Người Đàn Ông Đến Từ Bắc Kinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Ngay trong ngày, bà đến tòa án gặp Hans Mattsson. Ông ủ rũ và lo lắng khi bà thông báo cho ông biết mình vẫn còn phải nghỉ ốm.

Ông nhìn bà vẻ nghĩ ngợi qua tròng kính.

– Nghe ra không được tốt lắm. Tôi thực sự lo lắng cho chị.

– Theo như bác sĩ nói, anh không cần phải lo lắng cho tôi. Tôi chỉ bị thiếu máu một chút và huyết áp thì cần phải hạ xuống. Bây giờ ông ấy chuyển tôi sang một bác sĩ chuyên khoa. Nhưng tôi đâu có thấy mình ốm đau gì, chỉ mệt mỏi một chút thôi.

– Ai cũng vậy cả. Tôi cảm thấy mệt mỏi từ gần ba mươi năm nay rồi! Thời buổi này điều xa xỉ nhất với tôi là sáng sáng có thể được ngủ đẫy giấc.

– Tôi sẽ vắng mặt mười bốn ngày nữa. Chúng ta chỉ còn cách hy vọng chuyện này rồi sẽ được giải quyết xong.

– Chị cũng nên nghỉ ngơi nhiều nếu cần thiết. Tôi sẽ nói chuyện với Sở Tư pháp để xem họ có giúp được gì không. Như chị biết, không phải chị là người duy nhất vắng mặt. Karl Hansson đang tiến hành một cuộc điều tra ở Liên minh châu Âu tại Brussels. Tôi không nghĩ anh ấy sẽ trở lại. Tôi luôn ngờ rằng có cái gì khác đang quyến rũ anh ấy hơn là làm chủ tọa trong một phòng xử án.

– Đáng tiếc là tôi cũng bỏ mặc các anh.

– Chị đâu có bỏ mặc chúng tôi. Mà là huyết áp của chị làm điều đó. Bây giờ chị hãy nghỉ ngơi. Hãy trồng nhiều hoa hồng và quay trở lại khi đã bình phục.

Bà nhìn ông chánh án vẻ ngạc nhiên.

– Tôi đâu có trồng hoa hồng. Tôi đâu có mát tay.

– Bà tôi luôn nói như vậy. Bà sinh năm 1879, vào cùng cái năm mà Strindberg cho xuất bản tiểu thuyết Căn phòng đỏ, lạ không? Công việc duy nhất mà bà tôi làm trong suốt cuộc đời của mình, ngoài việc sinh con, là vá bít tất. Vậy nên hãy trồng hoa hồng nhé. Tôi rất thích hình ảnh ấy.

– Tôi sẽ làm thế, Birgitta Roslin nói. Trở về nhà và trồng hoa hồng.

Ngày hôm sau bà gửi trả những quyển nhật ký kèm theo những gì bà đã viết ra cho sở cảnh sát ở Hudiksvall. Khi gửi gói hàng và nhận tờ biên nhận, bà cảm thấy như mình đã cất vào trong ngăn tủ những sự kiện ở Hesjövallen. Mẹ bà cùng với bố mẹ nuôi đã xuất hiện bên lề biến cố khủng khiếp này. Nhưng bây giờ mọi thứ đã qua. Bà cảm thấy nhẹ nhõm và lao vào việc chuẩn bị cho ngày sinh nhật của Staffan.

Gần như cả gia đình bà đã có mặt cùng với những người bạn của họ khi Staffan xuất hiện nơi ngưỡng cửa. Ông sửng sốt không nói được gì, đứng ngây giữa khung cửa trong bộ đồng phục với chiếc mũ lông cũ kỹ trên đầu, khi mọi người hát vang bài hát chúc mừng sinh nhật. Đối với Birgitta, bà thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy gia đình và bạn bè ngồi quây quần bên bàn. Lúc này, sự kiện ở Hälsingland cũng như huyết áp cao chẳng còn nghĩa lý gì nữa, khi bà cảm nhận được sự bình yên mà chỉ gia đình mới có thể mang lại cho bà. Tất nhiên bà rất mong muốn Anna có thể trở về từ châu Á. Nhưng bà không nói ra điều này khi hai mẹ con cuối cùng đã liên lạc được với nhau qua điện thoại cầm tay nghe lạo xạo ở Thái Lan. Đêm đã muộn, sau khi khách khứa ra về, chỉ còn lại gia đình họ ngồi lại với nhau. Bà có những đứa con thích nói chuyện nên luôn thích những buổi gặp gỡ như thế này. Hai vợ chồng bà ngồi trên ghế sofa lắng nghe chuyện của các con. Thỉnh thoảng bà lại đứng dậy rót rượu vào cốc cho họ. Hai chị em song sinh, Siv và Louise muốn được ngủ lại nhà của bố mẹ, còn David, mặc dù bị mẹ kịch liệt phản đối, vẫn muốn ngủ ở khách sạn. Mãi tới gần bốn giờ sáng, cuộc chuyện trò của họ mới kết thúc. Cuối cùng chỉ còn lại hai ông bà. Họ dọn dẹp cốc chén, bát đĩa cho vào máy rửa, chuyển vỏ chai không xuống ga ra ô tô.

– Đây quả thật là một bất ngờ lớn, Staffan nói, khi họ ngồi lại bên chiếc bàn bếp. Anh sẽ không bao giờ quên được. Món quà thật tuyệt vời! Đúng vào hôm nay bỗng nhiên anh thấy khổ tâm khi đi qua các toa tàu. Anh đi và đi, nhưng rồi chẳng đến được nơi nào. Đó là lời nguyền đối với những người soát vé trên tàu. Bọn anh cứ quay tròn trong cái bể cá của mình.

– Chúng ta cũng nên thường xuyên tổ chức những buổi như thế này. Trong những khoảnh khắc ấy cuộc sống mang một ý nghĩa khác. Không phải chỉ có công việc mới quan trọng.

– Còn bây giờ thì sao?

– Ý anh là gì?

– Em còn được nghỉ ốm mười bốn ngày. Em muốn làm gì?

– Sếp của em, ông Hans Mattsson, sôi nổi nói về những buổi sáng được ngủ đẫy giấc. Có lẽ thời gian tới em cũng làm thử một lần chăng?

– Hãy bay về xứ ấm một tuần. Cùng với một cô bạn gái.

Bà lắc đầu ngập ngừng:

– Có thể. Nhưng mà ai?

– Karin Wiman chẳng hạn.

– Karin bay sang Trung Quốc tham dự một cuộc hội thảo gì đó.

– Ngoài người đó ra không còn ai khác để em có thể hỏi à? Hay một trong hai cô con gái sinh đôi?

– Ý hay đấy. Em sẽ nói chuyện với hai đứa nó. Nhưng trước hết em còn phải xem mình có thích đi du lịch không đã. Anh đừng quên là em còn phải đến gặp bác sĩ chuyên khoa nữa đấy.

Staffan đặt bàn tay lên cánh tay vợ.

– Hãy nói thật với anh đi. Anh không phải lo lắng chứ?

– Không. Trừ khi bác sĩ cũng không nói thật với em. Nhưng em không cho là thế.

Họ còn ngồi thêm một lúc nữa trước khi đi ngủ. Sáng hôm sau khi bà thức dậy, Staffan đã đi làm. Ngay cả hai cô con gái sinh đôi cũng không còn ở đây nữa. Bà đã ngủ tới gần mười một rưỡi trưa. Đây chính là một sáng được ngủ đẫy giấc mà ông Hans Mattsson hằng mong ước.

Bà nói chuyện điện thoại với hai cô con gái, nhưng chẳng cô nào có thời gian để đi du lịch với mẹ, mặc dù cả hai đều hứng thú. Buổi chiều Birgitta Roslin nhận được thông báo rằng ngày hôm sau bà có thể đến khám ở chỗ bác sĩ chuyên khoa.

Khoảng bốn giờ chiều có tiếng chuông gọi cửa. Bà thầm hỏi liệu có phải lại nhận được món ăn Trung Quốc miễn phí nữa chăng. Nhưng khi mở cửa thì đó lại là thanh tra Hugo Malmberg. Tóc ông còn dính tuyết, chân đi ủng lỗi mốt.

– Tình cờ tôi gặp Hans Mattsson. Anh ấy nói là chị không được khỏe. Anh ấy biết chúng ta có quen nhau.

Bà mời ông vào nhà. Mặc dù to béo nhưng ông không gặp trở ngại gì khi phải cúi xuống tháo ủng.

Họ ngồi trong phòng bếp uống cà phê. Bà kể cho ông nghe về huyết áp, chứng thiếu máu, những vấn đề không quá xa lạ ở độ tuổi của họ.

– Chứng huyết áp cao của tôi cứ như một quả bom nổ chậm trong người, ông Hugo nói vẻ ảm đạm. Tôi đã uống thuốc và bác sĩ bảo rằng tình hình không tệ. Tuy vậy tôi vẫn thấy lo. Trong gia đình tôi chưa bao giờ có ai chết vì ung bướu. Tất cả, đàn bà cũng như đàn ông, đều do đột quỵ hoặc nhồi máu cơ tim mà lăn đùng xuống đất. Ngày nào tôi cũng phải cố gắng không để nỗi sợ hãi chiến thắng mình.

– Tôi đã tới Hudiksvall, Birgitta Roslin nói. Anh đã cho tôi biết số của Vivi Sundberg.

– Thật vậy sao?

– Anh còn nhớ tôi đã nói gì không? Tôi đã phát hiện ra mình có quan hệ họ hàng với một gia đình bị giết hại ở Hesjövallen. Rồi sau đó mới hay rằng tất cả những người bị giết đều có họ hàng với nhau. Anh có rảnh không?

– Hộp thư trả lời tự động của tôi thông báo là tôi có công vụ ở bên ngoài đến tận cuối ngày. Hôm nay lại không có ca trực nên tôi có thể ở được đến sáng mai để nghe chị giải khuây bằng tất cả những điều khiếp khủng mà tôi chẳng buồn bận tâm đến.

– Anh vô luân vậy sao?

Ông cau mày làu bàu.

– Chị nghĩ tôi tệ vậy sao? Sau bao nhiêu năm trời? Chị làm tổn thương tôi đấy.

– Tôi đâu muốn thế.

– Vậy thì chị có thể bắt đầu. Tôi nghe đây.

Vì ông thực sự quan tâm đến chuyện này, nên Birgitta Roslin đã kể chi tiết cho ông. Hugo lắng nghe, thỉnh thoảng lại xen vào một câu hỏi, nhưng tỏ ra bị thuyết phục về độ chính xác của lời kể. Sau khi bà kết thúc, ông ngồi lặng im một hồi lâu quan sát hai bàn tay mình. Bà biết Hugo Malmberg là một cảnh sát cực kỳ có năng lực. Ông biết cách kết hợp giữa kiên nhẫn với mau lẹ, phương pháp với trực giác. Bà nghe nói ông là một trong những giáo viên được ưa chuộng nhất trong các khóa đào tạo cảnh sát của Thụy Điển. Mặc dù làm việc cho sở cảnh sát Helsingborg, nhưng ông cũng thường được mời tham gia vào các vụ điều tra phức tạp trên khắp cả nước.

Bỗng nhiên bà thấy lạ là người ta đã không để ông tham gia điều tra vụ án mạng khủng khiếp ở Hesjövallen.

Bà hỏi thẳng ông về việc này, ông cười:

– Thực ra họ cũng có thăm dò. Nhưng không một ai nói xa gần gì về việc chị có mặt ở trên đó và đã có những phát hiện đáng chú ý.

– Tôi nghĩ họ không mấy ưng tôi.

– Công chức cảnh sát ghen tức canh chừng máng ăn của mình thôi. Họ cũng muốn tôi tham gia vụ này. Nhưng khi tóm được Valfridsson, họ không còn mấy quan tâm đến việc ấy nữa.

– Nhưng bây giờ Valfridsson đã chết.

– Cuộc điều tra lại tiếp tục.

– Nhưng giờ anh đã biết ông ta không phải là thủ phạm.

– Tôi biết điều đó sao?

– Anh đã nghe những gì tôi kể rồi còn gì.

– Những sự kiện kỳ lạ, những tình tiết mê hoặc, chúng đương nhiên cần phải được điều tra chính xác hơn. Nhưng việc Lars-Erik Valfridsson tự tử không loại bỏ hướng điều tra ấy.

– Ông ta không phải là thủ phạm. Những gì xảy ra vào đêm 12 rạng ngày 13 tháng Giêng vượt xa tầm của một người đàn ông chỉ có một vài tiền án vì tội đánh người và một vụ ngộ sát.

– Có tên ăn cắp xe đạp đã trở thành kẻ cướp nhà băng, một gã nát rượu trở thành kẻ đòi nợ thuê chuyên nghiệp, sẵn sàng vì tiền mà giết bất cứ ai, những con cá to nhất cũng có thể bơi ở vùng nước lặng. Đến một lúc nào đó ở đây, ở cái đất nước Thụy Điển này rất có thể cũng sẽ xảy ra chuyện một gã đàn ông đã phạm tội ngộ sát, đánh người trong lúc say khướt, lúc điên khùng hoàn toàn có thể phạm vào một tội ác khủng khiếp như vậy.

– Nhưng ông ta hoàn toàn không có động cơ!

– Ông công tố viên chẳng đã nói đây là một vụ báo thù đó sao?

– Báo thù vì cái gì? Trả thù cả cái làng ấy ư? Việc này hoàn toàn vô nghĩa.

– Nếu tội ác không mang một ý nghĩa nào đó, thì động cơ của nó cũng không có nghĩa lý gì.

– Bất luận thế nào tôi cũng tin rằng Lars-Erik Valfridsson đã là một hướng điều tra sai.

Đang là một hướng điều tra sai. Tôi đã nói gì nhỉ? Cuộc điều tra được tiếp tục, ngay cả khi ông ta đã chết. Câu chuyện của chị về một người đàn ông Trung Quốc có đáng tin hơn không? Lạy Chúa, làm sao có thể tìm thấy mối liên hệ giữa một ngôi làng nhỏ bé ở miền Bắc với Trung Quốc được nhỉ?

– Tôi cũng không biết nữa.

– Chúng ta hãy chờ xem. Còn chị hãy chú ý làm thế nào để chóng khỏe lại.

Lúc ông ra về, tuyết lại rơi dày hơn.

– Sao chị không đi du lịch đâu đó? Đi về xứ ấm ấy.

– Mọi người ai cũng nói vậy. Nhưng trước hết tôi phải được bác sĩ cho phép đã.

Bà nhìn theo bóng dáng Hugo Malmberg biến mất trong màn tuyết dày. Bà thấy cảm động về việc ông đã dành thời gian đến thăm mình.

Ngày hôm sau, tuyết không còn rơi nữa. Bà đến phòng khám của bác sĩ chuyên khoa, để y tá lấy mẫu máu và được biết một tuần nữa mới có kết quả phân tích.

– Tôi có cần phải kiêng cữ gì không? Bà hỏi ông bác sĩ mới của mình.

– Bà nên tránh những gì quá sức.

– Tôi có thể đi du lịch được không?

– Không vấn đề gì.

– Tôi còn một câu hỏi nữa. Tôi có điều gì đáng lo không?

– Không. Bà không có triệu chứng nào khác, nên chẳng có lý do nào để phải lo lắng.

– Như vậy có nghĩa là tôi sẽ không chết?

– Có đấy. Bà sẽ chết. Cũng như tôi vậy. Nhưng không phải ngay lập tức. Điều cần làm là hạ được huyết áp của bà xuống mức vừa phải.

Khi ra đến ngoài đường bà mới thấy rõ mình đã lo lắng như thế nào. Lúc này bà cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Bà định sẽ đi dạo thật lâu. Nhưng mới bước được một vài bước đã dừng lại.

Ý nghĩ như đến từ một cõi hư vô. Hoặc có thể bà đã vô thức đi đến quyết định này. Bà đi vào một tiệm cà phê và gọi điện cho Karin Wiman. Máy bận. Bà sốt ruột chờ đợi, gọi cà phê, giở một tờ báo ra đọc. Máy vẫn bận. Mãi đến lần thứ năm máy mới nối được.

– Mình cùng đi Bắc Kinh với bạn.

Mấy giây sau Karin mới hiểu ra.

– Chuyện gì xảy ra vậy?

– Mình tiếp tục nghỉ ốm. Nhưng bác sĩ nói, mình có thể đi du lịch được.

– Thật vậy không?

– Cả thế giới nói với mình rằng mình nên đi du lịch. Ông xã mình, các con mình, sếp của mình. Bây giờ thì mình hiểu thực sự mình nên làm theo lời khuyên đó. Nếu như bạn vẫn còn hứng thú chia sẻ phòng ngủ với mình...

– Ba ngày nữa mình bay rồi. Cần phải khẩn trương xin Visa cho bạn.

– Có lẽ đã quá muộn chăng?

– Thông thường việc này sẽ mất thời gian hơn. Nhưng mình có thể giật dây một vài chỗ. Bạn lo mua vé đi nhé.

– Mình nhớ là bạn đi hãng hàng không Phần Lan thì phải?

– Mình sẽ nhắn tin cho bạn số hiệu chuyến bay. Hiện mình không có vé ở đây. Mình cần gấp bản photo hộ chiếu của bạn.

– Mình sẽ về nhà ngay.

Mấy tiếng đồng hồ sau bà đã có toàn bộ giấy tờ để gửi cho Karin. Nhưng bà không mua được vé cùng chuyến bay với Karin. Cuối cùng bà quyết định sẽ bay sau một ngày. Khi ấy hội nghị còn chưa bắt đầu. Tuy Karin là thành viên của ban tổ chức nhưng bà hứa sẽ tranh thủ ra sân bay đón Birgitta.

Birgitta Roslin cảm thấy hồi hộp trước chuyến đi tương tự như ngày trước, khi bà mới bước sang tuổi mười sáu, một mình đi xa tham gia một khóa học tiếng tại Eastbourne thuộc Anh quốc.

– Lạy Chúa, bà nói to trong điện thoại. Mình thậm chí còn không biết hiện thời tiết ở đó như thế nào. Đang là mùa hè hay mùa đông?

– Mùa đông. Như ở đây. Nhưng mà là lạnh khô. Đôi khi có các trận bão từ sa mạc phía Bắc thổi xuống tận Bắc Kinh. Bạn hãy chuẩn bị như cho một chuyến thám hiểm ở Bắc Cực ấy. Khắp nơi, chỗ nào cũng lạnh. Kể cả ở trong nhà. Nhưng hiện giờ đã khá hơn so với chuyến đến Trung Quốc lần đầu của mình. Ngày đó tuy được ngủ trong một khách sạn tốt nhất, nhưng mình phải mặc cả quần áo ấm mới ngủ được. Sáng nào cũng bị đánh thức bởi tiếng cót két của xe đạp. Nhớ đem theo quần áo lót dày. Cà phê nữa. Món đấy họ vẫn chưa làm được. Nhưng mà không, không đúng đâu, điều mình vừa nói ấy. Chỉ là để chắc ăn thôi. Cà phê ở khách sạn chỉ phải cái là không được đặc như người ta mong muốn thôi.

– Có cần phải mặc đẹp không?

– Áo váy dạ hội bạn khỏi cần. Nhưng một chiếc áo đầm xinh xinh chắc cũng chẳng có hại gì.

– Phải xử sự như thế nào? Không nên nói điều gì? Mình đã có lần nghĩ rằng đã biết tất cả về Trung Quốc. Nhưng đó chỉ là ảo tưởng của một kẻ phiến loạn: Ở Trung Quốc người ta cấy lúa và giơ cao cuốn Mao tuyển, mùa hè người ta bơi lội, với những sải tay mạnh mẽ, đến với tương lai, theo sau Người cầm lái vĩ đại.

– Bạn đừng lo lắng. Quần áo lót dày dặn là được rồi. Đô la tiền mặt. Bạn có thể sử dụng thẻ tín dụng, nhưng không phải là ở khắp nơi. Giày đi đường loại bền. Ở đấy dễ bị cảm lạnh. Đừng tính đến chuyện dễ dàng tìm được loại thuốc bạn thường dùng.

Birgitta Roslin ghi lại những điều đó. Sau cuộc nói chuyện, bà lấy từ ga ra ô tô ra chiếc va li tốt nhất. Buổi tối bà nói chuyện với Staffan về quyết định của mình. Nếu có ngạc nhiên về điều này, ông ấy cũng chẳng để bà nhận ra. Dưới con mắt của ông, Karin Wiman được xem như là bạn đồng hành lý tưởng nhất.

– Anh cũng đã nghĩ đến việc này, ông nói, khi em kể Karin Wiman sẽ bay sang Trung Quốc. Anh không hoàn toàn bị bất ngờ đâu. Bác sĩ nói sao?

– Ông ấy bảo: bà hãy đi đi!

– Vậy thì anh cũng sẽ nói như vậy. Nhưng nhớ gọi điện thoại cho tụi trẻ để chúng khỏi lo lắng.

Bà gọi điện cho ba đứa con mà bà liên lạc được. Đứa duy nhất nói lên nỗi lo lắng của mình là David. Xa vậy sao? Bất ngờ vậy sao? Bà nói để David yên tâm là mình cùng đi với ai, bác sĩ điều trị cho bà không những không phản đối mà còn khuyên bà nên làm thế.

Bà tìm tấm bản đồ và cùng với Staffan đã xác định được khách sạn Đông Dương nơi bà sẽ ở.

– Anh ghen tị với em đấy, bỗng nhiên ông nói. Ngay cả trong thời trẻ của chúng mình, em đã là cô gái Trung Quốc còn anh chỉ là một chàng trai yêu tự do nhút nhát, tin vào những sự thay đổi xã hội một cách trầm lặng, anh đã ước mơ một lần được đến Trung Quốc. Trước hết là Bắc Kinh. Anh hình dung ra rằng từ chân trời đó, thế giới sẽ mang một dáng vẻ khác, khác với tầm nhìn từ các đoàn tàu của anh chạy giữa Alvesta và Nassjo.

– Anh hãy tưởng tượng rằng anh cử em đến đó với nhiệm vụ thám thính trước. Sau đó chúng ta sẽ tới vào mùa hè, nếu không có bão cát.

Bà sống những ngày trước chuyến đi với tâm trạng chờ đợi ngày càng căng thẳng và hồi hộp. Khi Karin Wiman bay đi từ sân bay Kastrup, bà đã có mặt ở đó để nhận vé của mình. Hai người đã tạm biệt nhau ở phòng chờ.

Buổi tối, khi có lẽ Karin đã có mặt ở Bắc Kinh, Birgitta Roslin lục tìm trong một hộp các tông ở ga ra ô tô. Bà tìm thấy ở tận dưới đáy hộp thứ cần tìm. Một cuốn Mao tuyển đã cũ. Trên ngay trang đầu, bà đã viết: 19 tháng Tư năm 1966.

Ngày đó mình còn là một cô gái, bà thầm nghĩ. Còn trong trắng trong hầu hết mọi lĩnh vực. Chỉ duy nhất có một lần mình ngủ với cái anh Tore đến từ Borstahusen, anh chàng lúc nào cũng mơ trở thành một người hiện sinh chủ nghĩa, nhưng lại hay băn khoăn về việc mình không có được bộ râu rậm. Với chàng trai này, mình đã mất trinh trong một chòi vườn lành lạnh, bốc mùi ẩm mốc. Mình chỉ còn nhớ anh ta rất vụng về, vụng về đến không chịu nổi. Sau đó, hai đứa đã cảm thấy ngượng nghịu đến mức chia tay ngay lập tức, không còn có thể nhìn mặt nhau nữa. Cho đến tận hôm nay mình vẫn tự hỏi anh ta đã kể gì về mình cho các bạn của anh ta. Còn mình cũng không nhớ đã nói gì với đám bạn gái nữa. Nhưng sự ngây thơ chính trị cũng đúng như vậy. Và rồi “cơn bão đỏ” đã đến cuốn mình theo. Sau thời gian bên những người nổi loạn, mình đã trốn tránh. Mình chưa bao giờ nhận thức rõ được tại sao mình lại có thể để bị lôi kéo vào một thứ giống như một giáo phái. Karin tiếp tục cùng cánh tả chiến đấu. Còn mình thì đi theo tổ chức Ân xá Quốc tế rồi bây giờ mình có không mục tiêu.

Bà ngồi lên chồng lốp xe và giở từng trang cuốn sách màu đỏ. Bà tìm thấy một tấm ảnh kẹp trong đó. Đó là Karin Wiman và bà. Bà còn nhớ dịp này. Trên nhà ga ở Lund, hai người đã chui vào một buồng chụp ảnh, đó là ý tưởng của Karin, như thường lệ. Bà bật cười nhưng đồng thời cũng giật mình: thời ấy đã quá xa xôi, đến mức bà không thể nhìn trọn được toàn bộ con đường đã qua.

Cơn gió lạnh, bà nghĩ. Tuổi già đang theo bà sát gót mà không báo trước. Bà cầm theo cuốn sách và rời khỏi ga ra. Staffan cũng vừa về tới nhà. Bà ngồi xuống đối diện với ông trong lúc ông ăn suất ăn mà bà chuẩn bị.

– Cô hồng vệ binh đã sẵn sàng chưa? Ông đùa hỏi.

– Em mới đi tìm cuốn sách đỏ của mình.

– Gia vị, ông nói. Nếu như em muốn mua quà cho anh thì hãy mang về các đồ gia vị. Anh luôn hình dung ra rằng chỉ ở Trung Quốc mới có các hương vị như thế.

– Anh còn mong muốn gì nữa không?

– Em trở về khỏe mạnh và vui vẻ.

– Em nghĩ, điều đó em có thể hứa với anh được.

Ông muốn ngày hôm sau được đưa bà đến Copenhagen. Nhưng bà bảo ông chỉ cần đưa mình ra tàu thôi.

Trong đêm bà thấy bồn chồn trước chuyến đi, nhiều lần thức dậy để uống nước. Bà tranh thủ tiếp tục theo dõi trên vô tuyến những sự kiện mới nhất ở Hudiksvall. Ngày càng có thêm nhiều thông tin về Lars-Erik Valfridsson nhưng người ta vẫn không biết được vì sao cảnh sát lại nghi ngờ ông ta là người đã gây ra vụ thảm sát đó. Việc ông ta tự sát đã gây tiếng vang tới tận Nghị viện, bộ trưởng Bộ Tư pháp đã chất vấn về vấn đề này. Người duy nhất vẫn còn giữ được bình tĩnh, đó là công tố viên Robertsson. Ông ấy vẫn giữ quan điểm tiếp tục điều tra như cho đến nay, mặc dù thủ phạm có thể đã chết. Nhưng ông ấy cũng ám chỉ rằng cảnh sát đang lần theo những hướng điều tra khác.

Đó chính là người đàn ông Trung Quốc của ta, bà nghĩ. Dải băng đỏ của ta.

Bà đã nhiều lần định gọi điện cho Vivi Sundberg nhưng rồi lại từ bỏ ý định đó. Điều quan trọng lúc này là chuyến đi đã cận kề.

Đó là một ngày mùa đông đẹp trời, khi Staffan Roslin đưa vợ ra ga, vẫy tay tạm biệt vợ khi đoàn tàu từ từ chuyển bánh. Ở Kastrup, bà không gặp trở ngại gì khi làm thủ tục hải quan. Như mong muốn, bà nhận được chỗ ngồi ở gần lối đi giữa hai dãy ghế. Khi máy bay tăng tốc bốc lên khỏi đường băng, bà có cảm giác tự do như được giải phóng, bà mỉm cười với ông già người Phần Lan ngồi bên cạnh. Bà nhắm mắt, nhớ lại cái thời khi Trung Quốc còn là thiên đường trần gian mơ ước của bà. Bà thấy kinh ngạc về những ý tưởng ngô nghê của mình ngày ấy. Đặc biệt là bà còn cho rằng vào một thời điểm nào đó xã hội Thụy Điển sẽ nổi dậy chống lại trật tự đã được thiết lập. Bà đã nghiêm túc tin vào điều đó? Hay đó chỉ là một cuộc chơi?

Birgitta Roslin nhớ đến trại hè năm 1969 ở Na Uy, mà bà và Karin được mời tham dự. Tất cả hết sức bí mật, không một ai được biết trại hè diễn ra ở đâu. Tất cả những người tham dự, biết rất ít về nhau, đều nhận được một bí danh. Để làm cho kẻ thù giai cấp thường xuyên dò xét bị nhầm lẫn, người ta đã đổi giới tính cho từng người. Bà còn nhớ trong thời gian ở trại hè bà mang cái tên đàn ông là Alfred. Bà được thông báo đi tuyến xe bus về Kongsberg, rồi xuống xe ở một bến nhất định. Người ta sẽ đón bà ở đó. Bà đã đứng một mình trên bến đỗ dưới trời mưa như trút nước, cố gắng chứng tỏ sự kiên trì cách mạng dưới cơn mưa rào. Cuối cùng một chiếc xe tải nhỏ cũng tới. Người đàn ông trẻ ngồi sau tay lái làu bàu giới thiệu mình là Lisa và bảo bà lên xe. Trại được tổ chức trên một cánh đồng bỏ hoang, ở đó những chiếc lều bạt đã được dựng lên thành từng dãy. Bà đã đổi được chỗ để được ở cùng lều với Karin Wiman lúc này mang tên Sture. Sáng sáng họ dậy tập thể dục trước lá cờ đỏ bay phần phật trong gió. Suốt một tuần ở trại, bà luôn lo sợ phạm sai lầm, sợ nói sai điều gì đó, sợ có thái độ phản cách mạng. Bà đã suýt ngất vào khoảnh khắc quyết định khi được yêu cầu đứng dậy tự giới thiệu về mình, tất nhiên là với cái tên Alfred và kể mình làm gì trong cuộc sống thường dân, lý do nào khiến bà trở thành một nhà cách mạng chuyên nghiệp kiên cường. Nhưng bà đã hoàn thành việc này, thắng lợi của bà thật tuyệt vời khi một trong những người lãnh đạo trại, một người đàn ông to lớn, trạc ba mươi tuổi, tên là Kajsa, có hình xăm trổ, vỗ lên vai bà vẻ công nhận.

Vào lúc này, hai mắt nhắm nghiền, ngồi trên chuyến bay tới Helsinki, bà mới nhận thấy mình đã sợ hãi suốt một thời gian dài ra sao. Vào những lúc hiếm hoi, bà có cảm giác như mình đã tham gia vào một phong trào có thể làm thay đổi trục quay của trái đất. Nhưng phần lớn thời gian, bà cảm thấy sợ hãi.

Bà thức dậy khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Helsinki. Bánh máy bay chạm lên mặt đường băng bê tông. Chuyến bay đi Bắc Kinh còn hai giờ nữa mới khởi hành. Ở Helsinki trời lạnh. Qua khung cửa sổ lớn bà nhìn được xuống đường băng nơi những nhân viên mặt đất thở như bốc hơi. Bà nhớ lại cuộc trao đổi cuối cùng với Vivi Sundberg cách đây một vài ngày. Birgitta Roslin hỏi liệu có thể in ảnh từ cuốn băng video không và bà muốn có một tấm trong số đó. Vivi Sundberg không hỏi lý do vì sao bà lại muốn có tấm ảnh của người đàn ông Trung Quốc. Ngày hôm sau trong thùng thư nhà mình, bà đã có tấm ảnh phóng to. Lúc này nó đang nằm trong túi xách của bà. Bà lấy nó ra khỏi chiếc phong bì.

Anh ta sống ở đâu đó, Birgitta Roslin nghĩ, nhưng làm sao tìm ra được anh ta giữa hàng tỉ người? Mình sẽ không bao giờ biết được anh là ai. Liệu đó có phải là tên thật của anh không. Và nhất là anh ta đã làm gì.

Bà thong thả đi ra lối cửa dành cho chuyến bay Bắc Kinh, hành khách đã đứng chờ, phân nửa là người Trung Quốc. Châu Á đã bắt đầu từ đây, bà nghĩ. Đường biên giới xê dịch trên các sân bay, chúng đến gần hơn, trong khi vẫn ở rất xa.

Bà ngồi ở ghế số 22C. Bên cạnh bà là một người da màu, làm việc cho một công ty của Anh ở Bắc Kinh. Họ vui vẻ trao đổi một vài câu với nhau, nhưng đáng tiếc là cả hai không có nhu cầu dấn sâu vào cuộc chuyện trò. Bà co ro trong chiếc chăn len và nhận thấy cảm giác hồi hộp lúc này đã được thay thế bởi ý nghĩ chuyến đi này đã không được chuẩn bị chu đáo. Thực ra bà sẽ làm gì ở Bắc Kinh? Đi dạo trên đường phố, ngắm nhìn mọi người, đi thăm viện bảo tàng? Chắc chắn Karin Wiman sẽ không có nhiều thời gian cho bà. Bà nghĩ rằng con người nổi loạn thời trẻ vẫn còn lại gì đó trong bà.

Mình đi chuyến này để tự tìm lại mình, bà nghĩ. Chứ không phải tìm kiếm một cách vô vọng một người đàn ông Trung Quốc đã giật đứt một dải băng đỏ của chiếc đèn lồng và sau đó có lẽ đã giết chết mười chín con người. Mình đang tìm cách nối lại những đầu dây bị xổ ra của cuộc đời mình.

Chuyến hạ cánh không như mong đợi. Khi tới lãnh thổ Trung Quốc, cơ trưởng đã thông báo do bão cát nên máy bay không hạ cánh xuống sân bay Bắc Kinh được mà buộc phải đáp xuống thành phố Thiên An và chờ thời tiết tốt hơn. Sau khi máy bay hạ cánh, họ lên một chiếc xe buýt tới phòng chờ khá lạnh, trong đó đã có những người Trung Quốc mặc quần áo dày cộp đang im lặng ngồi chờ. Lệch múi giờ khiến bà thấy mệt và bà không biết ấn tượng đầu tiên về Trung Quốc của mình là gì. Những ngọn đồi quanh sân bay bị tuyết phủ, trên con đường gần đó bà nhìn thấy xe buýt và những chiếc xe bò kéo.

Hai tiếng sau bão cát ở Bắc Kinh đã giảm. Máy bay lại cất cánh rồi hạ cánh. Sau khi bà làm xong mọi thủ tục hải quan, Karin đã đứng chờ ở lối ra.

– Quân nổi loạn đã trở lại! Karin nói. Nhiệt liệt chào mừng bạn đã đến Bắc Kinh.

– Cảm ơn. Nhưng mình vẫn chưa tin là thực sự mình đã có mặt ở đây.

– Bạn đang có mặt ở Trung Quốc. Trung tâm của thế giới. Trung tâm của cuộc sống. Còn bây giờ chúng ta về khách sạn.

Buổi tối đầu tiên, Birgitta Roslin đứng ở tầng mười chín của khách sạn, trong căn phòng ở cùng với Karin. Bà nhìn xuống thành phố khổng lồ với ánh đèn rực rỡ và rùng mình.

òn trẻ, nếu ai đó bảo với bà rằng đến một ngày nào đó bà sẽ sưu tầm rượu vang, chắc chắn bà sẽ không tin. Bà không những phủ nhận khả năng này mà thậm chí còn phẫn nộ nữa. Trong thời gian học đại học ở Lund, bà cảm thấy gắn bó với nhóm cánh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.