Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

“Tôi sẽ lái,” cô nói, nhanh chóng đi vượt anh.

“Trong tình huống này tôi cũng thực sự muốn đề nghị như vậy.”

Kim khởi động xe và lái ra khỏi bãi đỗ xe trên một chiếc xe cảnh sát. Cô vượt qua mọi vật cản trên đường, bật đèn chiếu và nhấn còi, họ đến khu Brierly Hill với khoảng thời gian ngắn kỷ lục.

“Tránh đường, tránh đường,” cô hét lên khi đi gần tới chiếc Range Rover màu đen do một phụ nữ đang vừa lái vừa nói chuyện điện thoại.

“Tôi biết cô sẽ muốn phạt ả đó, sếp, nhưng phải ưu tiên việc gấp, đúng nhỉ?”

Kim điều khiển chiếc xe vòng qua xe phía trước và đỗ lại ở trước hàng rào cảnh sát hiện đang được canh giữ bởi hai cảnh sát mặc cảnh phục. Qua đánh giá nhanh thì Kim biết họ cũng vừa mới tới đây.

Tòa nhà bốn tầng mới khoảng sáu tháng tuổi và là một phần trong kế hoạch cải tạo thị trấn với mong muốn lôi kéo khách hàng từ bãi đỗ xe miễn phí tại khu phức hợp mua sắm gần đó. Lối ra vào của xe cộ nằm ở phía trước nhưng hàng rào cảnh sát được thiết lập ở đầu đoạn đường đi qua toàn bộ chiều dài của bãi đỗ xe ngay bên phải.

Kim chen qua đám đông đang hỗn loạn và chạy dọc con đường tối om, dừng lại ở giữa đường.

Kim nhìn lên vùng tối, và nhờ có ánh đèn đường một chiều, có thể dễ dàng nhìn ra hình dáng một người đang đứng trên hàng rào thép ở tầng cao nhất của bãi đỗ xe và đang treo người lơ lửng ra phía ngoài.

Bryant bắt kịp cô. “Bốn nhân viên hỗ trợ cảnh sát cộng đồng cũng vừa mới đến. Hai người đang tiến về lối vào và hai người còn lại đang đi khắp bãi đỗ xe để đảm bảo rằng mọi người đã được sơ tán. Nhân chứng nói rằng tên kia ở vị trí này được khoảng hai mươi phút rồi.”

“Chính xác chứ?”

Bryant gật đầu. “Đúng, cô nhân chứng đã ghi hình trên điện thoại.”

Tất nhiên rồi. “Gã có đòi gặp ai hay bất cứ cái gì không?”

Bryant lắc đầu nhưng bị ngăn lại khi người đàn ông ăn mặc bình thường hét lên về phía họ từ phía hàng rào. Tốt, đúng thứ họ cần.

“Hãy đến xem tên đó cần gì.”

Bryant tiến tới phía hàng rào khi cô cân nhắc những chiến thuật có thể giữ người đàn ông ở nguyên vị trí cho đến khi người thương thuyết đến. Có cảnh sát được huấn luyện đặc biệt để có thể thuyết phục với những người định nhảy lầu tự tử từ bỏ ý định mà không gây ồn ào. Kim biết nếu cô mở miệng nói thì gã sẽ mất ý chí muốn sống và nhảy xuống ngay lập tức. Cô còn hầu như không biết cách nói chuyện với mọi người không có ý định tử tự nữa kia mà, vì thế tốt nhất là không nên hành động.

“Sếp, đây là David Hardwich, từ Hardwich House. Anh ấy biết người này.”

Người đàn ông này cao hơn cô khoảng bốn xen-ti-mét, dáng vẻ trầm ngâm và đang thở hổn hển. “Chuyện dài hay ngắn?”

“Chà, anh ta đã ở trên đó khoảng mười lăm phút tính đến hiện tại, vì thế tôi nghĩ là ngắn thôi.”

Bryant vỗ vào cánh tay cô. “Tôi sẽ đi tới đó xem tình hình thế nào,” anh nói, gật đầu về phía hàng rào. Hai xe cảnh sát và một xe cứu thương nữa vừa mới tới.

“Anh ta tên là Barry Grant. Anh ta gọi cho tôi khoảng một giờ trước nói rằng anh ta sẽ không quay lại và sẽ thu vén chuyện riêng của mình. Anh ta nói anh ta không đáng sống nữa sau những gì anh ta đã làm.”

“Anh ta đã làm gì?”

Người đàn ông nhún vai. “Tôi cũng chưa biết, nhưng một trong những người ở tòa nhà nhớ lại sáng nay anh ta có đề cập đến nơi này là vị trí lí tưởng để tự tử, vì thế tôi đi thẳng tới đây để xem liệu tôi có tìm được anh ta không. Tôi cố gắng gọi nhưng điện thoại của anh ta đã tắt rồi.”

Kim nhìn lên. “Thử tiếp cũng không tác dụng đâu, anh ta không thể trả lời được. Anh ta có chuyện gì?”

“Mới được ra tù khoảng vài tháng trước. Bị đi tù vì tội cố ý hành hung gây thương tích cho cậu em trai vì lăng nhăng với vợ anh ta. Anh ta đã khiến người em trai phải ngồi xe lăn cả đời còn lại.”

“Gớm nhỉ.”

“Anh ta là cựu vận động viên đấm bốc vì thế anh ta biết cách gây thương tích. Anh ta mãn hạn tù mà không gặp thêm rắc rối nào trong đó và có vẻ thực lòng hối lỗi vì những gì anh ta đã làm. Đó là lí do vì sao chúng tôi chấp nhận cho anh ta ở Hardwich House.”

Kim không chắc Hardwich House là chỗ nào nhưng cô nhận ra cái tên đó đã xuất hiện ở đâu đó rồi.

“Anh ta có nói gì về việc muốn tự tử không?”

“Không. Anh ta thích nghi tương đối tốt với môi trường sống ngoài nhà tù. Chúng tôi đang dự định để anh ta quay lại nghề lái xe và anh ta có vẻ đã chấp nhận rằng cuộc sống trước đó của anh ta đã chấm dứt.”

“Vậy, điều gì đã làm anh ta thay đổi?”

David lắc đầu, tỏ vẻ bối rối.

Kim quay người và nhìn thấy Bryant đi về phía cô với một người khác.

“Anh đùa tôi đấy à?” Kim nói khi mắt cô nhận ra hình dáng quen thuộc của bác sĩ Thorne.

Người phụ nữ gật đầu hướng về phía này. “Thanh tra thám tử.”

“Bác sĩ Thorne,” Kim gật đầu đáp lại.

Bryant nhún vai và đứng cạnh Kim khi David bắt đầu nói chuyện với bác sĩ.

“Cô ấy nói anh ta gọi cho cô ấy. Rõ ràng cô ấy làm tình nguyện cho trung tâm bảo trợ hoặc kí túc xá cho những người mới ra tù hay đại loại thế.”

“Thật ư?” Kim hỏi, lộ vẻ ngạc nhiên.

Bryant gật đầu và nhún vai.

Kim bước ra chỗ khác. Bryant đi theo. “Thế nào rồi?”

“Ừm… người thương thuyết đang phải giải quyết một vụ khác ở bên kia của Birmingham. Một tên nghiện rượu và có dao không cho phép vợ hắn ra ngoài.” Bryant nhìn đồng hồ. “Kể cả anh ta đi lúc này, thì với tình trạng giao thông hiện tại, chúng ta cũng phải chờ thêm ít nhất bốn mươi phút nữa.”

Đúng, đi xuyên trung tâm thành phố lúc 5 giờ 30 chiều không phải đơn giản. “Chết tiệt. Còn gì khác không?”

“Cánh báo chí đang tới. Họ đang bận phỏng vấn nhân chứng, người duy nhất vui vẻ chia sẻ thông tin. Khu vực này vốn là chỗ khỉ ho cò gáy và có một công ty vệ sinh đang đến đây trong trường hợp chúng ta cần dọn gã kia đi.”

Bryant không nói như vậy với hàm ý nhẫn tâm. Thực tế là người đàn ông đó có thể rơi xuống hoặc tự ý buông tay lúc nào không biết.

Qua đánh giá nhanh cho thấy cánh báo chí và những người tò mò có thể nhìn rõ từ đoạn cuối con đường. Và hẳn họ sẽ thất vọng nếu chuyện đó không diễn ra.

Cô nhìn biển người hào hứng đứng sau hàng rào cảnh sát. Cô dự định cứ để họ đứng đó và nếu họ may mắn được chứng kiến cảnh toàn bộ thân mình gã kia rơi xuống và tiếng xương gãy răng rắc vỡ vụn như mẩu bánh mì giòn tan thì họ cũng sẽ vui mừng khi cảnh tượng đó sẽ ám ảnh giấc mơ của họ hàng tháng. Chỉ có qui định mới ngăn cô không thực hiện như vậy.

“Bryant, chúng ta cần thêm một hàng rào thứ hai. Hãy đuổi những người kia lùi lại phía góc đường.”

Bryant đi cách xa cô vài bước rồi truyền đạt lại lệnh của cô cho hai người cảnh sát mặc áo phản quang.

“Hãy để tôi đến nói chuyện với anh ấy,” Alex nói, hướng về phía cô cất tiếng đầu tiên.

“Cô tự kê đơn thuốc ngu ngốc cho mình đấy à?”

Kim dám chắc Bryant sẽ có phản ứng chuyên nghiệp hơn nhưng cô không có thời gian.

Alex nhìn quanh và mỉm cười. “Tôi không thể ngừng nghe lỏm. Lúc này có vẻ như cô không còn lựa chọn nào. Tôi biết Barry. Anh ta sẽ nghe lời tôi.”

Kim phớt lờ lời của bác sĩ và quay đi.

Bryant quay trở lại bên cạnh cô. “Chúng ta cần cái gì đó để đỡ khi anh ta ngã xuống.”

Kim gật đầu và rồi có một ý tưởng. Cô đã đọc một báo cáo gần đây về việc cảnh sát thuê một cái đệm hơi tốt và bơm phồng lên để giảm ảnh hưởng. Vì anh ta đang đứng trên rìa tường chạy dọc nhà đỗ xe nên chỉ cần một chút xê dịch năm xen-ti-mét là anh ta tiêu đời.

“Bảo mấy cảnh sát tới các cửa hàng gần đây. Thu lượm càng nhiều mô hình vọng lâu càng tốt.” Cô nhìn ước chừng chiều cao. “Nếu có đủ, ta có thể xếp chồng chúng lên dọc bờ tường. Tòa nhà này không cao lắm, vì thế nếu anh ta có rơi thì chúng có thể giúp làm giảm tác động.”

“Ranh giới mong manh giữa chết và sống.”

“Chính xác.”

Bryant nói lại chỉ thị qua loa phóng thanh tới những cảnh sát đang đứng ở phía hàng rào bảo vệ.

“Chuyên gia đằng kia đề nghị được đi tới nói chuyện với anh ta. Cô ấy biết anh ta và cũng biết chuyện của anh ta.”

Bryant nhìn quanh. “Tôi không thấy chúng ta thực sự có nhiều lựa chọn, sếp. Không còn nhiều thời gian.”

Kim không thấy lựa chọn đó hấp dẫn, nhưng cô cũng không còn lựa chọn khả thi nào khác.

“Thorne thậm chí còn chưa đăng kí với chúng ta, Bryant. Anh có thể tưởng tượng chuyện gì…”

“Lúc này tôi đang nghĩ tới cảnh cô nói với ban thẩm tra rằng cô đuổi cô ấy đi.”

Đôi lúc Bryant chính là người cô cần.

Kim nhìn quanh. “Bác sĩ, cô đi lên và tôi sẽ lên cùng cô.”

“Thanh tra thám tử, sẽ tốt hơn nếu…”

“Không được, giờ đi thôi.”

Kim trèo qua rào chắn và tăng tốc hướng đến chiếc cột ở trung tâm của bãi đỗ xe nơi có thang máy và cầu thang, Alex chạy song song với cô. Điện chạy thang máy đã bị tắt để ngăn mọi người đột nhập từ tầng thấp nhất và chạy lên tầng thượng. Các nhân viên hỗ trợ cảnh sát cộng đồng tránh đường cho cô đi.

Cô tiến tới chỗ cầu thang bộ và nhảy hai bước một. Bác sĩ cũng bắt kịp cô dễ dàng.

“Chiến lược của cô là gì?” Kim hỏi.

“Tôi vẫn chưa có. Tôi thậm chí còn không biết chuyện gì đẩy anh ta đến bước đường này, vì thế tôi chỉ muốn gặp anh ta. Cô đừng nói gì nhé. Cho dù tôi có nói gì, thì cô cũng đừng lên tiếng.”

Kim nghiến chặt hai hàm răng. Cô không thích bị nói phải làm gì, nhất là lúc này và chấp nhận việc đó từ người phụ nữ này thì hoàn toàn không thể tha thứ được.

Khi họ đi hết hành lang dẫn tới sân thượng của tòa nhà đỗ xe, Kim có chút sốc vì cơn gió lạnh cóng ập tới cùng với dấu hiệu của mưa tuyết. Cô cho phép người bác sĩ điều khiển tình huống và tiến đến vị trí cô có thể nhìn thấy thân người trên của Barry Grant. Anh ta đứng quay lưng lại phía cô, nhìn ra lối vào khu đỗ xe, hai chân trên gờ tường rộng mười hai xen-ti-mét và hai tay quặt ra sau lưng tóm lấy thanh chắn bằng thép. Kim nhận ra rằng nhờ những khối cơ trên cánh tay võ sĩ nên gã mới đứng vững được.

“Chào Barry, anh sao rồi?” Alex hỏi, đặt hai tay lên hàng rào mà gã trèo lên.

“Đừng có lại gần tôi.”

Alex đưa tay lên cao. “Tôi hứa. Nhưng, nghe này, nếu anh muốn có thời gian ngồi riêng với tôi đến thế, thì anh chỉ cần nói ra và tôi sẽ sắp xếp thời gian mà.”

Kim ngạc nhiên bởi giọng nói bình tĩnh, nghe như tiếng hát của người bác sĩ. Không một gợn run run, không chút nào ám chỉ rằng cuộc sống của người đàn ông có thể đang lơ lửng, hay nói đúng ra, nằm trong tầm kiểm soát của cô ta.

Kim dành chút thời gian đánh giá tình huống từ bên ngoài. Thanh chắn mà gã đã leo lên cao tới ngang vai gã. Giả sử Kim có túm được gã thì cô cũng không đủ khỏe để kéo gã vào trong vượt qua cái rào chắn cao bằng cô. Điều tốt nhất cô có thể làm là ôm lấy gã và hi vọng rằng cô có thể giữ được tư thế đó, nhưng trọng lực sẽ không đứng về phía cô.

“Vậy, chúng ta nói về ngày hôm nay của chúng ta nhé? Tôi sẽ nói trước nhưng có vẻ như ngày hôm nay của anh có nhiều chuyện để nói hơn của tôi.”

Barry vẫn không nói gì, tiếp tục nhìn chăm chăm về phía trước.

“Thôi nào, Barry, đừng nói với tôi rằng tôi đi hết những bậc cầu thang kia chẳng được tích sự gì. Ít nhất, hãy cho tôi biết về chuyện đó trước khi anh nhảy xuống. Nếu hình ảnh cuối cùng của tôi về anh là các mảnh xác tan tành dưới kia thì tôi ít nhất cũng muốn biết chuyện gì đã xảy ra.”

Không có lời nào đáp lại.

“Ý tôi là, hãy nhìn tôi này. Áo quần cũ kĩ, không trang điểm. Tôi chưa bao giờ ra khỏi nhà vì một người đàn ông trong bộ dạng như thế này đâu. Hãy nhìn xem.”

Barry làm như lời cô ta nói và Kim ghi lại rằng bác sĩ đã thiết lập giao tiếp bằng mắt, loại bỏ ánh nhìn chằm chằm của gã vào nền đất cứng bên dưới. Thật thông minh.

“Vậy, chuyện gì đã xảy ra kể từ lần cuối chúng ta nói chuyện?”

Barry không trả lời nhưng gã không nhìn đi chỗ khác.

“Thôi nào. Ngay cả trong tình huống này tôi hứa sẽ không nói chuyện kiểu bác sĩ tâm thần.”

Barry mỉm cười yếu ớt và Kim đoán đó là một chuyện cười riêng tư chỉ hai người họ hiểu.

“Tôi đã về nhà,” gã nói, rất nhỏ, và Kim cho phép mình thở phào một cái. Ít nhất gã cũng bắt đầu nói.

“Anh có gặp họ không?”

Barry gật đầu và lại nhìn xuống đất. “Hết tất cả rồi.”

“Anh thấy gì?”

“Tôi thấy cô ấy. Cô ấy đang dọn dẹp vườn trước, chỉ là nhổ cỏ dại và mấy thứ. Cô ấy trông rất ổn. Và rồi Amelia đi ra và thu vén mọi thứ lại. Nó thật xinh đẹp, quá đáng yêu. Tôi quan sát họ ở bên kia đường một lúc và họ đó, gia đình tôi. Như thể họ cũng đang chờ tôi về vậy. Tôi nhớ điều cô nói về…”

“Anh không làm gì ngu ngốc đúng không, Barry?”

Từ những mảnh thông tin vụn vặt có được khi nói chuyện với David, Kim đang cố gắng lắp ghép và theo được diễn biến của các nhân vật, vì thế cô đoán gã đã quay lại nhà và cố gắng đoạt lại gia đình. Nhưng không ai đề cập tới đứa bé cả.

“Tôi không thể cho phép chuyện đó tiếp tục, Alex ạ. Tôi đã phá hủy gia đình mình. Chúa ơi, làm sao tôi có thể…”

Kim có thể cảm nhận được cảm xúc trong giọng nói của gã vì toàn bộ lời nói đều bị gió cuốn đi. Alex có vẻ đang phải nắm thanh chắn chặt hơn. Kim thực mong vị bác sĩ hiểu mình đang làm gì. Gã trông không ổn định nhất kể từ lúc họ đến đây.

Kim nghe tiếng di chuyển đằng sau cô, không cần quay đầu lại cô cũng biết cảnh sát đồng phục đã chạy lên để hỗ trợ. Alex hẳn cũng cảm nhận được điều đó, vì cô ta quay lại và lắc đầu nhẹ một cái. Kim đưa tay ra hiệu cho nhóm cảnh sát dừng lại sau lưng cô.

Người đàn ông vẫn ở trên gờ tường, tới giờ mọi chuyện vẫn ổn.

Alex nhìn theo chỉ dẫn của cô. Kim vỗ nhẹ tay lên môi, mong rằng Alex sẽ có cách để gã tiếp tục nói chuyện.

“Barry, chẳng cần phải có cảm giác tội lỗi. Cố gắng lấy lại cuộc sống của mình là điều dễ hiểu.”

Barry lắc đầu. “Không, cô không hiểu. Cô không biết tôi đã làm gì đâu. Họ đều chết cả rồi.”

Âm điệu trong câu nói cuối khiến Kim sợ hãi. Cô lặng lẽ lùi lại và đi xuống hành lang cầu thang bộ. Cô lôi điện thoại di động ra.

Bryant trả lời sau hồi chuông thứ hai. “Bryant, anh có nghe bộ đàm thông báo có vụ gì ở gần đây không?”

“Có, cảnh sát báo có vụ đốt nhà ở khu Sedgley. Một chết, một đang hấp hối.”

“Chỉ hai người thôi à?”

“Đúng, mà sao?”

“Tôi dám chắc vụ đó là cố ý giết người và thủ phạm là anh chàng trên đây. Hãy kiểm tra thông tin chi tiết và gọi lại cho tôi. Tôi đoán còn một đứa bé nữa.”

Kim quay trở lại tầm nhìn của Alex. Người bác sĩ quay đầu một chút sang bên để Barry vẫn trong tầm nhìn và Kim cũng có thể nhìn thấy cô ta.

Kim đưa ra dấu hiệu duy nhất mà cô nghĩ Alex có thể hiểu: một ngón tay xoẹt ngang cổ cho biết có người chết. Hi vọng cô bác sĩ hiểu được ý này. Cô ta không phản ứng gì, nhưng quay đầu hoàn toàn về phía Barry.

Điện thoại trong túi Kim bắt đầu rung lên. Cô lùi lại chỗ hành lang.

“Chỉ có hai thôi sếp,” Bryant xác nhận.

“Vậy đứa bé biến đi đâu rồi?”

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.