Người Đàn Ông Đến Từ Bắc Kinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27

❊ ❊ ❊

Sau chuyến tham quan, Karin và Birgitta xuống quầy bar của khách sạn uống cocktail cho ấm lại và nghĩ xem có thể làm gì vào buổi tối cuối cùng ở Bắc Kinh. Nhưng rượu đã làm cho họ buồn ngủ díu cả mắt nên quyết định ăn ở khách sạn. Sau bữa ăn hai người còn ngồi lại rất lâu, nói về cuộc sống của mình. Xem ra cuộc sống ấy như thể đã được đóng khung trong những ước mơ nổi loạn thời trẻ của họ, về một Trung Quốc đỏ, một đất nước mà bây giờ họ đang khám phá, một đất nước đang trải qua những thay đổi lớn lao, dù có thể không hoàn giống như trước kia họ đã hình dung. Họ là những vị khách cuối cùng còn ngồi lại. Những dải băng xanh của chiếc đèn treo trên bàn lòng thòng rủ xuống. Birgitta nhoài người sang phía Karin thì thầm muốn có hai dải lụa xanh đó làm kỷ niệm. Karin lấy kéo cắt móng tay từ trong ví ra và thừa lúc nhân viên phục vụ không để ý, đã nhanh nhẹn cắt lấy hai dải.

Sau khi đã gói ghém xong va li, Karin lăn ra ngủ. Hội nghị khiến bà thấm mệt. Birgitta ngồi trên ghế sofa trong căn phòng mờ mờ sáng đèn. Một cảm giác của tuổi già đến với bà. Bà đã bắt đầu bước chân vào con đường dẫn tới đó. Thêm một đoạn nữa, rồi con đường bỗng kết thúc và bóng tối bao trùm lấy bà. Có lẽ lúc này bà cũng đã bắt đầu xuống dốc, một cách từ từ, rất khó nhận ra nhưng chắc chắn là thế. Mi hãy nghĩ tới mười điều mà mi còn phải làm, bà thầm thì với mình. Bà đứng dậy đến bên bàn và bắt đầu viết lên một tờ giấy.

Thực sự thì bà muốn làm gì trước khi chết? Đương nhiên bà hy vọng có cháu. Staffan và bà thường hay nói về những hòn đảo mà hai người muốn được đến thăm. Cho đến nay họ mới chỉ đến được Iceland và Crete. Một trong những chuyến đi mà họ mơ ước đó là tới đảo Pitcairn, thuộc Galapagos, nơi máu của những người nổi loạn trên con tàu Bounty còn chảy trong huyết quản của dân ở đó. Còn gì nữa đây? Hay là học thêm một ngoại ngữ nữa? Hoặc ít ra cũng cố phục hồi lại vốn tiếng Pháp mà trước đây bà đã khá thông thạo.

Dù gì thì điều quan trọng nhất vẫn là Staffan và bà phải khơi lại được ngọn lửa trong mối quan hệ của hai người. Bà thấy buồn khi mình đang trên đường đến với tuổi già mà không còn lại chút gì của những đam mê cũ.

Bà vo viên tờ giấy ném vào sọt rác. Tại sao lại phải viết ra những gì đã nằm trong máu thịt bà? Người ta sẽ không viết một cuốn tiểu thuyết về tương lai của Birgitta Roslin đâu.

Bà cởi quần áo và nằm lên giường. Karin vẫn thở bình yên bên cạnh bà. Bỗng nhiên bà cảm thấy đã đến lúc phải trở về nhà, đi khám lại và tiếp tục đi làm. Không có những nhịp điệu thường nhật ấy bà sẽ không thể biến được giấc mơ nào của mình trở thành sự thật.

Bà do dự một lúc, rồi cầm lấy điện thoại di động gửi SMS cho chồng: “Em đang về. Chuyến du lịch nào cũng bắt đầu bằng bước chân đầu tiên. Dù là lúc đi hay lúc quay về.”

Lúc bà thức dậy đồng hồ đã chỉ bảy giờ. Mặc dù ngủ không đầy năm tiếng, nhưng bà cảm thấy tỉnh táo, tuy còn hơi nhức đầu, nó gợi cho bà nhớ là mình đã uống cocktail vào tối hôm qua. Karin vẫn còn ngủ, cuộn người trong chăn, một cánh tay thõng xuống sàn nhà. Bà nhẹ nhàng nhấc cánh tay bạn để vào dưới chăn.

Mặc dù vẫn còn sớm nhưng phòng ăn điểm tâm đã đông người. Bà đưa mắt nhìn quanh xem có nhận ra gương mặt quen nào không. Bà không hề nghi ngờ rằng người đàn ông dựa lưng vào tường là một trong những nhân viên của Hồng Quế. Có thể đơn giản chỉ là Nhà nước Trung Quốc muốn đặt bà dưới sự canh chừng, nhằm không để xảy ra những sự vụ không đáng có chăng?

Bà ăn sáng, giở xem một tờ báo tiếng Anh. Lúc bà định đi lên phòng, Hồng Quế bỗng đứng cạnh bàn ăn của bà. Hồng Quế không đi một mình, bên cạnh bà ta còn có hai người đàn ông khác mà Birgitta chưa nhìn thấy lần nào. Hồng Quế gật đầu với hai người đó, lập tức họ lùi lại, và ngồi xuống ghế. Hồng Quế bảo bồi bàn mang tới cho bà ta một cốc nước khoáng.

– Tôi hy vọng mọi chuyện đều ổn, Hồng Quế nói. Chuyến tham quan Vạn Lý Trường Thành ra sao?

Điều này thì bà ta đã biết quá rõ, Birgitta nghĩ. Ngoài ra mình cũng chắc rằng hôm qua một vài “con mắt riêng” của bà ta đã có mặt ở tiệm ăn của khách sạn, khi Karin và mình ăn tối tại đó.

– Vạn Lý Trường Thành rất ấn tượng nhưng trời lạnh quá.

Birgitta Roslin nhìn thẳng vào mắt Hồng Quế vẻ thách thức, bà muốn biết liệu bà ta có biết bà đã phát hiện ra đám “cảnh sát mật” của bà ta hay không. Nhưng gương mặt Hồng Quế tuyệt nhiên không biểu lộ điều gì. Bà ta đã giấu kín những lá bài của mình.

– Ở phòng bên cạnh có một người đàn ông đang đợi bà, Hồng Quế nói. Tên ông ta là Chấn Bình.

– Ông ta muốn gì ở tôi?

– Thông báo cho bà biết rằng cảnh sát đã bắt được một trong những kẻ đã tấn công bà.

Birgitta thấy tim mình đập rộn với một linh cảm xấu.

– Tại sao ông ta không đến thẳng đây?

– Ông ta mặc cảnh phục và không muốn quấy rầy lúc bà đang ăn sáng.

Birgitta giơ hai tay phác một cử chỉ nhân nhượng.

– Tôi thấy không có vấn đề gì khi gặp một người mặc cảnh phục.

Bà đứng dậy, bỏ lại trên bàn tờ giấy lau miệng. Giữa lúc đó Karin bước vào phòng ăn và nhìn Birgitta như muốn hỏi. Birgitta buộc phải giải thích chuyện đã xảy ra và giới thiệu Hồng Quế.

– Mình không hiểu chuyện này là thế nào, bà nói với Karin. Hình như cảnh sát đã bắt được một trong những kẻ tấn công mình. Bạn cứ yên tâm ăn sáng đi. Mình sẽ quay lại ngay khi đã kết thúc chuyện này.

– Sao bạn lại không nói gì với mình về chuyện này?

– Mình không muốn làm bạn phải lo lắng.

– Thay vì thế thì ngay bây giờ mình còn lo lắng hơn là đằng khác.

– Bạn không cần phải thế đâu.

– Đúng mười giờ chúng ta đã phải ra sân bay.

– Còn hai tiếng nữa mà.

Birgitta Roslin đi theo Hồng Quế. Hai người đàn ông đi lùi lại một chút. Họ dẫn bà tới một phòng họp nhỏ. Một người đàn ông đứng tuổi ngồi bên chiếc bàn hình bầu dục và đang hút thuốc. Ông ta mặc cảnh phục sẫm màu với nhiều huy hiệu gài trên áo. Trên mặt bàn là chiếc mũ cảnh sát. Ông ta đứng dậy, cúi chào bà, đồng thời chỉ vào một chiếc ghế bên cạnh. Hồng Quế đến đứng bên cửa sổ ở phía sau.

Chấn Bình có mái tóc chải hất về phía sau và hai mắt vằn những tia máu đỏ. Birgitta Roslin có một cảm giác mơ hồ rằng người đàn ông ngồi cạnh bên mình rất nguy hiểm. Ông ta hít mạnh khói thuốc vẻ thèm thuồng. Trong chiếc gạt tàn trước mặt đã có ba đầu mẩu thuốc.

Hồng Quế nói một vài câu gì đó, Chấn Bình gật đầu. Birgitta Roslin tự hỏi đã khi nào gặp một người có nhiều sao trên cầu vai như người đàn ông này chưa.

Chấn Bình cất giọng khàn khàn:

– Chúng tôi đã bắt được một trong hai kẻ tấn công bà. Chúng tôi tới để đề nghị bà nhận diện người đàn ông đó.

Tiếng Anh của Chấn Bình hơi lủng củng một chút, nhưng vẫn hiểu được ông ta nói gì.

– Nhưng tôi hoàn toàn không nhìn thấy gì cả.

– Người ta luôn nhìn thấy nhiều hơn là mình tưởng.

– Họ đâu có ở trước mặt tôi. Còn sau gáy tôi lại không có mắt.

Chấn Bình quan sát bà vẻ vô cảm.

– Ồ có đấy. Trong những tình huống căng thẳng và nguy hiểm người ta có thể nhìn thấy bằng gáy.

– Điều này có thể xảy ra ở Trung Quốc. Chứ ở Thụy Điển thì không. Trong đời mình, tôi chưa bao giờ kết án một người vì có ai đó đã nhận diện được anh ta nhờ những con mắt ở sau gáy.

– Còn có những nhân chứng khác. Không phải chỉ riêng bà phải nhận diện kẻ tấn công. Các nhân chứng cũng phải nhận diện bà nữa, chính bà.

Birgitta Roslin nhìn sang Hồng Quế, nhưng bà ta như đang mải quan sát một điểm ở đâu đó phía trên đầu bà.

– Tôi phải về nhà, Birgitta Roslin nói. Hai tiếng nữa, tôi cùng bạn phải ra sân bay. Tôi đã nhận lại được chiếc túi xách của mình. Sự giúp đỡ mà cảnh sát dành cho tôi thật đáng trân trọng. Tôi không biết bày tỏ lòng biết ơn của mình như thế nào. Nhưng tôi không thể nhận diện một thủ phạm mà tôi không nhìn thấy.

– Chúng tôi không yêu cầu bà điều bất khả. Theo luật pháp của đất nước chúng tôi, bà có trách nhiệm thi hành những yêu cầu của cảnh sát để làm sáng tỏ một trọng tội.

– Nhưng tôi muốn trở về nhà. Việc này sẽ kéo dài bao lâu?

– Nhiều nhất là một ngày.

– Vậy thì không được.

Hồng Quế kín đáo tiến lại gần.

– Đương nhiên chúng tôi sẽ giúp bà đổi chuyến bay, bà ta nói.

Birgitta Roslin đập tay lên mặt bàn.

– Tôi muốn trở về nhà vào ngày hôm nay. Tôi từ chối ở lại thêm một ngày nữa.

– Ông Chấn Bình là thủ trưởng cấp cao của cảnh sát. Những gì ông ấy nói, được coi như là mệnh lệnh. Ông ấy có thể buộc bà phải ở lại đây.

– Vậy thì tôi yêu cầu được nói chuyện với đại sứ quán của chúng tôi.

– Đương nhiên rồi.

Hồng Quế đặt chiếc điện thoại di động và một mảnh giấy có ghi số điện thoại của sứ quán Thụy Điển lên bàn trước mặt bà.

– Một tiếng đồng hồ nữa sứ quán mới làm việc.

– Tại sao các vị lại ép tôi phải làm việc này?

– Chúng tôi không muốn trừng phạt người vô tội, nhưng cũng không để lọt tội phạm.

Birgitta Roslin trân trân nhìn hai người và nhận ra mình không còn lựa chọn nào khác. Họ đã quyết định giữ bà ở lại đây. Điều tốt nhất mà mình có thể làm là chấp nhận tình huống này, bà nghĩ. Nhưng không ai có thể buộc được mình phải nhận diện một thủ phạm mà mình chưa hề nhìn thấy mặt.

– Tôi cần phải nói chuyện với bạn tôi, bà nói với Chấn Bình. Còn hành lý của tôi thì sao?

– Căn phòng vẫn dành lại cho bà, Hồng Quế trả lời.

– Tôi đoán rằng việc này đã được sắp xếp hết rồi. Việc này được quyết định vào khi nào vậy? Hôm qua? Đêm vừa rồi?

Bà không nhận được câu trả lời. Chấn Bình lại châm một điếu thuốc mới và nói một vài câu với Hồng Quế.

– Ông ấy nói gì vậy?

– Rằng phải khẩn trương lên. Ông Chấn Bình còn bận rất nhiều việc.

– Ông ta là ai?

Hồng Quế giải thích cho bà hiểu trong lúc họ đi dọc theo hành lang.

– Chấn Bình là một cán bộ điều tra có rất nhiều kinh nghiệm. Ông ấy chịu trách nhiệm về những vụ việc liên quan đến người nước ngoài, như bà.

– Tôi thấy thiếu thiện cảm với ông ta.

– Tại sao?

Birgitta Roslin đứng lại.

– Nếu phải tới đó, tôi yêu cầu bà ở lại bên tôi. Nếu không tôi sẽ không rời khỏi khách sạn, trước khi đại sứ quán mở cửa và tôi được nói chuyện với một ai ở đó.

– Tôi sẽ ở bên bà.

Họ tiếp tục đi đến phòng ăn. Giữa lúc Karin Wiman định rời khỏi bàn ăn thì hai người đã xuất hiện. Birgitta giải thích mọi chuyện cho Karin nghe. Karin nhìn bà ngạc nhiên.

– Tại sao bạn không kể cho mình nghe? Như thế chúng ta đã có thể tính đến khả năng sẽ xảy ra chuyện này và bạn có thể sẽ phải ở lại đây.

– Cũng chỉ vì, như đã nói, mình không muốn bạn phải lo lắng và bản thân cũng không muốn phải lo lắng. Mình nghĩ là mọi chuyện đã xong. Mình đã nhận lại được chiếc túi. Còn bây giờ mình phải ở lại đến ngày mai.

– Việc này có cần thiết không ?

– Viên cảnh sát mà mình vừa mới gặp xem ra không phải là người dễ thay đổi quyết định đã đưa ra.

– Bạn có muốn mình ở lại đây không?

– Cứ bay đi. Ngày mai mình sẽ bay sau. Mình sẽ gọi điện về nhà nói cho Staffan biết.

Karin còn chần chừ. Birgitta đưa bạn mình đến lối ra.

– Cứ đi đi. Mình ở lại để làm rõ ràng mọi chuyện. Có vẻ như luật pháp ở đây không để cho mình đi trước khi làm xong những việc mà họ yêu cầu.

– Nhưng bạn đã chẳng nói là mình không nhìn thấy ai hết?

– Mình sẽ vẫn giữ ý kiến này. Còn bây giờ hãy lên đường đi. Khi nào mình về nhà, chúng ta sẽ cùng nhau xem lại những tấm ảnh chụp ở Vạn Lý Trường Thành.

Birgitta nhìn Karin đi xa dần tới chỗ thang máy.

Bà ngồi vào chiếc xe ô tô cùng với Hồng Quế và Chấn Bình. Những chiếc mô tô rú còi dẹp đường cho họ giữa dòng xe cộ đông đúc. Xe chạy qua quảng trường Thiên An Môn, tiếp tục qua một trong những trục đường chính cho tới lúc rẽ vào một khu để xe có người đứng gác. Họ đi thang máy lên tầng mười bốn, rồi đi theo dọc một hành lang có những người mặc cảnh phục nhìn bà với ánh mắt dò xét. Giờ đã tới lãnh địa của Chấn Bình, Birgitta nghĩ. Ở đây Hồng Quế không phải là nhân vật quan trọng nhất, chính Chấn Bình mới là người quyết định.

Họ đi qua phòng đợi của một phòng làm việc, các nhân viên cảnh sát đứng dậy chào. Cánh cửa được đóng lại phía sau họ. Bà đoán lúc này mình đang có mặt trong phòng làm việc của Chấn Bình. Bức chân dung của chủ tịch nước được treo trên tường. Bà nhận thấy Chấn Bình sử dụng một chiếc máy tính hiện đại và nhiều điện thoại di động. Ông ta chỉ vào chiếc ghế bên cạnh bàn. Birgitta Roslin ngồi xuống. Hồng Quế ở lại ngoài phòng đợi.

– Lão Tam, Chấn Bình nói, là tên của người đàn ông mà bà sẽ gặp cùng với chín người đàn ông khác. Bà phải nhận ra người đó.

– Tôi còn phải nói với ông bao nhiêu lần nữa rằng, tôi không nhìn thấy những kẻ đã tấn công mình?

– Vậy thì bà cũng không thể biết, liệu chỉ là một hay là hai hoặc nhiều hơn nữa.

– Tôi cảm thấy nhiều hơn là một người. Xung quanh tôi có rất nhiều cánh tay.

Bỗng nhiên bà cảm thấy lo lắng. Mãi sau này bà mới nhận ra rằng có khả năng không chỉ Hồng Quế mà cả Chấn Bình đã biết bà đi tìm Vương Minh Hào. Chính vì lẽ đó mà bà đang phải ngồi bên bàn của một sếp cảnh sát cao cấp. Theo một cách nào đó, bà đã trở thành mối nguy. Vấn đề chỉ là: đối với ai?

Cả hai người đó đều biết rõ, bà nghĩ. Hồng Quế không vào vì bà ta đã biết trước Chấn Bình sẽ nói gì với mình.

Tấm ảnh vẫn nằm ở túi trong chiếc áo măng tô của bà. Bà thầm hỏi liệu có nên lấy nó ra và cho Chấn Bình xem hay không. Nhưng có gì đó đã ngăn bà lại. Trong lúc này chính Chấn Bình mới là người dẫn dắt mọi việc.

Chấn Bình kéo mấy tờ giấy nằm trên mặt bàn về phía mình. Không phải để đọc, bà thấy rõ điều ấy, mà là để có thời gian quyết định xem nên bắt đầu từ đâu.

– Bao nhiêu tiền? Ông ta hỏi.

– Sáu mươi đô la Mỹ. Số tiền Trung Quốc ít hơn.

– Đồ trang sức? Thẻ tín dụng?

– Tất cả vẫn còn.

Một chiếc điện thoại di động trên mặt bàn đổ chuông khe khẽ. Chấn Bình mở máy, lắng nghe rồi đặt nó xuống bàn.

– Mọi chuyện đã rõ, ông ta đứng lên. Bây giờ bà sẽ nhìn thấy người đàn ông đã tấn công bà.

– Ông nói nhiều hơn là một người mà?

– Đây là người duy nhất trong số những kẻ tấn công bà mà chúng tôi có thể lấy cung được.

Như vậy là người kia đã chết, bà nghĩ và cảm thấy nôn nao khó chịu. Vào giây phút này bà cảm thấy ân hận vì đã ở lại Bắc Kinh. Đáng lẽ bà phải cương quyết phản đối để cùng bay với Karin về nhà. Bà đã cho chân vào bẫy khi đồng ý ở lại đây.

Họ đi theo một hành lang xuống cầu thang rồi vào một căn phòng. Ánh sáng lờ mờ. Một cảnh sát đứng bên cạnh tấm rèm vải.

– Tôi để bà ở lại một mình, Chấn Bình nói. Như bà biết, những người đàn ông đó không nhìn thấy được bà. Bà hãy nói vào micro trên bàn, khi nào bà muốn có ai đó trong số họ phải bước lên một bước hoặc phải quay nghiêng.

– Sau đó tôi phải nói với ai?

– Bà sẽ nói với tôi. Bà có thời gian mà.

– Việc này thật phi lý. Tôi không biết mình còn phải nói bao nhiêu lần nữa, rằng tôi không nhìn thấy mặt những người đã tấn công mình.

Chấn Bình không trả lời. Tấm rèm vải được kéo sang một bên, Birgitta Roslin còn lại một mình trong phòng. Ở phía bên kia tấm gương không tráng là khoảng chục người đàn ông trạc ba mươi tuổi, ăn mặc xuềnh xoàng, có một vài người rất gầy, đứng thành một hàng. Khuôn mặt của họ thật là xa lạ, bà không biết một ai trong số họ, ngay cả khi bà thoáng tin rằng người đàn ông đứng ngoài cùng bên trái nhắc bà nhớ đến người được ghi hình lại trong camera giám sát ở khách sạn tại Hudiksvall. Nhưng không phải. Người đàn ông này có khuôn mặt tròn và cặp môi dày hơn.

Từ một chiếc loa bí mật vang lên giọng nói của Chấn Bình.

– Bà còn nhiều thời gian.

– Trước đây tôi chưa nhìn thấy ai trong số họ.

– Bà hãy để những ấn tượng của mình chín muồi.

– Cho dù tôi có ở đây đến sáng mai, thì các ấn tượng của tôi cũng không thay đổi.

Chấn Bình không trả lời. Bà tức giận ấn nút micro.

– Tôi chưa bao giờ nhìn thấy người nào trong số những người này.

– Bà có chắc không?

– Chắc.

– Bà hãy nhìn lại cho kỹ.

Người đàn ông đeo số bốn ở bên phải phía sau tấm gương bỗng bước lên phía trước một bước. Anh ta mặc một chiếc áo bông và một chiếc quần vá. Khuôn mặt gầy gò của anh ta lởm chởm râu ria.

Giọng nói của Chấn Bình bỗng trở nên căng thẳng:

– Bà đã có lần nào nhìn thấy người đàn ông này chưa?

– Chưa bao giờ.

– Hắn là một trong những kẻ đã tấn công bà. Lão Tam, hai mươi chín tuổi, đã có nhiều tiền án. Bố của hắn cũng bị tử hình về tội giết người.

– Tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh ta.

– Hắn đã thừa nhận vụ tấn công.

– Vậy thì ông đâu còn cần đến tôi nữa.

Người cảnh sát đứng sau bà trong bóng tối tới kéo tấm rèm vải lại. Anh ta ra hiệu cho bà đi theo mình. Bà trở lại căn phòng nơi Chấn Bình đã chờ sẵn bà. Không thấy Hồng Quế đâu cả.

– Chúng tôi muốn cảm ơn về sự giúp đỡ của bà, Chấn Bình nói. Giờ chỉ còn lại một vài thủ tục nữa thôi. Một biên bản đang được viết.

– Biên bản gì vậy?

– Về việc nhận diện thủ phạm.

– Chuyện gì sẽ xảy đến với anh ta?

– Tôi không phải là thẩm phán. Ở đất nước bà, người ta sẽ làm gì với anh ta?

– Cái này còn phụ thuộc vào rất nhiều tình tiết.

– Đương nhiên hệ thống pháp lý của chúng tôi cũng hoạt động theo hình thức như vậy. Chúng tôi phán xét thủ phạm, có xem xét đến ý thức hợp tác của anh ta và những tình tiết đặc biệt nếu có.

– Có nguy cơ anh ta bị tuyên án tử hình không?

– Hầu như không, Chấn Bình trả lời cụt lủn. Đó chỉ là định kiến của các nước phương Tây khi cho rằng ở đất nước chúng tôi các tội danh ăn cắp vặt cũng bị kết án tử hình. Nếu như anh ta sử dụng vũ khí hoặc gây thương tích nghiêm trọng cho bà thì lại là chuyện khác.

– Nhưng kẻ đồng lõa với anh ta đã chết?

– Hắn đã chống lại việc bắt giữ. Hai cảnh sát bị tấn công đã buộc phải hành động tự vệ.

– Do đâu mà ông biết rằng anh ta là người có tội?

– Vì hắn đã chống trả.

– Có thể anh ta có những lý do khác.

– Người đàn ông mà vừa rồi bà nhìn thấy, Lão Tam, đã thừa nhận người đó là tòng phạm của mình.

– Nhưng không có bằng chứng.

– Nhưng có lời tự thú.

Birgitta Roslin nhận thấy mình không nên thách thức lòng kiên nhẫn của Chấn Bình. Bà thầm quyết định hãy làm những gì mà họ đề nghị rồi sau đó rời khỏi Trung Quốc càng sớm càng tốt.

Một nữ cảnh sát mang theo tập hồ sơ bước vào phòng, cố tránh không nhìn Birgitta Roslin.

Chấn Bình đọc cho bà nghe biên bản. Birgitta Roslin có cảm giác rằng Chấn Bình đang rất vội. Ông ta đã hết kiên nhẫn, bà nghĩ. Vở kịch đã kết thúc. Hoặc là một cái gì khác đã kết thúc mà mình không được biết đó là gì.

Trong cái văn bản cầu kỳ này, Chấn Bình đã giải thích rằng bà Birgitta Roslin, công dân Thụy Điển không nhận diện được Lão Tam, thủ phạm tấn công bà để cướp giật.

Chấn Bình ngừng đọc, đẩy tờ giấy về phía bà. Biên bản này được viết bằng tiếng Anh.

– Bà ký tên vào đó, Chấn Bình nói. Sau đó bà có thể về.

Birgitta Roslin cẩn thận đọc hai trang viết rồi mới ký. Chấn Bình lại châm thuốc hút. Hình như ông ta đã quên rằng bà đang có mặt ở trong phòng này.

Bỗng Hồng Quế xuất hiện.

– Bây giờ chúng ta có thể đi được rồi, bà ta nói. Công việc đã xong.

Birgitta Roslin ngồi im lặng trong xe trên đường về khách sạn. Trước khi lên xe, bà chỉ hỏi Hồng Quế một câu duy nhất.

– Tôi đoán là hôm nay không còn chuyến bay nào kịp cho tôi nữa?

– Đáng tiếc là bà phải chờ đến mai.

Ở quầy lễ tân có thông báo xác nhận bà đã đặt chỗ trên chuyến bay của hãng hàng không Phần Lan vào ngày hôm sau. Bà định chia tay Hồng Quế vào lúc này, nhưng Hồng Quế mời bà tối nay cùng đi ăn bữa tối và hẹn quay lại đón bà sau. Birgitta Roslin đồng ý ngay. Vào lúc này bà gần như không chịu nổi cảnh chỉ có một mình ở Bắc Kinh.

Bà bước vào thang máy và nghĩ bây giờ Karin đang trên máy bay trở về nhà, trên những tầng cao không nhìn thấy.

Khi về đến phòng, việc đầu tiên là bà gọi điện thoại về nhà. Bà không tính đến chuyện lệch múi giờ: khi Staffan nghe máy, bà thấy rõ là mình đã đánh thức chồng.

– Em đang ở đâu?

– Ở Bắc Kinh.

– Tại sao?

– Em bị nhỡ chuyến bay.

– Ở bên ấy mấy giờ rồi?

– Một giờ chiều.

– Không phải là em đang trên đường về Copenhagen à?

– Em không muốn đánh thức anh. Em sẽ có mặt ở nhà vào giờ đã định, chỉ chậm lại một ngày.

– Mọi chuyện đều ổn cả chứ?

– Tất cả đều OK.

Cuộc nói chuyện bị gián đoạn. Bà cố thử gọi một lần nữa, nhưng máy không thông. Bà đành phải gửi tin nhắn nhắc lại mình sẽ về nhà chậm một ngày.

Khi đặt máy điện thoại lên bàn, bà nhận ra đã có ai đó vào phòng lúc bà ở chỗ cảnh sát. Bà không nhận thấy ngay lập tức mà cảm giác ấy dần xâm chiếm bà. Bà đứng giữa phòng, nhìn quanh. Thoạt đầu bà không thể nói được điều gì đã đánh thức sự nghi ngờ của bà. Rồi bà nhận ra chiếc va li bị mở nắp. Áo xống ở trong đó không nằm như bà đã xếp đặt vào buổi tối hôm trước. Bà đã thử đóng nắp lại để xem nó có bị mắc kẹt không. Còn bây giờ khi bà thử lại, phéc mơ tuya không kéo vào được nữa.

Bà ngồi lên thành giường. Cô phục vụ phòng không đời nào lại đi xếp lại va li của mình, bà nghĩ. Ai đó đã vào phòng lục soát đồ đạc của mình. Đây là lần thứ hai.

Bỗng bà hiểu ra: đi nhận diện kẻ tấn công bà chỉ là cái cớ để triệu bà ra khỏi phòng. Mọi chuyện bỗng trở nên gấp gáp sau khi Chấn Bình đọc cho bà nghe biên bản. Khi ấy hẳn ông ta đã nhận được tin báo rằng việc lục soát phòng bà đã kết thúc.

Việc này hoàn toàn không liên quan đến chiếc túi xách của mình, bà nghĩ. Cảnh sát lục soát căn phòng của mình hoàn toàn vì những lý do khác. Cũng chính chúng giải thích sự xuất hiện của Hồng Quế.

Việc này không hề liên quan đến chiếc túi, bà nhắc lại với mình. Chỉ có một cách lý giải: Có ai đó muốn biết vì sao mình lại chìa tấm ảnh một người xa lạ ra trước tòa nhà gần bệnh viện đó. Có thể đó không hoàn toàn là một người xa lạ?

Nỗi sợ hãi lại quay trở lại với tất cả sức mạnh của nó. Bà bắt đầu tìm xem trong phòng có gắn máy quay phim, micro ở gầm giường, gầm bàn, sau những bức tranh hoặc trong các chao đèn hay không, nhưng hoàn toàn không tìm thấy gì cả.

Hồng Quế xuất hiện đúng giờ hẹn ở quầy lễ tân và đề nghị dẫn bà đi ăn ở một nhà hàng nổi tiếng. Nhưng lúc này Birgitta Roslin không còn muốn rời khách sạn nữa. Bà nói:

– Tôi bị mệt. Ông Chấn Bình đã khiến tôi kiệt sức. Bây giờ tôi muốn ăn ở đây rồi đi ngủ. Ngày mai tôi sẽ bay về nhà.

Câu cuối cùng nghe giống như là một câu hỏi. Hồng Quế gật đầu.

– Phải, ngày mai bà bay về nhà.

Hai người ngồi xuống bên cạnh một khung cửa sổ lớn nhìn được toàn cảnh. Một nghệ sĩ piano đang ý tứ ngồi chơi bên chiếc đàn ở giữa căn phòng rộng có các bể cá và giếng phun.

– Tôi biết bản nhạc này, Birgitta Roslin nói. Một giai điệu của Anh từ Thế chiến thứ hai? We’ll meet again, don’t know where, don’t know when. Có thể nó nói về chúng ta chăng?

– Tôi luôn mong muốn được đến thăm những nước phương Bắc. Biết đâu đấy?

Birgitta Roslin uống rượu vang đỏ. Vì chưa ăn gì nên bà cảm thấy hơi choáng đầu.

– Bây giờ thì mọi chuyện đã qua, bà nói. Tôi có thể về nhà. Tôi đã nhận lại được chiếc túi của mình và tôi đã được nhìn thấy Vạn Lý Trường Thành. Tôi đã tin rằng phong trào nông dân Trung Quốc đạt được những bước tiến lớn lao. Những gì diễn ra ở đất nước này thật là kỳ diệu. Ngày còn trẻ, tôi ao ước được đứng giữa hàng ngàn các bạn trẻ khác, tay cầm cuốn sách đỏ của Mao Chủ tịch đi diễu hành. Còn bà thì sao? Chúng ta cùng trạc tuổi nhau.

– Tôi là một trong những người đã diễu hành ở đó.

– Vì giác ngộ?

– Tất cả mọi người đều như thế. Bà đã khi nào thấy một nhà hát hoặc một rạp xiếc toàn là trẻ con chưa? Chúng reo lên vui sướng. Không nhất thiết là vì những gì chúng được xem, mà là vì chúng được có mặt trong một rạp xiếc hoặc trong một nhà hát cùng hàng ngàn đứa trẻ khác, không có thầy cô giáo ở bên cạnh, không có cha mẹ ở bên cạnh. Chúng thống trị thế giới. Nếu như ta đủ đông, ta có thể tin vào bất cứ điều gì.

– Đó đâu phải là câu trả lời cho câu hỏi của tôi.

– Câu trả lời sẽ đến ngay bây giờ. Tôi đã như những đứa trẻ trong rạp xiếc ấy. Nhưng tôi cũng tin tưởng rằng nếu không có Mao chủ tịch, Trung Quốc sẽ không bao giờ đứng lên được từ đói nghèo. Là người cộng sản có nghĩa là đi chân trần mà đấu tranh chống lại những khốn cùng. Chúng tôi đã chiến đấu vì một đôi giày cho tất cả.

– Sau đó chuyện gì đã xảy ra?

– Đã xảy ra điều mà Mao luôn cảnh báo chúng tôi. Rằng sự bất ổn luôn tồn tại dưới gầm trời này. Chúng chỉ thay hình đổi dạng. Chỉ có kẻ ngu xuẩn mới tin rằng có thể lội xuống cùng một dòng sông đến hai lần. Giờ đây tôi mới nhận ra rằng ông ấy sáng suốt đến mức nào.

– Bà vẫn còn là đảng viên đảng Cộng sản?

– Phải. Cho đến nay chưa có gì khiến tôi thay đổi lý tưởng cả: chỉ có cùng nhau hành động, chúng tôi mới có thể đấu tranh chống lại đói nghèo hiện vẫn còn quá nhiều ở đất nước mình.

Birgitta Roslin vung tay quá mạnh khiến ly rượu đổ lênh láng trên mặt bàn.

– Bà thử nhìn khách sạn này mà xem. Có kém gì bất cứ đâu trên thế giới đâu.

– Con đường vẫn còn dài mà.

Các món ăn được bày lên bàn. Nghệ sĩ piano ngừng chơi đàn. Birgitta Roslin đang đấu tranh với những ý nghĩ của mình. Cuối cùng bà đặt dao dĩa xuống trước mặt, nhìn Hồng Quế khiến bà ta cũng lập tức ngừng ăn.

– Bà hãy nói cho tôi biết sự thật. Giờ tôi sắp về rồi. Bà không cần phải diễn kịch trước mặt tôi nữa. Bà là ai? Tại sao tôi lại bị giám sát suốt trong thời gian qua? Ông Chấn Bình là ai? Những người mà tôi phải nhận dạng là ai? Tôi không bị bịp nữa đâu: đây không phải là chuyện liên quan đến chiếc túi của tôi, cũng không phải chuyện bảo vệ một vị khách nước ngoài là nạn nhân của một vụ rắc rối.

Bà tính đến khả năng Hồng Quế sẽ phản ứng như thế nào đó, rằng bà ta sẽ hé mở tấm kính chắc chắn mà bà ta luôn nấp ở phía sau ra một chút. Nhưng tràng câu hỏi ấy không làm cho bà ta mất bình tĩnh.

– Vậy ngoài vụ tấn công ra còn chuyện gì khác nữa?

– Có ai đó đã lục soát phòng tôi.

– Bà bị mất thứ gì sao?

– Không. Nhưng tôi biết đã có ai đó vào phòng tôi.

– Nếu bà muốn, tôi sẽ cho mời người phụ trách an ninh của khách sạn đến đây.

– Tôi chỉ muốn bà trả lời những câu hỏi của tôi. Chuyện gì đã xảy ra ở đây?

– Hoàn toàn không gì khác ngoài điều tôi muốn, rằng các vị khách cảm thấy mình được an toàn ở đất nước chúng tôi.

– Tôi có nên thực sự tin lời bà nói không?

– Nên, Hồng Quế nói. Tôi muốn bà tin những điều tôi nói.

Có gì đó trong giọng nói của bà ta khiến Birgitta không còn hứng thú hỏi thêm. Bà biết dù gì thì mình cũng sẽ không nhận được câu trả lời. Và bà sẽ không bao giờ được biết mình bị Hồng Quế hay Chấn Bình cho theo dõi. Bà đang bước về phía lối ra của một hành lang dài, mắt bị bịt kín.

Hồng Quế tiễn bà lên tới tận cửa phòng. Birgitta Roslin nắm lấy khuỷu tay bà ta.

– Giờ thì bà hứa sẽ không còn lệnh triệu tập nữa? Không còn phải nhận diện thủ phạm nữa? Không biên bản? Không còn có những người đi theo tôi mà tôi nhận mặt được nữa chứ?

– Ngày mai tôi đón bà vào lúc mười hai giờ.

Birgitta Roslin ngủ chập chờn trong đêm. Bà thức dậy rất sớm và vội vàng ăn điểm tâm trong phòng ăn, không thấy ai quen mặt trong số thực khách và bồi bàn. Trước khi rời phòng, bà đã rắc một ít bột muối dùng để pha nước tắm trong bồn lên thảm trước cửa, treo tấm biển “Yêu cầu không quấy rầy” lên. Lúc quay lên phòng bà nhận thấy không có ai vào phòng mình.

Bà Hồng đến đón bà đúng như đã hứa. Ở sân bay Hồng Quế dẫn bà qua cửa kiểm tra đặc biệt để bà khỏi phải đứng xếp hàng dài.

Hai người tạm biệt nhau ở cửa kiểm tra hộ chiếu. Hồng Quế trao cho bà một gói nhỏ.

– Một món quà từ Trung Quốc.

– Của bà hay của đất nước bà?

– Của cả hai.

Birgitta Roslin nghĩ có thể mình đã xử sự không công bằng với Hồng Quế. Có thể bà ấy chỉ đơn giản là muốn giúp bà vượt qua được vụ tấn công chăng?

– Bà hãy bảo trọng, Hồng Quế nói. Có thể chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.

Birgitta Roslin bước qua cửa kiểm tra hộ chiếu. Lúc bà quay lại nhìn, Hồng Quế đã biến mất.

Mãi tới khi máy bay cất cánh, bà mới mở gói quà ra xem. Đó là một bức tượng nhỏ bằng sứ: một cô gái giơ cao trên đầu cuốn sách đỏ của Mao.

Bà để món quà vào trong túi xách và nhắm mắt lại. Cảm giác nhẹ nhõm vì cuối cùng đã được trở về nhà đi cùng với cơn mỏi mệt.

Khi bà đến sân bay Copenhagen, Staffan đã có mặt đón bà. Buổi tối bà ngồi bên cạnh ông trên ghế sofa và kể cho ông nghe về chuyến đi nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến vụ tấn công.

Karin Wiman gọi điện đến. Birgitta hứa sẽ đến gặp bạn ngay khi có thể.

Một ngày sau khi trở về bà đến khám bác sĩ. Huyết áp của bà đã hạ. Nếu tình hình tiếp tục ổn định thì trong một vài ngày nữa bà có thể đi làm lại.

Tuyết rơi nhẹ lúc bà bước ra ngoài đường. Bà mong được trở lại với công việc biết bao.

Ngày hôm sau bà đã có mặt ở phòng làm việc vào lúc bảy giờ sáng. Dù chưa chính thức trở lại làm việc, bà vẫn tới sắp xếp lại đống giấy tờ tích tụ trên bàn thời gian bà vắng mặt.

Tuyết rơi ngày càng dày hơn. Bà nhìn ra, thấy lớp tuyết đóng lại trên bệ cửa sổ.

Bức tượng cô gái má hồng với nụ cười chiến thắng đang giơ cao cuốn sách đỏ được bà đặt lên bàn ngay gần điện thoại. Tấm ảnh mà bà để ở túi trong áo măng tô suốt chuyến đi được bà cất vào ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc.

Lúc khóa ngăn kéo lại, bà bỗng có cảm giác rằng cuối cùng thì mọi chuyện cũng qua đi.

òn trẻ, nếu ai đó bảo với bà rằng đến một ngày nào đó bà sẽ sưu tầm rượu vang, chắc chắn bà sẽ không tin. Bà không những phủ nhận khả năng này mà thậm chí còn phẫn nộ nữa. Trong thời gian học đại học ở Lund, bà cảm thấy gắn bó với nhóm cánh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.