Nho Tử Đế

Lượt đọc: 3539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 439
Mạo danh

❊ ❊ ❊

Dương Khả Dịch là con trai của một tiểu lại, năm nay mười sáu tuổi. Được gọi vào "Tử đệ quân", cả nhà hắn đều lấy làm mừng rỡ, bản thân hắn lại càng hưng phấn đến mức mấy đêm liền ngủ không yên, cho rằng đây là cơ hội để mình bước lên mây xanh.

Nhà họ Dương tuy không phải là gia đình giàu sang phú quý, nhưng Dương Khả Dịch là con độc đinh, từ nhỏ được cưng chiều, không mấy khi khổ luyện võ nghệ, kỳ khảo hạch sơ bộ chỉ đạt mức thấp nhất là Ất đẳng, phải sung làm binh sĩ bình thường.

Dương Khả Dịch cũng không nản lòng, mục tiêu của hắn và gia đình vốn dĩ không phải là muốn nổi bật về võ nghệ, mà là hy vọng nhân cơ hội này kết giao với công tử nhà quyền quý, trải đường cho tương lai sau này.

Trong mắt người nhà họ Dương, con cái nhà mình đáng yêu và thông minh như thế, kết bạn hẳn là chuyện rất đơn giản. Tất nhiên, họ cũng không quá ngốc, cha của Dương đã mua cho con trai một bộ giáp đầy đủ, chuẩn bị năm trăm lượng bạc, mặc cho hắn tiêu xài: "Kết bạn không được keo kiệt, nhất là kết giao với công tử quyền quý, ngay từ đầu tuyệt đối không được tỏ ra nhỏ mọn, để người ta coi thường."

Tiêu tiền là việc Dương Khả Dịch thích nhất. Chưa vào quân doanh, hắn đã tiêu mất một nửa trong số năm trăm lượng bạc, toàn mua những món đồ chơi mà thiếu niên ưa thích. Cha mẹ vừa nhíu mày, hắn liền nói: "Công tử quyền quý ai cũng có cái này, mỗi mình con không có, làm sao giao du với người ta được?"

Đợi đến khi thực sự vào quân doanh, Dương Khả Dịch mới phát hiện một vấn đề nghiêm trọng: Người có cùng suy nghĩ với hắn quá nhiều, nhưng công tử quyền quý thực sự đáng để kết giao lại chỉ là số ít. Tăng nhiều cháo ít, hắn căn bản không chen nổi lên phía trước.

Các công tử quyền quý vốn có vòng tròn riêng, thỉnh thoảng mới tiếp nhận người mới, cũng đều chọn những thiếu niên xuất chúng trong kỳ võ tuyển, coi trọng địa vị tương lai của họ, hoặc không thì chọn vài kẻ biết ăn chơi, biết đùa giỡn, biết nịnh nọt làm kẻ phụ tá để giúp vui.

Người như Dương Khả Dịch không ít, xuất thân thấp kém, tài hoa bình thường, từ nhỏ được nuông chiều nên không biết lấy lòng người khác, muốn trèo cao cũng chẳng có lấy một cơ hội, giữa bọn họ lại còn coi thường lẫn nhau, vì thế rơi vào cảnh cô đơn lẻ bóng. Cuộc sống trong quân doanh lại vô cùng khổ cực, hơn nửa tháng trôi qua, tiếng than vãn vang lên khắp nơi.

Nếu không phải vì muốn nhìn thấy Hoàng đế, họ đã sớm phủi tay bỏ chạy, chờ cha mẹ ra mặt giải quyết vấn đề rồi.

Khi Hoàng đế cuối cùng cũng đến nơi, ai ai cũng muốn chen lên phía trước một bước. Quân quan đương nhiên phải duy trì trật tự, binh sĩ rất bất mãn, bởi vì những quân quan này đa phần cũng là con nhà bình thường, thậm chí trong số đó có vài kẻ là con dân thường, mặc quân giáp bình thường do quân đội cấp, chỉ vì sức lực lớn hơn một chút, lúc võ tuyển đạt Bính đẳng, vậy mà đã ngồi trên đầu họ ra oai.

Dương Khả Dịch lầm bầm một câu: "Đồ bẩn thỉu đến mặt mũi cũng không rửa sạch, mà cũng dám diện kiến Thánh thượng sao?"

Thập trưởng của đội hắn nghe thấy lời oán trách, giơ roi trong tay lên quát lệnh im miệng.

Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này, hai người suýt chút nữa đánh nhau ngay trong đội, các binh sĩ khác lập tức can ra, ngăn chặn một vụ ẩu đả.

Hàn Nhụ Tử ngày đó ở trong quân doanh nhìn từ xa thấy vài vụ ẩu đả, đây là một trong số đó, tuyệt đối không phải sự kiện nghiêm trọng nhất.

Sau đó, Dương Khả Dịch càng nghĩ càng giận, giận không phải vì thập trưởng, mà là đám binh sĩ cùng đội can ngăn, cảm thấy bọn họ đang nhân cơ hội làm nhục mình.

Những ngày huấn luyện khổ cực, cùng với việc thường xuyên bị các công tử quyền quý phớt lờ, cơn giận dữ tích tụ đều bùng nổ vào khoảnh khắc này. Dương Khả Dịch không dám báo thù người quyền quý, cũng không có cơ hội đi đến trước mặt họ, hắn trút giận lên những đồng bạn có địa vị ngang hàng với mình, trở về trướng kêu gào om sòm, đá đổ hành lý của mấy người.

Lúc này là khi Hoàng đế mở tiệc chiêu đãi các dũng sĩ tỉ võ, chuyện không lớn, cho nên không làm kinh động đến ngài.

Sau khi Hoàng đế rời đi, ngay trong đêm hôm đó, Dương Khả Dịch đang ngủ say thì bị người ta đánh cho một trận. Đấm đá tới tấp, rõ ràng không phải chỉ có một người. Hắn bị trùm kín trong chăn, hoàn toàn không có lực chống cự, cũng không nhìn thấy kẻ đánh mình là ai.

Đợi đến khi trận đòn kết thúc, Dương Khả Dịch vừa kinh vừa sợ, trốn trong chăn không dám cử động, cho đến sáng sớm hôm sau mới bò dậy, thấy các binh sĩ cùng trướng đều đang ngủ say như chết.

Dương Khả Dịch không nuốt trôi cục tức này, liền lấy hết hơn hai trăm lượng bạc còn lại, hối lộ một gã Tham tướng tham tiền mà hắn quen biết, nhất quyết phải trả đũa đám binh sĩ cùng đội một trận tơi bời.

Binh sĩ cùng đội tự nhiên sẽ không ngồi chờ chết, cũng tìm người quen giúp đỡ, sự việc cứ thế ngày càng ầm ĩ, cuối cùng ngay cả vài vị công tử quyền quý cũng bị lôi kéo vào. Họ căn bản không biết Dương Khả Dịch là ai, chỉ biết trong quân doanh có rắc rối cần mình đứng ra giải quyết.

Làm ầm ĩ hai ngày, chỉ xảy ra vài lần lời qua tiếng lại, không xảy ra thêm bất kỳ vụ ẩu đả nào nữa. Hoàng đế đang ở trong quân doanh gần đó, bất cứ lúc nào cũng có thể đến kiểm tra, ai cũng không muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn vào lúc này, cho nên các bên đều toàn lực áp chế, không cho phép bất kỳ ai báo thù riêng.

Dương Khả Dịch đến một lời xin lỗi cũng không nhận được, bạc thì mất sạch. Gã Tham tướng nhận bạc của hắn vỗ vỗ vai hắn, dửng dưng nói: "Nhịn một chút đi, chờ quay về thành rồi ta lại trút giận cho ngươi."

Dương Khả Dịch không nhịn nổi. Sau khi về thành, mọi người ai về nhà nấy, cho dù tìm người đánh đám binh sĩ cùng đội một trận, thể diện cũng không lấy lại được, cục tức trong lòng càng không có chỗ trút.

Suy đi nghĩ lại, Dương Khả Dịch quyết định đánh canh bạc cuối cùng, vạch trần một bí mật lớn với Hoàng đế. Vừa có thể trút giận, biết đâu còn có thể nhờ đó mà được tán thưởng.

Nhưng hắn không gặp được Hoàng đế, thậm chí không có tư cách gặp người bên cạnh Hoàng đế, tiền cũng tiêu hết sạch. Hắn quyết tâm, đem bộ giáp khảm vàng mua bằng trọng kim của nhà mình đem bán giá rẻ, đổi lấy một bộ giáp bình thường và một trăm lượng bạc. Giáp thì tự dùng, bạc thì đưa cho một đệ tử nhà họ Thôi, chỉ cầu người này chuyển lời cho Thôi Đằng: "Có muốn lập đại công không?"

Thôi Đằng muốn lập công, hỏi đường đệ chuyển lời: "Lớn thế nào?"

Đường đệ Thôi Phục cũng là một kẻ ngốc nghếch, dang rộng hai tay, muốn làm điệu bộ, nhưng nhanh chóng lại buông xuống: "Chắc là rất lớn, nếu không thì thằng nhãi này cũng sẽ không cầu đến chỗ Nhị ca."

Dương Khả Dịch đợi hơn nửa ngày mới có cơ hội đến gặp Thôi Đằng, lòng có cầu cạnh, nhiều quy củ tự nhiên hiểu ra, lập tức quỳ xuống, không còn vẻ cô độc cao ngạo nữa: "Tôi muốn vạch trần, trong Tử đệ quân có kẻ là giả mạo."

Thôi Phục giật mình, sớm biết Dương Khả Dịch muốn nói chuyện này thì dù có đưa nhiều bạc hơn, hắn cũng sẽ không đồng ý chuyển lời. Thôi Phục tiến lên đá một cước, quát: "Hồ ngôn loạn ngữ gì thế, muốn chết à?"

Dương Khả Dịch trong đầu toàn là báo thù, sớm đã vứt bỏ sự cẩn trọng ra ngoài, lớn tiếng nói: "Đây là sự thật, kẻ giả mạo còn không ít. Tôi nghe nói Thôi Nhị công tử là người được Hoàng đế tin tưởng nhất bên cạnh, cho nên mới đến vạch trần. Nếu Thôi Nhị công tử muốn dẹp yên chuyện này thì coi như tôi chưa từng đến, đều tại tôi tự cho là đúng, cứ nghĩ Thôi Nhị công tử chuyện gì cũng vì Bệ hạ mà suy nghĩ."

Thôi Phục định nhấc chân lên nữa, Thôi Đằng kéo hắn ra, hỏi Dương Khả Dịch: "Ngươi nói gì?"

Dương Khả Dịch sợ hãi, lời đồn rằng Thôi gia Nhị công tử nổi giận là sẽ giết người, ngay cả Hoàng đế còn nhường hắn ba phần, huống chi là mình? "Xin lỗi, tôi... tôi nói bậy, Nhị công tử muốn xử trí thế nào cũng được..."

"Không không, vừa rồi ngươi nói ta là người thế nào bên cạnh Hoàng đế?"

"Là... người được tin tưởng nhất." Dương Khả Dịch chợt hiểu ra, hóa ra mình đã gãi đúng chỗ ngứa của Thôi Đằng, vội vàng bổ sung: "Đây không phải do tôi nói, ai cũng biết cả, nếu không tôi cũng sẽ không tới gặp Nhị công tử. Người thân tín bên cạnh Bệ hạ không ít, còn những người khác, tôi thậm chí còn chưa từng nghĩ tới."

"Ngươi không nghĩ tới Đông Hải Vương à?"

Dương Khả Dịch thực ra đã nghĩ tới, hơn nữa Đông Hải Vương mới là lựa chọn hàng đầu của hắn, nhưng cầu kiến vô môn, hắn lại tình cờ quen biết Thôi Phục, mới đổi sang bắt đầu từ chỗ Thôi Đằng. Lúc này hắn kiên định lắc đầu: "Đông Hải Vương là cái thá gì? Tuy nói là em trai của Bệ hạ, nhưng từng phản bội Bệ hạ, Bệ hạ giữ hắn lại bên mình chẳng qua chỉ là để tiện giám thị mà thôi."

Thôi Đằng nghe vậy đại hỉ, quay đầu nói với Thôi Phục: "Chuyện lớn như vậy, sao ngươi không nói với ta?"

Thôi Phục nhỏ giọng nói: "Việc này liên quan đến một số tử đệ tông thất, chúng ta vẫn là đừng tham dự thì hơn."

Thôi Đằng nhíu mày: "Ai nói chuyện kẻ giả mạo rồi? Mọi người đều nói ta là người được Bệ hạ tin tưởng nhất, sao ngươi không nói với ta?"

Thôi Phục ngẩn ra, sau đó nịnh nọt cười nói: "Đệ còn tưởng Nhị ca biết rồi... ai ai cũng nói, đệ nghe thành quen, thật sự không coi là chuyện lớn nên cứ không nói."

Thôi Đằng tâm trạng càng tốt hơn, nói với Dương Khả Dịch: "Ngươi tới tìm ta là đúng rồi, việc này người khác không dám quản, cũng chỉ có ta mới dám vạch trần. Bệ hạ ghét nhất là đám con cháu huân quý không cầu tiến. Ngươi đã hưởng thụ lợi ích triều đình ban cho, thì lúc cần thiết luôn phải vì triều đình mà hiệu lực, đúng không? Như ta đây, luôn xông pha gió mưa, trên chiến trường từng đỡ tên cho Bệ hạ, đã bao giờ nói một chữ không chưa?"

Dương Khả Dịch gật đầu lia lịa: "Đúng đúng, chính là đạo lý này, bọn họ thuê người đi lính, rõ ràng là đang khi quân."

"Được, ngươi đưa cho ta một bản danh sách, ta tìm cơ hội dâng lên Bệ hạ."

Dương Khả Dịch đã sớm chuẩn bị: "Trong quân doanh khó viết chữ, nhưng tôi đã ghi nhớ không ít, bây giờ có thể nói ra, hoặc viết tại chỗ cũng được."

Thôi Đằng chọn cách viết tại chỗ.

Binh sĩ cùng đội của Dương Khả Dịch không có con cháu quyền quý, tự nhiên cũng không có kẻ giả mạo. Nhưng lòng thù hận của hắn đã sớm mở rộng ra toàn bộ Tử đệ quân, cho rằng quan quan tương hộ, chỉ bắt nạt một mình hắn, thế là hắn viết ra từng kẻ giả mạo mà mình biết, người nào không chắc chắn thì vẽ một hình tam giác ở phía sau.

Thôi Phục đi tới nhìn thử, giật nảy mình, trên đó có hơn ba mươi cái tên, họ Hàn đã chiếm một nửa.

Thôi Đằng lại không bận tâm, cầm danh sách đọc một lượt, cười nói: "Cũng may, người nhà họ Thôi chúng ta đều không có tên trên đó."

Thôi Phục hắng giọng một tiếng.

Sắc mặt Thôi Đằng thay đổi: "Sao hả, nhà chúng ta cũng có à?"

Thôi Phục miễn cưỡng gật đầu.

Thôi Đằng đột nhiên cười lớn, chửi một câu thề: "Thôi Nhị ta lần này phải đại nghĩa diệt thân, Bệ hạ nhất định phải khen ta một câu 'đại công vô tư'. Nào nào, Dương cái gì đó, viết cả tên người nhà họ Thôi vào."

Dương Khả Dịch cũng có lúc khôn ngoan, lập tức lắc đầu: "Tôi chỉ biết chừng này thôi, đều viết ra hết rồi."

Thôi Đằng đưa danh sách cho đường đệ Thôi Phục: "Ngươi viết đi."

Thôi Phục không còn cách nào khác, đành thêm một cái tên vào cuối danh sách, cố ý viết thật nguệch ngoạc để tránh người khác nhận ra nét chữ.

Dương Khả Dịch mãn nguyện rời đi, chờ đợi một cơn bão ập xuống Tử đệ quân, diệt trừ tất cả những kẻ hắn căm ghét.

Thôi Phục hối hận không thôi, nhìn Dương Khả Dịch rời đi, lập tức nói với đường huynh: "Danh sách này tuyệt đối không được dâng lên Bệ hạ."

"Tại sao? Nhà chúng ta mới có một người trên đó, không tính là quá mất mặt. Nhìn đám họ Hàn này xem, ha ha, thú vị đấy."

Thôi Phục ngẩn ngơ, trong mắt hắn, chuyện này chẳng có gì thú vị cả. Hắn nghĩ đi nghĩ lại, nói: "Đây là chuyện đắc tội với người khác, hay là Nhị ca bàn bạc với Đại tướng quân một chút trước đã."

Thôi Phục nói sai rồi, sắc mặt Thôi Đằng lạnh đi: "Chuyện nhỏ nhặt này mà ta còn không làm chủ được sao? Cha chưa lành vết thương, làm phiền ông ấy làm gì? Cút cút, ta nhất định phải để Bệ hạ biết việc này, rồi chúng ta cùng nhau lôi kẻ giả mạo ra. Từ sau khi xảy ra vụ ám sát, Thôi gia đã lâu rồi không được dương mày nhả khí, lần này phải bù lại tất cả."

Thôi Đằng đợi suốt một đêm mới đi gặp Hoàng đế, Hàn Nhụ Tử quả nhiên đại nộ, lập tức muốn triển khai điều tra.

Nhưng đã chậm một bước. (Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:434
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.