Tom Hansson cũng đến bên cửa sổ, cạnh Vivi Sundberg.
– Đấy là bà Julia, ông ta nói. Đôi khi chúng tôi thấy bà ấy chỉ mặc áo ngủ ra ngoài. Herman và Hilda chăm lo cho bà ấy khi các nhân viên của nhà dưỡng lão không đến được.
– Bà ấy sống ở đâu?
Tom chỉ về phía ngôi nhà nằm ở gần cuối đường.
– Chúng tôi chuyển đến đây đã gần được hai chục năm rồi, ông nói tiếp. Ngày đó chồng bà Julia còn sống. Ông ấy tên là Rune và làm nghề lái xe lâm nghiệp. Vào một ngày, ông ấy bị đứt mạch máu, chết trong buồng lái. Từ đó, bà ấy trở nên khác thường. Chúng tôi thấy bà ấy nên được chết ở nơi này. Bà ấy có hai người con, mỗi năm chúng đến đây một lần và chỉ ngóng số tài sản thừa kế ít ỏi của bà ấy. Chúng chưa bao giờ chăm lo cho mẹ mình.
Vivi Sundberg cùng Erik Huddén đi ra ngoài. Bà lão vẫn đứng im trên đường. Khi Sundberg đến đứng trước mặt bà và giới thiệu mình là ai, bà lão ngẩng lên nhìn nhưng không nói gì cả. Bà cũng không phản đối khi Huddén giúp Vivi đưa bà về nhà. Ngôi nhà của bà gọn gàng và sạch sẽ. Trên tường có treo bức ảnh lồng trong khung kính chụp chồng bà và hai người con dửng dưng của bà.
Lần đầu tiên kể từ lúc đến Hesjövallen, Sundberg mới rút ra quyển sổ ghi chép của mình, trong khi Erik Huddén đọc một văn bản có dấu chính quyền nằm trên bàn bếp.
– Julia Holmgren, anh nói. Bà ấy tám mươi bảy tuổi.
– Cậu gọi cho bên bảo trợ xã hội. Tùy họ sắp xếp nhưng phải có người chăm sóc bà ấy ngay.
Bà lão ngồi bên bàn bếp, nhìn qua cửa sổ. Những đám mây sà xuống thấp ở bên ngoài.
– Chúng ta có nên hỏi bà lão một vài câu không?
Vivi Sundberg lắc đầu.
– Hoàn toàn không giải quyết được vấn đề gì. Bà ấy có thể kể cho chúng ta điều gì được đây?
Bà ra hiệu cho Erik Huddén để mình ở lại bên bà lão. Erik hiểu ý và đi ra ngoài. Bà đi vào phòng khách, đứng giữa phòng, nhắm mắt lại. Bà cần phải tìm ra được điểm khởi đầu trong tất cả những sự việc khủng khiếp này.
Có gì đó ở bà lão đã thức tỉnh trong tiềm thức của Vivi Sundberg một linh cảm mơ hồ, nhưng bà không tài nào nắm bắt được. Bà vẫn đứng im giữa phòng, mở mắt và cố gắng suy nghĩ. Chuyện gì đã xảy ra vào buổi sáng tháng Giêng này? Mười chín người bị giết cùng với thú nuôi của họ ở một ngôi làng hẻo lánh. Tất cả đều cho thấy đây là một cơn tức giận điên khùng. Phải chăng đã có nhiều hung thủ xuất hiện trong đêm rồi biến mất sau khi kết thúc cuộc giết chóc của mình? Hay chỉ là một hung thủ đơn độc đã thực hiện vụ giết người? Vẫn còn quá sớm để khẳng định điều ấy. Vivi Sundberg vẫn chưa có câu trả lời, có quá ít dấu vết, còn tất cả thì đều là người chết. Thêm một cặp vợ chồng đã chạy trốn khỏi Stockholm tránh cảnh xô bồ, cùng một bà già đã lão suy, mặc áo ngủ đi lang thang trên đường làng.
Nhưng như thế cũng đã được coi là một điểm khởi đầu rồi. Không phải tất cả dân làng đều bị giết, vẫn còn ba người sống sót. Liệu đây có phải là một sự tình cờ, hay nó còn có ý nghĩa gì?
Vivi Sundberg còn đứng bất động thêm vài phút nữa. Qua cửa sổ bà nhìn thấy nhóm khám nghiệm hiện trường từ Gavle đã đến, trong số họ có một phụ nữ, có lẽ đó là bác sĩ pháp y. Bà hít sâu một hơi. Lúc này ở đây, bà là người chỉ huy. Dù đây là một tội ác sẽ gây rúng động, có thể không chỉ trong lãnh thổ Thụy Điển, nhưng trước khi có mệnh lệnh mới, bà vẫn là người chịu trách nhiệm điều tra. Tuy vậy bà đã nghĩ đến việc yêu cầu cảnh sát hình sự Stockholm giúp đỡ. Khi còn là một cảnh sát trẻ, bà thường mơ ước được làm việc ở Ban trọng án quốc gia, nơi nổi tiếng với các cuộc điều tra hóc búa. Còn lúc này bà chỉ mong sao họ nhanh chóng đến đây giúp đỡ bà cùng cộng sự.
Vivi Sundberg bắt đầu bằng việc gọi một cú điện thoại. Một lúc sau có người lên tiếng.
– Sten Robertsson.
– Tôi Vivi Sundberg đây. Anh có bận lắm không?
– Là công tố viên nên lúc nào tôi cũng rất bận. Có chuyện gì vậy?
– Tôi đang có mặt ở một làng, có tên là Hesjövallen. Anh biết làng này nằm ở đâu chứ? Ở gần Sörforsa?
– Tôi có bản đồ treo tường. Chuyện gì đã xảy ra à?
– Thì anh cứ tìm cái làng này đã.
– Chờ tôi một chút.
Robertsson đặt ống nghe xuống. Vivi Sundberg thầm hỏi ông ấy sẽ phản ứng như thế nào. Chưa một ai trong chúng ta từng trải qua một sự kiện tương tự, bà nghĩ. Chưa một cảnh sát Thụy Điển nào, và có thể cả cảnh sát các nước khác nữa cũng thế. Chúng ta luôn nghĩ rằng mình đã trải qua thứ tồi tệ nhất. Nhưng những giới hạn không ngừng lùi lại. Giờ thì chúng ta ở đây. Còn ngày mai chúng ta sẽ ở đâu? Hoặc trong một năm nữa?
Robertsson lại nhấc ống nghe.
– Tôi đã tìm thấy làng ấy rồi. Có phải đó là một ngôi làng bị bỏ hoang không?
– Không hoàn toàn. Nhưng chẳng mấy nữa nó sẽ là như vậy. Đương nhiên không phải là do di dân.
– Chị nói vậy là có ý gì?
Vivi Sundberg giải thích tường tận từng chi tiết chuyện đã xảy ra. Robertsson lắng nghe, không ngắt lời kể của Sundberg. Bà có thể nghe thấy tiếng thở của ông trong máy.
– Tôi nên tin điều này ư? Robertsson hỏi khi bà ngừng lại.
– Vâng.
– Không thể hiểu nổi.
– Chính vì không thể nào hiểu nổi, nên anh, với tư cách là công tố viên, không những phải ngay lập tức chỉ đạo điều tra sơ bộ, mà còn phải có mặt ở đây. Anh cần phải tận mắt nhìn thấy trước mặt tôi đang là cái gì.
– Tôi đến ngay. Có nghi phạm nào không?
– Không.
Sten Robertsson ho trong máy. Có lần ông đã tiết lộ cho Vivi biết mình bị viêm phế quản kinh niên do nghiện thuốc nặng. Ông đã cai thuốc từ lần sinh nhật thứ năm mươi của mình. Robertsson và bà không những bằng tuổi nhau mà còn trùng cả ngày sinh, ngày 12 tháng Ba.
Cuộc trao đổi kết thúc. Nhưng Vivi Sundberg vẫn đứng đó, do dự, không muốn ra ngoài. Bà còn cần phải trao đổi với con gái mình. Nếu lúc này không làm thế, bà không biết khi nào mới lại có thời gian để làm. Bà bấm số máy.
– Hiệu làm đầu của Elin xin nghe.
– Mẹ đây. Con có thời gian không?
– Không nhiều lắm. Con đang có hai khách cần sấy tóc. Có chuyện gì vậy mẹ?
– Mẹ đang có mặt ở một làng cách thành phố khoảng hai mươi cây số. Ở đây đã xảy ra một việc khủng khiếp. Có nhiều người bị giết. Chắc chắn sẽ có cuộc “nổi loạn” lớn. Mẹ không có được lấy một phút yên ổn.
– Chuyện gì đã xảy ra vậy?
– Mười chín người bị giết. Chỉ còn hy vọng thủ phạm là một kẻ điên khùng.
– Tại sao mẹ lại hy vọng như vậy?
– Vì sự việc hoàn toàn không thể nào hiểu nổi nếu lại do một người bình thường gây ra.
– Mẹ không thể nói rõ hơn là mẹ đang ở đâu ư?
– Không có thời gian. Mẹ chỉ muốn nhờ con một việc, gọi điện đến văn phòng du lịch báo hoãn chuyến đi Lenos mà mẹ đã đặt vé trong tuần vừa rồi. Bây giờ báo hoãn sẽ không bị mất tiền.
– Vâng, con sẽ làm ngay. Ở đó mẹ có gặp nguy hiểm không?
– Ở đây còn có nhiều người khác quanh mẹ. Thôi, con hãy chú ý đến hai cô khách hàng kẻo họ bị bốc hơi đấy.
– Mẹ quên ngày mai có hẹn làm đầu ở chỗ con à?
– Con hủy cuộc hẹn ấy đi. Chuyện ở đây cũng đã đủ làm cho mẹ bạc tóc rồi.
Bà nhét máy điện thoại vào túi rồi ra khỏi nhà. Lúc này không còn thì giờ mà lãng phí nữa. Hai người đàn ông của nhóm khám nghiệm hiện trường cùng nữ bác sĩ pháp y đang chờ bà trên đường.
– Tôi sẽ không tả lại nữa, các vị phải tự chứng kiến lấy. Chúng ta bắt đầu với người đàn ông nằm trong tuyết ở bên ngoài nhà. Sau đó chúng ta sẽ đi đến từng nhà một. Các vị phải tự quyết định có cần tăng viện hay không. Đây là một hiện trường rộng. Có lẽ là rộng nhất mà các vị từng thấy từ trước đến nay. Mặc dù nó khủng khiếp tới mức chúng ta hầu như không thể hiểu nổi trước mặt mình là cái gì, nhưng chúng ta vẫn cần phải cố gắng xem đó như là một vụ điều tra bình thường.
Mọi người ai cũng muốn hỏi, nhưng Vivi Sundberg gạt đi. Bây giờ quan trọng nhất là mỗi người tự nhìn bằng mắt của mình. Bà dẫn mọi người từ hiện trường này sang hiện trường khác. Lúc họ đến ngôi nhà thứ ba, Lonngren, người lớn tuổi hơn trong hai kỹ thuật viên hình sự, nói rằng mình cần có ngay tăng viện. Đến ngôi nhà thứ tư, nữ bác sĩ pháp y cũng có yêu cầu như vậy. Mọi người tạm dừng công việc khi Sundberg gọi điện thoại. Sau đó họ đi qua những ngôi nhà còn lại và cuối cùng tụ lại trên đường làng. Lúc này nhà báo đầu tiên đã có mặt. Vivi Sundberg đề nghị Ytterström chú ý không để ai nói chuyện với nhà báo này. Bà sẽ tự làm việc đó chừng nào có thời gian.
Những người đứng xung quanh bà trên con đường phủ tuyết đều im lặng, mặt mày xanh lợt. Không ai nhận biết được đầy đủ mức độ nghiêm trọng của những điều họ vừa nhìn thấy.
– Tình huống là thế đấy, Vivi Sundberg nói. Tất cả kinh nghiệm cũng như khả năng của chúng ta gộp lại sẽ bị đặt trước một thử thách cam go, tới mức thậm chí chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Cuộc điều tra này sẽ chiếm vị trí trọng tâm trên các phương tiện thông tin đại chúng, không chỉ ở Thụy Điển. Người ta sẽ đòi hỏi chúng ta đưa ra kết quả điều tra trong một thời gian ngắn. Chúng ta chỉ còn biết hy vọng hung thủ hoặc các hung thủ để lại dấu vết nào đó, giúp chúng ta nhanh chóng bắt được chúng. Chúng ta phải cố gắng tập trung và cần có thêm lực lượng chuyên môn mà chúng ta cho là cần thiết. Công tố viên Robertsson đang trên đường đến đây. Tôi muốn cá nhân ông ấy tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ở đây và nhận chỉ đạo cuộc điều tra sơ bộ. Nếu không ai hỏi gì, chúng ta cần phải bắt tay ngay vào công việc.
– Tôi có một câu hỏi, Lonngren nói.
Đó là một người đàn ông nhỏ bé, gầy gò. Vivi Sundberg biết ông là một kỹ thuật viên hình sự có năng lực, nhưng thường làm việc chậm đến khổ sở đối với những người phải chờ thông tin của ông ta.
– Anh nói đi!
– Liệu có nguy cơ kẻ điên khùng này, nếu đó là một kẻ điên khùng, lại gây án?
– Có nguy cơ này, Vivi Sundberg nói. Vì chúng ta hoàn toàn không biết gì, nên phải nghĩ rằng mọi thứ đều có thể.
– Đây rồi sẽ là nỗi khiếp sợ bao trùm lên mọi làng mạc, Lonngren nói tiếp. Lần đầu tiên tôi thấy mừng là mình sống ở thành phố.
Mọi người giải tán: giữa lúc đó Sten Robertsson đến. Tay nhà báo đứng đợi trước dây chắn hiện trường lập tức tiến lại phía Robertsson khi thấy ông bước ra khỏi xe.
– Không phải lúc này, Vivi Sundberg gọi giật ông ta lại. Anh phải chờ đã.
– Chị không nói gì được sao, Vivi? Chị chẳng đã luôn tạo điều kiện cho cánh nhà báo chúng tôi đó sao?
– Nhưng hôm nay thì không được.
Sundberg không mấy ưng tay nhà báo làm việc cho tờ Hudiksvalls Tidning này. Ông ta có thói quen bình luận công việc của cảnh sát với cái giọng tự phụ. Điều khiến bà bực mình nhất, đó là những chỉ trích của ông ta thường có căn cứ.
Robertsson rét run trong chiếc áo khoác mỏng. Ông ấy hơi thích phô trương, Sundberg thầm nghĩ. Robertsson không đội mũ vì người ta đồn rằng những kẻ đội mũ thường bị hói sớm.
– Bây giờ chị tường trình đi! Ông nói.
– Không. Bây giờ anh cần phải đi cùng tôi!
Đây là lần thứ ba trong buổi sáng hôm nay Vivi Sundberg phải đi một lượt khắp các hiện trường. Hai lần Robertsson phải bỏ ra ngoài vì buồn nôn. Sundberg kiên nhẫn chờ. Để Robertsson hiểu rằng lúc này ông phải chỉ đạo một cuộc điều tra khó khăn như thế nào là việc rất quan trọng. Bà không mấy chắc chắn liệu ông có kham nổi công việc này không. Nhưng trong số những công tố viên đương quyền, thì ông là người phù hợp nhất, nếu như cấp trên không quyết định giao cho một ai đó có nhiều kinh nghiệm hơn.
Cuối cùng khi họ lại ra đến ngoài đường, Sundberg đề nghị Robertsson vào trong xe ngồi. Bà rót cà phê từ bình giữ nhiệt ra mời ông.
Robertsson kinh hoàng, tay còn run khi đón lấy cốc cà phê.
– Chị đã bao giờ nhìn thấy cảnh tương tự thế này chưa? Ông hỏi.
– Chưa một ai trong chúng tôi.
– Kẻ nào, nếu không phải là một gã điên, lại có thể làm việc này?
– Điều này chúng tôi còn chưa biết. Trước hết chúng ta cần khám nghiệm hiện trường và làm việc mà không có định kiến gì. Tôi đã đề nghị bên kỹ thuật tăng thêm người nếu cần thiết. Bên pháp y cũng vậy.
– Bác sĩ pháp y là ai vậy?
– Một người thay thế. Đây có lẽ là hiện trường đầu tiên của cô ấy. Cô ấy đã yêu cầu cho thêm người.
– Thế còn chị? Chị cần gì không?
– Ý kiến chỉ đạo đầu tiên của anh, liệu chúng ta có nên tập trung vào một cái gì cụ thể không. Sau đó thì tất nhiên là Ban trọng án quốc gia phải vào cuộc.
– Chị nghĩ chúng ta nên tập trung vào cái gì?
– Anh là người phụ trách, chứ không phải tôi.
– Điều duy nhất mà tôi nghĩ đến là chúng ta phải tìm cho ra thủ phạm đã gây ra vụ này.
– Hoặc là những thủ phạm. Chúng ta không nên loại trừ khả năng có nhiều người tham gia vào vụ này.
– Những kẻ điên ít khi hành động theo nhóm.
– Nhưng chúng ta cũng không nên loại trừ.
– Còn có gì mà chúng ta có thể loại trừ?
– Hoàn toàn không. Kể cả nguy cơ việc này tái diễn.
Robertsson gật đầu. Cả hai đều im lặng. Trên đường làng và giữa các ngôi nhà đã có người đi lại. Ở chỗ này, chỗ kia thỉnh thoảng nhoáng lên đèn chớp của máy ảnh. Chỗ xác người nằm trên tuyết đã được căng lều che. Thêm một vài nhà báo và nhiếp ảnh đã có mặt ở đây cùng cả nhóm phóng viên truyền hình nữa.
– Tôi muốn anh cùng đến cuộc họp báo. Chứ tôi không thể đến đó một mình được. Chúng ta phải tiến hành vào hôm nay. Chậm nhất là buổi chiều.
– Chị đã nói chuyện này với Lulu chưa?
Tobias Ludwig (Lulu) là cảnh sát trưởng vùng Hudiksvall. Anh ta còn trẻ và chưa từng làm cảnh sát viên. Sau khi tốt nghiệp đại học luật, anh ta lập tức theo học khóa đào tạo cảnh sát trưởng và bỗng nhiên được đề bạt. Không những Sten Robertsson mà cả Vivi Sundberg đều không ưng anh ta. Ludwig ít quan tâm đến các công việc của cảnh sát ở những nơi xảy ra vụ việc mà chỉ chú trọng vào việc quản lý hành chính.
– Tôi chưa trao đổi với anh ta, Sundberg nói. Điều duy nhất anh ta sẽ yêu cầu chúng ta là hãy điền thật đúng vào các mẫu khai.
– Anh ta đâu đến mức tồi tệ như vậy.
– Không ư, anh ta còn tồi tệ hơn là đằng khác. Nhưng dù sao tôi cũng sẽ gọi điện cho anh ta.
– Chị gọi ngay đi!
Sundberg gọi về sở. Người ta báo cho bà biết hiện Tobias Ludwig đang đi công tác ở Stockholm. Bà đề nghị họ liên lạc vào máy cầm tay của Ludwig.
Trong lúc Robertsson nói chuyện với mấy kỹ thuật viên hình sự tăng cường vừa từ Gavle đến thì Vivi Sundberg tới chỗ Tom Hansson và Ninni. Họ đã khoác lên mình những chiếc áo da cũ kỹ của quân đội và ra sân đứng quan sát cảnh sát làm việc.
Mình phải bắt đầu với những người còn sống, bà thầm nghĩ. Với Julia, người ta không thể nói chuyện được nữa, bà lão đã lui về thế giới nội tâm của mình. Hoặc ít ra là mình không thể tiếp cận bà lão được nữa. Nhưng Tom Hansson và Ninni có thể đã chứng kiến điều gì đó mà chính họ cũng không biết.
Đó là một trong những cân nhắc ít ỏi mà cho đến giờ này bà có thể dựa vào. Một hung thủ định diệt trừ cả ngôi làng nhỏ, cho dù hắn có điên loạn đi chăng nữa, thì cũng phải có một kế hoạch cụ thể.
Bà ra đứng giữa đường, đưa mắt nhìn quanh. Mặt hồ đóng băng, cánh rừng, những ngọn núi như những làn sóng nhô lên ở phía chân trời. Hắn đến từ đâu? Bà tự hỏi. Mình gần như chắc rằng đó không phải là một phụ nữ. Nhưng rõ ràng hung thủ hoặc các hung thủ phải đến từ một hướng nào đó và rồi lại biến mất về một hướng nào đó.
Bà vừa định đi qua cổng vườn để vào trong thì có một chiếc xe dừng lại bên cạnh bà. Đó là người huấn luyện cảnh khuyển mà bà yêu cầu cử đến.
– Chỉ có một thôi ư? Bà hỏi, không giấu vẻ bực bội của mình.
– Karpen bị ốm, viên cảnh sát dẫn chó nói.
– Chó của cảnh sát cũng bị ốm sao?
– Đương nhiên. Tôi phải bắt đầu từ đâu? Chuyện gì đã xảy ra vậy? Nghe nói có nhiều người chết.
– Anh ra nói chuyện với Huddén. Rồi tìm cách xem con chó có đánh hơi được gì không.
Viên cảnh sát còn muốn hỏi thêm, nhưng bà đã bỏ đi. Đáng lẽ mình không nên làm như vậy, bà thầm nghĩ. Chính vào lúc này mình cần phải dành thời gian cho mọi người mới phải. Mình không được phép để họ thấy mình khó chịu và mất bình tĩnh. Ai đã nhìn thấy cảnh tượng ở đây, chắc sẽ không bao giờ quên được. Rất nhiều người sẽ bị chấn động tâm thần.
Bà bảo Tom và Ninni Hansson cùng vào nhà với mình, nhưng họ chưa kịp ngồi xuống thì điện thoại di động của bà đã đổ chuông.
– Tôi nghe nói chị tìm tôi? Tobias Ludwig nói. Chị biết là tôi không muốn bị quấy rầy mà, nhất là khi tôi đang dự một cuộc họp của Cục Hình sự quốc gia.
– Đáng tiếc lần này tôi không thể tránh được.
– Có chuyện gì thế?
– Chúng ta có một số người chết ở làng Hesjövallen.
Sau đó bà nhanh chóng báo cáo lại những gì đã xảy ra ở đây. Tobias Ludwig im lặng. Bà chờ đợi.
– Chuyện này khủng khiếp tới mức khiến tôi khó mà tin được những gì chị vừa nói.
– Tôi cũng thấy vậy. Nhưng đó là sự thật. Anh phải có mặt ở đây.
– Chị nói đúng. Tôi sẽ đi ngay, nhanh hết mức.
Vivi Sundberg nhìn đồng hồ đeo tay.
– Chúng ta cần phải họp báo, bà nói. Chúng tôi dự định làm vào lúc sáu giờ chiều. Cho tới lúc đó tôi sẽ chỉ nói là đã xảy ra một vụ giết người. Còn mức độ như thế nào, tôi sẽ không nhắc tới. Anh hãy tìm cách đến càng nhanh càng tốt. Nhưng hãy phóng xe cẩn thận.
– Tôi sẽ xem có chiếc xe trực nào không.
– Tốt nhất là nên kiếm trực thăng. Ở đây có mười chín người bị chết, Tobias.
Cuộc trao đổi kết thúc. Tom và Ninni nghe thấy rõ từng câu nói của Sundberg. Bà nhìn thấy vẻ hoang mang khó tin của họ, một nỗi hoang mang tương tự mà bà đã cảm thấy.
Mọi chuyện giống như thể đang dấn sâu vào một cơn ác mộng. Một cảm giác không thực cứ bủa vây.
Bà ngồi xuống ghế sau khi đã xua con mèo đang ngủ đi.
– Tất cả mọi người trong làng đều bị giết chết. Chỉ có ông bà và bà Julia còn sống. Thậm chí cả những con thú nuôi trong nhà cũng bị giết. Tôi hiểu đây là một cú sốc đối với ông bà. Chúng tôi cũng thấy vậy. Nhưng tôi buộc phải đặt ra cho ông bà vài câu hỏi. Ông bà hãy cố gắng trả lời chính xác hết mức những câu hỏi của tôi. Tôi cũng muốn ông bà nhớ đến cả những thứ mà tôi bỏ sót không hỏi. Tất cả những gì ông bà nhớ được đều có thể sẽ quan trọng đối với việc điều tra. Ông bà hiểu chứ?
Bà nhận được cái gật đầu câm lặng và hoảng sợ thay cho câu trả lời. Vivi Sundberg dự định làm việc này thật thận trọng. Bà bắt đầu nói về buổi sáng hôm nay. Họ thức dậy vào lúc nào? Họ có nghe thấy tiếng động nào không? Và trong đêm? Có chuyện gì xảy ra không? Có gì khác thường so với mọi khi không? Họ cần phải lục tìm ký ức. Tất cả có thể mang một ý nghĩa nào đó.
Họ thay nhau trả lời, người nọ bổ sung cho người kia. Vivi Sundberg thấy rằng họ thật sự cố gắng để giúp bà.
Cuộc trao đổi của họ bị gián đoạn khi Erik Huddén bước vào. Anh ta muốn biết mình phải làm gì với cánh nhà báo. Lúc này đã có thêm vài nhà báo nữa, và không lâu nữa họ sẽ biến thành những tay nổi loạn tức giận, mất kiên nhẫn.
– Chờ cho một chút, bà nói. Tôi sẽ ra ngay. Hãy nói với họ rằng sáu giờ chiều chúng ta sẽ có họp báo ở Hudiksvall.
– Chúng ta có làm được không?
– Chúng ta phải làm.
Erik Huddén lại biến mất. Vivi Sundberg tiếp tục cuộc trao đổi của mình. Lùi lại thêm một bước, về ngày hôm qua. Lần này Ninni trả lời.
– Hôm qua, mọi thứ vẫn như mọi khi, bà ta nói. Tôi bị cảm lạnh. Ông Tom thì bổ củi cả ngày.
– Bà có nói chuyện với hàng xóm không?
– Tom có nói một vài câu với bà Hilda. Nhưng lúc trước chúng tôi kể rồi.
– Ngoài ra ông bà có còn nói chuyện với ai nữa không?
– Không.
– Ông bà có nhìn thấy ai không?
– Có. Hôm qua tuyết rơi nên mọi người đều ra khỏi nhà để dọn tuyết, tôi đã nhìn thấy nhiều người mà chẳng để ý.
– Bà có nhìn thấy ai lạ mặt không? Người không thuộc làng này. Hoặc một chiếc ô tô lạ nào không?
– Hoàn toàn không.
– Thế còn ngày hôm trước nữa.
– Cũng tương tự như những ngày khác, ở đây ít xảy ra chuyện lạ lắm.
– Hoàn toàn không có gì khác thường?
– Hoàn toàn không.
Vivi Sundberg lấy ra quyển sổ ghi chép và chiếc bút bi.
– Bây giờ đến việc khó hơn, bà nói. Tôi muốn ông bà cho biết tên tất cả những người hàng xóm.
Vừa nói bà vừa xé một tờ giấy từ quyển sổ ghi chép của mình rồi đặt lên mặt bàn.
– Ông bà hãy vẽ sơ đồ ngôi làng này. Nhà của ông bà và những ngôi nhà khác. Sau đó chúng ta sẽ đánh số thứ tự. Nhà ông bà sẽ là số 1. Tôi cần biết tên tất cả những người sống trong những ngôi nhà này.
Bà Ninni đứng dậy lấy ra một tờ giấy lớn hơn và vẽ sơ đồ ngôi làng. Vivi Sundberg có cảm tưởng rằng bà Ninni rất hay vẽ.
– Ông bà sống bằng nghề gì? Vivi Sundberg hỏi. Nghề nông à?
Câu trả lời của Ninni khiến bà ngạc nhiên.
– Chúng tôi có một gói chứng khoán. Không đặc biệt lớn lắm, nhưng chúng tôi giao dịch rất thận trọng. Chúng tôi bán ra khi thị giá tăng, mua vào khi giảm. Chúng tôi là những nhà đầu tư ngắn hạn.
Vivi Sundberg thầm nghĩ không còn gì có thể làm cho bà ngạc nhiên hơn được nữa. Tại sao một cặp vợ chồng già trốn tránh cảnh xô bồ tại một ngôi làng hẻo lánh ở tận cùng Hälsingland lại có thể giao dịch cổ phiếu được chứ?
– Ngoài ra chúng tôi cũng nói nhiều, Ninni tiếp tục. Chúng tôi kể chuyện với nhau. Ngày nay người ta ít làm chuyện đó, thậm chí là không làm nữa.
Vivi Sundberg có cảm giác cuộc trao đổi của họ đang vuột khỏi tầm tay bà.
– Ông bà viết tên những người hàng xóm ra đi, nếu có thể thì cả tuổi của họ nữa. Ông bà cứ nghĩ cho kỹ, đừng để sai sót gì nhưng cũng đừng quá lâu.
Bà nhìn hai vợ chồng họ đang cúi đầu xuống tờ giấy và bắt đầu lẩm bẩm viết tên của những người hàng xóm. Bất chợt một ý nghĩ đến với bà. Trong tất cả những khả năng có thể nghĩ tới đối với vụ thảm sát này, tất nhiên cũng có khả năng một ai đó trong làng là kẻ thủ ác.
Mười lăm phút sau danh sách đã được viết xong. Bà đếm tên. Có cả thảy hai mươi mốt người, trong đó gồm cả tên bà Julia và vợ chồng nhà Hansson. Con số này không đúng. Hay là họ không biết tên đứa bé. Bà đến bên cửa sổ và đọc danh sách này một lần nữa. Hình như trong làng này chia ra làm ba dòng họ. Một nhóm mang họ Andren, nhóm thứ hai là Andersson và cuối cùng hai người mang họ Magnusson. Bà đứng đó với bản danh sách trên tay và nghĩ đến tất cả những người con, người cháu đã rời khỏi ngôi làng này không lâu nữa sẽ nhận được một cú sốc, khi biết chuyện gì đã xảy ra ở đây. Phải cần đến sự giúp đỡ đáng kể mới có được những thông tin cần thiết mà thông báo cho họ, bà thầm nghĩ. Đây là một thảm họa đụng chạm đến nhiều người hơn là mình hình dung.
Bà hiểu rõ rằng với nhiệm vụ này bà sẽ phải gánh vác phần lớn. Bà cảm thấy bất lực, đồng thời cũng lo sợ khi nghĩ đến điều ấy. Những gì đã xảy ra ở đây thật quá khủng khiếp nên một người bình thường khó có thể hiểu để rồi có thể xử sự thích hợp.
Tất cả những cái tên riêng chập chờn lướt qua, Elna, Sara, Brita, August, Herman, Hilda, Erik, Johannes, Gertrud, Vendela... Bà cố gắng hình dung ra khuôn mặt họ, nhưng những khuôn mặt ấy lu mờ, méo mó.
Bỗng bà nhớ ra một điều mà cho đến giờ bà hoàn toàn không để ý tới. Bà đi ra ngoài sân và gọi Erik Huddén đang đứng nói chuyện với một kỹ thuật viên hình sự, đến chỗ mình.
– Erik, thực ra ai là người đã phát hiện tất cả việc này?
– Đó là một người đàn ông đã gọi điện đến. Rồi lên cơn đau tim và đâm vào xe chở bàn ghế do một tài xế người Bosnia lái.
– Đâm vào xe rồi chết?
– Không. Hình như do bị nhồi máu cơ tim.
– Có thể ông ta là hung thủ?
– Tôi chưa nghĩ đến khả năng này. Ông ta có nhiều máy ảnh ở trong xe. Hình như là một nhà nhiếp ảnh.
– Hãy tìm thêm thông tin về ông ta, càng nhiều càng tốt. Chúng ta sẽ biến ngôi nhà này thành một dạng tổng hành dinh. Cần lần lượt điểm qua tên các nạn nhân và tìm kiếm người nhà của họ. Thế còn người lái chiếc xe chở bàn ghế thì đâu rồi?
– Tôi đã kiểm tra nồng độ cồn của ông ta. Nhưng ông ta không uống rượu. Vì ông ta nói tiếng Thụy Điển quá tồi nên cảnh sát đã đưa ông ta về trụ sở để thẩm cung, thay vì làm thế trên đường cái. Hình như ông ta không biết gì cả.
– Chuyện này chúng ta không thể biết được. Chẳng phải là cách đây không lâu, người Bosnia cũng vừa huynh đệ tương tàn đó hay sao?
Erik Huddén lại biến mất. Bà định đi vào nhà thì nhìn thấy một cảnh sát đang chạy về phía mình. Bà đi ra cổng vườn và nhận thấy anh ta hoảng sợ.
– Chúng tôi đã tìm thấy cái cẳng chân, anh ta nói. Con chó đã đánh hơi được, nằm sâu trong rừng đến năm chục mét.
Viên cảnh sát chỉ về phía bìa rừng. Vivi Sundberg có cảm giác anh ta còn muốn nói thêm nữa.
– Tất cả chỉ có vậy thôi à?
– Tôi nghĩ, tốt nhất là chị hãy tự nhìn lấy.
Nói xong anh ta quay đi nôn mửa. Sundberg không có thời gian để quan tâm đến anh ta, mà vội chạy vào rừng. Bà bị trượt chân và ngã hai lần.
Khi đến nơi bà mới hiểu ra vì sao viên cảnh sát nọ lại bị sốc. Chiếc cẳng chân có chỗ đã bị gặm đến tận xương, bàn chân thì đã rời hẳn ra.
Bà nhìn Ytterström và viên cảnh sát huấn luyện chó đứng ngay bên cạnh chiếc cẳng chân tìm thấy.
– Một kẻ ăn thịt người, Ytterström nói. Chúng tôi tiếp tục tìm kiếm, nhưng không phát hiện thêm được gì nữa.
Vivi Sundberg cảm thấy có cái gì đó rơi xuống bàn tay mình. Bà giật nẩy người. Đó chỉ là một bông tuyết nhanh chóng tan đi.
– Chúng ta phải dựng thêm một chiếc lều ở chỗ này. Không được để mất bất cứ dấu vết gì, bà nói với hai cảnh sát.
Bà nhắm mắt và bỗng nhiên nghĩ đến một mặt biển trong xanh, những ngôi nhà màu trắng nằm trên triền núi ngập nắng. Rồi bà quay về ngôi nhà của vợ chồng người đầu tư cổ phiếu và ngồi xuống bên bàn bếp với danh sách họ tên các nạn nhân.
Phải có một cái gì ở đâu đó mà mình vẫn chưa phát hiện được, bà thầm nghĩ.
Bà từ từ lần theo danh sách, hết tên này sang tên khác. Xem ra như thể bà đang phải dò dẫm trên một bãi mìn.