Nho Tử Đế

Lượt đọc: 3539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 491
Thu phục tội thần

❊ ❊ ❊

Nam Trực Kình phụng chỉ về kinh, đến Lạc Dương trước hoàng đế vài ngày, tại đây, gã đã gặp mặt Binh bộ Thượng thư Tưởng Cự Anh.

Hai người trò chuyện gần một canh giờ, tan rã trong không vui, nếu chỉ nhìn thần sắc thì Tưởng Cự Anh có vẻ bất mãn hơn một chút.

Nam Trực Kình nghỉ lại Lạc Dương một đêm, sáng sớm hôm sau lên đường trở về kinh thành.

Đây là tin tức do Cảnh Diệu thu thập được, hắn quả thực là một tay giỏi thu thập tình báo, mạng lưới ngày càng mở rộng, nhất là ở những nơi trọng yếu như kinh thành, Lạc Dương, tai mắt vô cùng đông đảo, chi phí cần thiết đều do Thiếu phủ chi trả.

Cảnh Diệu rất cẩn trọng, cực kỳ ít khi xuất hiện bên cạnh hoàng đế, cũng không tiếp xúc với các đại thần khác, trước đây khi còn làm Trung Tư Giám, hắn có không ít bạn bè trong triều, nay đều đã cắt đứt liên lạc, hắn hiểu rõ, bản thân vẫn chưa nhận được sự tin tưởng hoàn toàn của hoàng đế, lập nhiều công lao mới là việc quan trọng nhất lúc này.

Hàn Nhụ Tử quả thực không quá tin tưởng vị thái giám già này, nhưng lại rất dựa dẫm vào những tin tức mà Cảnh Diệu có được, dù chỉ là vài lời lẻ tẻ cũng có ích với hắn.

Thế nhưng, tình báo kinh thành thì Hàn Nhụ Tử rất ít khi quan tâm, hoàng đế không có ở đó, các đại thần lưu thủ qua lại thường xuyên với nhau, ngược lại mất đi giá trị suy đoán.

Thông tin quá nhiều còn chẳng bằng không có thông tin, câu nói này của Dương Phụng, Hàn Nhụ Tử vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Buổi chiều ngày diễn ra buổi nghị sự về việc có nên bổ nhiệm Sài Duyệt làm Nam quân Đại tư mã hay không, Hàn Nhụ Tử triệu kiến Tưởng Cự Anh.

Tưởng Cự Anh mặc đồ tang, không đội mũ quan, vừa vào sảnh đã quỳ xuống dập đầu, thỉnh tội với hoàng đế.

Ông ta quả thực có tội, số lượng và việc điều động quân trú đóng các nơi đều phải báo cho Binh bộ, nếu xưng là không biết có một lượng lớn binh sĩ bị biến thành nô bộc riêng thì thực sự không thể thuyết phục được.

Bên cạnh hoàng đế không có nhiều người, chỉ có hai thái giám và hai thị vệ, Tưởng Cự Anh tuy thừa nhận có tội nhưng cũng tìm cho mình một cái cớ.

“Tội thần cũng không còn cách nào khác, quân trú đóng các nơi đều do huân quý thế gia địa phương nắm giữ, quan viên triều đình phái tới chỉ là hữu danh vô thực, ví như quân trú đóng Đông Hải quốc, đều do nhà họ Yến làm chủ, Đô úy địa vị ngang với gia bộc. Binh bộ nếu tra xét quá nghiêm, thế gia bất mãn, đâm đơn lên kinh thành, Binh bộ ngược lại phải gánh lấy chỉ trích gây sự vô cớ, vị Binh bộ Thượng thư tiền nhiệm chính là bị miễn chức như vậy…”

Tưởng Cự Anh không dám nói quá chi tiết, Hàn Nhụ Tử đã nghe hiểu, hỏi: “Tưởng đại nhân nhậm chức Binh bộ bao nhiêu năm rồi?”

“Mười mấy năm rồi.” Tưởng Cự Anh ậm ừ đáp, lời biện giải này của ông ta thực chất là đẩy trách nhiệm lên đầu các vị hoàng đế trước.

“Nói như vậy, ngươi ủng hộ trẫm thu hồi quân nô sao?”

“Ủng hộ, đương nhiên ủng hộ, cứ tiếp tục thế này, Đại Sở chỉ có quân đội kinh thành và biên cương mới có thể tác chiến, đối phó những phiền phức nhỏ thì đủ, thực sự có đại sự, e là trong chốc lát không thể huy động được binh lính khả dụng.”

“Tưởng đại nhân có thể nghĩ như vậy, trẫm rất lấy làm an ủi. Hỏi một câu, nhà Tưởng đại nhân đã lạm dụng bao nhiêu binh nô?”

Tưởng Cự Anh vẫn chưa đứng dậy, lúc này lại dập đầu lần nữa, “Tội thần không dám giấu giếm, trước sau từng lạm dụng hơn một ngàn người, đều đã thả về đội ngũ cũ, mặc cho họ chọn lựa tiếp tục làm binh hay làm ruộng.”

Hàn Nhụ Tử gật đầu, con số này không chênh lệch là bao so với những gì hắn biết, “Tưởng đại nhân chưởng quản Binh bộ nhiều năm, nói cho trẫm biết, phong trào lạm dụng binh nô bắt đầu từ khi nào, vì sao khó trị?”

Tưởng Cự Anh ngẩng đầu nhìn hoàng đế một cái, phát hiện điều này không giống với tưởng tượng của mình, hoàng đế dường như không đặc biệt giận dữ, cực kỳ bình tĩnh, ngược lại càng khiến ông ta thấp thỏm không yên.

“Theo thần được biết… thần xin được tạ tội trước, sau khi nhận được sự khoan dung của bệ hạ mới dám nói hết lời.”

“Hôm nay dù ngươi nói gì, trẫm cũng xá miễn tội cho ngươi.”

“Tội thần tạ ơn. Theo thần được biết, phong trào này bắt đầu từ thời Hòa Đế, ban đầu lại là ý tốt.”

“Ồ, nói kỹ xem.”

Hòa Đế là con của Liệt Đế, cha của Võ Đế, một vị hoàng đế kế thừa quá khứ và mở đường tương lai, trong bút mực của sử quan đánh giá rất cao.

Tưởng Cự Anh lại dập đầu lần nữa, “Khi Liệt Đế tại vị, Đại Sở tiến hành vài cuộc chiến tranh, số lượng binh sĩ tăng gấp bội, Hòa Đế lên ngôi, có ý muốn nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng không thể lập tức sửa đổi mệnh lệnh của tiên đế, thế là thực hiện một vài điều chỉnh, phái lượng lớn binh sĩ đi xây thành đắp đê ở các nơi, lăng mộ của Hòa Đế cũng do binh sĩ xây dựng, như vậy, quân số không giảm mà lại rất ít khi dùng tới dân lực, lưỡng toàn kỳ mỹ.”

“Quả thực là ý tốt, sau này vì sao lại thay đổi bộ dạng?”

“Thời Võ Đế, quân số lại tăng, đợi đến khi Hung Nô phân liệt, Đại Sở vô sự, nhưng không thể lập tức giải tán tướng sĩ trong quân, thế là lại nhặt lại lệ cũ, Võ Đế… khá thích cung thất vườn tược, rất nhiều trang viên của huân quý thế gia lại tình cờ ở gần đó, nhân lúc binh sĩ nhàn rỗi liền mượn dùng. Bởi vì vẫn luôn không ai quản, phong trào này càng ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng thành cục diện ngày nay.”

“Thì ra là vậy.” Hàn Nhụ Tử chợt nghĩ, mình với Hòa Đế cũng có vài phần giống nhau, đều là kế thừa tệ hại đời trước, hy vọng thông qua nghỉ ngơi dưỡng sức để phục hồi dân lực, quốc lực, vốn là tấm lòng tốt, nhưng có thể lại nhương thành đại họa cho hậu thế.

Hàn Nhụ Tử trước đây thu nhận lưu dân vào quân đội, cũng như việc muốn giao quân Nam, Bắc cho cùng một người chưởng quản, chỉ sợ sau này đều sẽ trở thành thông lệ.

Hàn Nhụ Tử tạm thời không nghĩ tới những chuyện này, nói: “Tưởng đại nhân nhậm chức ở Binh bộ đã lâu, cũng nên đổi vị trí rồi.”

Tưởng Cự Anh tuy là tới thỉnh tội, nghe thấy câu này vẫn giật mình, tưởng hoàng đế sắp xử lý mình, liên tục dập đầu, “Thần tội đáng chết vạn lần, chỉ mong bệ hạ trừng phạt, thần không cầu…”

“Tưởng đại nhân đừng hiểu lầm, ý của trẫm là Đại tướng quân phủ vẫn luôn thiếu người, Tưởng đại nhân có lẽ có thể bù vào chỗ trống.”

Tưởng Cự Anh vẫn luôn không đoán ra ý đồ của hoàng đế, câu nói này khiến ông ta chấn động nhất, đến mức nửa ngày không nói nên lời.

Đại tướng quân tuy là chức danh hư vị, nhưng đứng hàng nhất phẩm, đối với võ quan không có cơ hội kế nhiệm tể tướng mà nói, chính là chốn quy tụ tốt nhất.

Thế nhưng chức Đại tướng quân thường do võ tướng và huân quý đảm nhiệm, thường là tông thất lão thần, vị Đại tướng quân tiền nhiệm Thôi Hoành chính là cha của hoàng hậu, Binh bộ Thượng thư lại là văn chức, Tưởng Cự Anh chưa từng dẫn binh, chưa từng đánh trận, gia thế bình thường, hoàn toàn dựa vào liên hôn mới trèo lên được quan hệ với thế gia lớn, do ông ta đảm nhiệm Đại tướng quân, còn trái quy tắc hơn cả việc Sài Duyệt đồng thời chưởng quản hai quân Nam, Bắc.

“Cái này… bệ hạ… như vậy không thỏa đáng sao? Bản triều không có tiền lệ văn quan kế nhiệm Đại tướng quân.” Tưởng Cự Anh cẩn thận đối đáp, tưởng rằng hoàng đế đang thăm dò mình.

“Cái này cũng đúng, không bằng thế này, Tưởng đại nhân trước tiên rèn luyện trong quân một phen, sau khi lập được công lao, việc kế nhiệm chức Đại tướng quân sẽ thuận lý thành chương.”

Tưởng Cự Anh giật nảy mình, vội vàng nói: “Thần nguyện vì bệ hạ xông pha trận mạc, chỉ là… chỉ là thần là văn quan xuất thân tiến sĩ, từ nhỏ theo nghiệp văn, nếu nói về việc chọn hiền nhậm năng, chiêu binh thu lương, thần còn khá thông thạo, nếu là bài binh bố trận, quyết đoán ngay tại chỗ, thần không dám tự phụ, đúng là không bằng một vị tướng bình thường.”

“Không cần ngươi lên chiến trường, trước tiên đi Đại tướng quân phủ nhậm chức, chưởng quản binh phù, kiểm tra quân trú đóng các nơi, nhất định phải phân biệt rõ ràng, binh là binh, dân là dân, không được lẫn lộn, thà thu nhỏ quy mô, tuyệt đối không cho phép dùng con số ảo để đối phó, ngươi có làm được không?”

Tưởng Cự Anh cuối cùng đã hiểu ra, cái gọi là Đại tướng quân chỉ là một miếng mồi nhử, hoàng đế đây là đang bắt mình đóng vai tiên phong đối kháng với triều thần, việc thành rồi mới có ban thưởng.

“Thần chỉ sợ… thần chỉ sợ…”

“Sợ cái gì?”

“Thần chỉ sợ vụng về vô năng, làm việc không hợp ý bệ hạ, ngược lại làm hỏng đại sự của bệ hạ.”

“Ừm… vậy thì ngươi lập một bản quân lệnh trạng đi, nếu không làm được công bằng vô tư, thì nên làm thế nào?”

Tưởng Cự Anh lại giật mình, hoàng đế bề ngoài không chút động tĩnh, thực chất từng bước từng bước dẫn mình vào hố, trực tiếp chôn sống chưa nói, còn muốn dậm vài cái ở trên, đạp cho chắc chắn hơn một chút.

Tưởng Cự Anh không ngừng dập đầu, “Bệ hạ tha tội, thần không thể… thần thực sự không có cách nào…”

“Vậy thì hơi phiền phức rồi.” Hàn Nhụ Tử không hề nổi giận, cũng không cưỡng ép, “Ý định ban đầu của trẫm là để Tưởng đại nhân tra án, nặng nhẹ tự biết, ngươi nếu không nguyện ý, trẫm cũng không thể cưỡng cầu, đành phải giao nhiệm vụ này cho Ngự Sử Đài.”

Sắc mặt Tưởng Cự Anh thay đổi đột ngột, vụ án một khi giao cho Ngự Sử Đài, trước hết phải tra từ Binh bộ, tra từ chỗ ông ta, tuy nói mọi người cùng làm quan trong điện, quan hệ đều không tệ, nhưng hoàng đế nếu ép quá chặt, không ai sẽ bảo vệ ông ta.

“Ở Hồ huyện có một người tên là Tống Hạp, ăn nói không kiêng nể, tuyên bố mình có giao tình rất tốt với Tưởng đại nhân, người này hiện đang bị giam ở Đông Hải quốc…”

“Tội thần quen biết Tống Hạp, kẻ này là hạng vô sỉ, lời nói tuyệt đối không thể tin, tội thần với hắn chỉ có vài lần gặp mặt, không hề có tư giao.” Tưởng Cự Anh hối hận không kịp, Nam Trực Kình khi gặp mặt đã khuyên ông ta, nói hoàng đế muốn tung hoành ngang dọc ở Lạc Dương, ông ta tốt nhất nên tìm cách rút lui trong vinh quang, Tưởng Cự Anh lại còn giữ hy vọng mong manh, cho rằng có thể cầu xin hoàng đế tha thứ, tiếp tục ở lại trong triều.

Ông ta quả thực có thể ở lại trong triều, thậm chí có thể thăng quan, nhưng phải trả cái giá to lớn không ngờ tới.

“Thần đã nghĩ thông suốt rồi, chẳng qua là xả thân tiến về phía trước, liều chết một phen, thần tận mắt nhìn thấy tướng sĩ Đại Sở lưu lạc thành nô bộc, cũng nên do thần cứu vãn tình thế suy sụp, thần nguyện lập quân lệnh trạng, nếu… nếu không thể chỉnh đốn quân đội, cam nguyện chịu cực hình.”

“Thời hạn thì sao?”

“Ba năm làm kỳ hạn.”

Hàn Nhụ Tử giơ một ngón tay lên, “Một năm làm kỳ hạn, năm sau ngày này, trẫm muốn thấy hiệu quả.”

Tưởng Cự Anh dập đầu lãnh chỉ, càng nghĩ càng hối hận, nhưng không dám nêu ra, chợt nhớ tới một chuyện, nói: “Bệ hạ, có một việc thần phải nói rõ trước.”

“Ngươi nói đi.”

“Biến binh thành nô và tư dưỡng gia nô là hai việc khác nhau, thần chỉ quản thu hồi binh nô, không quản những nô bộc riêng khác.”

“Đương nhiên, tư dưỡng gia nô không nhập danh tịch, nên do Hộ Bộ tra xét, Tưởng đại nhân chỉ quản binh nô là được.”

Tưởng Cự Anh hơi thở phào nhẹ nhõm, dập đầu tạ ơn.

Hàn Nhụ Tử vung tay, ra hiệu một thái giám chuẩn bị bút mực giấy nghiên, “Đã là quân lệnh trạng, xin Tưởng đại nhân viết xuống đi.”

Thái giám trải giấy xuống đất, Tưởng Cự Anh vừa quỳ vừa viết chữ, tay vẫn luôn run rẩy, vỏn vẹn trăm chữ, viết mất một hồi lâu.

Cuối cùng cũng viết xong, thái giám lại mang ấn bùn tới, Tưởng Cự Anh giống như ký khế ước bán thân, ấn dấu tay lên trên.

Thái giám dâng quân lệnh trạng lên cho hoàng đế, Hàn Nhụ Tử xem qua một lượt, khá hài lòng, “Tưởng đại nhân hiểu vì sao trẫm muốn ngươi viết xuống tờ trạng này không?”

“Thần hiểu, trách nhiệm của thần rất nặng, tránh không khỏi phải đắc tội người khác, bệ hạ càng thể hiện nghiêm khắc, thần khi thực thi pháp luật càng dễ nói chuyện hơn.”

“Hiểu là tốt.” Hàn Nhụ Tử mỉm cười gật đầu.

Quân thần hai người lòng đều hiểu rõ, đây không phải bài vở bề ngoài, Tưởng Cự Anh nếu thực sự không hoàn thành nhiệm vụ, hoàng đế sẽ trừng phạt theo quân lệnh trạng, Tưởng Cự Anh phải chịu họa diệt môn.

Hàn Nhụ Tử lạnh mặt, “Tưởng Cự Anh, là lấy vị thế Đại tướng quân mà thiện chung, hay là lấy cái danh tội thần mà lưu truyền sử sách, đều nằm ở nước cờ này, ngươi tự liệu mà làm.”

Tưởng Cự Anh run giọng đáp vâng, toàn thân đã bủn rủn.

Hàn Nhụ Tử đương nhiên muốn phân hóa đại thần, nhưng hắn có lựa chọn của riêng mình, chứ không phải đợi những người như Nguyên Cửu Đỉnh chủ động đưa tới cửa.

Hàn Nhụ Tử bây giờ cần một vị Binh bộ Thượng thư mới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:471
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.