Nho Tử Đế

Lượt đọc: 3539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 462
Người bị vùi lấp

❊ ❊ ❊

Triệu Nhược Tố hình dung hoàng đế trong lòng mình ra sao?

Đầu tiên phải có cái tâm của bậc đế vương. Hắn từng gặp vài vị hoàng đế còn sống, lại đọc trong sách về rất nhiều vị hoàng đế đã qua đời, hầu hết mọi người đều không có cái tâm này, họ cứ ngỡ mình sinh ra đã là hoàng đế, đối với tước hiệu cao quý nhất này chưa từng có chút lòng kính sợ.

Hoàng đế luôn tồn tại, người ngồi trên ngai vàng lại thường xuyên thay đổi, điều này chứng tỏ thứ cao quý là ngôi vị hoàng đế, chứ không phải con người ấy. Hoàng đế thực thụ nên giống như đại thần, phải khiêm cung kính cẩn đối với ngôi vị, thường xuyên tự vấn bản thân xem liệu mình có xứng đáng với vị trí này hay không.

Triệu Nhược Tố cảm thấy đương kim hoàng đế phù hợp với điều kiện này, ít nhất là phù hợp hơn Võ Đế, Hoàn Đế, Tư Đế trước kia.

Trong lòng hắn, hoàng đế còn phải giỏi làm hoàng đế.

Mỗi người đều từng có ước mơ, đại đa số mọi người không bại bởi "ước mơ", mà bại bởi "làm thế nào để hiện thực hóa ước mơ". Quá nhiều người hy vọng người khác giúp mình thực hiện ước mơ, chỉ có số ít người âm thầm, bền bỉ trả giá nỗ lực, không sợ cản trở, không sợ thất bại, vấn đề từng bước giải quyết, đỉnh núi từng ngọn chinh phục, khi họ cuối cùng đạt được ước mơ, đã bỏ xa người khác một khoảng dài.

Về điểm này, Triệu Nhược Tố có chút không hài lòng với đương kim hoàng đế.

Triều đình là công cụ của hoàng đế, nếu hoàng đế cứ mải miết so đo tốt xấu với công cụ, thay vì suy nghĩ cách sử dụng bộ công cụ này, thì quả là lợi bất cập hại.

Triệu Nhược Tố hy vọng làm người trung gian giữa hoàng đế và đại thần, làm dịu đi mối quan hệ đôi bên, vì vậy sau khi đoán ra hoàng đế chuẩn bị bổ nhiệm Trác Như Hạc làm tể tướng, hắn đã phát ám hiệu cho đồng liêu cũ ở Trung thư tỉnh.

Nam Trực Kình hiểu ý đồ của người học trò này, sau một hồi khảo sát, cảm thấy Trác Như Hạc sẽ là vị tể tướng hợp cách, vì thế cố ý lôi kéo, bắc cầu nối giữa quần thần, khiến tể tướng mới nhận được rất ít lời chê trách, có thể thuận lợi phụ chính.

Hoàng đế không cho quỳ, Triệu Nhược Tố đành phải vái dài tới đất, đứng dậy nói: "Vi thần tự biết tội chết, chỉ chờ bệ hạ xử trí, vi thần không hề oán hận, chỉ có một lời khuyên: Đại thần không phải là kẻ địch của bệ hạ."

Hàn Nhụ Tử đã lâu không nghe được lời nói trực diện đến thế, khiến hắn không khỏi nhớ tới Dương Phụng.

Gió sớm vi vu, thổi trên mặt rất dễ chịu, Hàn Nhụ Tử nói: "Tể tướng từ khi phụ chính đến nay, quan lại được bổ nhiệm phần lớn đều là để thỏa mãn các thế lực, "công cụ" như vậy, trẫm có thể buông tay?"

"Người ta ai cũng có tư niệm, trước thỏa mãn tư lợi của bản thân, sau mới đến công việc, tể tướng như vậy, bách quan cũng vậy, ngay cả bệ hạ, cũng như thế."

Hàn Nhụ Tử cười lạnh một tiếng, nhưng không cách nào phản bác. Nhưng "thỏa mãn tư lợi của bản thân" vốn nên là đặc quyền của hoàng đế, thế là hắn hiểu ra, cái gọi là "tâm làm hoàng đế" của Triệu Nhược Tố, thực chất chính là không coi mình là hoàng đế, mà coi mình là vị đại thần trên cả tể tướng.

"Nếu như tư dục vô hạn thì sao? Cứ để họ thỏa mãn mãi như vậy ư?"

"Trong triều có bách quan, tư dục của một người tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến tư dục của người khác, kẻ nào làm quá đà, ắt có đại thần đàn hạch, bệ hạ cứ ở giữa phán quyết là được."

"Lúc này ta lại phải làm vị hoàng đế vô tư sao?"

Triệu Nhược Tố lại khom người: "Bệ hạ làm được."

Hàn Nhụ Tử lắc đầu: "Vừa ích kỷ lại vừa vô tư, trẫm không làm được, ai cũng không làm được. Triệu Nhược Tố, vị hoàng đế hoàn mỹ trong lòng ngươi căn bản không tồn tại. Ngươi tưởng rằng đại thần có thể giám sát lẫn nhau, sửa sai cho nhau, triều đình như vậy thì có khả năng tồn tại, nhưng phải là trong thời thái bình thịnh trị, ngoài không có giặc mạnh, trong không có thiên tai nhân họa, quan lại làm ít chuyện, không làm chuyện cũng không có quan hệ quá lớn. Ngươi thấy Đại Sở bây giờ rất thái bình sao?"

"Có lẽ không phải lúc thái bình nhất, nhưng cũng không phải loạn thế." Triệu Nhược Tố nói ra quan điểm của mình: "Phỉ hoạn trong bờ cõi đã trừ, Hung Nô lúc mạnh lúc yếu, không phải là mối đe dọa chí mạng đối với Đại Sở."

Triệu Nhược Tố cũng như quan lại bình thường, căn bản không coi kẻ địch mạnh ở cực tây là thật.

Hàn Nhụ Tử thì coi là thật, điều hắn để ý không phải đám sứ giả kia, mà là Hung Nô Đại Thiền Vu. Đại Thiền Vu khi còn sống là nhân vật phi thường, nhưng chính ông ta, trong sự tĩnh lặng lại tràn đầy sợ hãi đối với Thần Quỷ Đại Thiền Vu, đến mức thà khiêu chiến với Đại Sở, cũng không muốn đối mặt với kẻ địch diệt quốc.

"Nghe nói trong núi này có giấu mỏ vàng." Hàn Nhụ Tử trước khi tế trời từng xem tư liệu lịch sử do Lễ Bộ sưu tập, trong đó có thấy ghi chép liên quan.

Triệu Nhược Tố sững sờ: "Chỉ là truyền ngôn mà thôi, ngu dân đào qua nhiều lần, chưa bao giờ thấy vàng, bổn triều làm chuyện này đã ít đi rồi."

"Đều là khổ cực đào mỏ, người đào được vàng bạc thì bạo phú, là người thông minh; kẻ không đào được mà khốn cùng, là ngu dân. Nhưng kẻ sau thật sự ngu xuẩn sao? Có lẽ chỉ là vận khí không tốt."

Triệu Nhược Tố không lên tiếng, hắn đã hiểu ý của hoàng đế.

"Trẫm chính là người đào mỏ đó, ngươi nói với trẫm tiếp tục đào xuống sẽ thành ngu dân, nhưng trẫm nếu không đào đến cùng thì tuyệt đối không chết tâm." Hàn Nhụ Tử ngưng một chút: "Đại Sở tuyệt đối không phải thời thái bình thịnh trị, hơi lơi lỏng là có nỗi lo diệt quốc. Triệu Nhược Tố, rất tiếc, ngươi là người thợ mỏ tốt, nhưng không thể cùng trẫm đào tiếp được nữa."

Triệu Nhược Tố vẫn quỳ xuống, cung kính dập đầu, không hỏi hoàng đế định xử trí mình thế nào, mà nói: "Bệ hạ từng nói, sẽ không báo thù triều đình."

"Không oán không thù, trẫm tại sao phải báo thù? Ngươi nói đúng, người ta ai cũng có tư dục, trẫm cho phép đại thần trước tiên thỏa mãn bản thân, nhưng trẫm cảm thấy đã gần như vậy là đủ rồi, họ nên chuyên tâm làm chút chuyện cho trẫm, ít nhất cũng phải nhường nhịn một chút chứ?"

Triệu Nhược Tố dập đầu lần nữa, đây không phải là dự tính của hắn, nhưng hắn đã mất đi ảnh hưởng đối với hoàng đế, không có năng lực ngăn cản.

"Còn về ngươi, về Quyển Hầu phủ trông cửa đi."

"Tạ bệ hạ ơn không giết."

Hàn Nhụ Tử bước đi xuống núi, Triệu Nhược Tố quỳ ở đó hồi lâu vẫn chưa đứng dậy.

Trương Hữu Tài và những người khác lập tức đuổi theo, có người tò mò nhìn Triệu Nhược Tố vài cái, không ai hỏi thêm gì.

Hàn Nhụ Tử vừa đi vừa đọc ra một loạt tên người, bảo các thái giám chia nhau đi truyền gọi, một canh giờ sau, hoàng đế muốn tập hợp mọi người dưới chân núi.

Các thái giám đều rất kinh ngạc, vì những cái tên hoàng đế đọc ra phần lớn đều xa lạ, không phải các quan viên các bộ đi theo, may mà hoàng đế nói về quan chức rất rõ ràng, hóa ra đều là người đọc sách ở Quốc Tử Giám, Hàn Lâm Viện, vài vị là tiến sĩ năm ngoái mới thi đỗ, những người khác thì là thị tòng đi theo, có huân quý, cũng có người bình thường.

Hoàng đế trước đây chưa từng triệu kiến những người này, đột nhiên báo tên như đếm của cải, còn muốn triệu tập hội họp, thay thế cho triều hội mỗi ngày, quả thực là hành động hiếm thấy.

Ngay cả Trương Hữu Tài cũng không hiểu mô tê gì, người vốn tự cho là tâm ý tương thông với hoàng đế, lúc này cũng hoàn toàn hồ đồ.

Hàn Nhụ Tử không phải nhất thời hứng khởi, trong quá trình phê duyệt tấu chương ngày này qua ngày khác, hắn thấy được rất nhiều thứ ẩn giấu. Hắn không thỉnh giáo bất cứ ai, tự mình chậm rãi tìm kiếm quy luật và manh mối, phát hiện ra rất nhiều nhân tài đều giống như Hoàng Phổ Công, bị vùi lấp dưới hào quang của kẻ khác.

Nhưng đại thần triều đình không phải Yến gia, làm việc không tuyệt tình đến vậy, những người bị vùi lấp đó trong tấu chương luôn có thể lộ mặt một lần, thường đặt ở phía sau tên một người nào đó, liệt kê trong đó với tư cách là "đẳng nhân" (những người khác). Như vậy, vạn nhất hoàng đế truy cứu, cũng không thể nói người dâng tấu giấu giếm công lao.

Đây là sự cẩn trọng của đại thần, cũng là manh mối mà hoàng đế có thể nhìn ra.

Hắn ghi lại những cái tên không bắt mắt trong tấu chương, nếu lại thấy cái tên này trong tấu chương khác, thì khắc sâu ấn tượng.

Khi chọn đội ngũ tùy tùng, hắn đã khoanh vùng tất cả những người này lại, tổng cộng có ba mươi bảy người.

Hàn Nhụ Tử hiểu, bản thân tốn công sức lớn như vậy, đào ra được có lẽ không phải là Hoàng Phổ Công thứ hai, mà là một đám người bình dung. Nhưng hắn chấp nhận mạo hiểm, triều đình chỉ biết luận tư bài bối (xét thâm niên), phân chia quan chức theo thế lực, hắn từng nỗ lực an bài một vị tể tướng mình coi trọng, kết quả tể tướng còn chưa nhậm chức đã ngả theo quần thần.

Từ tầng trên không dễ thay đổi, Hàn Nhụ Tử liền bắt tay từ tầng dưới. Hắn không vội phong những người này làm quan lớn, mà muốn vừa quan sát, vừa mở rộng.

Hoàng đế triệu kiến trực tiếp sau khi tế trời, tất nhiên là một loại thù vinh, người được chọn mừng rỡ khôn xiết, đồng thời lại khó hiểu. Các quan viên đi theo thì cả kinh, không hiểu sao mình lại bị loại trừ.

Ba mươi bảy người tụ tập trong trướng của hoàng đế, người trẻ, người già đều có.

Hàn Nhụ Tử cũng không khách sáo, trực tiếp đặt câu hỏi, trị quân, trị lại, trị dân, trị núi, trị nước, trị tài v.v... tất cả đều liên quan. Đúng như Trương Hữu Tài đã nói, hoàng đế gặp người mình thưởng thức, thường nói chuyện toàn là chi tiết.

Sau mỗi một câu hỏi, Hàn Nhụ Tử đều chỉ định một người trả lời, mà người này vừa hay lại khá am hiểu về việc đó, dù không có kiến giải chân thực, cũng có thể đối đáp lưu loát.

Lúc này mọi người càng kinh ngạc hơn, hóa ra hoàng đế không chỉ biết tên họ, mà còn hiểu rõ sở trường của họ.

Bầu không khí nhanh chóng trở nên nhiệt liệt, mấy người trả lời câu hỏi đầu tiên thậm chí còn yêu cầu được trả lời lần nữa. Họ cuối cùng cũng tỉnh ngộ ra, đây là cơ hội ngàn năm có một, một khi bỏ lỡ, có lẽ vĩnh viễn sẽ không bao giờ còn ngày ngẩng đầu.

Hội họp kéo dài suốt cả ngày, hoàng đế dùng bữa cũng không dừng lại, mọi người vừa ăn vừa nói.

Tể tướng và quan trưởng các bộ tư đều ở lại kinh thành, người có chức vị cao nhất trong đoàn tùy tùng cũng chỉ là Thị lang, sao dám dâng gián ngôn với hoàng đế? Chỉ có thể thành hoàng thành khủng mà chờ đợi.

Chạng vạng tối, hoàng đế cuối cùng mới triệu tập triều hội chính thức, không đưa ra bất cứ giải thích nào, giống như thường ngày, lắng nghe báo cáo của quan viên, chưa đầy nửa canh giờ đã kết thúc.

Hoàng đế về trướng nghỉ ngơi, quan viên lại không cách nào chợp mắt, không phải viết thư báo nguy về kinh thành, thì cũng là tìm những "kẻ may mắn" kia, hỏi thăm từng chi tiết của buổi hội họp.

Đặng Vân thị tẩm, nàng nghe nói chuyện bên ngoài, đứng ở cửa nhìn ra ngoài một lúc: "Người bên ngoài thật đông, chạy tới chạy lui, ngay cả quy củ cũng không giữ nữa."

"Ừ." Hàn Nhụ Tử đáp một tiếng.

"Bệ hạ muốn trọng dụng những người triệu kiến ban ngày sao?"

Hàn Nhụ Tử không trả lời.

Đặng Vân quay người nói: "Bệ hạ cũng không bảo vệ họ một chút, quan viên trong doanh trại e là đêm nay có thể xé xác họ ra rồi."

"Trẫm muốn là tinh binh cường tướng, nếu sớm thế này đã cần bảo vệ, thì còn có ích lợi gì?"

Đặng Vân cười nói: "Suy nghĩ của bệ hạ lại trùng khớp với anh trai thần thiếp. Anh ấy thường nói, người làm đại tướng cốt ở biết người, việc gì cũng tự mình lao tâm khổ tứ, thì lấy gì mà biết người? Cho nên anh trai thần thiếp không thích quản việc, nhưng khi phân phái nhiệm vụ, luôn có thể tìm ra người thích hợp nhất để làm việc đó."

Hàn Nhụ Tử mỉm cười nhẹ. Nếu là ở kinh thành, nếu là dưới mí mắt của đám cáo già kia, sự việc chắc chắn sẽ không thuận lợi như vậy. Đại thần luôn có cách ngăn cản hoàng đế triệu kiến quan lại cấp thấp, cho dù thất bại, cũng sẽ không hoảng loạn thất thố như thế này, mà sẽ giống như đối đãi với Trác Như Hạc, chậm rãi biến ba mươi bảy người này thành "người của mình".

Chỉ ở nơi xa kinh thành, quan viên mới đưa ra quyết định sai lầm, trực tiếp tìm người được triệu kiến để hỏi chuyện, biến họ thành "loại người khác". Sớm muộn gì, "loại người khác" sẽ biến thành "thế lực khác". (Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:434
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.