ trưởng Anna Lindh.
– Trong một xã hội cởi mở, người ta không bao giờ có thể đảm bảo an toàn trọn vẹn cho các cá nhân, Birgitta Roslin nói. Mọi hình thức xã hội đều có cái giá của nó. Từ trước tới nay, tự do và an toàn luôn giành nhau lãnh địa của mình.
– Một khi ai đó thực sự muốn giết người thì không gì cản nổi, Hồng Quế nói. Ngay cả tổng thống Mỹ cũng khó bảo vệ được.
Birgitta Roslin đoán rằng có ẩn ý trong câu nói của Hồng Quế nhưng bà không muốn giải nghĩa nó.
– Ở đây, chúng tôi không thường xuyên được nghe nói đến Thụy Điển, Hồng Quế tiếp tục. Tuy nhiên, thời gian vừa qua, báo chí chúng tôi có hay đưa tin về một vụ thảm sát khủng khiếp ở Thụy Điển.
– Vâng, về vụ này tôi cũng được biết ít nhiều, Birgitta Roslin nói, dù tôi không phải là thẩm phán có liên quan. Một nghi phạm đã bị bắt. Nhưng người đó đã tự tử. Riêng điều đó đã là một vụ bê bối rồi.
Vì Hồng Quế tỏ ra quan tâm một cách lịch sự, Birgitta Roslin đã kể tỉ mỉ những sự kiện đó. Hồng Quế chăm chú nghe, không hỏi cắt ngang, nhưng nhiều lần đề nghị bà nhắc lại.
– Một kẻ điên, Birgitta nói. Hắn đã tự sát thành công. Hoặc đây là hành động của một kẻ điên khác mà đến nay cảnh sát vẫn chưa tóm được. Hoặc là một cái gì đó hoàn toàn khác, một kế hoạch tàn bạo với động cơ rõ ràng được một tay máu lạnh thực hiện.
– Động cơ là gì?
– Trả thù. Hận thù. Vì hình như không có bất cứ một thứ gì bị đánh cắp, nên có lẽ là thế.
– Thế theo bà thì sao?
– Người ta phải tìm kiếm theo hướng nào đây? Tôi hoàn toàn không biết. Nhưng tôi thấy khó mà tin được cái giả thuyết cho rằng vụ này do một kẻ điên khùng hành động đơn độc.
Rồi sau đó Birgitta Roslin kể lại tình tiết mà bà gọi là “Dấu vết Trung Quốc”. Bà kể từ đầu, từ việc mình phát hiện ra có quan hệ họ hàng với một trong các nạn nhân tới chi tiết một người Trung Quốc bí ẩn ghé qua Hudiksvall. Trước vẻ thực sự quan tâm của Hồng Quế, bà không thể ngừng kể. Cuối cùng bà lấy ra tấm ảnh và đưa cho Hồng Quế xem.
Hồng Quế vừa xem vừa lắc đầu, rồi chìm trong ý nghĩ riêng của mình trong giây lát. Birgitta Roslin bỗng có cảm giác Hồng Quế nhận ra người đàn ông trong ảnh. Nhưng xem ra rõ ràng là vô lý. Một khuôn mặt trong hàng tỉ khuôn mặt ư?
Hồng Quế cười, trả lại bà tấm ảnh và hỏi bà đã có chương trình gì cho những ngày còn lại ở Bắc Kinh chưa.
– Tôi hy vọng ngày mai bạn tôi sẽ đưa tôi đi thăm Vạn Lý Trường Thành. Ngày kia chúng tôi bay về nhà.
– Đáng tiếc ngày mai tôi lại bận việc nên không giúp bà được.
– Bà đã giúp tôi nhiều hơn là tôi hy vọng.
– Bất luận thế nào tôi cũng sẽ đến tạm biệt bà trước khi bà lên đường về nước.
Hai người chia tay nhau trước khách sạn. Bà nhìn theo chiếc xe của Hồng Quế phóng đi.
Karin trở về lúc ba giờ, thở dài nhẹ nhõm ném một phần đám giấy tờ lộn xộn dùng cho hội nghị vào sọt rác. Khi Birgitta đề nghị ngày mai đi thăm Vạn Lý Trường Thành, bà đồng ý ngay tắp lự. Còn bây giờ bà muốn đi mua sắm. Hai người đi hết cửa hàng này sang cửa hàng khác, đến các khu chợ trời trong ngõ hẻm, các cửa hàng tối tăm trong đó bày bán đủ thứ từ những chiếc đèn cổ đến các loại tượng gỗ các vị thần thiện, ác. Khi trời nhập nhoạng tối, hai người lỉnh kỉnh túi xách vẫy một chiếc taxi về khách sạn. Karin đăng ký chuyến tham quan Vạn Lý Trường Thành cho ngày mai ở quầy lễ tân.
Karin ngủ còn Birgitta ngồi co chân trong chiếc ghế bành xem vô tuyến khi đã được vặn nhỏ tiếng. Đôi lúc bà cảm thấy một thoáng sợ hãi vì vụ tấn công. Nhưng bà đã quyết định không nói cho ai biết chuyện này, kể cả Karin.
Ngày hôm sau họ đi thăm Vạn Lý Trường Thành. Trời lặng gió, cái lạnh khô không còn quá khắc nghiệt như mấy hôm vừa rồi. Hai người đi dạo quanh, thấy ngạc nhiên về sự hùng vĩ của bức tường, thay nhau chụp ảnh hoặc đưa máy ảnh cho một người Trung Quốc cởi mở, nhờ anh ta chụp hộ.
– Cuối cùng chúng ta cũng đến đây, với máy ảnh trên tay chứ không phải với cuốn Mao tuyển, Karin nói.
– Rõ ràng ở đất nước này đã xảy ra một phép lạ, Birgitta nói. Không phải do thần thánh tạo ra mà do con người bằng những nỗ lực vượt bậc của họ.
– Ở thành phố có nhiều thay đổi lớn lao. Nhưng các vùng nông thôn thì vẫn còn nghèo kinh khủng. Chuyện gì sẽ xảy ra khi hàng trăm triệu người nông dân nghèo khổ vùng lên?
– Sự chuyển mình hiện tại của phong trào nông dân là một sự kiện vĩ đại. Có lẽ cuối cùng câu khẩu hiệu ấy cũng chứa đựng một phần sự thật chăng?
– Dù thế nào thì hồi đó không một ai nói với chúng ta rằng ở Trung Quốc có thể lạnh đến như thế này. Bây giờ thì mình sắp chết vì lạnh rồi.
Hai người quay trở về chỗ xe đậu. Trong khi bước xuống các bậc đá, Birgitta quay đầu lại như để nhìn Vạn Lý Trường Thành một lần cuối cùng.
Và bà đã nhìn thấy một trong những nhân viên của Hồng Quế đang đứng đọc cuốn sách hướng dẫn du lịch. Không nghi ngờ gì nữa. Đó chính là người đàn ông đã đem chiếc túi xách tay để lên bàn của bà ở khách sạn cùng với Hồng Quế.
Từ trong xe Karin sốt ruột vẫy bà. Bà ấy lạnh và muốn nhanh chóng trở về khách sạn.
Khi Birgitta quay đầu lại lần nữa, người đó đã biến mất.