Chuyện liên quan đến thích giá, quan phủ bắt người chưa bao giờ nương tay. Nghe đồn có hàng chục thích khách trà trộn vào kinh thành, Kinh Triệu Doãn phủ đã bắt giữ hơn ngàn người, sau khi lần lượt thả ra một số, vẫn còn dư lại năm sáu trăm người, mỗi khi đến lúc thụ thẩm, tiếng khóc than vang lên một dải.
Huyền y sứ giả Kim Thuần Trung thương cảm cho những người này, sắp đến Tết rồi mà họ không thể về nhà. Mỗi ngày đều có một tốp người xếp hàng bên ngoài đại lao, người có tiền thì hối lộ ngục tốt, kẻ không tiền chỉ biết ngồi chờ khô héo, hy vọng gặp được sai dịch có lòng tốt để truyền lời giúp người thân trong ngục.
Kim Thuần Trung thu hết cảnh này vào mắt. Nếu là trước kia, hắn sẽ coi đây là hủ tục, cần phải chấn chỉnh ngay lập tức, chưa nói đến việc công sai tham hối, nhỡ đâu lời nhắn mang vào ngục lại là ám hiệu cho đồng bọn thích khách thì sao? Thế nhưng càng nhìn nhiều, hắn càng cảm thấy nên giữ im lặng, dù sao cũng nên cho người vô tội một chút hy vọng.
Bước vào tháng Chạp, theo đà vụ án dần dần sáng tỏ, Kim Thuần Trung cảm thấy mình không thể im lặng thêm nữa, hắn phải làm điều gì đó, nhưng không biết nên làm thế nào, buộc phải tìm người thông tuệ để giúp đỡ.
Chiều hôm đó, nhân lúc rảnh rỗi, hắn mời Tư pháp tham quân Liên Đan Thần đến một tửu quán gần đại lao.
Kim Thuần Trung có lý do đầy đủ để làm vậy, phương pháp hình tấn mà hắn học dù sao cũng chỉ là lý thuyết suông. Trong suốt quá trình thẩm án, lão lại Liên Đan Thần đã giúp hắn rất nhiều, có thể nói là nửa người thầy.
Dẫu vậy, việc mời riêng hình lại ăn uống vẫn khá hiếm thấy, cách làm bình thường là mời một đám đông đồng liêu, lấy một người làm chủ khách, thế nhưng Kim Thuần Trung chỉ mời duy nhất mình Liên Đan Thần.
Liên Đan Thần vốn là người cẩn trọng, lúc nhận lời có chút miễn cưỡng.
Tửu quán là một tòa tứ hợp viện, Kim Thuần Trung thuê riêng một phòng. Rượu thịt bày lên, hai người cụng ly, dần dần trở nên thân thiết, nói vài chuyện phiếm. Kim Thuần Trung ca ngợi Liên Đan Thần kinh nghiệm phong phú, thủ đoạn cao minh; Liên Đan Thần ngưỡng mộ Kim Thuần Trung tuổi trẻ tài cao, lại là ngoại thích, tương lai tiền đồ vô lượng.
Kim Quý phi lưu cư nơi biên ải là một chủ đề cấm kỵ chốn quan trường, Liên Đan Thần dù có say đến bất tỉnh nhân sự cũng không dám nhắc tới.
Kim Thuần Trung thấy đã đủ, bèn mời một chén rượu rồi hỏi: "Có một chuyện tại hạ mãi vẫn chưa thông, mong Liên đại nhân giải hoặc."
"Không dám, chỉ cần là điều ta biết, tuyệt đối không giấu giếm, xin mời nói." Trước mặt sứ giả do Hoàng đế thân phái, Liên Đan Thần khá khách khí.
"Phạm nhân trong ngục đa phần đã chứng minh không có liên hệ trực tiếp với thích khách, tại sao không thể thả? Chẳng phải Bệ hạ đã xuống chỉ không được chu di liên lụy người vô tội sao?"
Hình lại mới tới mà lại nghi hoặc chuyện này, Liên Đan Thần khẽ mỉm cười, đặt chén rượu xuống, suy nghĩ một chút rồi hỏi ngược lại: "Thế nào mới tính là 'vô tội'?"
Kim Thuần Trung ngẩn người, không hiểu ý câu này.
Liên Đan Thần lấy ví dụ: "Cứ nói đến đợt phạm nhân này đi, bảo họ vô tội thì đều có chút liên hệ với thích khách, bảo họ có tội thì những liên hệ này lại rất khiên cưỡng. Ví như có người quen thích khách, sống cùng một sân, từng thấy hành vi thích khách cổ quái nhưng không báo quan, có tính là vô tội không? Lại có người từng bán gạo mì dầu thịt cho thích khách, từng nhận tiền của thích khách, có tính là vô tội không?"
"Đáng lẽ là có." Kim Thuần Trung không mấy chắc chắn.
"Thế nhưng trong số gạo mì bán cho thích khách lại giấu binh khí, thân là hàng xóm lại đi thăm dò tin tức cho thích khách thì sao?"
"Binh khí là do chủ tiệm gạo mì bỏ vào? Hàng xóm cung cấp tin tức liên quan đến thích giá?"
Liên Đan Thần cười cười: "Phạm nhân đều nói không phải, nhưng ngài có tin không? Kinh Triệu Doãn đại nhân có tin không? Hình bộ có tin không? Ngược lên trên nữa có tin không? Chúng ta nhìn thấy là những phạm nhân sống sờ sờ, thường phán đoán một người có đáng tin hay không qua thần thái, tiếng khóc, biểu hiện của thân hữu, nhưng trên cung trạng chỉ có chữ viết, không có những chi tiết có thể tạo niềm tin cho người khác này, cảm nhận của các đại nhân không giống với chúng ta."
Kim Thuần Trung bỗng chốc hiểu ra nhiều chuyện, lại mời thêm một chén: "Nếu không nhờ Liên đại nhân chỉ giáo, tiểu tử biết bao giờ mới tỉnh ngộ?"
Liên Đan Thần nhận chén rượu, uống cạn rồi cảm thán: "Cái khó của hình lại không nằm ở điều tra, không nằm ở thẩm vấn, mà nằm ở việc vạch giới hạn. Hoặc là mất ở chỗ bao dung, bỏ sót gian nhân, không thể đối phó với thượng ty; hoặc là mất ở chỗ nghiêm khắc, không tránh khỏi làm hại người vô tội. Với vụ án này, vấn đề nằm ở chỗ chậm chạp không thể vạch giới hạn, cho nên phạm nhân trong ngục không thể thả."
"Chủ phạm đều đã sa lưới, tại sao vẫn không thể vạch giới hạn?"
Liên Đan Thần chỉ tay qua lại giữa mình và Kim Thuần Trung: "Ngươi và ta có thủ đoạn để vạch giới hạn, nhưng không có quyền lực để làm việc đó. Kinh Triệu Doãn đại nhân đang đợi lệnh của Hình bộ, Hình bộ đang đợi cách nói của Tể tướng, Tể tướng..."
Liên Đan Thần lại cười, không nói tiếp. Kim Thuần Trung nói: "Tể tướng đang phỏng đoán tâm ý của Bệ hạ."
Liên Đan Thần gật đầu: "Vụ án một khi liên quan đến đại thần trong triều thì khó xử lý nhất. Hàn Trù đã bị bắt, nhưng sau lưng hắn còn có đại thần nào ủng hộ không? Có bao nhiêu? Đều là những ai?"
Kim Thuần Trung có thể vượt qua tầng tầng quan lại để trực tiếp yết kiến Hoàng đế, trầm ngâm một lát rồi nói: "Theo ta biết, mà cũng chỉ là đoán thôi, Bệ hạ không muốn làm lớn chuyện."
Liên Đan Thần trầm tư, chộp lấy chén rượu trên bàn, uống một hớp mới phát hiện bên trong đã hết rượu. Kim Thuần Trung lập tức rót thêm cho lão, hai người vì thế mà khách sáo một hồi. Liên Đan Thần đặt chén xuống: "Nếu đã như vậy, vấn đề nằm ở phía Tể tướng, nhưng mấu chốt lại nằm ở chỗ Hàn Trù."
Kim Thuần Trung quan tâm đến những người vô tội trong ngục, kết quả lại nói đến Tể tướng và Hàn Trù, bèn chắp tay nói: "Xin nghe chi tiết."
Liên Đan Thần cầm chén rượu uống cạn, uống hơi nhiều nên có chút đắc ý quên hình, dù chưa đến mức nói năng xằng bậy nhưng cũng dám nói vài câu: "Hoàng đế muốn trừ khử một người, có phải rất đơn giản không?"
"Đương nhiên, Hoàng đế nhất ngôn cửu đỉnh, nắm giữ đại quyền sinh sát, chỉ cần một câu là có thể trừ khử bất cứ ai."
"Hừ, cái đơn giản của Hoàng đế chính là cái nặng nề của triều đình. Hoàng đế bảo giết Trương Tam, triều đình buộc phải tuân lệnh, nhưng không thể cứ thế mà giết người, luôn phải có một tội danh. Luật pháp Đại Sở đâu có quy định 'Hoàng đế bảo giết là giết'. Triều đình dù làm vậy, Hoàng đế cũng sẽ không hài lòng, cho rằng triều đình khiến mình mang tiếng 'hôn quân', 'bạo quân'."
Liên Đan Thần nắm chặt lấy cánh tay Kim Thuần Trung: "Ta coi ngươi là tri kỷ mới nói những lời này, không hề có ý khác, càng không có ý ám chỉ gì cả."
Kim Thuần Trung cười nói: "Liên đại nhân cứ yên tâm, ta không phải loại người chuyên bắt phong bắt bóng, cấu kết hãm hại người vô tội."
Liên Đan Thần gật đầu: "Vụ án hiện tại rắc rối nằm ở chỗ này. Bệ hạ nhân từ, không muốn làm lớn chuyện, Tể tướng tất nhiên tuân chỉ, nhất định sẽ đào sâu Hàn Trù để tội danh không thể sơ hở. Nhưng Hàn Trù có tội không?"
"Đương nhiên có tội!" Kim Thuần Trung cảm thấy đây là chuyện rõ rành rành, "Hàn Trù tham hối vô số, giàu sánh quốc khố, lại còn cấu kết với thích khách..."
Liên Đan Thần cười cắt ngang Kim Thuần Trung: "Hàn Trù có chịu thừa nhận mình cấu kết với thích khách không?"
Kim Thuần Trung chưa từng thẩm Hàn Trù, chỉ có thể đoán: "Chắc là không chịu."
"Thích khách đã thừa nhận chưa?"
Kim Thuần Trung từng thẩm vấn tất cả thích khách, phần lớn thời gian Liên Đan Thần cũng có mặt, bèn lắc đầu.
Thủ lĩnh thích khách là Thánh quân sư, chỉ có hắn và thích khách Loan Khải từng có qua lại trực tiếp với Hàn Trù. Loan Khải nói năng điên đảo, đầu đuôi mâu thuẫn, không đủ tin cậy. Thánh quân sư thì khăng khăng khẳng định Hàn Trù "phản bội" mình, hoàn toàn không biết gì về vụ ám sát xảy ra tại Thôi phủ.
Liên Đan Thần nói: "Tham hối tuy là trọng tội, nhưng Hàn Trù là tông thất trọng thần, cùng lắm là bị tước tịch làm dân, đày ra biên cương, gặp đại xá còn có thể khôi phục thân phận. Cấu kết thích khách mới là tử tội không thể khoan dung. Chính vì vậy, càng phải có bằng chứng xác thực, chỉ cần lộ ra một chút tì vết sẽ khiến người ta nghi ngờ Bệ hạ dàn dựng tội danh để báo thù tông thất."
Con cháu họ Hàn rải rác khắp thiên hạ, cách xa kinh thành vạn dặm, tin đồn khi truyền tới nơi đã sớm biến dạng.
Liên Đan Thần làm hình lại lâu năm, nhìn thấu những chuyện này: "Tể tướng muốn khiến thiên hạ tâm phục khẩu phục, khó lắm. Chỉ cần Hàn Trù và Thánh quân sư cắn răng không thừa nhận, thì dù chân tướng có bày ngay trước mắt cũng không được tính. Ngược lại, hai người này chỉ cần một người hé miệng là vạn sự đại cát. Là chỉ tru di đầu sỏ, hay chu di trăm người, ngàn người, vạn người đều dễ như trở bàn tay."
Kim Thuần Trung thở dài một tiếng: "Đáng thương cho những bách tính vô tội kia, vậy mà bị hai kẻ này liên lụy."
Kim Thuần Trung nghe càng chăm chú, Liên Đan Thần càng hưng phấn, ý còn chưa tận, lại uống thêm một chén rượu: "Cũng không hẳn vậy."
"Còn lý do khác sao?"
Liên Đan Thần cười mà không nói.
Kim Thuần Trung mời liền ba chén. Hắn là con cháu huân quý, ngoại thích của Hoàng đế, trước mặt một hình lại lại cung kính giữ lễ đệ tử. Liên Đan Thần có ba phần thưởng thức, ba phần say ý, ba phần tự ngạo, chuyện gì cũng dám nói ra.
"Thật ra Kinh Triệu Doãn đại nhân biết người trong ngục đa phần là vô tội, kẻ liên hệ trực tiếp với thích khách chẳng được mấy ai. Nhưng sau khi Hoàng đế ban lệnh khoan xá, vẫn giam giữ hàng trăm người, bởi vì chuyện này đối với đại nhân, đối với cả nha môn, bao gồm cả ngươi và ta, đều có lợi."
Kim Thuần Trung lập tức nghĩ đến đám công sai nhận hối lộ từ thân nhân phạm nhân: "Kinh Triệu Doãn đại nhân đang đợi tiền?"
Liên Đan Thần cười gật đầu: "Vụ án tra đến bây giờ, mạch lạc cơ bản đã rõ ràng, thích khách cùng kẻ bao che cộng lại tối đa không quá trăm người. Những trọng phạm này không ai bảo lãnh nổi, tiền nhiều cũng vô dụng. Nhưng các phạm nhân khác lại là đồ phụ kèm, thả đi là biểu thị sự nhân từ của Bệ hạ, không thả là án án cẩn trọng. Quyền vạch giới hạn nằm trong tay Kinh Triệu Doãn đại nhân."
Kim Thuần Trung cảm khái vạn phần: "Một trong những tội của Hàn Trù là tham hối, kết quả kẻ tra án lại lợi dụng cơ hội này để tham hối."
Liên Đan Thần cười lớn: "Không giống, không giống! Hàn Trù là hổ trong núi, chuyên chọn con mồi nhiều thịt; Kinh Triệu Doãn đại nhân coi như là sói, ăn chút chuột thỏ; còn bọn mình, chỉ là nhặt chút cơm thừa canh cặn, còn có kẻ tệ hơn, chỉ biết gặm xương."
Kim Thuần Trung cười cười, không tranh luận, nhưng trong lòng cảm thấy hành vi này cũng chẳng khác gì nhau.
Liên Đan Thần thu lại nụ cười, hạ thấp giọng: "Thật ra Kim đại nhân có cơ hội trở thành sói, thậm chí là hổ."
Kim Thuần Trung kinh ngạc, tưởng Liên Đan Thần đang châm chọc. Nhìn kỹ thần tình lão lại mới hiểu ra, đó là sự ngưỡng mộ và tôn sùng. Liên Đan Thần tưởng Kim Thuần Trung mời mình uống rượu là để tìm hiểu môn đạo hầu kiếm lợi cho bản thân.
"Thành hổ thì thôi đi, quá chướng mắt." Kim Thuần Trung nói tiếp theo ý đó, "Nhưng ta vẫn chưa hiểu, cơ hội nằm ở đâu?"
"Kim đại nhân có thể trực tiếp diện thánh, đây chính là cơ hội lớn nhất, lại rất an toàn. Ngài cũng không cần phải xin xỏ cho ai, rước lấy nghi kỵ, chỉ cần nghe nhiều hơn. Khi nào Bệ hạ lại muốn đại xá, ngài lập tức bảo ta, ta sẽ đi tìm thân quyến của vài phạm nhân giàu có, nói với họ là có cách thả người. Tiếp theo thì đơn giản rồi, đưa phạm nhân vào danh sách đại xá. Dù sao họ cũng chẳng có trọng tội gì, vốn dĩ đã nên nằm trong danh sách đó. Xong việc, tiền cũng tới tay, tuyệt nhất là không hề có rủi ro."
Liên Đan Thần không nói nữa, chỉ hì hì cười, cảm thấy rượu hôm nay thật ngon, tự rót tự uống, uống liền mấy chén.
Kim Thuần Trung cũng cười, thầm nghĩ quả nhiên mình nên đi gặp Hoàng đế rồi.