Người Đàn Ông Đến Từ Bắc Kinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38

❊ ❊ ❊

Birgitta Roslin có phiên xử cuối cùng trước kỳ nghỉ giữa hè một vài ngày. Staffan và bà đã thuê căn nhà nghỉ ở Bornholm. Họ sẽ nghỉ hè ở đó ba tuần, các con sẽ lần lượt đến thăm họ ở đó.

Trời mưa và mát mẻ khi bà tới tòa án sơ thẩm. Sự kiện xảy ra ở Luân Đôn vẫn thường ám ảnh bà khi mới thức giấc.

Bà đã nói chuyện điện thoại với Hà hai lần. Cả hai lần bà đều thấy thất vọng, vì bà có cảm giác Hà tránh né trả lời những câu hỏi của bà và không chịu kể chuyện gì đã xảy ra sau viên đạn chết người đó. Nhưng Hà luôn nói rằng bà cần phải kiên nhẫn.

– Sự thật không bao giờ đơn giản, cô nói. Chỉ ở thế giới phương Tây người ta mới có quan điểm chỉ trong chớp mắt là đã có thể biết được mọi chuyện. Tất cả đều cần phải có thời gian. Sự thật không biết vội vàng.

Có một điều biết được qua Hà đặc biệt làm cho bà khiếp sợ, người ta phát hiện thấy trong tay Nhã Như một cái túi vải lụa nhỏ màu xanh nhạt, trong đó chứa một ít bột thủy tinh cực mịn. Các điều tra viên người Anh không biết đó là cái gì. Nhưng theo Hà kể thì đây là một phương pháp giết người cổ xưa rất quỷ quyệt của người Trung Quốc.

Bà đã gần với cái chết đến như vậy. Bà không dám kể cho Staffan biết chuyện này. Bà chịu đựng một mình từ khi ở Luân Đôn trở về.

Trong thời gian này, một hôm ở văn phòng có người gọi điện thoại đến cho bà. Đó là Lars Emanuelsson, người đàn ông mà bà không muốn nói chuyện.

– Đã lâu rồi, ông ta nói. Bà có tin gì mới không?

Khi ấy là một tuần sau khi Nhã Như chết. Bà thoáng lo, có thể Lars Emanuelsson đã biết được vụ giết người trong khách sạn ở Luân Đôn có dính líu đến bà, hoặc là vì bà.

– Chẳng có gì mới cả, bà đáp. Hình như cảnh sát ở Hudiksvall vẫn không thay đổi quan điểm.

– Tức là người đàn ông tự tử ấy vẫn là kẻ giết người sao? Một kẻ bạo lực vô danh tiểu tốt, xem ra mắc chứng tâm thần đã gây ra vụ giết người hàng loạt dã man nhất trong lịch sử tội phạm của Thụy Điển? Tất nhiên cũng có thể như thế. Nhưng tôi biết có rất nhiều người nghi ngờ điều ấy. Như bà chẳng hạn.

– Tôi không còn nghĩ nhiều đến việc đó nữa. Tôi đã thôi không bận tâm.

– Tôi không tin.

– Tin hay không đó là việc của ông. Vậy ông muốn gì? Tôi đang bận rất nhiều việc.

– Bà còn liên lạc với cảnh sát ở Hudiksvall không? Với Vivi Sundberg không?

– Không. Và bây giờ chúng ta kết thúc cuộc nói chuyện ở đây.

– Hãy gọi cho tôi khi bà có tin gì mới. Kinh nghiệm cho tôi biết rằng đằng sau tất cả những điều khủng khiếp xảy ra ở ngôi làng đó, vẫn còn ẩn giấu nhiều điều bất ngờ.

– Tôi cúp máy đây.

Bà cúp máy và tự hỏi Lars Emanuelsson còn quấy rầy mình bao lâu nữa. Nhưng có thể bà sẽ thấy thiếu đi một cái gì đó khi ông ta từ bỏ sự kiên nhẫn bền bỉ của mình.

Khi đã đến phòng làm việc của mình ở tòa án, bà thu dọn một số tài liệu xét xử, gọi điện thoại cho thư ký tòa để thống nhất với anh ta về lịch làm việc trong mùa thu, sau đó đến phòng xử án. Vừa bước vào phòng bà đã nhìn thấy Hà ngồi ở hàng ghế băng cuối cùng, y như lần trước.

Bà giơ tay chào và nhìn thấy Hà cười. Bà viết mấy dòng lên giấy và nhờ người thừa tác phiên tòa chuyển cho cô ấy, trong giấy bà báo sẽ nghỉ trưa vào lúc mười hai giờ. Hà đọc nó và gật đầu với bà.

Bà Roslin bắt đầu khai mạc phiên tòa. Đến trưa, việc tranh tụng đã gần xong, có thể kết thúc vụ án vào ngày mai.

Khi bà bước ra ngoài đường đã thấy Hà đứng chờ dưới gốc cây đầy hoa.

– Chắc có chuyện gì xảy ra nên cô mới đến đây? Roslin nói.

– Không phải vậy.

– Tối nay chúng ta có thể gặp nhau. Cô đang ở đâu?

– Ở Copenhagen. Chỗ mấy người bạn.

– Tôi nhầm hay đúng là cô đã biết được điều gì đó quan trọng và muốn báo với tôi?

– Tất cả mọi thứ bây giờ đã rõ ràng hơn. Chính vì vậy mà tôi đến đây. Tôi cũng đem cho bà một thứ.

– Thứ gì vậy?

Hà lắc đầu.

– Tối nay chúng ta sẽ nói về thứ đó. Mấy người mà bà đang xử mắc tội gì vậy?

– Ăn cắp, trấn lột. Nhưng họ không giết người.

– Tôi đã quan sát họ. Tất cả đều sợ bà.

– Tôi không tin điều này. Nhưng họ biết tôi là người định ra mức án dành cho họ. Với tất cả những gì họ đã gây ra, họ nên lo sợ.

Birgitta Roslin mời cô đi ăn trưa, nhưng Hà từ chối vì còn bận một việc khác. Bà Roslin thầm hỏi cô cần phải làm xong việc gì ở cái thành phố Helsingborg xa lạ này.

Chậm, nhưng đi đúng mục tiêu, bà Roslin đã điều khiển phiên tòa tiến triển tốt. Đến lúc ngừng phiên xử, bà hài lòng về những gì đã làm được.

Hà chờ bà trước tòa án. Hôm nay Staffan theo đoàn tàu đi Göteborg nên bà Roslin mời cô về nhà mình. Bà nhận thấy cô có vẻ do dự.

– Chỉ có mình tôi ở nhà thôi. Chồng tôi đi làm. Các con tôi sống ở các thành phố khác, nếu như cô ngại gặp ai ở nhà tôi.

– Không phải thế. Nhưng tôi không đến đây một mình. Sáng cùng đi với tôi.

– Cậu ấy đâu rồi?

Hà chỉ sang bên đường. Sáng đang đứng tựa lưng vào một bức tường nhà.

– Cô vẫy cậu ấy sang đây đi, Birgitta Roslin nói. Rồi chúng ta cùng về nhà tôi.

Lúc này trông Sáng đã bình tĩnh hơn so với lần đầu tiên họ gặp nhau. Và Birgitta Roslin cũng nhận thấy Sáng giống mẹ ở nhiều nét, nhất là nụ cười.

– Cậu bao nhiêu tuổi rồi, Sáng? Bà hỏi.

– Hai mươi hai.

Tiếng Anh của Sáng cũng chuẩn như bà Hồng Quế và cô Hà.

Họ ngồi trong phòng khách. Sáng uống cà phê còn Hà uống trà. Trên bàn là bộ mạt chược mà bà mua ở Bắc Kinh. Ngoài chiếc túi xách, Hà còn cầm theo một chiếc túi giấy. Cô lấy từ trong túi giấy ra bản sao của một bản viết tay bằng tiếng Trung Quốc, kèm theo một thếp giấy viết bằng tiếng Anh.

– Nhã Như có một căn hộ ở Luân Đôn. Một người bạn của tôi quen biết bà Lăng, quản gia của anh ta. Bà ấy cho chúng tôi vào nhà và chúng tôi đã thấy một cuốn nhật ký của Nhã Như, đây là những trang viết trong đó. Tôi đã dịch một phần sang tiếng Anh. Nó giúp làm sáng tỏ nhiều điều, không phải tất cả, nhưng khá nhiều. Nhã Như có những lý do mà chỉ mình anh ta hiểu được.

– Cô đã kể với tôi rằng Nhã Như là một người đàn ông quyền lực. Cái chết của anh ta hẳn phải gây xôn xao ở Trung Quốc?

Im lặng từ đầu, đến giờ Sáng mới lên tiếng trả lời:

– Hoàn toàn không. Không hề xôn xao. Chỉ có im lặng, cái im lặng mà Shakespeare đã viết “những gì còn lại đều im lặng”. Cậu Nhã Như có quyền lực tới mức những người khác cũng có quyền lực như thế có thể ém nhẹm mọi chuyện. Như thể cậu ấy hoàn toàn không tồn tại. Chúng tôi tin là nhiều người còn vui mừng hoặc như trút được gánh nặng khi nghe tin cậu Nhã Như chết, ngay cả những người được xem như là bạn của ông ta. Cậu tôi là con người nguy hiểm, chuyên thu thập thông tin và sử dụng chúng để tiêu diệt đối thủ hoặc những người mà cậu coi là đối thủ cạnh tranh nguy hiểm. Bây giờ tất cả các công ty của cậu đã được dàn xếp xong, mọi người được trả tiền để giữ im lặng, tất cả đều câm lặng đằng sau bức tường bê tông ngăn cách cậu và số phận của cậu với lịch sử chính thống mãi mãi, với chúng tôi, những người còn đang sống.

Birgitta lật giở các trang giấy nằm trên bàn.

– Tôi có nên đọc chúng vào lúc này không?

– Không. Sau này. Khi chỉ có một mình bà.

– Và tôi không cần phải lo sợ chứ?

– Không.

– Tôi sẽ hiểu được chuyện gì đã xảy ra với bà Hồng Quế phải không?

– Anh ta đã giết chết chị ấy. Không phải bằng chính bàn tay mình, mà bằng bàn tay của một người đàn ông khác, người mà sau đó tự tay anh ta đã giết chết. Không một ai lại có thể tưởng tượng được rằng Nhã Như đã giết chị gái của mình, trừ những người sáng suốt, những người hiểu rõ anh ta. Nhưng có một điều kỳ lạ mà có thể chúng tôi sẽ không bao giờ hiểu được, là làm sao anh ta lại có thể giết chị của mình trong khi vẫn tôn thờ gia đình, tổ tiên của mình được. Đây là một mâu thuẫn, một câu đố mà chúng tôi chắc chắn không giải được. Nhã Như là người quyền thế. Anh ta đáng sợ ở sự thông minh và tính tàn nhẫn. Nhưng cũng có thể anh ta là một kẻ bệnh hoạn.

– Như thế nào?

– Anh ta mang trong người nỗi hận thù. Chính nỗi thù hận ấy đã gặm mòn anh ta. Có thể anh ta điên thật.

– Có một điều tôi vẫn luôn tự hỏi mình. Họ làm gì ở châu Phi?

– Trung Quốc có dự án đưa hàng triệu nông dân nghèo sang một số nước châu Phi. Giờ người ta đang xây dựng các cơ cấu kinh tế và chính trị để khiến các nước nghèo này phải phụ thuộc vào Trung Quốc. Với Nhã Như, đây không phải việc lặp lại một cách vô liêm sỉ chủ nghĩa thực dân phương Tây mà là một giải pháp nhìn xa trông rộng. Với chị Hồng Quế, chị Mã Lý, tôi và nhiều người khác thì ngược lại, đây là một việc làm gây tổn hại nghiêm trọng đến những giá trị của Trung Quốc mà chúng tôi từng góp sức xây dựng.

– Tôi không hiểu, Birgitta Roslin nói. Trung Quốc là một Nhà nước chuyên chế. Tự do thường bị giới hạn, an ninh luật pháp yếu kém. Đâu là những giá trị mà các vị muốn bảo vệ bằng mọi giá?

– Trung Quốc là một nước nghèo. Sự phát triển kinh tế mà cả thế giới nói đến chỉ mang lại lợi ích cho một bộ phận nhỏ trong dân chúng. Nếu người ta tiếp tục đi theo hướng này và để cho một hố ngăn cách lớn như vậy ngày càng sâu thêm thì Trung Quốc sẽ đứng trước một thảm họa: Trung Quốc sẽ lại rơi vào cảnh hỗn độn tuyệt vọng, hoặc những cơ cấu phát xít sẽ hình thành. Chúng tôi bảo vệ hàng trăm triệu nông dân nghèo, những người bằng sức lao động của mình đã tạo ra sự phát triển kinh tế hiện nay nhưng chỉ được hưởng lợi rất ít.

– Tuy vậy tôi vẫn không hiểu điều này. Nhã Như ở phía bên này, Hồng Quế ở phía bên kia? Bỗng nhiên cuộc tranh luận giữa họ ngừng lại, và anh ta đã giết chị gái của mình?

– Trong cuộc đấu tranh giành quyền lực đang xảy ra ở Trung Quốc vấn đề là sống hay chết. Nghèo chống lại giàu, bất lực chống lại quyền lực, yếu chống lại mạnh. Nó liên quan đến một bên là những con người đang ngày càng phẫn nộ khi nhìn thấy những gì mà họ đấu tranh giành được sụp đổ và một bên là những người thấy ở đó một cơ hội để làm giàu và giành được thứ quyền lực mà họ chưa bao giờ dám mơ tới. Trong hoàn cảnh ấy, có những người phải chết. Giông tố hoàn toàn là thật.

Birgitta Roslin nhìn sang Sáng.

– Cậu kể về mẹ của cậu đi!

– Bà không biết mẹ cháu à?

– Chúng tôi chỉ mới gặp nhau. Còn quen thân thì chưa.

– Làm con của mẹ cháu quả là không đơn giản. Bà là người phụ nữ mạnh mẽ, quyết đoán, thường ân cần, nhưng có thể cũng hay tức giận và nổi cơn thịnh nộ. Cháu phải thú nhận là cháu sợ mẹ. Nhưng cháu cũng rất yêu mẹ, bà cố gắng để có thể nhìn nhận mình là một phần của cái gì lớn lao hơn. Bà đỡ những người say rượu trên đường phố đứng dậy với một vẻ tự nhiên như khi bà lao vào các cuộc thảo luận chính trị gay gắt. Đối với cháu, mẹ cháu là một tấm gương hơn là người mẹ thật. Hoàn toàn không đơn giản. Nhưng cháu nhớ mẹ và cháu biết sẽ còn nhớ bà mãi suốt đời mình.

– Sau này cậu sẽ làm gì?

– Cháu muốn trở thành bác sĩ. Nhưng bây giờ cháu tạm dừng việc học hành lại một năm. Để chịu tang mẹ. Để hiểu được sống không có mẹ là thế nào.

– Còn cha cậu thì sao?

– Ông đã qua đời lâu rồi. Cha cháu làm thơ. Cháu không biết nhiều về cha cháu. Ông qua đời sau khi cháu được sinh ra ít ngày. Mẹ cháu không kể nhiều về cha, nhưng bà quả quyết rằng ông là một con người tốt, một nhà cách mạng. Cháu chỉ có một tấm ảnh ông ôm trong tay một con chó con.

Đêm hôm đó họ nói chuyện với nhau rất lâu về Trung Quốc. Birgitta Roslin thú nhận thời còn trẻ bà từng muốn làm một “Hồng vệ binh” của Thụy Điển. Nhưng xem ra trong suốt buổi tối bà có vẻ sốt ruột chờ đợi thời khắc còn lại một mình để có thể đọc thếp giấy mà Hà đem đến.

Khoảng mười giờ tối bà gọi taxi chở cô Hà và Sáng ra ga.

– Khi nào đọc xong, bà nhớ liên lạc với tôi, Hà nói.

– Câu chuyện này có hồi kết không?

Hà nghĩ trước khi trả lời:

– Luôn có hồi kết. Ở đâu cũng vậy. Nhưng kết thúc lại luôn là sự khởi đầu của một cái mới. Trong cuộc sống, những dấu chấm hết chỉ là tạm thời mà thôi.

Birgitta Roslin nhìn theo chiếc taxi, rồi bà trở vào nhà, ngồi xuống bên bản dịch cuốn nhật ký của Nhã Như. Ngày hôm sau Staffan mới về nhà. Lúc đó chắc bà đã đọc xong. Chỉ có hơn hai mươi trang, nhưng chữ Hà xấu nên rất khó đọc.

Bà đã đọc được điều gì? Sau này, mỗi khi nghĩ đến cái đêm ngồi một mình trong nhà, căn phòng còn phảng phất mùi nước hoa dìu dịu của Hà, bà biết có rất nhiều điều tự bà cũng có thể suy ra được. Nói chính xác hơn là: lẽ ra bà đã cần phải hiểu ra, nhưng lại không chịu chấp nhận những gì trên thực tế mình đã biết. Mặt khác, Hà đã trích ra từ những trang viết của Nhã Như nhiều điều mà bà không thể nào ngờ tới và chúng đã giúp làm sáng tỏ nhiều thứ.

Sự im lặng của Hà tiếp tục khiến bà tò mò. Bà rất muốn hỏi cô ấy, nhưng nhận thấy mình sẽ không nhận được câu trả lời. Các điều bí mật có những dấu vết mà bà sẽ không bao giờ hiểu được, có những mã số mà bà không bao giờ mở được. Đó là câu chuyện của những con người trong quá khứ, của một cuốn nhật ký khác dường như là đối nghịch với cuốn nhật ký của JA., người cai thợ Thụy Điển ở công trường xây dựng tuyến đường sắt tại Mỹ.

Trong cuốn nhật ký của mình, Nhã Như càng ngày càng tỏ ra phẫn nộ nói rằng Hồng Quế không chịu hiểu rằng con đường mà Trung Quốc chọn lựa là con đường duy nhất đúng và rằng những người như anh ta cần phải có tầm ảnh hưởng có tính quyết định. Birgitta bắt đầu hiểu ra rằng Nhã Như có vẻ bị tâm thần và hình như anh ta cũng ý thức được điều đó.

Ở anh ta, không hề có chút ý định hòa giải. Không chút hoài nghi, không chút ăn năn, ngay cả đối với số phận của Hồng Quế, người dù gì cũng vẫn là chị gái của anh ta. Birgitta tự hỏi liệu có phải Hà đã tự ý thay đổi nội dung những điều được viết ra để khiến bà hình dung ra Nhã Như chỉ là một người đàn ông tàn nhẫn, không chút ôn hòa. Thậm chí bà còn tự hỏi phải chăng tất cả những trang nhật ký này là sản phẩm từ trí tưởng tượng của Hà. Nhưng điều này dường như rất khó tin. Sáng đã phạm tội giết người. Cậu ta đã trả thù cho cái chết của mẹ mình như trong truyền thuyết của dân Bắc Âu.

Lúc bà đọc xong bản dịch của Hà lần thứ hai, đồng hồ đã chỉ gần mười hai giờ đêm. Vẫn còn những điều chưa rõ ràng, rất nhiều tình tiết chưa có lời giải thích. Dải lụa đỏ? Nó mang ý nghĩa gì? Điều này chỉ Lưu Sinh mới có thể trả lời được nhưng anh ta đã chết. Như vậy là vẫn còn những câu hỏi không có lời đáp, có thể là mãi mãi.

Cuối cùng, giờ bà phải làm gì? Lúc này bà có thể làm gì hoặc phải làm gì với điều mình đã biết? Birgitta Roslin nảy ra một ý dù cho bà vẫn chưa biết rõ phải làm thế nào. Bà sẽ dùng một phần thời gian nghỉ phép cho việc này. Chẳng hạn như khi Staffan đi câu cá, một công việc mà bà thấy chán ngắt. Vào các buổi sáng sớm khi ông đọc các cuốn tiểu thuyết lịch sử hoặc đọc tiểu sử các nhạc sĩ nhạc Jazz, còn bà thì đi dạo một mình. Lúc đó bà sẽ có thời gian thảo bức thư gửi cho sở cảnh sát Hudiksvall. Sau đó bà có thể đóng lại ngăn kéo có chứa những kỷ vật của cha mẹ. Đối với bà, khi ấy mọi thứ sẽ kết thúc. Hesjövallen sẽ dần dần trở thành một kỷ niệm mờ nhạt, ngay cả khi, đương nhiên, bà sẽ không bao giờ hoàn toàn quên được.

Họ đi nghỉ ở Bornholm. Ở đó thời tiết thay đổi, họ cảm thấy thoải mái trong căn nhà thuê. Các con họ đến thăm rồi lại đi, ngày trôi đi trong cảnh nhàn rỗi thư giãn. Điều bất ngờ nhất đối với ông bà là sự xuất hiện của Anna, cô vừa trở về từ chuyến đi châu Á và cũng bất ngờ thông báo vào mùa thu này sẽ bắt đầu theo học đại học ngành khoa học chính trị.

Đã nhiều lần Birgitta Roslin quyết định kể cho Staffan nghe về những gì đã xảy ra ở Bắc Kinh và sau này ở Luân Đôn. Nhưng rồi bà lại đổi ý: để làm gì cơ chứ? Có thể ông ấy sẽ hiểu nhưng sẽ không chấp nhận chuyện đến tận bây giờ bà mới nói với ông. Ông sẽ cảm thấy bị tổn thương vì cho rằng mình không được tin cậy và gần gũi. Bà không muốn điều đó xảy ra cho nên tiếp tục im lặng.

Bà cũng không kể gì cho Karin Wiman về chuyến đi Luân Đôn.

Bà giữ nó cho riêng mình, như một vết sẹo không ai nhìn thấy.

Thứ Hai ngày 7 tháng Tám ông bà Roslin lại trở về với công việc. Hôm trước đó, cuối cùng họ cũng đã trò chuyện thấu đáo về vấn đề của mình. Như thể, bằng một thỏa thuận ngầm, họ tự nhủ rằng không thể bắt đầu một giai đoạn mới mà không ít nhất một lần đề cập đến điều vẫn đang gặm nhấm mối quan hệ giữa hai người. Điều mà bà Birgitta Roslin coi là một bước tiến lớn đó là việc Staffan đã tự mình đề cập đến chuyện đời sống tình dục của họ gần như không còn tồn tại. Ông nhắc tới việc không còn ham muốn và bất lực khiến bà đau lòng và lo sợ. Bà liền hỏi thẳng nhưng ông trả lời rằng không có ai khác, chỉ là ông thấy không có ham muốn, điều mà ông thường xuyên không muốn đối mặt.

– Thế anh định làm thế nào? Bà hỏi ông. Chúng ta không thể lại tiếp tục một năm nữa không hề quan hệ. Em không chịu đựng nổi đâu.

– Anh sẽ gặp bác sĩ. Anh cũng không thể chịu đựng nổi chuyện đó hơn gì em. Nhưng anh thấy khó nói.

– Giờ anh đã nói ra đấy thôi.

– Bởi vì anh thấy cần phải thế.

– Em gần như không còn biết anh nghĩ gì nữa. Đôi khi, em thức dậy vào buổi sáng và nhìn anh rồi tự nhủ rằng anh là một người xa lạ.

– Em có thể diễn đạt được điều mình nghĩ tốt hơn anh, nhưng anh cũng cảm thấy điều tương tự. Có thể là không mạnh mẽ như em thôi.

– Anh đã thực sự nghĩ rằng chúng ta có thể tiếp tục sống thế này đến cuối đời sao?

– Không. Nhưng anh lần lữa, không chịu đối mặt với vấn đề. Giờ thì anh hứa với em là sẽ đi điều trị.

– Anh có muốn em đi cùng không?

Ông lắc đầu.

– Không, ban đầu thì chưa. Sau này thì có thể, nếu cần.

– Anh có hiểu tầm quan trọng của việc này với em không?

– Anh hy vọng là có.

– Mọi chuyện sẽ không dễ dàng đâu. Nhưng rồi sẽ ổn cả, chúng ta sẽ vượt qua giai đoạn này. Đây sẽ là chuyến vượt sa mạc của chúng ta.

Staffan theo đoàn tàu đi Stockholm vào lúc 8 giờ 12. Còn Birgitta Roslin có mặt ở văn phòng vào lúc 10 giờ. Ông Hans Mattsson vẫn còn đang nghỉ phép nên ít nhiều bà cũng là người chịu trách nhiệm đối với một số công việc của tòa án. Việc đầu tiên của bà là triệu tập một cuộc họp với các thẩm phán và các nhân viên khác. Sau khi tin chắc mọi công việc đã nằm trong tầm kiểm soát, bà trở về văn phòng viết một bức thư dài cho bà Vivi Sundberg, nội dung của nó đã được bà chuẩn bị trong dịp nghỉ phép vừa qua.

Bà tự hỏi thực ra mình muốn đạt được điều gì hoặc ít ra cũng hy vọng đạt được gì. Tất nhiên là công bố sự thật, giải thích chuyện gì đã xảy ra ở Hesjövallen cũng như cái chết của ông chủ khách sạn Eden. Nhưng liệu có phải qua đó bà cũng đồng thời tìm cách đáp trả lại việc họ đã ngờ vực bà? Làm sao có thể kể hết được lòng kiêu ngạo và ham muốn chân thành được khiến các nhân viên điều tra hiểu ra rằng người đàn ông đã tự tử, dù đã tự thú, không hề liên quan gì đến vụ giết người ở Hesjövallen?

Việc này cũng có liên quan đến mẹ của bà dưới một góc độ nào đó. Khi tìm ra sự thật, Birgitta đã trả lại công bằng và niềm tôn kính cho bố mẹ nuôi của mẹ bà, những người đã phải chết một cách dã man như vậy.

Bà mất hai tiếng đồng hồ để viết bức thư này, đọc lại nhiều lần, trước khi nhét nó vào phong bì, đề địa chỉ người nhận: Vivi Sundberg thuộc sở cảnh sát Hudiksvall. Sau đó bà để lá thư vào ngăn thư tín được gửi đi ở phòng thường trực, rồi mở hết các cửa sổ văn phòng, như thể để mọi ý nghĩ đến những người chết trong những ngôi nhà hẻo lánh ở Hesjövallen thoát hết ra ngoài.

Thời gian còn lại bà dành để đọc tài liệu về dự án của một ủy ban thuộc Bộ Tư pháp có liên quan đến cuộc cải cách không biết là lần thứ bao nhiêu của ngành tư pháp Thụy Điển.

Nhưng bà cũng dành chút thời gian lấy từ ngăn kéo ra một trong những ca khúc chưa hoàn chỉnh của mình, và cố thử viết thêm một vài dòng.

Ý tưởng đến với bà trong kỳ nghỉ vừa rồi. “Một cuộc dạo chơi trên bãi biển” sẽ là nhan đề của ca khúc này. Nhưng đúng vào hôm nay lại không có cảm hứng. Bà ném những bản nháp vào sọt rác, cất bản ghi lời bài hát vào ngăn kéo. Nhưng bà đã quyết chí không bỏ cuộc.

Bà tắt máy tính vào lúc sáu giờ chiều, rồi rời văn phòng.

Lúc đi ra bà nhìn thấy ngăn đựng thư tín chuyển đi đã trống không.

òn trẻ, nếu ai đó bảo với bà rằng đến một ngày nào đó bà sẽ sưu tầm rượu vang, chắc chắn bà sẽ không tin. Bà không những phủ nhận khả năng này mà thậm chí còn phẫn nộ nữa. Trong thời gian học đại học ở Lund, bà cảm thấy gắn bó với nhóm cánh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.