Quốc tướng Yến Khang mấy ngày nay có chút thấp thỏm không yên, Hoàng đế đã dừng chân trú bệ chín ngày, lại cứ lần lữa không nhắc đến chuyện Hoàng Phổ Công đầu địch, cũng không ra tay với "kẻ hãm hại" Lục Đại Bằng, dường như đã quên sạch sành sanh toàn bộ sự việc, chuyện này hoàn toàn không giống phong cách hành sự từ trước đến nay của Hoàng đế.
Yến Khang gọi con trai là Yến Bằng Sư tới.
Yến Bằng Sư là theo Hoàng đế từ trong Túc vệ quân cùng trở về, lúc rời nhà, cậu ta đầy tự tin, cảm thấy mình nhất định có thể trở thành tân nhiệm thủy quân đại tướng, kết quả lại chỉ là một tướng lĩnh bình thường, điều này khiến cậu ta vừa thất vọng vừa vô cùng xấu hổ.
Thấy con trai có vẻ ủ rũ, Yến Khang sầm mặt, quát: "Nhà này chưa có ai chết, bày cái bộ mặt đưa đám đó cho ai xem?"
Yến Bằng Sư cười khổ: "Cha, con làm sao cười nổi? Hoàng đế bổ nhiệm ba người làm thủy quân tướng lĩnh ngay tại cửa nhà ở Đông Hải quốc, con đến tư cách ứng cử viên cũng không có, đây chẳng phải là... chẳng phải là công khai tát thẳng vào mặt con sao?"
"Đó là Hoàng đế, dù ngài có tát vào mặt con thì con cũng phải cười mà chịu đựng."
Yến Bằng Sư cười càng thêm lúng túng: "Con cười là được chứ gì? Dù sao kẻ bị vả mặt đâu chỉ có mình con, Hoàng Phổ Công đầu địch, mặt mũi của Hoàng đế..."
"Câm miệng." Yến Khang gầm lên, đi ra cửa nhìn nhìn, tuy đang ở trong nhà mình cũng không dám lơ là, "Lúc trước ta không nên đồng ý chuyện này, sớm trừ khử Hoàng Phổ Công đi thì ngược lại bớt chút phiền phức."
"Không cho Hoàng đế một bài học..." Yến Bằng Sư cố nén cơn giận, hạ thấp giọng: "Dù sao cũng phải có người cho Hoàng đế hiểu, tướng lĩnh do chính tay ngài chọn không đáng tin. Hơn nữa, phiền phức ở đâu ra? Tất cả đều nằm trong kế hoạch, Hoàng đế không nhìn ra sơ hở đâu. Lục Đại Bằng sẽ không lật lọng chứ?"
"Nó không dám." Yến Khang rất nắm chắc về người nước mình, nghĩ ngợi một hồi rồi nói: "Con tới chỗ Binh bộ Trương Thị lang thăm dò khẩu phong đi, ta lúc này không tiện đi gặp ông ta nữa."
"Thăm dò khẩu phong gì?" Yến Bằng Sư tuy thất vọng, nhưng không cảm thấy sẽ có nguy hiểm.
"Cứ tùy tiện trò chuyện với ông ta, nhớ kỹ những lời ông ta nói rồi về kể lại cho ta." Yến Khang nhìn người con trai tuấn tú, trong lòng thầm lắc đầu. Con trai tuy đủ thông minh, nhưng ở Đông Hải quốc quá lâu, đã quen thói coi mình là nhất, đến kinh thành nơi huân quý đầy rẫy, không khỏi va vấp tứ bề, sớm biết thế này thì nên sớm đưa con trai tới kinh thành rèn luyện.
"Được rồi." Yến Bằng Sư miễn cưỡng đồng ý, trong lòng đã có toan tính riêng.
Hoàng đế vừa đến, Binh bộ Thị lang Trương Kình trở thành một trong các quan viên tùy tùng, cũng như những quan viên khác, sống ở gần hành cung tạm thời, gọi đâu có đó. Yến Khang không tiện công khai tới bái phỏng, nhưng Yến Bằng Sư với thân phận tướng lĩnh Túc vệ lại có thể tự do ra vào mà không gây chú ý.
Binh bộ dạo này khá bận rộn, nhưng Yến Bằng Sư vẫn thuận lợi gặp được Trương Kình.
Nhà họ Yến và họ Trương xem như thế giao, quan hệ không tầm thường. Trương Kình dẫn Yến Bằng Sư tới nơi ở của mình, sai người dâng trà tại phòng khách, cười nói: "Dạo này bận quá, thế điệt về đã mấy ngày mà chúng ta vẫn chưa có dịp gặp mặt."
"Vâng ạ." Yến Bằng Sư đáp lời cho có lệ, tôi tớ vừa lui ra ngoài, cậu ta liền đặt chén trà xuống, nhíu mày hỏi: "Trương đại nhân, đừng trách con khẩu xà tâm phật, khi Hoàng đế chọn thủy quân tướng lĩnh, sao Binh bộ lại không chịu đề cử con? Hoàng đế có đồng ý hay không thì tính sau, ít nhất cũng phải để con giữ chút thể diện chứ."
Trương Kình cười nói: "Hóa ra thế điệt vì chuyện này mà nổi nóng. Phải thông cảm cho Binh bộ chứ, Binh bộ cũng có cái khó, biết rõ bệ hạ đang lúc nóng giận, sao dám vuốt râu hùm? Huống chi thế điệt nếu được đề cử mà không được chọn thì càng khó coi hơn. Thế điệt là người khôi ngô tuấn tú, sau này tất sẽ có trọng dụng, việc gì phải vội vàng nhất thời?"
Binh bộ Thị lang không phải quan nhỏ, Yến Bằng Sư không dám thể hiện quá trớn, miễn cưỡng gật đầu: "Trương đại nhân nói cũng phải, chỉ là con... ôi, nuốt không trôi cục tức này. Phải rồi, Trương đại nhân, phía bệ hạ nghĩ thế nào ạ? Sẽ không có bất ngờ gì chứ?"
"Không đâu." Trương Kình cười lắc đầu, "Bệ hạ rõ ràng là muốn hạ chỉ vào ngày cuối cùng trú bệ, không cho phía dưới có cơ hội tranh luận, như vậy cũng tốt, bớt được bao nhiêu phiền phức. Thế điệt yên tâm, về bảo với phụ thân cháu, mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát, Lục đô úy một khi nhận tội là vạn sự đại cát, những việc còn lại Binh bộ tự sẽ xử lý."
Yến Bằng Sư chắp tay: "Vậy thì đa tạ đại nhân, nhà họ Yến sẽ không quên ân tình của đại nhân."
Trương Kình đích thân tiễn Yến Bằng Sư ra cửa phòng, nhìn bóng lưng thế điệt đi xa, nụ cười trên mặt dần biến mất, lẩm bẩm: "Ngay cả khí của Hoàng đế ban cho mà cũng không nuốt trôi... Nhà họ Yến đúng là tự tìm đường chết."
Trương Kình không hề bình tĩnh như vẻ ngoài thể hiện, Hoàng đế chậm chạp không có động thái gì khiến ông ta cũng rất hoảng loạn. Sau khi gặp Yến Bằng Sư, ông ta phái người đi mời Nam Trực Kình của Ngự sử đài tới, lấy cớ một phần văn thư có chút vấn đề nhỏ cần đối chiếu.
Nam Trực Kình rất nhanh đã tới, Trương Kình nhìn chằm chằm ông, nửa ngày không nói lời nào.
"Đại nhân tìm tôi có việc gì?" Nam Trực Kình lên tiếng trước.
Trong phòng không có người ngoài, Trương Kình khẽ nhíu mày: "Còn có thể thấy Nam huynh tự do tự tại thế này, tôi thật sự... vừa thấy an ủi lại vừa thấy nghi hoặc."
Nam Trực Kình cười một cái: "An ủi là đủ rồi, cần gì phải nghi hoặc?"
Trương Kình lắc đầu: "Sự việc còn chưa kết thúc, không thể không nghi hoặc, gần đây có một chuyện xảy ra khiến tôi rất bất an."
"Chuyện gì?"
"Nói ra cũng thật bất ngờ, kẻ bên cạnh bệ hạ là Kim Thuần Trung, mấy hôm trước không biết vì sao đột nhiên đi một chuyến tới Hồ Huyện, tìm hiểu tình hình khắp trong thành."
"Kim Huyền Y là một trong những tay sai được bệ hạ tin tưởng nhất, tìm kiếm tình báo là chức trách của hắn. Theo tin tức ta nhận được, có thể hắn đang tìm kiếm người nhà của cựu Trung thường thị Dương Phụng, bệ hạ rất để tâm đến tên thái giám này."
"Nếu nói vậy thì cũng không phải chuyện lớn gì, nhưng một vị hào kiệt ở Hồ Huyện, haizz, thực ra là một tên ngốc, hiểu lầm ý tứ, cho rằng mình nhận được sự chú ý, vậy mà chủ động hối lộ Kim Thuần Trung."
Nam Trực Kình hỏi: "Một vị hào kiệt ở Hồ Huyện thì đáng sợ cái gì, có liên quan gì đến Binh bộ và triều đình?"
"Người này kết giao với nhiều quan viên trong triều, lại thích khoác lác, chỉ sợ hắn ăn nói bậy bạ, Kim Thuần Trung tưởng thật rồi tâu với bệ hạ, bệ hạ cũng tưởng thật, thì phiền phức to."
Nam Trực Kình cũng nhíu mày: "Kim Thuần Trung đã bị mua chuộc rồi sao?"
Trương Kình gật đầu: "Ban đầu hắn không chịu, sau đó vẫn không qua được ải mỹ nhân, nhận mười vạn lượng bạc, mang đi một nàng thị thiếp. Kim Thuần Trung là con trai của Quy Nghĩa hầu, tất nhiên là thích những thứ này."
"Đại nhân đã gặp Kim Thuần Trung rồi?" Nam Trực Kình bình thản hỏi.
"Hôm qua gặp một lần."
"Cảm thấy hắn thế nào?"
"Cũng thường thôi, con cháu huân quý, cậy em gái là quý phi không có tên trong danh sách, có chút kiêu ngạo. Loại người này tôi gặp nhiều rồi, vẫn khá dễ giao thiệp, chỉ là khẩu vị hơi lớn, lại đưa ra không ít yêu cầu." Trương Kình thấy không vấn đề gì, Kim Thuần Trung đòi hỏi càng nhiều, ông ta càng yên tâm.
Nam Trực Kình cũng gật đầu: "Vậy thì không có gì đáng lo nữa, kiên nhẫn chờ đợi đi."
"Nhà họ Yến có chút không trấn tĩnh." Trương Kình nói.
"Họ nghe ngóng được gì rồi?"
"Không, bệ hạ chậm chạp không có động thái gì, họ lo đêm dài lắm mộng. Thú thực, ngay cả tôi cũng có chút lo lắng, Nam đại nhân tin tức thông suốt, rốt cuộc bệ hạ đang nghĩ gì?"
"Thay vì đoán xem bệ hạ nghĩ gì, chẳng bằng suy đoán tính cách của bệ hạ. Bệ hạ thiên tính đa nghi, lại còn háo danh, không đến lúc nắm chắc phần thắng thì dễ gì ra tay. Ngài ấy lúc này án binh bất động là để thu phục quân đội địa phương."
Trương Kình kinh ngạc nói: "Bệ hạ sợ có kẻ tạo phản ư? Cái này... không thể nào chứ."
"Bệ hạ quật khởi từ quân ngũ, tin tưởng tướng sĩ hơn tin tưởng triều đình. Kể từ khi bệ hạ đến Đông Hải quốc, những việc làm phần lớn đều liên quan đến quân vụ, chẳng qua là muốn trong lòng được yên tâm. Chúng ta đều cho rằng sẽ không còn chuyện tạo phản nữa, nhưng bệ hạ chưa chắc đã nghĩ vậy."
Trương Kình thở phào một hơi, thấy Nam Trực Kình nói có lý: "Nếu là vậy thì tôi an tâm rồi."
Nam Trực Kình chắp tay cáo từ: "Xem như là một lần biệt ly nữa đi, Trương đại nhân đừng tìm tôi nữa, đề phòng dẫn tới nghi ngờ, đối với ông không phải là chuyện tốt."
Sau khi tâm tình thư giãn, thái độ của Trương Kình hòa hoãn hơn nhiều, đứng dậy nói: "Nam huynh chớ trách, ngày mai là ngày cuối cùng bệ hạ trú bệ, chắc sẽ có kết quả, tôi sẽ không làm phiền Nam huynh nữa."
Nam Trực Kình cáo từ. Thuyết phục được Trương Kình, nhưng trong lòng ông lại bắt đầu bất an, sự bất an này vốn đã nhen nhóm, nay càng ngày càng mãnh liệt, đặc biệt là chuyện của Kim Thuần Trung, khiến ông nhìn thấy một mối đe dọa cực lớn.
Làm Trung thư xá nhân nhiều năm, Nam Trực Kình có nghe phong thanh về một số hành vi bất pháp của các bộ ty, nhưng ông chưa bao giờ hỏi đến, cứ ngỡ đây là một phần quy tắc cố hữu của triều đình. Nhưng ông biết, Hoàng đế, đặc biệt là đương kim Hoàng đế, tuyệt đối sẽ không thừa nhận phần quy tắc này.
Ông càng biết rõ, Kim Thuần Trung không giống kẻ sẽ bị mua chuộc.
Ông không về chỗ ở, đi thẳng tới cầu kiến Hữu tuần Ngự sử Cù Tử Tích.
Cù Tử Tích đang xử lý công văn, không ngẩng đầu hỏi: "Có việc?"
Nam Trực Kình đợi một lát rồi nói: "Không có việc gì."
Cù Tử Tích ngẩng đầu lên.
Một vị là đại thần trong triều đang độ tuổi tráng niên, đầy triển vọng; một vị là viên quan nhỏ tuổi già sức yếu nhưng không chịu thua kém. Lúc này, cả hai lại như những tên du côn đầu đường xó chợ gây chuyện thị phi, lạnh lùng nhìn nhau, suy đoán nội tình của đối phương, quyết định xem có nên ra tay hay không.
"Cù đại nhân đã nói hết rồi sao?" Nam Trực Kình hỏi.
Cù Tử Tích không trả lời, cảm thấy bực bội vì bản thân không giữ được bí mật, nhưng ông quả thực không giỏi làm chuyện này.
"Triều đình sắp nổi lên một trận máu chảy thành sông, đây là điều Cù đại nhân muốn thấy sao?"
Cù Tử Tích rướn người về phía trước: "Triều đình, triều đình, trong lòng ngươi chỉ có triều đình, không có thiên hạ sao? Nam Trực Kình, mức độ hủ bại của triều đình còn sâu sắc hơn ta tưởng. Nếu ngươi biết chuyện thì chính là tiếp tay cho giặc, nếu không biết thì là ngu muội vô tri. Ta quyết định đứng về phía bệ hạ, dù không nhận được sự ủng hộ của bách quan cũng phải đấu tới cùng."
Nam Trực Kình bình tĩnh lắng nghe, đột nhiên nở nụ cười: "Cù đại nhân chính là vị tể tướng mà bệ hạ cần, ngài sẽ làm lâu dài."
Cù Tử Tích chán ghét bị thao túng như vậy, thẳng người nói: "Ngươi sai rồi, ta đã đệ trình thỉnh cầu lên bệ hạ và đã được chấp thuận, ta sẽ mãi ở lại Ngự sử đài để giám sát bách quan cho bệ hạ, còn về tể tướng, bệ hạ tự sẽ chọn người khác."
Sắc mặt Nam Trực Kình hơi biến đổi, sau đó lắc đầu: "Chỉ là tạm thời thôi, bệ hạ chọn tới chọn lui, vẫn sẽ chọn Cù đại nhân."
"Ngươi còn tưởng mình hiểu tâm sự của bệ hạ sao?" Cù Tử Tích thông cảm lắc đầu: "Bệ hạ sẽ khiến ngươi bất ngờ đấy."
Nam Trực Kình lặng thinh không nói, thần sắc lại cho thấy ông vẫn tin rằng mọi thứ đều nằm trong dự liệu.
Cù Tử Tích không muốn nói thêm gì nữa, ngẩng đầu nói: "Nam đại nhân xin về cho, ngài là Ngự sử, trước hết hãy làm tốt công việc của mình đi, một quãng thời gian dài sắp tới, Ngự sử đài sẽ rất bận. Ngài cũng vậy."
Lời của Hữu tuần Ngự sử khiến Nam Trực Kình sững sờ, ông đã chuẩn bị sẵn tâm thế hào hùng xả thân, sao còn có "một quãng thời gian dài"? (Chưa hoàn thành.)