Birgitta Roslin ngủ không được ngon giấc. Bà thức dậy nhiều lần và bước đến bên cửa sổ. Tuyết vẫn rơi. Những trận gió thổi dồn tuyết lại thành từng đống dọc các tòa nhà. Đường phố vắng tanh. Vào lúc gần bảy giờ sáng bà lại bị đánh thức một lần nữa vì tiếng động ầm ầm của những chiếc xe ủi tuyết.
Đêm qua, trước khi lên giường đi ngủ, bà đã gọi điện về nhà, nói tên khách sạn bà đang ở. Staffan im lặng nghe mà không nói gì nhiều. Ông ấy hẳn phải tự hỏi mình đang làm gì, bà thầm nghĩ. Điều duy nhất mà ông ấy chắc chắn là mình không phản bội ông ấy. Nhưng làm sao ông ấy lại có thể quá tin chắc chuyện đó như vậy? Ít ra thì ông ấy cũng nên nghi ngờ rằng mình đã tìm được một người khác để thỏa mãn nhu cầu tình dục của mình chứ? Phải chăng ông ấy tin chắc rằng mình sẽ chờ đợi không mệt mỏi?
Trong năm vừa qua, đã đôi lần bà tự hỏi liệu đã đến lúc tìm một người đàn ông khác hay chưa. Bà không biết. Có lẽ chủ yếu vẫn là vì chưa có người nào cuốn hút được bà.
Bà cảm thấy thất vọng và tức giận, vì Staffan không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy bà lại trì hoãn chuyến trở về. Trước đây chúng ta đã học được cách không đào bới quá sâu vào đời sống tinh thần của người kia. Mỗi người cần có khoảng không gian riêng, mà ngoài mình ra, không một ai khác được bước vào. Nhưng nó cũng không được phép đi quá xa để đến nỗi người kia trở nên dửng dưng với những gì bạn đời của mình làm. Phải chăng chúng ta đang đi theo hướng đó? Hoặc có lẽ chúng ta đã đến cái điểm đó rồi sao?
Bà không biết. Nhưng bà cảm thấy lúc này cần phải giải thích với Staffan hơn bao giờ hết.
Trong phòng bà có ấm đun nước. Bà pha cho mình một cốc trà rồi ngồi vào trước tấm bản đồ thành phố Bắc Kinh mà Karin đã gửi. Căn phòng tranh tối tranh sáng, chỉ được chiếu sáng bởi ngọn đèn ngủ và ánh sáng của chiếc vô tuyến mà bà đã tắt tiếng. Bản sao không rõ nên bà khó đọc được tấm bản đồ. Bà tìm vị trí của Tử Cấm Thành và quảng trường Thiên An Môn. Ký ức sống lại trong bà.
Birgitta Roslin đặt tấm bản đồ sang một bên và nghĩ đến các con gái của mình, nghĩ đến cái thời bà bằng tuổi chúng bây giờ. Cuộc trò chuyện với Karin Wiman đã gợi nhắc bà về con người bà đã từng là trước đây. Quá gần gũi nhưng cũng đã quá xa xôi, bà tự nhủ. Có những kỷ niệm vẫn còn rõ nét, một số khác lại nhạt nhòa hơn sau mỗi lần gắng nhớ lại. Mình thậm chí còn không nhớ nổi gương mặt một số người từng rất thân thiết với mình. Còn những người khác, ít quan trọng hơn, thì hôm nay mình lại nhớ rất rõ. Tất cả luôn ở trong trạng thái vận động, ký ức đến rồi đi, lúc rõ nét, lúc nhạt nhòa, lúc mờ lúc tỏ, mất đi hoặc giành lại được ý nghĩa.
Nhưng ta không bao giờ phủ nhận rằng, những năm tháng đó là những năm tháng quyết định trong cuộc đời ta. Ngay ở giữa sự hỗn mang của mình, ta vẫn tin tưởng chắc chắn rằng sự đoàn kết và giải phóng sẽ dẫn đến một thế giới tốt đẹp hơn. Ta sẽ không bao giờ quên cái cảm giác được ở giữa thế giới, ở giữa cái thời mà tất cả mọi chuyện đều có thể.
Nhưng ta đã không biết cách nâng cuộc sống của mình lên ngang tầm với niềm tin ấy. Trong những khoảnh khắc tồi tệ nhất, ta có cảm giác mình là kẻ phản bội. Nhất là với người mẹ đã khích lệ ta dấy loạn. Chủ tâm chính trị của ta thực ra chỉ là một nước sơn ta phủ bên ngoài sự sinh tồn của mình, một lớp sơn bóng bên ngoài Birgitta Roslin! Điều duy nhất ta thực sự đạt được, đó là ta đã nỗ lực làm một thẩm phán đàng hoàng. Điều này thì không ai có thể lấy mất của ta.
Bà uống trà và lên kế hoạch cho ngày hôm sau. Bà sẽ lại đến gõ cửa sở cảnh sát, thông báo cho họ biết phát hiện của mình. Lần này họ sẽ buộc phải nghe bà! Cuộc điều tra vẫn giậm chân tại chỗ. Lúc tới khách sạn, bà đã nghe thấy mấy người Đức đứng nói chuyện với nhau ở tiền sảnh về sự kiện Hesjövallen. Tin này đã loang ra ngoài biên giới Thụy Điển. Một vết nhơ đáng xấu hổ trên đất nước Thụy Điển vô tội. Giết người hàng loạt không thuộc về đất nước này, bà nghĩ. Những việc như thế này chỉ có thể xảy ra ở Mỹ hoặc đôi lúc ở Nga. Có thể là do những kẻ điên khùng tàn bạo hoặc là những tên khủng bố gây ra. Nhưng không phải là ở đây, trong một ngôi làng Thụy Điển hẻo lánh và bình yên nằm heo hút giữa rừng.
Bà tìm cách kiểm tra xem huyết áp có hạ không. Bà tin nó đã hạ. Bà sẽ ngạc nhiên khi bác sĩ vẫn chưa cho phép bà đi làm trở lại.
Birgitta Roslin nhớ lại những vụ án đang chờ bà, đồng thời cũng thầm hỏi các vụ xử được giao cho các đồng nghiệp của bà trong thời gian bà nghỉ ốm tiến triển ra sao.
Bỗng một cảm giác ùa đến giục bà phải khẩn trương. Bà muốn trở về nhà, trở về với cuộc sống thường nhật của mình, dù rằng ở một vài khía cạnh nào đó cuộc sống ấy trống rỗng và buồn tẻ. Bà không thể ngồi không và chờ đợi một ai đó tới giải quyết công việc thay vào chỗ của bà.
Trong ánh sáng lờ mờ của căn phòng khách sạn, bà đã quyết định sẽ tổ chức một bữa tiệc thịnh soạn mừng sinh nhật Staffan. Họ không có thói quen tiệc tùng vào những dịp thế này. Nhưng có lẽ cũng đã đến lúc phải thay đổi rồi chăng?
Hôm sau, lúc bà đến sở cảnh sát, tuyết vẫn rơi. Nhiệt độ hạ thấp. Chiếc nhiệt kế gắn trước khách sạn chỉ bảy độ âm. Tuyết phủ trên các vỉa hè vẫn chưa được dọn. Bà bước chân thận trọng để khỏi bị ngã.
Ở phòng trực của sở cảnh sát không khí có vẻ yên ắng. Một cảnh sát đang đứng trước tấm bảng thông báo và chăm chú đọc. Còn người phụ nữ ngồi trực điện thoại thì đang trân trân nhìn vào khoảng không.
Birgitta Roslin có cảm giác rằng làng Hesjövallen với những người đã chết chỉ là một câu chuyện hư cấu tàn bạo. Vụ tàn sát đã không diễn ra, đó chỉ là một sự hoang tưởng đang dần biến mất.
Chuông điện thoại reo. Birgitta Roslin chờ cho tới khi cuộc gọi được chuyển tiếp.
– Tôi muốn gặp bà Vivi Sundberg.
– Bà ấy đang bận họp.
– Còn ông Erik Huddén?
– Ông ấy cũng đang họp.
– Tất cả mọi người ở đấy đều bận họp cả sao?
– Tất cả. Trừ tôi ra. Nếu là việc quan trọng, tôi có thể nhắn tin vào trong đó. Nhưng bà phải chờ lâu đấy.
Birgitta Roslin suy ngẫm. Đương nhiên điều bà muốn báo cho họ là quan trọng, nếu không muốn nói là mang tính quyết định.
– Cuộc họp còn lâu nữa không?
– Điều này người ta không thể biết được. Sau tất cả những gì đã xảy ra, cuộc họp có thể kéo dài cả ngày.
Người phụ nữ trực ban cho viên cảnh sát đang đứng xem thông báo đi vào.
– Tôi nghĩ chắc có chuyện gì đó xảy ra, chị ta nói khẽ. Sáng nay lúc năm giờ các nhân viên điều tra đã có mặt, kể cả ngài công tố viên nữa.
– Vậy đã xảy ra chuyện gì?
– Tôi không rõ. Nhưng tôi đoán chừng bà sẽ phải chờ lâu đấy. Bà nhớ là tôi hoàn toàn không nói gì đâu nhé.
– Tất nhiên là không.
Birgitta Roslin ngồi xuống ghế và giở một tờ báo ra đọc. Chốc chốc lại có một vài cảnh sát đi qua khung cửa kính. Một vài nhà báo và đội truyền hình xuất hiện. Chỉ còn thiếu sự hiện diện của Lars Emanuelsson.
Lúc này đã là chín giờ mười lăm. Bà nhắm mắt, tựa lưng vào tường. Bà giật mình khi nghe thấy có giọng nói quen quen. Vivi Sundberg đang đứng trước mặt bà, vẻ mệt mỏi, mắt thâm quầng.
– Bà muốn nói chuyện với tôi?
– Nếu tôi không quấy rầy bà.
– Bà quấy rầy tôi rồi còn gì. Nhưng tôi đoán là có chuyện quan trọng nên bà mới tìm gặp tôi. Bà cũng biết rằng trong những cuộc điều tra kiểu này, chúng tôi không có đủ thời gian để nghe cả những chuyện vặt vãnh.
Birgitta Roslin theo sau Sundberg qua cửa quay vào một căn phòng trống.
– Đây không phải là phòng của tôi, Vivi Sundberg nói. Nhưng chúng ta có thể nói chuyện với nhau ở trong này được.
Birgitta Roslin ngồi lên chiếc ghế dành cho khách. Vivi Sundberg đứng tựa vào chiếc giá có những cặp hồ sơ màu đỏ.
– Tôi tin là mình đã chạm tới một cái gì đó, Birgitta Roslin nói. Một hướng điều tra, có thể gọi là như thế.
Vivi Sundberg nhìn bà không biểu lộ gì cả. Birgitta Roslin cảm thấy như bị thách thức. Dù gì thì bà cũng là một thẩm phán và bà biết một cảnh sát thì sẽ quan tâm tới điều gì trong khuôn khổ một cuộc điều tra hình sự.
– Có thể điều tôi nói ra quan trọng tới mức bà phải cho gọi thêm người đến cùng nghe cũng nên.
– Tại sao?
– Vì tôi tin vào điều mình nói ra.
Giọng nói cương quyết của bà không phải là không có tác động. Vivi Sundberg rời khỏi phòng và biến mất ngoài hành lang. Mấy phút sau bà trở lại cùng với một người đàn ông đang húng hắng ho, ông ta tự giới thiệu mình là công tố viên Robertsson.
– Tôi phụ trách điều tra sơ bộ. Vivi nói rằng bà có việc quan trọng muốn báo cho chúng tôi biết. Nếu tôi không nhầm, bà là thẩm phán ở Helsingborg?
– Đúng vậy.
– Công tố viên Halmberg còn ở đó chứ?
– Ông ấy đã nghỉ hưu.
– Nhưng ông ấy vẫn còn sống ở thành phố đó chứ?
– Hình như ông ấy đã chuyển sang Pháp, ở Antibes.
– Một con người hạnh phúc. Ông ấy rất mê xì gà ngon. Có lần các bồi thẩm viên đã bị ngạt khói thuốc trong phòng nghỉ giải lao giữa phiên tòa, đến nỗi có người ngất xỉu. Khi lệnh cấm hút thuốc trong các phòng nghỉ giải lao được ban hành, ông ấy bắt đầu bị thua kiện. Ông ấy nói nguyên nhân thua kiện là do buồn phiền vì bị cấm hút xì gà.
– Tôi cũng có nghe giai thoại này.
Công tố viên Robertsson ngồi vào bên bàn làm việc, Vivi Sundberg quay trở về chỗ cũ của mình bên giá để hồ sơ. Birgitta Roslin kể chi tiết phát hiện của mình. Bà đã nhận ra dải băng đỏ như thế nào, xác định được nguồn gốc của nó, rồi tìm thấy người đàn ông Trung Quốc đã có mặt ở thành phố này ra sao. Bà đặt cuộn băng video cùng với cuốn tạp chí lên bàn và giải thích ý nghĩa của những chữ được viết vội ở bìa sau.
Không ai nói gì sau khi bà ngừng kể. Robertsson quan sát bà bằng ánh mắt sắc sảo. Vivi Sundberg nhìn vào hai bàn tay của mình. Rồi Robertsson cầm lấy cuộn băng và đứng dậy.
– Bây giờ chúng ta xem ngay cuộn băng này. Sự việc nghe ra có vẻ rất điên rồ. Nhưng một vụ giết người điên rồ đòi hỏi một lời giải thích có thể cũng điên rồ.
Họ cùng đi đến một phòng họp trong đó có một phụ nữ da màu đang thu dọn cốc cà phê giấy và túi nilon được bỏ lại trên mặt bàn. Birgitta Roslin cảm thấy khó chịu về thái độ không nhã nhặn của Vivi Sundberg khi bà ấy bảo bà phục vụ rời khỏi phòng họp. Cuối cùng sau khi đã khá vất vả, vừa làm vừa lẩm bẩm chửi bới, Robertsson cũng bật được đầu video và vô tuyến.
Có ai đó gõ cửa phòng. Ông Robertsson quát lên rằng họ không muốn bị quấy rầy. Mấy phụ nữ người Nga thấp thoáng đi qua và biến mất. Màn hình nhấp nháy, kêu vo vo. Vương Minh Hào xuất hiện, đưa mắt nhìn lên camera rồi biến mất. Robertsson tua lại và cho dừng ở cảnh Vương Minh Hào nhìn lên camera. Lúc này Vivi Sundberg cũng đã tỏ ra quan tâm. Bà kéo tấm rèm ở cửa sổ bên cạnh lại. Hình ảnh trong vô tuyến rõ hơn.
– Vương Minh Hào, Birgitta Roslin nói. Nếu như đó là tên thật của anh ta. Như từ cõi hư vô anh ta xuất hiện ở Hudiksvall vào đêm 12 tháng Giêng, đã ngủ lại trong một khách sạn nhỏ, sau khi lấy đi dải băng của chiếc đèn lồng bằng giấy ở quán ăn Trung Quốc. Dải băng này sau đó đã được tìm thấy trên hiện trường ở Hesjövallen. Tôi không biết anh ta đến từ đâu và đi đâu lúc rời khỏi đây.
Robertsson đang đứng bên màn hình cũng tới ngồi xuống ghế. Vivi Sundberg mở nắp chai nước có ga.
– Kỳ lạ, Robertsson nói. Tôi cho rằng bà tin chắc dải băng đỏ đó thực sự là của quán ăn?
– Tôi đã so sánh chúng.
– Vậy thực ra chuyện gì đang xảy ra ở đây? Vivi Sundberg nói vẻ gay gắt. Bà đang song song thực hiện một cuộc điều tra?
– Tôi không muốn làm phiền các vị, Birgitta Roslin nói. Tôi biết, các vị đã phải nghe rất nhiều thông tin. Một áp lực gần như không tưởng tượng nổi. Vụ này còn tồi tệ hơn vụ kẻ điên khùng đã bắn chết nhiều người trên con tàu Malar hồi đầu thế kỷ 20.
– John Filip Nordlund, Robertsson sốt sắng bổ sung. Tên tội phạm của thời kỳ ấy. Trông hắn giống như những kẻ gây rối của chúng ta ngày nay với cái đầu trọc lốc. Đó là vào ngày 17 tháng Năm năm 1900, trên một chiếc tàu thủy chạy tuyến Arboga đến Stockholm hắn đã giết chết năm người. Sau đó hắn lĩnh án chặt đầu. Ngày nay những kẻ gây rối của chúng ta không còn phải chịu hình phạt ấy nữa. Và những kẻ hoặc kẻ nào gây ra vụ thảm sát ở Hesjövallen cũng vậy.
Vivi Sundberg tỏ ra không mấy ấn tượng về kiến thức lịch sử của Robertsson. Bà đi ra ngoài hành lang.
– Tôi đã cho người đến quán ăn trưng dụng chiếc đèn đó, bà nói lúc quay lại.
– Ở đó mười một giờ họ mới mở cửa, Birgitta Roslin nói.
– Đây là một thành phố nhỏ, chúng tôi cho gọi ông chủ quán đến mở cửa.
– Chú ý đừng để cái đám hạ dân báo chí đánh hơi thấy, Robertsson cảnh báo. Tôi đã hình dung ra những dòng tít lớn của họ rồi: Người Trung Quốc đứng sau vụ thảm sát Hesjövallen? Truy nã kẻ điên khùng mắt xếch.
– Sau cuộc họp báo của chúng ta vào chiều hôm nay mà vẫn thế thì sẽ khiến tôi ngạc nhiên đấy.
Như vậy là người phụ nữ trẻ ở phòng thường trực đã nói đúng, Birgitta Roslin liền tự nhủ. Có chuyện gì đó đã xảy ra, và chiều hôm nay họ sẽ công bố trong cuộc họp báo. Vì vậy mà họ cũng không mấy quan tâm đến phát hiện của mình.
– Chúng ta hãy cùng suy nghĩ một lát nào, Vivi Sundberg nói. Đúng là từ khi ở đây, bà đã cung cấp cho chúng tôi không ít đầu mối.
Lúc này sẽ đến chuyện những quyển nhật ký, Birgitta Roslin nghĩ. Ngày hôm nay sẽ kết thúc với việc Robertsson sẽ bới ra được một điểm nào đó để buộc tội mình. Không hẳn là tội cản trở người thi hành công vụ nhưng chắc chắn ông ta sẽ tìm ra một khoản nào đó để khép mình vào.
Tuy nhiên Vivi Sundberg không hề đả động đến những quyển nhật ký. Birgitta Roslin bỗng cảm thấy người phụ nữ ấy thông cảm với mình, dù bà ấy không thể hiện ra.
– Đương nhiên chúng tôi sẽ kiểm tra lại việc này, ông Robertsson nói. Chúng tôi làm việc không theo giả định. Nhưng không có dấu vết nào khác cho thấy một người Trung Quốc có liên quan đến vụ này.
– Thế còn hung khí? Birgitta Roslin hỏi. Các vị đã tìm thấy chưa?
Cả Vivi lẫn Robertsson đều không trả lời. Họ đã tìm thấy, bà Roslin thầm nghĩ. Chiều hôm nay họ sẽ công bố việc này. Chắc là thế.
– Vào lúc này chúng tôi chưa thể bình luận gì về chuyện đó, Robertsson nói. Chúng ta chờ chiếc đèn lồng và so sánh những dải băng. Nếu chúng khớp với nhau, thông tin này sẽ được đưa vào cuộc điều tra của chúng tôi. Còn cuốn băng này đương nhiên là chúng tôi sẽ giữ lại.
Robertsson lấy ra một cuốn sổ và bắt đầu ghi chép.
– Ai đã nhìn thấy người Trung Quốc này?
– Cô phục vụ trong quán ăn.
– Tôi cũng thường đến ăn ở đó. Cô trẻ hay cô lớn tuổi? Hay là ông bố hay ca cẩm ở trong bếp? Cái ông già có mụn cơm trên trán ấy?
– Cô trẻ.
– Còn ai nữa không?
– Còn ai nữa là sao?
Robertsson thở dài.
– Bà bạn đồng nghiệp kính mến, bà đã làm cho tất cả mọi người chúng tôi phải sửng sốt với người đàn ông Trung Quốc mà bà dốc ra từ ống tay áo. Còn ai khác nữa đã gặp anh ta?
– Người cháu trai của ông chủ khách sạn. Tôi không biết tên anh ta. Nhưng ông Sture Hermansson nói rằng hiện nay anh ta đang ở Bắc Cực.
– Nói cách khác, vụ điều tra này đang bắt đầu mang tầm toàn cầu rồi đây. Thoạt đầu bà đến với chúng tôi vì một người đàn ông Trung Quốc. Bây giờ lại thêm một nhân chứng đang ở tận Bắc Cực. Tờ Times và Newsweek đã viết về vụ việc. Tờ Guardian ở Luân Đôn đã gọi điện thoại cho tôi, tương tự tờ Los Angeles Times cũng bày tỏ sự quan tâm. Còn ai khác đã gặp người đàn ông Trung Quốc đó? Tôi hy vọng người đó vào lúc này đang ở tận cùng hoang mạc của Úc châu.
– Có một phụ nữ làm vệ sinh trong khách sạn. Một phụ nữ người Nga.
Robertsson đắc chí reo lên:
– Tôi đã nói gì nào? Bây giờ chúng ta lại nhận thêm được một phụ nữ Nga. Tên người đó là gì vậy?
– Cô ấy được gọi là Natacha. Theo ông Sture Hermansson thì cô ta có tên khác.
– Có thể cô ta sống bất hợp pháp ở đây, Vivi Sundberg nói. Đôi khi chúng tôi còn phát hiện thấy cả người Ba Lan, không riêng gì người Nga.
– Lúc này chưa cần quan tâm đến chuyện đó. Robertsson nói. Còn có ai nữa đã nhìn thấy người đàn ông Trung Quốc này?
– Tôi không biết, Birgitta Roslin nói. Nhưng rõ ràng là anh ta đã đến đây rồi đi. Bằng xe buýt? Taxi? Hẳn phải có ai đó để ý thấy.
– Việc này chúng tôi sẽ lo, ông Robertsson nói và đặt bút lên bàn. Một khi hướng điều tra này được chứng minh là quan trọng.
Điều này thì ông chẳng định tin lấy một giây, Birgitta Roslin thầm nghĩ. Dù thế nào thì ông vẫn thích hướng điều tra của mình hơn.
Vivi Sundberg và Robertsson rời khỏi căn phòng, Birgitta Roslin cảm thấy kiệt sức. Xác suất phát hiện của bà có gì đó liên quan đến vụ việc này đương nhiên là quá nhỏ. Từ kinh nghiệm của bản thân, bà biết rằng những sự kiện lạ lùng kiểu này thường dẫn đến một hướng đi sai lầm.
Trong lúc chờ đợi, bà sốt ruột đi đi lại lại trong phòng họp. Bà hiểu quá rõ các công tố viên như Robertsson, những nữ cảnh sát như Vivi Sundberg, dù có quá cân hay tóc đỏ hay không. Họ thường dùng các từ tiếng lóng tục tĩu. Ngay cả các thẩm phán cũng không dùng thứ ngôn ngữ ấy để nói với nhau về các can phạm.
Vivi Sundberg quay trở lại, ngay sau đó là Robertsson cùng đi với Tobias Ludwig. Anh ta cầm trong tay chiếc túi nilon chứa dải băng đỏ, còn Vivi thì cầm chiếc đèn lồng của quán ăn Trung Quốc.
Những dải băng được để lên mặt bàn và được so với nhau. Quả thật chúng khớp với nhau, không nghi ngờ gì nữa.
Họ lại ngồi vào bàn. Robertsson tóm tắt lại những gì mà Birgitta Roslin đã trình báo. Bà phải thầm thừa nhận rằng ông ta nắm vững nghệ thuật thuyết trình.
Sau đó không có thêm câu hỏi nào nữa. Chỉ có Tobias Ludwig lên tiếng:
– Việc này liệu có làm thay đổi gì cuộc họp báo chiều nay không?
– Không, Robertsson nói. Việc này sẽ được xem xét, nhưng vào thời gian phù hợp.
Sau đó Robertsson kết thúc cuộc trao đổi. Ông ta bắt tay Roslin rồi biến mất. Lúc đứng lên, Birgitta Roslin bắt gặp cái nhìn của Vivi Sundberg như tỏ ý muốn bà ở lại thêm.
Khi chỉ còn lại hai người, Vivi Sundberg đóng cửa lại và đi thẳng vào việc:
– Tôi ngạc nhiên khi thấy bà vẫn hăng hái tiếp tục can thiệp vào cuộc điều tra này. Tất nhiên là bà đã có được một phát hiện đáng chú ý về dải băng đỏ. Chúng tôi sẽ cho điều tra việc này. Nhưng tôi tin là bà hiểu rằng vào lúc này chúng tôi có những ưu tiên khác.
– Nghĩa là các vị đã có được một hướng điều tra khác?
– Chiều nay, trong cuộc họp báo chúng tôi sẽ công bố.
– Bà có thể nói cho tôi biết điều đó vào lúc này được không?
Vivi Sundberg lắc đầu.
– Bất luận thế nào cũng không thể.
– Bà đã có nghi phạm?
– Như đã nói, chúng tôi sẽ công bố trong cuộc họp báo. Tôi muốn bà lưu lại đây một lúc vì một lý do hoàn toàn khác.
Vivi Sundberg đứng dậy rời khỏi phòng. Lúc trở lại, trên tay bà là những cuốn nhật ký mà trước đây một vài ngày Birgitta Roslin đã phải nộp lại.
– Chúng tôi đã xem qua những thứ này, Vivi Sundberg nói. Theo đánh giá của tôi, những cuốn nhật ký này không quan trọng với cuộc điều tra của chúng tôi. Vì vậy tôi muốn thể hiện thiện ý với bà và cho bà mượn lại chúng. Nhưng phải có ký nhận và với điều kiện bà sẽ trao lại cho chúng tôi khi chúng tôi yêu cầu.
Birgitta Roslin thầm hỏi liệu đây có phải là một cái bẫy. Điều Vivi Sundberg định làm gần như không được phép, dù nó không phạm pháp. Birgitta Roslin không liên quan gì đến cuộc điều tra. Chuyện gì có thể xảy ra khi bà nhận những cuốn nhật ký này?
Vivi Sundberg nhận ra sự do dự của bà.
– Tôi đã nói chuyện này với ông Robertsson. Ông ấy chỉ cần nhận được giấy biên nhận của bà thôi.
– Những gì mà tôi đọc được trong đó có liên quan đến những người Trung Quốc làm việc trên một công trường xây dựng đường sắt ở Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.
– Vào đầu những năm 60 của thế kỷ 19? Đã gần một trăm năm mươi năm rồi!
Vivi Sundberg đặt chiếc túi nhựa đựng những cuốn nhật ký lên bàn. Bà lấy từ trong túi ra một tờ biên nhận và bảo Birgitta Roslin ký.
Vivi Sundberg tiễn Birgitta Roslin tới phòng thường trực. Hai người chia tay nhau bên cửa kính. Birgitta Roslin hỏi khi nào bắt đầu cuộc họp báo.
– Hai giờ chiều nay. Nếu bà có thẻ nhà báo thì có thể vào dự. Có quá nhiều người muốn có mặt, nhưng chúng tôi không có đủ chỗ cho số lượng phóng viên, nhà báo... lớn như vậy. Đây là một vụ quá lớn đối với một thành phố quá nhỏ.
– Tôi hy vọng các vị đã tìm được một hướng điều tra.
Vivi Sundberg ngẫm nghĩ một lúc trước khi trả lời:
– Có đấy. Tôi cho rằng chúng tôi đang trên con đường tốt nhất để làm rõ vụ giết người kinh tởm này.
Bà từ từ gật đầu như để khẳng định lời nói của chính mình.
– Giờ thì chúng tôi đã biết được rằng tất cả người trong làng đều có họ hàng với nhau. Tất cả các nạn nhân.
– Tất cả, trừ đứa bé?
– Nó cũng có họ hàng với họ. Nhưng nó chỉ đến thăm.
Birgitta Roslin rời khỏi sở cảnh sát. Bà cứ mãi tự hỏi xem điều gì sẽ được công bố trong cuộc họp báo.
Một người đàn ông đuổi kịp bà trên vỉa hè phủ tuyết chưa được dọn.
Lars Emanuelsson cười nhăn nhở. Birgitta Roslin bỗng cảm thấy muốn được đấm vào mặt ông ta. Đồng thời lại thấy ấn tượng với tính ngoan cố của ông ta.
– Như vậy là chúng ta lại gặp nhau, ông ta nói. Bà hay lui tới sở cảnh sát nhỉ. Nữ thẩm phán từ Helsingborg vận động không mệt mỏi bên lề cuộc điều tra. Bà phải hiểu rằng trí tò mò của tôi bị kích thích.
– Ông hãy đặt câu hỏi với cảnh sát, chứ không phải với tôi.
Lars Emanuelsson trở lại nghiêm túc.
– Bà có thể tin chắc rằng tôi đã làm việc đó. Chỉ có điều tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời. Càng ngày càng phát bực. Thế là tôi bắt đầu phỏng đoán. Một nữ thẩm phán từ Helsingborg làm gì ở Hudiksvall? Bà ta dính líu gì vào những sự kiện khủng khiếp này?
– Tôi không có gì để nói với ông.
– Bà chỉ cần cho tôi biết tại sao bà lại khó chịu với tôi như vậy?
– Vì ông luôn quấy rầy tôi.
Lars Emanuelsson hất đầu chỉ chiếc túi nhựa.
– Tôi nhìn thấy bà đi tay không vào đó. Và bây giờ trở ra với một chiếc túi to. Có gì ở trong đó? Giấy tờ? Cặp hồ sơ? Hay là cái gì khác?
– Bất luận thế nào cũng không liên quan đến ông.
– Bà đừng bao giờ trả lời một nhà báo như vậy. Tất cả đều có cái gì đó liên quan đến tôi. Trong túi kia có cái gì hay không có cái gì, hoặc vì sao bà không muốn trả lời tôi.
Birgitta Roslin tiếp tục đi, bỏ ông ta đứng lại ở đó. Bà vấp ngã trên tuyết. Một cuốn nhật ký trong túi rơi ra. Lars Emanuelsson lập tức có mặt, nhưng bà hất tay ông ta ra, đồng thời nhặt cuốn nhật ký lên và nhét nó vào túi. Bà bỏ đi, mặt đỏ bừng vì tức giận.
– Trước sau gì tôi cũng sẽ lôi được hết ra ánh sáng! Lars Emanuelsson nói to sau lưng bà.
Mãi tới lúc đến được bến xe ô tô của mình bà mới phủi tuyết bám trên quần áo. Bà chui vào xe, cho máy nổ và vặn công tắc lò sưởi. Khi xe ra tới xa lộ bà mới bình tâm trở lại. Bà xua đuổi mọi ý nghĩ về Lars Emanuelsson và Vivi Sundberg, cho xe chạy theo con đường nằm sâu trong nội địa đến Borlänge, tại đó bà dừng lại nghỉ ăn trưa, và vào khoảng hai giờ chiều bà cho xe vào một bãi đậu ở Ludvika.
Bà bật radio trong xe. Cuộc họp báo cũng vừa mới được bắt đầu. Theo những gì bà nghe được thì hiện nay cảnh sát đã có một nghi phạm trong vụ thảm sát ở Hesjövallen. Các thông tin chi tiết hơn sẽ được cung cấp trong chương trình thời sự sau.
Birgitta Roslin tiếp tục phóng xe đi và một tiếng đồng hồ sau bà lại dừng. Bà cho xe rẽ vào một con đường rừng, thận trọng để không bị sa lầy trong đống tuyết xốp.
Bà bật radio và nghe thấy ngay giọng nói của Robertsson. Ông cho biết nghi phạm đã được thẩm cung, và có khả năng buổi chiều hoặc buổi tối hôm nay sẽ bị bắt giam. Ông ấy không muốn nói thêm gì nữa.
Khi bản tin kết thúc, bà tắt radio. Một vài đụn tuyết nặng từ trên các cành cây rơi xuống nóc xe bà. Bà tháo dây an toàn, mở cửa chui ra khỏi xe. Nhiệt độ vẫn tiếp tục xuống thấp. Bà rùng mình. Ông Robertsson đã nói gì? Một nghi phạm. Không thêm gì nữa. Nhưng nghe ông ta nói có vẻ rất tin tưởng, đúng như Vivi Sundberg trước đó đã làm.
Nhưng ở đây không có người đàn ông Trung Quốc, bà bỗng nghĩ đến điều này. Người đàn ông xuất hiện từ trong bóng tối, lấy đi một dải băng đỏ trong một quán ăn, hoàn toàn không dính líu đến vụ án này. Sớm muộn gì rồi người ta cũng tìm ra một lời giải thích.
Bà quyết định không nghĩ đến người đàn ông Trung Quốc đó nữa. Anh ta chỉ là một cái bóng đã làm cho bà bất an trong mấy ngày qua.
Bà nổ máy đi tiếp. Bà quên bản tin sau đó.
Buổi tối bà đến được Orebro và nghỉ đêm ở đó. Bà để lại chiếc túi có những quyển nhật ký trong xe.
Trước khi ngủ thiếp đi, bà cảm thấy một nỗi khát khao khôn cưỡng được ôm siết lấy một ai đó. Staffan chăng? Nhưng chồng bà không có ở đây. Bà thậm chí còn không thể nhớ được đôi bàn tay của ông.
Khoảng ba giờ chiều hôm sau bà về tới Helsingborg. Bà để chiếc túi đựng những cuốn nhật ký vào phòng làm việc của mình ở nhà.
Theo những tin tức mới nhất, công tố viên Robertsson đã công bố lệnh bắt giam một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, danh tính chưa được tiết lộ. Tin tức quá ít ỏi đã khiến giới truyền thông phẫn nộ.
Không ai biết người đàn ông đó là ai. Mọi người đều phải chờ đợi.